Chương 15: Chớ nên chém trật! (Thượng)

Dịch: Hạo Thiên
Nguồn: vipvandan

Đả tự: Mộc Miên | Bachngocsach.com

Chương 15: Chớ nên chém trật! (Thượng)

- Như vậy rất tốt, như vậy rất tốt!

Ai nấy đều là người hành sự dứt khoát mau lẹ, lập tức Triệu Vô Cực gọi Hoàng Phi Hồng ra, mấy người ký kết giấy vay mượn tại chỗ, Tiền Đức Lộc làm trung gian đứng ra bảo đảm, Triệu Vô Cực cho Hoắc Nguyên Chân mượn năm vạn lượng bạc dùng cho xây dựng tự viện, ngày sau Thiếu Lâm có thu lợi sẽ trả lại.

- Rất nhanh đã ký xong hợp đồng, Triệu Vô Cực lấy ra năm vạn lượng ngân phiếu giao cho Hoắc Nguyên Chân.

Chuyện đến nước này, mục đích Hoắc Nguyên Chân coi như là đạt thành. Có năm vạn lượng này, xây dựng Thiếu Lâm đã không còn là vấn đề, kể cả sửa đường núi, lát nền tự viện cùng xây dựng tường rào vậy là đủ rồi.

Đã đạt được mục đích, Nguyên Chân cũng không ở lại lâu, bèn cáo từ Triệu Vô Cực.

Nhưng sắc trời đã tối, Triệu Vô Cực giữ lại Hoắc Nguyên Chân ở lại một đêm, sáng sớm hôm sau cho Hoàng Phi Hồng đánh xe đưa Hoắc Nguyên Chân trở về núi.

Trở lại chân núi Thiếu Thất, Hoàng Phi Hồng còn có vẻ lưu luyến không muốn rời xa, nói với Hoắc Nguyên Chân:

- Phương trượng, nếu như sau này ta có thời gian, sẽ tới nghe ngài kể chuyện.

Hoắc Nguyên Chân cười nói:

- Có thể, Phi Hồng, ngươi không chỉ có thể tới nghe ta kể chuyện, ngươi còn có thể tới Thiếu Lâm tập võ.

- Tập võ!

Ánh mắt Hoàng Phi Hồng sáng lên, nhưng lại nghi ngờ nói:

- Dường như Thiếu Lâm các vị không có bao nhiêu hòa thượng, chẳng lẽ có người biết võ công sao?

Hoắc Nguyên Chân nhìn quanh bốn phía, thấy ven đường có một khối đá xanh to bằng hai cái bát lớn đang nằm đó, bèn chạy tới dựng lên. Sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Hoàng Phi Hồng, lấy đầu húc vào một cái.

-----

Công việc xây dựng Thiếu Lâm tự được tiến hành vô cùng nhanh chóng. Theo từng mớ bạc lớn mà Hoắc Nguyên Chân vung ra, mấy trăm thợ công tác nhiệt tình như lửa, sơn đạo, nền đất, tường rào đều đang nhanh chóng hình thành.

Bốn hòa thượng dưới tay hắn ai nấy cũng đều bận rộn. Kể từ sau khi Tuệ Chân cùng Tuệ Minh tới đây, Nhất Không chợt trở nên siêng năng nhanh nhẹn, chủ động trợ giúp Hoắc Nguyên Chân coi sóc đốc thúc công việc xây dựng, thậm chí còn chủ động chạy đi mua các thứ lặt vặt.

Mà Tuệ Chân cùng Tuệ Minh cũng không ngu, biết Nhất Không muốn cạnh tranh cùng hai người mình, cũng chủ động làm chuyện nọ chuyện kia, làm cho trong lúc nhất thời Hoắc Nguyên Chân lại hóa thành một người rảnh rỗi.

Bất quá điều này cũng hợp tâm ý Hoắc Nguyên Chân, hắn cũng không muốn lãng phí thời gian vào chuyện coi sóc công trình, hắn còn có chuyện phải làm.

Tu luyện Đồng Tử Công.

Đây là tâm bệnh của Hoắc Nguyên Chấn, Đồng Tử Công là hắn từng học qua, không giống như võ công quay được trong Hệ Thống, vừa học đã biết, môn này phải tu luyện từ từ.

Cũng phải nói thiên phú tập võ của Hoắc Nguyên Chân cũng chỉ tầm thường, so với Nhất Tình yêu võ như mạng vẫn còn kém xa, nhưng lại khá hơn Nhất Không một chút.

Tư chất như vậy tu luyện nội công tự nhiên tiến triển chậm chạp, nếu không cũng sẽ không học hơn mười năm mà chỉ vừa mới cảm được khí.

Trong khoảng thời gian này, Hoắc Nguyên Chấn trừ kể chuyện Tây Du ký ra, thời gian còn lại căn bản đều dùng luyện tập Đồng Tử Công.

Hai mươi ngày trôi qua.

Hôm ấy từ chân núi kéo lên tới mấy ngàn người, đều là tới nghe Tây Du ký. Hoắc Nguyên Chân kể lâu như vậy, Tây Du ký cũng đã đến đoạn Nữ Nhi quốc.

Đoạn này có thể nói là tình tiết đặc sắc bên trong Tây Du ký, Đường Tăng có chút động tâm đối với Quốc vương Nữ Nhi quốc, cũng là lần động tâm duy nhất của Đường Tăng trong Tây Du ký.

Trải qua Hoắc Nguyên Chấn thêm dầu thêm mỡ, tình tiết đoạn này cũng đạt tới đỉnh cao tài nghệ, tự nhiên có thể hấp dẫn thật nhiều người đến nghe.

Thậm chí có một số thợ cũng kéo tới nghe một đoạn.

Ngồi xếp bằng trên bàn, nhìn đoàn người qua lại nườm nượp bên trong đại viện Thiếu Lâm tự vốn đã có đường nét ban đầu, trong lòng Hoắc Nguyên Chân vô cùng vui vẻ.

Hôm nay Hoàng Phi Hồng cũng tới, hơn nữa ngồi ở trước mặt, tỏ vẻ hết sức sùng bái nhìn về phía Hoắc Nguyên Chân.

Sau khi Hoàng Phi Hồng nhìn thấy Hoắc Nguyên Chân dùng đầu húc vỡ tang đá hôm trước, sùng bái Hoắc Nguyên Chân hết mực. Sau đó gần như ngày ngày chạy tới nơi này, năn nỉ Hoắc Nguyên Chân dạy võ công cho y.

Nhưng Hoắc Nguyên Chân một mực không đáp ứng, nguyên nhân rất đơn giản, ngoại trừ biết Thiết Đầu công ra, hắn không còn biết môn võ công nào khác. Đừng nói dạy Hoàng Phi Hồng, cho dù là động thủ cùng Hoàng Phi Hồng, có lẽ chỉ cần vài đường quyền cước sẽ bị y đánh cho ngã lăn ra.

Cho nên Hoắc Nguyên Chấn chỉ có thể giữ vững dáng vẻ cao thâm khó lường, làm cho Hoàng Phi Hồng hết sức thèm muốn. Hiện tại đã sắp tới một tháng kể từ sau lần quay Hệ Thống tháng trước, lần hôm Đoan Ngọ là thưởng thêm. Ngày mai đã có thể quay nữa, nếu như lúc ấy có thể quay trúng một môn công phu, sẽ dạy cho Hoàng Phi Hồng cũng không muộn.

Hoắc Nguyên Chân hắng giọng một cái, kể tiếp:

- Lại nói Quốc vương Nữ Nhi quốc gia vừa ca múa vừa dần dần cởi xiêm y, lộ ra…

Rất nhiều người bên dưới chảy nước dãi ròng ròng, đang háo hức chờ nghe xem rốt cục lộ ra cái quái gì.

Đang lúc ấy, đột nhiên phía sau đám người xôn xao một trận.

Hoắc Nguyên Chân cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy mười mấy đại hán áo xanh từ chân núi đi lên.

Những người này ai nấy thân thể cường tráng, hơn nữa trong tay còn cầm vũ khí, có kẻ cầm cương đao, có kẻ cầm côn gỗ, còn có người cầm hồng anh thương.

Bất quá những vũ khí này đều không phải là tinh xảo, hơn nữa y phục mà những người này mặc cũng chỉ bình thường, nhìn qua đã biết không phải là người chốn công môn, hơn nữa cũng không phải là nhân sĩ giang hồ.

Hoắc Nguyên Chân vẫn có thể nhìn ra được, người có bản lĩnh chân chính trên giang hồ tuyệt đối không phải là bộ dáng này.

Không phải là người giang hồ, không phải là người của quan phủ, như vậy chỉ có một khả năng, côn đồ.

Quả nhiên một đại hán dẫn đầu trong đó nghênh ngang đi tới trước mặt đám người, nhìn chung quanh một chút, chợt đạp một thanh niên đang ngồi ghế mà mình mang theo từ nhà tới, khiến cho người này ngã lăn lông lốc.

- Cút ngay, để cho đại gia ngồi một lúc.

Người tuổi trẻ bị một cước, căm phẫn bất bình, nhưng cũng không dám nói gì.

- Con bà nó, đường núi này quả thật là không dễ đi chút nào…

Tên đại hán kia hết sức cường tráng, để lộ ra phần bụng béo phì đầy lông lá, dùng tay áo lau mồ hôi trên ót, sau đó nhìn về phía Hoắc Nguyên Chân ngồi trên bàn kể chuyện cổ tích.

- Này, hòa thượng kia nghe cho kỹ, nơi này là địa giới Đăng Phong huyện.

- Ngưu gia chúng ta nói hết thảy mối làm ăn mua bán kiếm tiền ở Đăng Phong huyện đều phải nộp phí dụng. Người kể chuyện ở nơi này kiếm tiền phải không, có lẽ cũng thu được vài trăm lượng, chúng ta thấy ngươi là hòa thượng cũng không làm khó dễ ngươi, chỉ hy vọng ngươi có thể nộp tiền.

- Nhưng ngươi lại không biết tự giác làm cho các đại gia đây không thể không đi một chuyến. Như vậy không thể nào chấp nhận được, ngươi còn phải nộp thêm phí khổ cực cho các đại gia đây.

Nghe thấy tên Ngưu gia, rất nhiều dân chúng bên cạnh lộ ra vẻ sợ hãi trên mặt.