Quyển 6: Chương 8: Chui vào quan tài

Số từ: 2739

Quyển 6: Trò chơi suy luận
Nguồn: Tàng Thư Viện
Người edit :Gintoki

Trong khi Paperman đang được chữa trị trong đơn vị điều trị của HL, Blood Owl đã rời khỏi Venice. Trước khi hắn đem bọn sát thủ Silver Shadow xử lý một phen, Blood Owl đã thử tìm kiếm Tả Đạo. Đáng tiếc tiểu tử kia hình như đã sớm ngửi thấy mùi vị âm mưu nên đã cao chạy xa bay.

Blood Owl còn chưa biết chuyện Paperman chưa chết. Hiển nhiên, hắn cũng chẳng thèm để ý đến. Đứng trên quan điểm của Blood Owl, Paperman còn chưa đủ để hắn coi trọng, ít nhất là ở thời điểm hiện tại.

Đầu tiên, Blood Owl phải tìm được người tên là Cố Vấn. Tuy không bị tổn thất gì, nhưng bản thân bị tên này tính toán mấy lần. Đây này khiến Blood Owl không thể chịu đựng. Theo những lời nói trước khi chết của bọn sát thủ Silver Shadow kết hợp với Jim Malone, Cố Vấn và Thiên Nhất là hai người khác nhau. Ban đầu Blood Owl hoài nghi Thiên Nhất chính là Cố Vấn. Bởi vì lời tiên đoán "ngươi đã ở trong ván cờ" của Thiên Nhất trong video không bao lâu đã trở thành sự thật. Ngoài ra thời điểm hắn lấy được băng video trùng thời gian Malone đang chuẩn bị kế hoạch được Cố Vấn đưa cho.

Sau khi tìm hiểu nhiều nơi và hỏi thăm đám người lăn lộn trong cống ngầm, Blood Owl bước đầu xác định được tuổi tác Cố Vấn ước chừng hai mươi, giống như Malone miêu tả. Còn gã Thiên Nhất thì nhìn thế nào cũng khoảng ba mươi tuổi. Theo suy đoán của hắn, "sách đọc tâm" trong miệng Thiên Nhất là có thật. Điều này giải thích tại sao khi hắn cùng Tả Đạo nói chuyện thì không phát hiện gã đang nói dối.

Mặc kệ những vấn đề không thể giải quyết. Tuy không thể sánh được với tên Thiên Nhất có hành tung xuất quỷ nhập thần kia nhưng tên tiểu tử Cố Vấn vẫn cực kì khó tìm. Blood Owl thậm chí từng giả làm con buôn vũ khí rồi phát bưu kiện trực tiếp đến hòm thư của Cố Vấn. Nhưng kết quả vẫn không thấy tăm hơi của hắn. Điều này khiến Blood Owl cực kỳ bực mình.

May mà trong tháng ba, Blood Owl nghe ngóng được tin tức báo lại rằng Cố Vấn đang có mặt ở Chicago nên lập tức mò tới. Mà thôi,chuyện này để sau. Trước tiên xem tình hình của Trà Tiên một chút.

Ngày 20 tháng 2. Sự kiện ở Venice vẫn đang trong quá trình điều tra. Ba tên sát thủ Silver Shadow cực kì hợp tác với HL. Bọn chúng đem tất cả những gì mình biết đều nói ra nhằm đổi lấy sự khoan hồng.

Trà Tiên ngồi trong phòng họp cho Paperman xem video phỏng vấn. Trong màn hình lớn, bọn sát thủ Silver Shadow chỉ có thể nằm ở trên giường để phỏng vấn. Tay chân bọn hắn đã không còn, e rằng cuộc sống sinh hoạt nửa đời sau sẽ thành vấn đề lớn. Thậm chí có kẻ còn nó cầu xin chỉ cần Blood Owl bị bắt thì chính phủ hãy cho hắn một cái chết sảng khoái. So với cách làm của Blood Owl thì hành hình bằng ghế điện hay chặt đầu quả thật giống như đang mát xa.

"Blood Owl đã cắt tay chân của bọn hắn trong môi trường vệ sinh cực kỳ bẩn thỉu. Hắn dùng một loại gây tê toàn thân rất cao siêu để ba người này có thể tỉnh táo xem từng bộ phận của mình bị cắt đi." Trà Tiên tự thuật lại thủ đoạn của Blood Owl. Ngay cả một người đã biết rõ chân tướng như Louka cũng cau mày lại.

Trong mắt Paperman có một tia thần thái khác thường. Tuy nhiên nửa tấm mặt của hắn lại không lộ ra vẻ gì. Người bên ngoài nhìn vào khó có thể phát hiện ý nghĩ chân thật của hắn : " Nếu chỉ phân tích những thứ này ,không bằng chúng ta ra ngoài kiếm bằng chứng còn tốt hơn. Tôi biết mấy gã chuyên giả làm gián điệp, không cần quá nửa ngày,chúng ta sẽ lần được hướng đi của Blood Owl."

Trà Tiên lắc đầu : "Thứ tôi nói thẳng, Paperman, cách điều tra của anh đã hết thời. Chỉ có cảnh sát thế kỉ 20 mới dùng biện pháp đó. Cho dù chúng ta dùng nó để đuổi theo Blood Owl thì trước sau vẫn chậm hơn hắn một bước."

"Ồ? Vậy ý của ngài? Tôi có nghe nói qua 'phái Ghế Bành' của các ngài. Bọn họ cho rằng chỉ dựa vào một ít chứng cứ và lời khai lúc trước thì có thể suy luận ra tất cả sự việc đến từng chi tiết nhỏ nhất. Sau đó phân tích đối phương khi nhấc hai chân lên thì dùng chân trái hay phải trước. Tiếp đến phỏng đoán tính tình của hắn. Nếu thật sự có loại bản lĩnh này thì đã sao? Còn không bằng tìm đến người rồi hẵng nói. Rồi trực tiếp đánh một trận phân thắng bại."

Trà Tiên cười nói : "Một trận chiến thường không phân được thắng bại. Hơn nữa, anh đã thua ít nhất hai hiệp, Paperman!"

Cổ họng Paperman lập tức bị nghẹn lại không nói được câu nào.

Trà Tiên tất nhiên sẽ cho đối phương một bậc thang để xuống, anh nói tiếp : " Tôi cũng giống anh, bị thua một kẻ khác trong trò chơi của hắn. Đến một hiệp cũng không thắng nổi. Nhưng nếu chưa đến lúc cuối cùng, hươu chết về tay ai còn chưa biết được. Do đó, xin anh cố gắng nghe tiếp."

Paperman im lặng, trong lòng hắn hiểu rõ. Nếu muốn nhanh chóng tìm đến Blood Owl thì phải nhất định lợi dụng thân phận, mối quan hệ, chức vụ của Trà Tiên. Anh ta có thể vận dụng tài nguyên hơn xa so với một cảnh sát bình thường.

"Sau sự kiện "nửa đêm đẫm máu" vào mười năm trước, hình ảnh và tư liệu của Blood Owl vẫn không thể xác định được. Còn lần này ở Venice, chúng ta ít nhất nắm giữ được đặc thù khuôn mặt đối phương. Kho tài liệu của HL cực kỳ mạnh mẽ. Tôi đã ra lệnh ba nhóm chuyên viên sử dụng máy tính kết hợp với nhân lực tìm cách quét hình tất cả khuôn mặt có nét tương đồng với ảnh trên giấy chứng nhận giả vào một số năm trước.

Đầu tiên, hắn là người cẩn thận, bề ngoài thô bỉ nhưng bên trong tinh tế. Do đó khiến hắn ra lòi đuôi chuột rất khó. Mỗi khi Blood Owl đến một cái thành phố, việc đầu tiên mà hắn làm là tìm một người trung gian có danh vọng để chuyển các tác phẩm nghệ thuật hoặc vài thứ tương tự thành tiền mặt dễ lưu thông. Mặc dù bị tổn hao một phần lợi ích nhưng hắn không thèm để ý. Bọn băng đảng ở chợ đen rất thích loại khách hàng như vậy. Cho nên bọn chúng sẽ không tìm hắn để gây sự. Tất nhiên , cũng có vài kẻ có lòng tham không đáy dám đánh chủ ý vào hắn. Kết quả không cần phải nói.

Blood Owl ít khi công khai lộ diện. Hắn yêu thích dừng chân ở một địa điểm không có người. Đó phải là một nơi cực kì tầm thường để hắn có thể thoải mái làm thí nghiệm với cơ thể sống của con người. Chỗ như vậy có thể tùy tiện tìm thấy trong các thành phố lớn. Mỗi ngày, dân đi làm đều phải làm việc trong một cái công trường nào đó mà mấy năm rồi vẫn chưa thi công xong. Tại một khu phố náo nhiệt nằm trong hẻm nhỏ, có một ngôi nhà đóng chặt cửa sắt quanh năm. Phía trước cổng đổ đầy rác. Cho dù nó nằm ở trong khu dân cư đắt đỏ nhưng vẫn bị bọn nhỏ quanh đó truyền tai nhau là nhà ma. Hắn dọn đến sống dưới tầng ngầm trong ngôi nhà này. Mấy khối tường gỗ của nó cách âm cực tốt ngăn cho tiếng gào thét bi thảm không lọt ra ngoài. Nếu không phải gặp xui xẻo vì đám học sinh tiểu học chui vào nghe được tiếng rít gào. Blood Owl có thể trốn ở vùng này khoảng ba năm trở lên.

Tên này có dấu hiệu đã thử ăn thịt người vì lười ra ngoài đi chợ. Đúng như thế, thưa hai vị !

Thế kỉ 22 hiện tại, một hộp đồ ăn nhanh chỉ có thể giúp một người đàn ông trưởng thành duy trì tình trạng không ăn uống trong vòng ba tháng. Vì thế liền phát sinh câu chuyện ăn thịt người,

Tuy nhiên hình như hắn đã bỏ cái thói quen này, có thể là do không hợp khẩu vị ( thật ra là tìm được phương pháp tốt hơn để xử lý thi thể). Nói chung, gã đàn ông này cực kỳ điên cuồng, hắn coi mạng người như cỏ rác. Hắn tàn nhẫn độc ác nhưng không phải là một con dã thú chỉ biết giết chóc. Bởi vì hắn làm việc vô cùng cẩn thận và nhạy bén. Trong một tháng xung đột cùng với Steel Commandment, hắn đã chạy trốn khỏi một quân đội được trang bị hỏa lực mạnh mẽ. Đó là một sự lựa chọn sáng suốt!"

Trà Tiên nói đến đây thì dừng lại, anh bưng tách trà nóng lên nhấp một ngụm : "Tính cách đại khái là như vậy. Nói một chút về kiến thức của Blood Owl. Tôi không thể không thừa nhận: rất rộng rãi và uyên bác. Bằng cấp của hắn so với bất kì người nào đang ngồi ở đây đều cao hơn. Nếu như chúng ta trở lại thời đại học thì phải gọi Blood Owl một tiếng là giáo sư."

Lúc này, toàn thể công nhân viên trong chi nhánh thứ hai ở phía bắc quận Crown, từ điều tra viên được phái đến từ tổng bộ ở châu Âu, cho đến mỗi nhân viên trợ giúp tạm thời . Tất cả bọn họ giống như bị trúng đạn tập thể.

" Năm Blood Owl hai mươi ba tuổi, hắn sử dụng thân phận là chuyên viên khoa học nghiên cứu về tánh mạng con người ở đại học Yale. Sau khoảng thời gian làm nghiên cứu sinh, hắn trở thành học sinh kiêm trợ thủ đắc ý của giáo viên chủ nhiệm. Ông giáo già gặp người nào cũng khoe khoan là ông ấy có một đứa học sinh sắp trở thành một nhà khoa học vĩ đại nhất thế giới trong tương lai. Cho đến bây giờ, ngài ấy vẫn nói như thế trước mặt nhân viên của HL. Có lẽ ông ấy không hiểu ý tứ của cuộc nói chuyện này.

Cuối cùng, nguyên nhân bại lộ thân phận của hắn cực kỳ mỉa mai. Khi đó, nhân viên HL thuộc chi nhánh Bắc Mỹ gặp mặt Blood Owl, nhằm đem 'người thanh niên tài ba' này vào chinh chiến bên trong tổ chức. Kết quả người được phái đi đã ‘một đi không trở lại’. Đợi khi các sếp lớn trong chi nhánh ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, bọn họ còn tưởng rằng Blood Owl thuộc " Mặt trận tự do" giả mạo sinh viên để làm gián điệp. Kết quả khi kiểm tra bất ngờ thì nhà của nhân tài đã 'vườn không nhà trống'. Bọn họ phát hiện sau cánh cửa ngầm là một cái phòng thí nghiệm. Khung cảnh bên trong giống như cái lò mổ heo.

Tất nhiên, năm đó hắn chưa có danh hiệu "Blood Owl". Vụ án cũng không đủ để được cấp trên coi trọng. Do nhân viên HL bị giết nên vụ này gần như bị ém nhẹm. Sự kiện 'nửa đêm đẫm máu' ở châu Âu vào mấy năm sau cũng không có liên hệ với vụ trước đó. Mãi đến hôm nay, sau khi chúng ta xác nhận được khuôn mặt của Blood Owl. Rất nhiều vụ án giết người liên hoàn vẫn chưa được giải quyết ở khắp nơi trên thế giới mới được xâu chuỗi lại với nhau."

Paperman nói : " Ý của ngài là học thức của Blood Owl đều rộng lớn hơn tất cả mọi người ở đây. Bao gồm cả ngài ?"

Trà Tiên không phủ nhận : " Đúng vậy. Tôi không giống hắn. Tôi nhất định cần nắm những kiến thức khá tổng quát. Cho nên có một số thứ được tôi lượt bỏ đi và tìm hiểu không đến nơi đến chốn. So tâm lý học, tôi với hắn không phân cao thấp. Nhưng trình độ về sinh học, hóa học của hắn có thể nói là dày dặn kinh nghiệm từ kiến thức cơ bản đến chuyên ngành. Mời hắn dạy tôi còn dư thừa."

Paperman nói : " Nói nhiều như vậy, đơn giản chỉ biết được Blood Owl rất am hiểu và yêu thích cách đem người khác mổ ra giống như mổ ếch. Đồng thời hắn thỉnh thoảng ăn một chút ( thịt người). Chỉ có vậy?"

Bên cạnh ,trong lòng Louka cũng nghĩ như vậy. Nhưng lão lại không dám nói ra, còn thầm cảm ơn cái mồm nhanh nhẩu của Paperman.

Trà Tiên trả lời: " Không! Blood Owl làm việc luôn mục đích. Điều này không đơn giản chỉ là sự hứng thú của hắn. Mỗi khi hắn giết nhiều người như vậy, đều phải có một căn phòng thí nghiệm đầy đủ thiết bị tiên tiến nhất trong thành phố đó. Chắn chắn hắn đang nghiên cứu một thứ gì mà chúng ta không biết được. Ngoài ra, tại thời điểm vào đại học thì hắn đã có sẵn mục đích trong người. Học tập chỉ là một phần kế hoạch. Để hoàn thành mục đích này, Blood Owl cần trang bị kiến thức đầy đủ về những thứ cần thiết."

Paperman nghĩ tới một thứ : "Nói cách khác. Bất luận hắn trốn ở đâu đều sẽ không từ bỏ nghiên cứu của mình. Chúng ta sẽ ra tay từ hướng này."

Trà Tiên nói tiếp : " Đúng. Phải điều tra các đường dây buôn lậu thiết bị chữa bệnh cao cấp và tiền mặt được tuồn ra từ chợ đen. Nhờ thế chúng ta sẽ tìm được Blood Owl. Cho dù hắn cẩn thận đến đâu cũng vô dụng. Vì thế,tôi mới nói chúng ta không cần phải vội vã truy tìm hắn. Nếu đã đi săn, phải nắm cho được tất cả suy nghĩ của con mồi. Săn bắn như thế mới thú vị!" Tầm mắt của anh quay lại về phía màn hình. Sự chú ý trong nháy mắt tập trung trên người sát thủ Silver Shadow đang bị thẩm vấn.

Paperman trầm mặc lại. Hắn đã nắm bắt được vài thứ trong lời nói khi nãy. Thất hoàng tử thật không đơn giản chút nào. Bề ngoài trông gã khá hiền lành khiêm tốn, ăn nói lại cơ trí và lễ phép, hiểu được khi nào cần tỏ vẻ đúng mực. Chôn sâu bên trong lòng hắn là tâm cơ và mưu mô. Cho dù có vô tình hay cố ý lộ ra khí chất vương giả, gã cũng khiến người khác cảm thấy điều đó thật bình thường. Tuy nhưng,đây chỉ là một điểm nhỏ trong tảng băng chìm. Tài năng thực sự của hắn giống như vực sâu dưới đỉnh núi cao sừng sững. Cho dù có thối lui cả ngàn dặm cũng khó có thể quan sát được toàn cảnh.

"Ta có ý đồ lợi dụng một kẻ như vậy là đúng hay sai? Có lẽ do ảo giác, ta cảm thấy mình cũng đang bị hắn lợi dụng ngược lại." Trong lòng Paperman có chút do dự rồi lập tức sinh ra cảm giác không rét mà run.