Quyển 6: Chương 7: Khuôn mặt căm hận.

Quyển 6: Trò chơi suy luận
Nguồn: Tàng Thư Viện
Người edit :Gintoki

Ngày 17 tháng 2 năm 2101.

Mắt mở ra liền thấy trần nhà màu trắng, trong không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng.

Năm giác quan cơ thể đang khôi phục từ từ. Trên cánh tay trái đang được truyền dịch bằng ống. Tiếp theo hắn liền phát hiện một nửa mặt trái có chút nhói lên. Kể từ hốc mắt bên trái xuống cằm đều mơ hồ truyền đến cảm giác đau đớn.

Paperman muốn lấy tay sờ một cái. Đúng lúc này, âm thanh mở ra từ cánh cửa điện từ truyền lại. Hắn cúi đầu liếc nhìn hai người mang quân phục HL đang bước vào. Một người khoảng năm mươi tuổi, tóc hoa râm. Mặc dù ở xa, trên mặt của lão hiện lên cực kì rõ ràng từng vết sẹo như ma quỷ. Người còn lại nhìn khá trẻ, mái tóc màu xanh của anh ta không biết có phải nhuộm hay không. Quân trang đang mặc trên người trẻ tuổi đại biểu cho cấp bậc khá cao.

"Cảnh sát Elot Neith!" Trà Tiên mở miệng trước : "Hoặc là Paperman?"

Paperman không trả lời câu hỏi , hỏi ngược lại : "Đây là nơi nào? Blood Owl đang ở đâu?"

Người đàn ông bên cạnh Trà Tiên là thầy trong miệng của Faero. Ông ta là cao thủ hàng đầu cua tổng bộ HL tại châu Âu - ngài Jason Louka. Lão đảm nhiệm vị trí huấn luyện viên cho các người có siêu năng lực trong tổng bộ. Lúc này, lão đang dùng giọng điệu đầy uy hiếp nói : " Cảnh sát Neith. Ta phải nhắc nhở cậu một chút. Sự kiện của Venice đang còn trong quá trình điều tra. Lập trường của cậu chưa rõ ràng nên không tư cách hỏi mấy vấn đề này."

Không ngờ Paperman mặc kệ lão, trực tiếp đứng dậy rời khỏi giường bệnh, tháo hêt máy móc trên người : "Vài ngày sao tôi sẽ nộp báo cáo. Các người muốn làm gì thì làm, tôi không có hứng thú với các thủ tục hành chính của các ông." Hắn tìm được quần áo của mình đã được giặt rửa sạch sẽ ở góc phòng. Tất cả món đồ tùy thân được đặt bên trong một cái rổ.

"Anh hôn mê gần năm này. Hai mươi phút trước, móc máy cho biết anh có dấu hiệu thức tỉnh. Lấy tình trạng cơ thể của anh bây giờ không thích hợp đi ra ngoài truy bắt một tên tội phạm đạt nguy hiểm cấp bốn." Trà Tiên bình tĩnh nói.

Paperman như cũ vẫn không nhìn. Hắn nhanh chóng mặc quần áo một cách tử tế,xoay người lại nói : "Giày của tôi đâu?"

Louka có chút nổi giận, lão lạnh lùng nói : " Cảnh sát Neith. Nếu như cậu không muốn một cuộc trò chuyện thân thiết. E rằng tôi sẽ sắp xếp một cuộc thẩm vấn chính thức đầy đủ quy trình."

"Có ngon thì cản tôi thử!" Paperman mang chân trần bước ra khỏi phòng.

Trà Tiên thở dài : "Ngài Louka!"

"Có thuộc hạ!"

"Cố gắng đừng làm anh ta bị thương. Đã làm phiền ông."

"Tuân lệnh."

Sau cuộc nói chuyện ngắn của hai người, Louka trong nháy mắt xuất hiện sau lưng của Paperman. Ánh mắt của Paperman hoàn toàn không thể nắm bắt được quỹ tích chuyển động của đối phương. Do đó đối với hắn, Louka giống như vừa biến mất tại chỗ.

Chưa kịp làm ra phản ứng nào, hai tay Paperman đã bị còng ở sau lưng. Cái còng không biết làm bằng vật liệu gì mà Paperman dùng sức bẻ mấy lần cũng không có hiệu quả.

"Tôi khuyên cậu đừng động đậy. Nếu không đừng trách ngay cả hai chân cũng bị còng lại." Louka đến trước mặt Paperman lúc này.

Trước cuộc nói chuyện một giây, Paperman vừa định thuận tiện quay lại đá một cái. Ai ngờ hắn còn chưa kịp vận lực thì đối phương giống như đã nhìn thấu được ý đồ, lập tức thay đổi vị trí đứng của mình.

Paperman biết rõ không có cách nào chống lại đối phương trong hoàn cảnh này. Hắn đành phải chịu thua, nói : " Sự việc làm các ông cảm thấy hứng thú. Đơn giản chỉ là cái chết của bọn quý tộc. Có thể nói, tất cả do thượng tá Malone làm, ông ta thuê..."

"Thuê sát thủ Sliver Shadow, bắt chước thủ pháp giết người của Blood Owl. Đồng thời tranh thủ thời điểm các anh đang bận đánh nhau thì tìm cách giết anh và trung tá Faero để bịt miệng. Mục tiêu cuối cùng là chiếc ghế Thống đốc Venice." Trà Tiên cắt ngang lời nói của Paperman : " Anh hôn mê mấy ngày này. Chân tướng đã sáng tỏ hoàn toàn, ít nhất là bên trong HL." Ý từ của Trà Tiên chính là dân chúng và giới quý tộc đều không biết được thứ gì giống như các vụ trước.

Louka cũng mở miệng nói : "Người có biệt danh Blood Owl tên là Vladimir Chirios. Mười năm trước, hắn là kẻ tình nghi lớn nhất gây ra vụ án 'Nửa đêm đẫm máu' ở giáo đường San Marco. Tên điên này đã xé xác Jim Malone thành từng mảnh trong một cái hẻm nhỏ.

Toàn bộ sát thủ tham gia truy sát trong thành đều không có kẻ nào chết toàn thây. Cuối cùng, hắn bắt ba người sống ném lên cửa phân bộ của chúng tôi."

Nghe Louka vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi. Dường như hành vi của Blood Owl giống như đang ỉ*** cứ* trên đầu tổ chức HL. (*)

(*) nguyên gốc như vậy =)))

"Ha ha ! Ha ha ha ha ha !" Paperman cười lớn. Hắn hiển nhiên hiểu được tầng ý tứ này. Jim Malone là trưởng phân bộ của HL nhưng lại cấu kết với sát thủ Silver Shadow nhằm giết chết quý tộc để tranh quyền đoạt vị. Mà Blood Owl lại là kẻ đi xét xử , mặc dù hắn dùng một loại phương thức hết sức tàn nhẫn và khủng khiếp.

Louka thấy Paperman cười hả hê nên lập tức nổi giận muốn đánh cho đối phương một trận. Trà Tiên đưa tay ngăn cản lão lại : "Cảnh sát Neith đang đau khổ mới cười thôi."

Trong nháy mắt Paperman trầm mặt xuống : " Đáng lẽ ra tôi là người phải làm những công việc này. Thân là một cảnh sát, tôi còn không bằng một tên ma quỷ giết người. Đến nỗi cái mạng nhỏ này may mắn được giữ lại là nhờ đối phương bỏ qua. Kẻ yếu! Ngay cả quyền lựa chọn cái chết của mình cũng không có!"

Trà Tiên thấy thần sắc của hắn khác thường, bèn nói : "Cảnh sát Neith. Hi vọng anh không muốn thù hận chính bản thân mình."

"Nói nhảm!" Paperman gào thét : " Mặt trái của tao bị làm sao?" Hắn đột nhiên hỏi.

"Ha ha ha ha ha! Ta đã nhìn thấy trong đôi mắt bọn mày!" Paperman nói : "Có lẽ đây chính là nguyên nhân tại sao trong phòng có nỗi một tấm gương."

Trà Tiên quyết định lái đề tài đi nơi khác : " Cảnh sát Neith. Anh hiện nay do chúng tôi quản lý. Anh hiện tại là người duy nhất may mắn sống sót sau khi đối đầu với Blood Owl. Đồng thời là nhân tố rất quan trọng nếu muốn bắt được hắn. Hi vọng anh có thể hợp tác cùng chúng tôi."

Paperman xé nát mảng da nhân tạo bên trái. Bắt đầu từ hốc mắt kéo dài đến cằm, ước chừng một phần ba khuôn mặt đã không còn một khối da hoàn chỉnh và máu thịt loang lổ khắp dưới da. Môi không có khiến tất cả hàm răng và lợi đều lộ ra bên ngoài. Hắn có thể nói chuyện bình thường được hiện giờ,đồng thời không có cảm giác đau đớn đều nhờ kỹ thuật chữa bệnh cao siêu của thời đại này.

Paperman cũng biết kỹ thuật này. Khoa chỉnh hình tại các bệnh viện phổ thông đều dùng loại phương pháp này để trị liệu cho người bị bỏng nghiêm trọng. Mặt trái của hắn đã mãi mãi không thể khỏi hẳn được. Qua một quãng thời gian thì cảm giác đau đớn cũng sẽ từ từ biến mất. Lớp ngoài cùng của khuôn mặt dùng tế bào nhân tạo có thể thay thế da dẻ nhưng tình trạng này sẽ mau chóng bị phơi bày ra trong không khí. Lý do thuần túy khi sử dụng lớp da nhân tạo là chỉ vì mỹ quan mà thôi. Cho dù xé đi,kỹ thuật trên cũng có thể giữ gìn tình trạng xương thịt bị lộ ra ngoài nhưng vẫn không bị ăn mòn.

Báo cáo bệnh án của Paperman từ trên giường bay lên. Một tầng giấy đang bọc lại một nửa khuôn mặt đang bị thương thành nhiều lớp để che đậy. Nhìn qua chẳng khác gì xác ướp. Hình dáng của Paperman lúc này như một khuôn mặt người đang được ghép vào khoảng trống của bức tranh. Nói cách khác, có thể miêu tả khuôn mặt hắn bây giờ là mặt ngoài một tờ giấy được quấn lên bằng tấm da người.

"Ngươi là ai?" Paperman hỏi Trà Tiên.

Louka nói : " Paperman! Chú ý từ ngữ của cậu!"

Trà Tiên lại không ngại : " Krause Witt Stock."

"Hừm. Ngươi là cái gã thất hoàng tử không muốn ở trong hoàng cung, mà ra ngoài lăn lộn ở HL?"

Xem ra Paperman đã nghe qua tên anh : "Trà Tiên thật sao?"

Khóe miệng Trà Tiên lộ ra nụ cười : "Blood Owl là một trong những con mồi khiến tôi cực kì hứng thú. Cảnh sát Neith, ồ không, Paperman. Trong lần săn bắn này, tôi cần mượn sức mạnh của anh."

Paperman nói : "Như mong muốn của ngài."

"Tốt. Hãy đứng dậy đi theo tôi và dùng bộ mặt này để tẩy trừ khuất nhục."