Chương 1136: Luân Hồi điện chủ

Số từ: 2537

Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Nguồn: bachngocsach.com

"Hàn đạo hữu, ta có một chuyện không rõ, ngươi bây giờ đã là cái đinh trong mắt Thiên Đình, sao lại còn dám tiến đến Đại Kim Nguyên Tiên Vực?" Lam Nhan thấy cử động của Hàn Lập thực sự khó có thể lý giải, không khỏi hỏi.

"Sự tình ngươi không nghĩ tới, Thiên Đình cũng chưa chắc có thể nghĩ đến. Có câu nói này, chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất." Hàn Lập cười trả lời.

Lam Nhan tự nhiên biết đây là cách từ chối khéo, biết đối phương không muốn nói rõ nguyên nhân thực sự, cũng thức thời không tiếp tục hỏi nữa.

Lúc này, Lợi Kỳ Mã bỗng nhiên chạy chậm đến, mở miệng nói ra:

"Tiểu tử, lần này cũng coi như cùng chung hoạn nạn, lão tổ ta nhìn ngươi thuận mắt, suy tính một chút, hay là có muốn đi cùng chúng ta về Man Hoang giới vực không?"

"Đa tạ đã thưởng thức, chỉ là ta còn có chút sự tình phải xử lý, không thể đồng hành cùng chư vị." Hàn Lập mỉm cười, ôm quyền nói.

"Tốt a! Thứ này cho ngươi, ngày sau có cần gì, cứ tới Man Hoang giới vực tìm ta." Lợi Kỳ Mã bỗng nhiên giương móng lên, một đạo quang mang tuyết trắng liền sáng lên phía trước, bay xuống trước người Hàn Lập.

Hàn Lập đưa tay nhận lấy xem xét, phát hiện là một khối lân phiến hình tròn lớn chừng bàn tay, đồng thể tuyết trắng sinh ra tầng tầng gợn nước, phía trên tràn đầy một loại khí tức Man Hoang hung hãn.

"Đa tạ." Hàn Lập hơi dò xét một chút, liền thu vào.

Sau đó, hắn mang theo Lam Nhan cáo biệt với bọn người Hồ Tam một phen, phi độn rời đi.

Chờ đến lúc khí tức của bọn hắn hoàn toàn biến mất tại chân trời, Lợi Kỳ Mã một mực đưa mắt trông về phía xa, đột nhiên mắt sáng lên, toàn thân sáng lên quang mang tuyết trắng, vô số khí lưu màu trắng tụ lại, bao cả người nó vào trong.

Hồ Tam ở bên cạnh thấy thế ngạc nhiên, mặt mũi tràn đầy vẻ nghi hoặc.

Chỉ thấy bên trong vòng xoáy do khí lưu màu trắng tụ lại, Lợi Kỳ Mã dần dần đứng thẳng lên, thân ảnh từ từ nhỏ dần, vậy mà hóa thành hình người.

Đợi tất cả quang mang và khí lưu tán đi, thay vào đó xuất hiện một vị thanh niên nam tử dáng người thẳng tắp, dung mạo tuấn lãng, thân mang pháp bào màu trắng, một đầu tóc dài tuyết trắng búi tóc theo kiểu Toàn Châu Ngọc Quan, cả người nhìn ngọc thụ lâm phong, tiêu sái bất phàm.

"Lúc trước đi quá giới hạn, mạo phạm đến thiếu chủ, mong thiếu chủ tha thứ." Thân ảnh nam tử vừa mới xuất hiện, Liễu Tự Tại một bên khẽ cong eo, ôm quyền nói ra.

"Liễu thúc không cần như vậy, lúc trước làm việc đều là ý của ta, ngươi có chỗ nào sai chứ?" Lợi Kỳ Mã biến thành thanh niên tuấn lãng, đi ra phía trước, đỡ Liễu Tự Tại lên, nói ra.

"Đây. . . Đây là chuyện gì xảy ra?" Hồ Tam lần này triệt để bị chấn kinh, mặt kinh ngạc lẩm bẩm nói.

"Đi thôi, trên đường sẽ nói rõ với ngươi." Lợi Kỳ Mã cũng không kỳ quái, cười vung tay lên, nói ra.

Theo bàn tay vung ra, trước người lập tức có một mảnh quang mang sáng như tuyết thoáng hiện, một tòa lâu thuyền tuyết trắng cao ba tầng trống rỗng xuất hiện, trên đó rường cột chạm trổ, hạt châu khảm ngọc, nhìn phù quang sáng láng, lộng lẫy đến cực điểm.

Ba người phi thân lên, rơi vào trên lâu thuyền tuyết trắng.

Cũng không thấy Lợi Kỳ Mã khu động thế nào, dưới lâu thuyền liền sinh ra từng đạo tấn phong màu trắng, nâng thân thuyền lên, hóa thành một đạo độn quang màu trắng, lóe lên một cái rồi biến mất.

. . .

Thời gian nhoáng một cái, đã qua hơn ba năm.

Khu vực biên giới phía Bắc chân núi Kim Nguyên sơn mạch, một đầu giang hà trên không kéo dài vạn dặm, một chiếc linh chu màu đỏ sậm vụt qua nhanh như tên bắn.

Nói là linh chu, hình thể lại không nhỏ, phía trên có xây hai tầng lầu các.

Giờ phút này, Giao Tam trong bộ váy dài màu xanh, đang đứng tại lan can tầng hai lầu các trông về hư không phía xa.

"Hoài Dương Tử tiền bối, bây giờ chúng ta rời khỏi khu vực Kim Nguyên sơn mạch, hành trình tiếp theo, cần người đến thôi động linh chu, vãn bối cần bế quan một đoạn thời gian." Giao Tam nhìn một hồi, sau đó thu hồi ánh mắt nói ra.

"Giao Tam đạo hữu yên tâm, việc này cứ giao cho ta." Hoài Dương Tử đứng trên boong thuyền linh chu, sau khi nghe lập tức đáp.

"Vậy làm phiền rồi." Giao Tam ôm quyền nói một tiếng, quay người trở về lầu các.

Tiến vào trong lầu các, nàng đưa tay bấm pháp quyết, chỉ lên trên đỉnh đầu một cái.

Một đạo quang mang màu đỏ sậm từ đầu ngón tay nàng bắn ra, đánh vào một khối lệnh bài đỏ sậm treo trên đầu nàng.

Quang mang vừa mới bay vào, lệnh bài đỏ sậm lập tức xoay tròn.

Một màn sáng từ trên đó khuếch trương ra, dần dần bao lại toàn bộ lầu các, tất cả khí tức đều bị phong bế trong đó, không còn nửa điểm tiết ra ngoài, cũng không bị bên ngoài mảy may quấy nhiễu.

Giao Tam thấy thế, khoanh chân ngồi xuống, hai tay bóp một cái pháp quyết cổ quái, trong miệng vang lên một trận thanh âm ngâm tụng.

Ngay sau đó, dưới thân nàng có từng đạo phù văn phức tạp sáng lên, như từng đầu băng gấm màu đỏ không ngừng du tẩu dưới thân, sau lại thuận theo phù điêu bốn phía màn sáng mà lên, tuần hoàn qua lại, vòng đi vòng lại.

Giao Tam thân ở trong màn sáng, quanh thân sáng lên một tầng quang mang mơ hồ, tựa như sinh ra tầng tầng huyễn ảnh, thân hình trở nên mơ hồ, một tầng Luân Hồi Pháp Tắc chi lực bắt đầu bao phủ bốn phía.

Chỉ thấy trong đôi mắt nàng bỗng nhiên loé lên hồng quang, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, ánh mắt trong nháy mắt trở nên trống rỗng không gì sánh được, nhìn tựa như trong nháy mắt bị rút đi hồn phách, biến thành một bộ nhục thân không còn linh hồn.

Nhưng ngay sau đó, khóe miệng nàng lộ ra một vòng ý cười, mí mắt khép lại, trước mắt liền lâm vào vô tận tối tăm.

Thời điểm nàng vừa mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt lại đột nhiên biến đổi, thân ảnh của nàng vậy mà xuất hiện trong một mảnh không gian cổ quái tối tăm mờ mịt.

Trong không gian không thấy bất kỳ cảnh vật gì, chỉ có từng đầu trường giang đại hạ uốn lượn vạn dặm chảy xuôi xuống.

Thân hình Giao Tam tựa như hư ảo, cả người trôi nổi trong hư không, hai tay như nổi trên nước vạch phía trước một cái, cả người tự nhiên tiến về phía trước, du động trên không một đầu giang hà màu đỏ sậm, đi về phía thượng nguồn dòng sông.

Gần đầu giang hà này có tổng cộng năm đầu giang hà, mỗi một đầu có màu sắc và cảnh tượng khác nhau, có dòng nước chảy xiết thanh thế to lớn, có dòng thuỷ tính hay thay đổi, chợt nhanh chợt chậm.

Trong đó một đầu trường hà màu bạc, nước chảy nhẹ nhàng chậm chạp, lưu động bình ổn, ở trong mơ hồ có vô số quang cầu to to nhỏ nhỏ như giọt nước chảy xuôi qua, bên trong hình như có hình ảnh chớp động.

Giao Tam mỗi lần đều chỉ thoáng nhìn một chút, tuyệt không dám dừng ánh mắt lại trên đó, nếu không sẽ có một cỗ vô hình chi lực hút vào, kéo nàng vào trong nước sông rơi lã chã kia.

Nàng bay dọc về thượng nguồn dòng sông đỏ sậm kia, không biết bay bao lâu, rốt cuộc nhìn thấy tất cả dòng sông đều dần dần thu hẹp, cuối cùng tụ tập đến một đầu nguồn, hóa thành một dòng sông.

Dòng sông kia không biết sinh ra từ chỗ nào, nước sông như hoàng tương quay cuồng, hỗn độn không rõ, trên đó còn xây một cây cầu đá hình vòm màu đỏ sậm.

Cầu đá vòm có bề mặt sáng bóng trơn trượt, tự nhiên mà thành, nhìn tựa như một bệ đá thủy tinh, dòng sông chảy qua dưới cầu đá vòm, tự nhiên chia làm sáu đầu, kéo dài chảy xuôi xuống.

Ánh mắt Giao Tam rơi vào động đá phía dưới cầu hình vòm, lông mày không khỏi nhíu một cái.

Nàng ngạc nhiên phát hiện, trên bờ sông phía dưới cầu hình vòm, có một nữ tử áo đen dáng người thướt tha, đang ngồi tại bờ sông đưa lưng về phía nàng, một đôi chân trần tuyết trắng như ngó sen, đang ngâm trong dòng sông đỏ sậm vừa mới tách ra.

Trong thời gian đó, nữ tử một mực chưa từng quay người lại, cho nên Giao Tam từ đầu đến cuối vẫn không thấy được khuôn mặt của nàng.

Trên thực tế, Giao Tam cũng không dám dò xét bên đó quá nhiều, bởi vì trên cầu đá vòm, còn có một bóng người ngồi một bên cầu đá, hai chân thả lỏng xuống cầu.

Chỉ thấy thân hình đó hơi còng xuống, trên đầu mang theo một cái nón lá cực lớn, khoác trên người một kiện áo tơi nặng nề, thân thể đưa lưng về phía sáu đầu nhánh sông, mặt ngó về phía dòng sông nước chảy vẩn đục kia.

Trong tay nam tử còn cầm một cây gậy trúc màu xanh có lấm tấm điểm màu trắng, đầu gậy lơ lửng một sợi tinh ti màu đỏ sậm, rơi vào trong mặt nước, tựa như đang nhàn nhã thả câu.

Thân ảnh Giao Tam bay đến trên cầu hình vòm, lại không cách nào đáp xuống, vẫn như cũ duy trì trạng thái treo trên bầu trời.

"Tham kiến điện chủ." Thần sắc Giao Tam trang trọng, thi lễ nói ra.

Tên nam tử đầu đội mũ rộng vành, khoác áo tơi kia không phải ai khác, chính là Luân Hồi điện chủ đại danh đỉnh đỉnh.

"Chuyện bên kia nhanh hơn không ít so với ta dự đoán, cụ thể xảy ra chuyện gì, đại khái nói với ta một chút." Luân Hồi điện chủ không quay đầu nhìn nàng, chỉ mở miệng nói ra.

"Tuân mệnh, Văn Thái Tuế. . ." Giao Tam gật đầu nhẹ, lập tức kể lại chuyện đã trải qua ở Tuế Nguyệt Tháp.

Đợi sau khi nàng nói xong, Luân Hồi điện chủ không lập tức bình phán công tội, mà im lặng tự định giá một lát, mới nói ra:

"Thạch Không Mặc người này không tầm thường, sau này ngươi phải cẩn thận quan sát hắn."

"Điện chủ cảm thấy. . . Hắn là đang giả điên?" Giao Tam nhíu mày hỏi.

"Giả điên hay không cũng không quan trọng, chỉ cần đối tượng hắn nổi điên không phải chúng ta là được. Đương nhiên, chuyện giúp hắn tìm kiếm vợ con không thể lãnh đạm, hết thảy tài nguyên trong điện đều có thể điều động." Luân Hồi điện chủ lắc đầu, nói ra.

"Vâng." Giao Tam đáp.

"Nếu món đồ kia đã tìm được, lúc trước đã bố trí rất nhiều, có thể điều động được rồi. Lần này hẳn là đủ cho Thiên Đình hảo hảo bận rộn một hồi." Luân Hồi điện chủ nói ra.

"Chờ thuộc hạ trở về trong điện sẽ khởi động chuyện này." Giao Tam nói ra.

Sau đó, hai người không mở miệng nói chuyện nữa, trầm mặc một hồi lâu, Luân Hồi điện chủ bỗng nhiên mở miệng hỏi:

"Không đề cập tới biểu hiện khách quan, theo phán đoán chủ quan của ngươi, cảm thấy người kia thế nào?"

"Hồi bẩm điện chủ, trải qua trước đây mấy lần liên hệ, ta cảm thấy người này vô luận tâm kế can đảm, năng lực hay là thủ đoạn, đều là nhất lưu, ngày sau nhất định có thể làm được việc lớn. Bản dịch được dịch tại Bạch ngọcc sách. Hành động tiếp theo, ta hi vọng để hắn tham gia." Giao Tam nói ra.

"Cái này cứ theo ý ngươi là được rồi. . ." Luân Hồi điện chủ nói ra.

"Vâng." Giao Tam nói.

"Lần này vận dụng bí thuật Luân Hồi tới tìm ta, tất nhiên hao tổn không ít pháp tắc tinh ti của ngươi, những thứ này xem như bồi thường cho ngươi." Luân Hồi điện chủ đỡ mũ rộng vành trên đầu lên, nói ra.

Nói xong, cổ tay gã lắc một cái, cây gậy trúc trong tay liền chếch lên, tinh ti đỏ sậm buông xuống dưới nước liền nhảy ra mặt nước, trên đó còn treo một đoàn hào quang màu đỏ sậm, cũng bị kéo ra theo.

Luân Hồi điện chủ kéo chùm sáng đỏ sậm tới, tiện tay xoa nắn một trận, liền hóa thành một hạt châu màu đỏ sậm.

Chỉ thấy gã cong ngón tay búng ra, hạt châu kia liền bắn ra, trực tiếp đánh trúng vào mi tâm Giao Tam, quang mang lóe lên chui vào trong đó.

Giao Tam lập tức như gặp cuồng phong, thân hình cực tốc bay ngược về phía sau, hai mắt cũng theo đó tối sầm lại.

Trong lầu các tầng hai Linh chu màu đỏ sậm, Giao Tam đang nhắm mắt khoanh chân đột nhiên mở hai mắt ra, cả người như choảng tỉnh đại mộng, toàn thân mồ hôi đầm đìa, há miệng kịch liệt thở dốc.

Thoáng ổn định ba động thần hồn một chút, khí tức quanh thân Giao Tam mới thoáng vững vàng lại.

Nàng đưa tay xoa nhẹ mi tâm một chút, cảm thấy nơi đó ẩn ẩn hơi đau, nhưng bên trong lại có từng tia từng tia ý lạnh truyền đến, ở trong càng ẩn chứa từng sợi khí tức Luân Hồi Pháp Tắc, khiến cho nàng vui vẻ không thôi.

Vui sướng qua đi, trong đầu Giao Tam lại hiện ra thân ảnh nữ tử quay người ngồi tại bờ sông kia, trong lòng không khỏi sinh ra rất nhiều lo nghĩ.

Người kia là ai? Có quan hệ thế nào với điện chủ?
 

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch