Chương 267: Bạch Tước

Số từ: 2315

Tác giả: Vong Ngữ
Quyển 2: Trở lại Tiên giới

Converter: Cà Rốt + Sweeti3
Dịch: nhatchimai + Nguyên Anh + tieutangmi + Độc Hành
Biên: Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Thân ảnh Hàn Lập khựng lại, vội xoay người lại nhìn.

Phía sau chữ đỏ, lờ mờ hiện ra hàng chữ nhỏ màu đạm kim, trên ấy viết sáu chữ Kim Triện Văn:

“Bạch Tước cốc, hiện Chân Luân.”

Sáu chữ này đều được bao phủ một tầng kim quang nhàn nhạt khiến người ta không nhìn rõ được.

Chỉ mới nhìn, Hàn Lập liền cảm thấy mơ hồ, vội vã dụi dụi cặp mắt. Ngước mắt nhìn lại thì thấy phía sau chữ đỏ trống rỗng, không còn thấy một chữ nào nữa.

Nội tâm hắn khẽ động, vội vàng nhìn chung quanh thì thấy mọi người đều đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào thạch bích, thỉnh thoảng có người rỉ tai nhau hỏi đáp. Sắc mặt của đám người đều bình thường, hiển nhiên không ai nhìn thấy màn kỳ dị vừa rồi.

“Bạch Tước cốc… Đó là chỗ nào?”

Trong đầu Hàn Lập thủy chung vang vọng mãi ba chữ kia, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể nhớ được Chúc Long Đạo có nơi nào như vậy.

Tâm niệm quay cuồng trong đầu, Hàn Lập thử nhìn ở những góc độ và phương hướng khác nhau, cố tìm chút manh mối từ những chữ lớn màu đỏ trên thạch bích kia, nhưng không phát hiện ra bất luận điều gì khác thường.

Tựa như sáu chữ nhỏ màu đạm kim chỉ là tự tưởng tượng ra, cơ bản không tồn tại.

Nhưng trong lòng hắn rõ ràng, tuy chỉ thoáng qua nhưng với thị lực của hắn, tuyệt không có khả năng lầm lẫn.

Kể từ đó, hắn dâng lên suy nghĩ cầu may.

Bất kể nói thế nào thì bản thân hắn phải tìm cho bằng được nơi gọi là Bạch Tước Cốc, nếu không tuyệt đối không cam lòng.

Nhưng đến tột cùng chốn này ở đâu?

Hắn đứng ngây người một hồi lâu, rồi đến một góc vắng, lật tay lấy ra địa đồ dãy núi Chung Minh nhận được từ hồi mới nhập môn. Hắn đưa thần thức vào trong, cẩn thận tìm tòi từng tấc từng tấc.

Một canh giờ sau.

Hàn Lập mở to mắt, rung tay thu địa đồ lại, khuôn mặt càng hiện vẻ nghi hoặc.

Hắn xem xét đi xem xét lại tất cả các địa danh trên bản đồ vài lần, không bỏ sót chỗ nào nhưng không tìm ra nơi nào gọi là Bạch Tước Cốc.

“Chẳng lẽ trong tông môn có bí cảnh không muốn người biết?” Cặp mắt hắn chớp động, miệng thì thào nho nhỏ.

Hắn nghĩ thế còn bước chân lại tới trước thạch bích, nhìn chằm chằm một hồi lâu. Sau đó, hắn xoay người rời khỏi Thái Huyền điện.

Lát sau, hắn bay chầm chậm trên bầu trời Thái Huyền điện, chắp tay sau lưng, thanh sam bay phần phật. Khuôn mặt như nảy ra ý tưởng gì đó, độn quang bốc lên, bay vụt về một hướng khác.

Màn đêm buông xuống, trong một gian mật thất ở động phủ Xích Hà Phong.

Một ngọn cổ đăng thanh sắc đang thắp được để trên cái bàn bát tiên vuông vức sơn son đỏ chót. Không biết dùng loại dầu nào mà không có chút khói nào, khuếch tán ra từng luồng hương thơm.

Chỗ bấc đèn có ngọn lửa cực kỳ ổn định, không chút lay động. Nó nhỏ như ngón cái nhưng chiếu sáng cả gian phòng như ban ngày.

Trên chiếc bàn, mấy cuốn sách cổ rất dày, có gáy bằng da xanh được chất đầy một góc; ba bốn ngọc giản đặt ở góc khác; lại có cả một cuốn họa trục màu vàng dài tới bảy thước, một nửa nằm trên bàn, một nửa buông lỏng xuống đất.

Trên họa quyển là những nét mực đan thanh vẽ những ngọn sơn phong màu xanh san sát sinh động như thật. Trên đó có những chữ nhỏ vuông vức ghi chú tên sông, núi. Là một bức sơn hà hình thế đồ tuyệt đẹp.

Lúc này, Hàn Lập ngồi phía sau bàn, tay cầm quyển sách cổ ố vàng có phần hư tổn, tập trung tinh thần đọc.

Những ngọc giản, thư tịch và họa quyển này đều là các bản địa đồ sơ lược sơn thủy của dãy núi Chung Minh mà hắn mượn từ Nội Điển Các ở Ngự Long Sơn.

Trừ mấy cái ngọc giản ra thì những thư tịch và họa quyển này đều là bản gốc. Vốn là hắn có thể mua bản phục chế, nhưng vì Hàn Lập muốn tìm đọc địa đồ ghi chép nguyên thủy nhất nên đã bỏ ra đại lượng điểm công trạng để mượn đọc những bản cổ tịnh nguyên bản đã không biết bao nhiêu tuổi này.

Hàn Lập kiểm tra mỗi một chi tiết nhỏ, không buông tha bất kỳ khả năng nào, cẩn thận xem xét cả văn tự ghi lại và toàn bộ nội dung địa đồ, nhưng mà cho đến hiện tại, hắn cũng không phát hiện chỗ nào có tên là Bạch Tước Sơn Cốc.

Mặc dù có mấy chỗ tên gần giống, nhưng phần lớn các chỗ này đều không có khả năng là chỗ trọng yếu của tông môn.

Hắn cẩn thận tìm kiếm, tập trung vào các khu vực màu đen trên Mặc Linh sơn hà đồ. Những địa phương này phần lớn đều là cấm địa tông môn, đại đa số trên bản đồ đều không có đánh dấu, nhưng ở một số thư tịch khác ít nhiều đề cập đến.

Trải qua nhiều lần so sánh đối chiếu, hắn tiếc nuối phát hiện, vẫn không có thông tin gì về Bạch Tước Cốc.

Lúc này, trong tay hắn đang cầm cuốn Cổ Vân Kinh Lược, là quyển điển tịch cuối cùng chưa xem.

Trên thực tế, quyển sách này căn bản không tính là địa đồ, mà chỉ là một quyển ghi chép về chuyến du sơn ngạo thủy ở đại lục Cổ Vân, mà tác giả của nó tựa hồ cũng chỉ là một vị tu sĩ dang dỡ chuyện tu hành.

Bất quá, cuốn sách này tựa hồ có niên đại cực cao, thậm chí có thể so sánh cùng với thời gian tồn tại của Chúc Long Đạo, trên sách có một tầng pháp trận cấm chế .

Một khi pháp trận phát động, trang sách liền sẽ lập tức cháy hóa thành tro.

Hàn Lập vuốt khẽ lên một trang sách, tiếp tục lật xem, ánh mắt thuận theo văn tự ghi chép bên trong đọc lướt nhanh.

Bỗng nhiên, lông mày hắn cau lại, kéo quyển điển tịch lại gần vài phần, nhìn chằm chằm một đoạn văn tự trong đó, tỉ mỉ nhìn.

"Tây Sơn có bầy Bạch Tước sinh sống. Một gã mục đồng đuổi bắt bầy Bạch Tước khi vào trong cốc thì cảnh vật liền biến đổi. Chỉ thấy bên trong sương mù mờ mịt lượn quanh, ở giữa có cung khuyết ngọc các, đài cao ẩn hiện, Hằng Nga ca múa, Tiên Nhân đối ẩm khiến gã không biết mình đang ở đâu..."

Hàn Lập xem đến đoạn mô tả ngắn gọn đến cực điểm này liền trầm ngâm không nói. Phần sau đoạn này tả cảnh gã mục đồng bị tiên nhân mặc kim giáp cầm roi nện khiến giật mình tỉnh dậy. Lúc đó gã mới phát hiện gã vẫn đang đứng ở trong sơn cốc như cũ, như vừa mộng du.

Đoạn mô tả kiểu này khá thường gặp trong các điển tịch du ký, thường là ảo ảnh, không có gì quá kỳ quái. Duy chỉ có đoạn mô tả về bầy Bạch Tước sinh sống làm hắn để tâm.

Lúc trước trong quá trình tìm kiếm, hắn cũng thấy các loài như bạch oanh, tuyết trĩ, diều hâu... duy chỉ tên Bạch Tước là chưa thấy qua, đây mới là lần đầu tiên nhìn thấy.

Sau đó, hắn đọc lại bản điển tịch này một cách tỉ mỉ, cuối cùng mới xác định, trong thư tịch chỉ có mỗi chỗ này ghi rõ ràng hai chữ Bạch Tước.

"Tây Sơn là nơi nào?..." Hàn Lập một tay cầm lấy điển tịch, một tay gõ nhẹ lên mặt bàn, lâm vào trầm tư.

Sau một lát, hắn bỗng nhiên ngừng gõ tay, cầm tất cả địa đồ điển tịch cổ tới, để trên mặt bàn, lật xem từng trang.

Hàn Lập chỉ vào một trang trong đó, thì thào: "Dậu Tây Sơn, núi cao bảy nghìn hai trăm năm mươi bảy trượng. Thế núi hẹp dài, hướng từ Nam tới Bắc, phía Đông sườn núi có Lô Dương Thảo, Hoán Nhật Hoa, Kinh Lân Thạch..."

"Tây Tuyền Sơn, núi cao tám nghìn chín trăm ba mươi mốt trượng..."

"Trạch Tây Phong, núi cao sáu..."

...

Bóng trăng lặn xuống phía Tây, rất nhanh đã đến nửa đêm.

Hàn Lập vốn một mực ngồi ở phía sau bàn vuông, đã đứng dậy, duỗi lưng một cái, nhẹ nhàng gập lại từng quyển sách cổ trên bàn, sửa sang lại chỉnh tề, xếp chồng tại một góc bàn.

Trên bàn còn một quyển sách duy nhất mở ra chính là cuốn điển tịch sơn hà hình thế đồ.

Bất quá, cuốn sách này mở ra không đến một xích, phía trên lộ ra hình ảnh chính là một toà núi tên là Tây Lâm Phong.

Ngọn núi này ở phía Tây dãy núi Chung Minh, chính là một toà núi bình thường linh khí rất ít. Bởi vì trên núi cũng không có linh sản đặc biệt quý hiếm, cho nên một mực hoang phế, cũng không có trưởng lão đệ tử chọn ở nơi này.

Nó ở phía Tây gần Bồ Linh cốc, cùng một ngọn núi ở phía Đông dãy núi Chung Minh tạo thành một sơn cốc hình bán nguyệt vô cùng rộng lớn ở chính giữa.

Đây chính là một ngọn núi ở phía Tây mà Hàn Lập trải qua nhiều thời gian tìm tòi lựa chọn.

Hắn tin tưởng, sơn cốc hình bán nguyệt kia rất có thể chính là Bạch Tước Cốc mà hắn đang tìm kiếm.

Hàn Lập khẽ phẩy tay, ngọn lửa trên chiếc đèn cổ đặt trên bàn bát tiên liền tắt ngúm.

Trên bấc đèn, một đám khói trắng lượn lờ bốc lên, tản ra mùi thơm, kéo dài không tiêu tán.

Hàn Lập ra khỏi phòng, đóng cửa lại, định đi đến trước viện. Hắn còn đi chưa qua gian phòng, đã thấy Mộng Thiển Thiển đang từ hành lang bên kia chạy nhanh tới.

"Lệ trưởng lão, sắp nở rồi, sắp nở rồi..." Nàng ta còn chưa đến nơi, thấy thân ảnh Hàn Lập đã vội vàng mở miệng kêu lên.

Hàn Lập nghe lời ấy, lông mày vốn hơi nhăn liền dãn ra, trên mặt lộ ra sắc mặt vui mừng.

"Đi, đi xem một chút."

Hàn Lập vừa dứt lời liền bước lên trước một bước nắm lấy cánh tay Mộng Thiển Thiển kéo đi. Hai người hoá thành một đạo ánh sáng màu xanh bay nhanh ra ngoài, trong chớp mắt biến mất không còn bóng dáng.

Một lát sau đã thấy hai người xuất hiện ở một gian thạch thất bí mật trong động phủ.

Chính giữa thạch thất có một trận pháp tụ linh loại nhỏ vẫn đang lặng lẽ lưu chuyển, giữa không trung từng đợt linh quang màu xanh chớp động liên tục

Trong pháp trận có một quả trứng khổng lồ màu trắng đang rung lên nhè nhẹ, không ngừng hấp thu thiên địa linh khí do trận pháp tụ hợp lại.

Hai người Hàn Lập kiên nhẫn đứng nhìn quả trứng một hồi nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu nở ra.

“Vừa rồi trứng lay động rất mạnh, bên trong vỏ trứng lâu lâu còn có tiếng gõ vang lên, tiểu nữ cứ tưởng sẽ nở ngay nên mới vội vã đi tìm trưởng lão….” Mộng Thiển Thiển thấy thế , vừa sốt ruột vừa xấu hổ nói nhỏ.

Hai mắt Hàn Lập chăm chú quan sát quả trứng, cẩn thận xem xét từng chút một thì phát hiện ra dưới đáy trứng có một vết rạn rõ ràng nhưng rất nhỏ, nếu không để ý kỹ thì sẽ không thấy.

“Trứng đã nở rồi nhưng sau khi nó ló ra lại không thấy mẹ nên mới sợ hãi chui lại vào trong trứng”. Sau khi trầm tư cả nửa ngày, Hàn Lấp mới lắc đầu cho ý kiến.

Dứt lời hắn suy nghĩ một chút rồi đảo tay lấy ra một chiếc lông chim thật dài phía trên có từng luồng ánh sáng lưu chuyển đưa cho Mộng Thiển Thiển.

Mộng Thiển Thiển tiếp nhận lấy chiếc lông chim nhưng tỏ vẻ phân vân không hiểu, chỉ biết lẳng lặng nhìn Hàn Lập.

Hàn Lập vừa cười vừa nói: “Lại gọi tiểu gia hoả kia xuất hiện đi.”

Mộng Thiển Thiển nhẹ gật đầu, mắt chớp chớp, bán tín bán nghi đi lên phía trước, đưa tay gõ nhẹ lên quả trứng.

Quả trứng khổng lổ vẫn không có chút phản ứng nào.

Chần chờ một lát, Mộng Thiển Thiển cắn môi lấy chiếc lông chim trong tay khẽ vuốt ve vỏ ngoài của trứng.

Dường như lúc này quả trứng cảm nhận được điều gì đó, vốn đang yên lặng lại khẽ đung đưa, chỉ là nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.

Đôi mắt đẹp của Mộng Thiển Thiển sáng ngời, một tay vẫn lấy lông chim vuốt ve vỏ trứng, tay kia cũng nhẹ nhàng vỗ về theo.

Bỗng nhiên quả trứng khổng lồ dần dần ngừng lắc lư, trở nên yên tĩnh kỳ lạ, không nhúc nhích nữa.

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch