Chương 1157: Thu hoạch

Số từ: 2550

Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Nguồn: bachngocsach.com

Hàn Lập vừa mới bước vào không gian Hoa Chi liền nhíu mày lại, cảm thấy tựa hồ có chỗ không đúng.

Hắn chưa kịp suy nghĩ nhiều, một trận tiếng vang ầm ầm truyền đến đập vào mặt, xuyên vào trong đáy lòng hắn, trong đó còn kèm theo trận trận thanh âm quỷ khiếu, bén nhọn không gì sánh được, nhưng lại lúc cao lúc thấp, làm cho người nghe khó chịu không gì sánh được.

Hắn cảm thấy tâm thần rung động, tay chân nhịn không được vũ động lên, vội vàng vận chuyển Luyện Thần Thuật ổn định thần hồn, lúc này mới nhìn lại chỗ thanh âm kia truyền đến.

Chỉ thấy nơi xuất phát ra tiếng quỷ khóc chính là lầu các Đề Hồn bế quan.

Giờ phút này lầu các thình lình bị một cỗ hắc khí đậm đặc giống như mực nước bao phủ, kịch liệt xoay tròn ở giữa tạo thành một vòng xoáy hắc khí, ẩn ẩn có từng đạo quỷ ảnh chớp động trong đó, trùng kích cấm chế chung quanh lầu các làm rung động không thôi.

May mắn những cấm chế kia là Hàn Lập tự tay thiết lập, trong đó lại dung nhập Thời Gian Pháp Tắc chi lực, nếu không chỉ sợ không thể nào ngăn cản hắc khí trùng kích.

"Chuyện gì xảy ra?" Hàn Lập vội vàng bay tới, đồng thời thả ra một tia thần thức tìm kiếm trong cấm chế.

Nhưng thần thức hắn vừa mới đi vào vòng xoáy hắc khí, lập tức bị thôn phệ vào, đồng thời một cỗ thôn phệ chi lực cường đại từ trong vòng xoáy lộ ra, ẩn ẩn có xu thế xâm nhập vào trong đầu hắn.

Hàn Lập vội vàng thu hồi thần thức, lúc này mới cản trở được thôn phệ chi lực quỷ dị do vòng xoáy phát ra.

Đôi mi hắn khẽ động, trên mặt lại lộ ra vẻ vui mừng.

Tình huống trước mắt này khẳng định là do Đề Hồn trong lầu các đưa đến, xem ra nó hấp thu nguyên khí Ô Sào Quỷ Vương, hẳn là lại có đột phá.

Nhưng Hàn Lập lại lộ vẻ do dự, tình huống trước mắt này, hắn cũng không tiện nhúng tay vào, chỉ có thể dựa vào một mình Đề Hồn vượt qua, lấy năng lực Đề Hồn, sẽ không có chuyện gì.

Hắn lập tức vung tay lên, mấy chục đạo kim quang từ trong tay bắn ra, rơi vào phụ cận lầu các, lại mở ra thêm một màn ánh sáng màu vàng dày đặc.

Trong màn sáng cấm chế này cũng ẩn chứa Thời Gian Pháp Tắc chi lực, cộng hưởng cùng tầng cấm chế bên trong, hai màn sáng kim quang hoà lẫn, lập tức vững chắc lại.

Bên trong truyền ra thanh âm quỷ khiếu cũng bị ngăn trở hơn phân nửa, Hàn Lập nghe thấy cũng không bị ảnh hưởng gì.

Hắn gật gật đầu, sau đó trở về lầu các mới xây bên cạnh dược viên.

Trên dưới ba tầng lầu các này đặt đầy các loại khoáng thạch vật liệu, còn có một số Linh Bảo Tiên khí thu nạp được từ trong Thái Tuế Tiên Phủ, nhét tràn đầy.

Những kiện linh tài thì đặt ở trên mặt đất bên ngoài lầu các, chất thành mấy đống lớn, về phần những linh thảo linh dược cấy ghép từ trong Thái Tuế Tiên Phủ lại càng nhiều vô số.

Hắn đặt Tiểu Bạch ở tầng cao nhất lầu các, lại triển khai một tầng cấm chế phòng hộ bên cạnh, lúc này mới yên tâm.

Hàn Lập lập tức nhìn vào rất nhiều bảo vật phía trong lầu các, mặt lộ vẻ cao hứng nhưng lại thấy nhức đầu.

Lần này vơ vét các loại bảo vật trong Thái Tuế Tiên Phủ thực sự quá nhiều, xử lý rất phiền phức, nhưng nếu như xử lý sạch sẽ, đổi lấy Tiên Nguyên thạch, số lượng sẽ nhiều trước nay chưa từng có.

Chỉ là từ khi rời Thái Tuế Tiên Phủ đến nay, hắn quá bận rộn các sự tình, chưa kịp lo việc này, hiện tại cuối cùng đã có chút nhàn rỗi.

Hàn Lập lật tay lấy ra một ngọc giản trống không, cẩn thận kiểm kê các loại bảo vật trong lầu các, phân loại cất giữ, cũng ghi nhớ lại.

Bận rộn cả ngày, rốt cuộc hắn sắp xếp xong hết các loại bảo vật trong lầu các, sau đó lại ra bên ngoài, chỉnh lý ghi chép các loại linh tài và các loại linh thảo linh dược ở đó.

Làm xong những thứ này, Hàn Lập ngồi xuống bên cạnh lầu các, tay áo vung lên, trước người lại nhiều ra một đống đồ vật rực rỡ muôn màu, lại là một đống pháp khí trữ vật hình dáng khác nhau.

Những pháp khí trữ vật này đều là đồ vật của những tu sĩ các phái vẫn lạc trong Thái Tuế Tiên Phủ, hắn một đường thu được, cũng coi như đại thu hoạch chuyến này.

Trong đó đáng giá nhất, không ai qua được pháp khí trữ vật của Xà Thiềm và Lam Nguyên Tử.

Pháp khí trữ vật Xà Thiềm, Hàn Lập trước đó mơ hồ quét qua một chút, nhưng chỉ nhìn một chút bảo vật trong đó, không có xem kỹ.

Hắn lấy pháp khí trữ vật Xà Thiềm ra trước, vung tay lên.

"Soạt" một tiếng, một đống lớn vật phẩm xuất hiện ở trên mặt đất.

Ánh mắt Hàn Lập quét qua, mặt lộ vẻ vui mừng.

Xà Thiềm, vị tồn tại Đại La cảnh này quả nhiên không khiến người thất vọng, xuất thân giàu có không gì sánh được. Các loại vật liệu, Tiên khí không tính, vẻn vẹn Tiên Nguyên thạch đã có chừng hơn hai ngàn vạn khối.

Mà trong đó thình lình có ba bốn mươi viên Tiên Nguyên thạch đặc thù, những Tiên Nguyên thạch này so với Tiên Nguyên thạch trung phẩm còn lớn hơn một vòng, mà toàn thân chúng tản mát ra tia sáng chói mắt giống như hỏa diễm, trong quang mang ẩn chứa ba động tiên linh lực kinh người.

"Đây là Tiên Nguyên thạch thượng phẩm?" Ánh mắt Hàn Lập sáng lên, cầm một khối lên xem.

Một cỗ ba động tiên linh lực tinh thuần mênh mông từ đó toả ra, thân thể của hắn phảng phất ngâm trong suối nước nóng, thoải mái không gì sánh được, cơ hồ khiến hắn nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ.

Hàn Lập nhếch miệng cười một tiếng, yêu thích nhìn Tiên nguyên thạch không muốn buông tay.

Mặc dù chưa bao giờ thấy qua, nhưng hắn có thể xác nhận, khối Tiên Nguyên thạch trước mắt này rõ ràng là Tiên Nguyên thạch thượng phẩm, bên trong ẩn chứa tiên linh lực còn muốn nồng đậm thuần túy hơn so với trong thể nội hắn.

Nếu sử dụng thượng phẩm Tiên Nguyên thạch này khôi phục tiên linh lực, chỉ sợ mấy hơi thở đã có thể lấp đầy.

Bất quá thượng phẩm Tiên Nguyên thạch cực kỳ trân quý, dùng để khôi phục tiên linh lực cũng không tránh khỏi quá xa xỉ.

Hàn Lập đã từng thấy qua trên điển tịch, thượng phẩm Tiên Nguyên thạch có rất nhiều diệu dụng, luyện chế cao giai Tiên khí, đột phá cảnh giới, thậm chí trảm thi giảng đạo, các loại phương diện đều có thể phát huy tác dụng cực lớn.

Hắn thưởng thức những thượng phẩm Tiên Nguyên thạch này một hồi, trân trọng thu chúng vào.

Hàn Lập lật tay thu hồi những Tiên Nguyên thạch khác, phân loại các đồ vật ra, sau đó kiểm tra pháp khí trữ vật Lam Nguyên Tử.

Ngày đó ở trong Tuế Nguyệt Tháp, hắn bắt được Lam Nguyên Tử, liền thu lấy pháp khí trữ vật của gã.

Hàn Lập đưa thần thức vào trong đó quét qua, sau đó lấy đồ vật bên trong ra, lập tức phân loại chúng ra.

Số lượng Tiên nguyên thạch của Lam Nguyên Tử ít hơn so với Xà Thiềm, chỉ có hơn sáu trăm vạn, nhưng trong đó nhiều nhất chỉ là trung phẩm, ngay cả thượng phẩm cũng không có một khối.

Hắn lại chỉnh lý những pháp khí trữ vật khác, tu vi chủ nhân những pháp khí trữ vật này không cao, thân gia kém hơn Xà Thiềm, Lam Nguyên Tử, tất cả Tiên Nguyên thạch cộng lại cũng chỉ hơn bốn trăm vạn khối.

Hàn Lập thu tất cả Tiên Nguyên thạch này vào trong pháp khí trữ vật của mình, khóe miệng nhịn không được lộ ra vẻ tươi cười.

Lúc trước hắn giết người đoạt bảo khắp nơi, tích lũy cho bản thân không tệ, Tiên Nguyên thạch trên người vẫn chưa tới mười ngàn vạn, bây giờ lập tức tăng lên nhiều gấp ba lần.

Mà chung quanh còn nhiều bảo vật chưa xử lý, nếu đem đi bán, giá trị trên người hắn đoán chừng còn có thể tăng thêm gấp đôi.

Hàn Lập lấy ra các bảo vật trong người, còn có bảo vật trong lầu các, lấy ra những thứ không dùng đến, sau đó lại lấy ra mặt nạ Luân Hồi điện, mở ra màn sáng giao dịch, gửi từng bảo vật vào trong Luân Hồi điện bán.

Số lượng bảo vật quanh hắn quá nhiều, hắn bận rộn trọn vẹn hơn một tháng, mới bán đa phần bảo vật đi, lại thu được hơn ba ngàn vạn Tiên Nguyên thạch.

Đây là vì Hàn Lập nóng lòng xử lý những vật này sạch sẽ, không báo giá cao, nếu không không chỉ thu được chừng này.

Mà những đồ vật hiếm quý còn lại, bán ra không tốt lắm, hắn liền đặt chúng ở trên khu vực giao dịch Luân Hồi điện, chậm rãi chờ người mua.

Dù sao trong tay hắn đã nắm giữ hơn bảy ngàn vạn Tiên Nguyên thạch, đủ cho hắn sử dụng lâu dài.

Nhiều Tiên Nguyên thạch như vậy, Hàn Lập dù ở trong tu sĩ Thái Ất, hay là trong tu sĩ Đại La, cũng coi như là phú hào, thậm chí tại một nơi Tiên Vực cỡ nhỏ, tông môn quy mô nhất chưa hẳn có vốn liếng hơn hắn.

Có những Tiên Nguyên thạch này làm hậu thuẫn, hắn đã có thể treo giải thưởng mua sắm tài liệu chứa lực lượng Thời Gian Pháp Tắc, trước nay thì chưa có đủ.

Chỉ tiếc, tài liệu ẩn chứa Thời Gian Pháp Tắc chi lực chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu, mặc dù hắn có Tiên Nguyên thạch, cũng phải chậm rãi chờ cơ duyên.

Vào thời khắc này, đuôi lông mày Hàn Lập khẽ động, sau đó phi thân rời không gian Hoa Chi, đi ra phía ngoài doanh trướng.

"Thạch Mục tiền bối." Thanh âm Tang Đồ từ bên ngoài truyền đến, không có bước vào doanh trướng.

Tang Đồ và Vân Báo giờ phút này đứng bên ngoài doanh trướng, ngoại trừ hai người bọn họ, còn tự mình mang theo mười mấy tên tùy tùng.

Sau lưng đám người còn đỗ đấy một chiếc phi chu bằng xương, kích cỡ không nhỏ, dài chừng bốn mươi, năm mươi trượng, chỉ là chất liệu rất bình thường, bên cạnh phi chu còn đứng hai con Yêu thú hình hổ sau lưng mọc lên hai cánh, thoạt nhìn là thú kéo xe.

Phía sau phi chu bằng xương còn có mấy chiếc phi chu và phi xa cỡ nhỏ, cũng có Yêu thú dị chủng hình hổ này kéo, phía trên chở một ít hàng hóa, không biết có phải Tang Đồ và Vân Báo dự định chuyển đến Bát Hoang sơn bán ra hay không?

"Vào đi." Thần thức Hàn Lập cảm ứng được tình huống bên ngoài, sắc mặt khẽ động, biết là đã đến thời gian xuất phát, từ tốn nói.

"Thạch Mục tiền bối, hai tộc chúng ta đã chuẩn bị xong, ngài xem chúng ta lúc nào xuất phát?" Tang Đồ cung kính hỏi.

"Lập tức đi thôi." Hàn Lập nói ra.

"Vâng." Hai người Tang Đồ đáp ứng một tiếng.

Hàn Lập đi ra doanh trướng, được hai người Tang Đồ tự mình dẫn lên phi chu, đồng thời an bài gian phòng tốt nhất cho hắn.

Sau đó trên phi chu chớp lên quang mang, lơ lửng bay lên, sau đó được hai con Song Dực Hổ Thú kia lôi kéo, bay về phía trước.

Hai con Song Dực Hổ Thú này mặc dù thực lực không mạnh, chỉ cấp độ Kim Tiên, nhưng tựa hồ là dị chủng trời sinh, tốc độ phi hành cực nhanh, cũng không kém tu sĩ Thái Ất cảnh.

Hàn Lập thấy cảnh này, mặc dù hắn có phi chu tốt hơn có thể tăng tốc hành trình, nhưng cũng có khả năng bại lộ thân phận, nên cũng không thêm chuyện.

"Chuyện bên ngoài giao cho các ngươi, ta muốn ở đây bế quan, không có việc quan trọng, đừng quấy rầy ta." Hắn phân phó với hai người Tang Đồ.

"Vâng." Hai người Tang Đồ vội vàng đáp ứng một tiếng, sau đó rất nhanh cáo lui.

Hàn Lập thấy hai người hiểu chuyện như vậy, có chút hài lòng, sau đó hắn đưa tay bố trí cấm chế xung quanh phòng, lại mở ra không gian Hoa Chi, bay vào, ngồi xuống tại lầu các tầng ba.

Trước đó bán đi những vật kia, mặc dù giá trị khá cao, nhưng kỳ thật cũng không phải thứ hắn chú ý nhất.

Lần trước trong Thái Tuế Tiên Phủ, thu hoạch lớn nhất cũng không phải những vật kia.

Hàn Lập im lặng tĩnh tọa một lát, lần nữa vung tay lên, bên cạnh nhiều ra bốn vật phẩm.

Kiện thứ nhất là một bản thư quyển màu vàng, bị cuốn thành một quyển, đồng thời có một sợi tơ màu vàng thô sơ buộc lại, chính là thư quyển đặt chung một chỗ với Tuế Nguyệt Thần Đăng kia.

Kiện thứ hai là một khối ngọc giản màu tím, là Hắc Thiên Ma Tổ cho hắn, là Ngũ Lôi Chính Pháp Chân Kinh.

Kiện thứ ba là một chiếc cổ đăng màu vàng, chính là Tuế Nguyệt Thần Đăng, còn kiện cuối cùng chính là trận đồ Thông Thiên Kiếm Trận.

Bốn kiện đồ vật này, lại thêm viên hoả châu màu trắng của Tinh Viêm Hỏa Điểu kia, mới là nhóm thu hoạch lớn nhất trong Thái Tuế Tiên Phủ của hắn.

Hàn Lập đặt những vật Tuế Nguyệt Thần Đăng qua một bên, cầm cuốn thư quyển màu vàng kia lên xem đầu tiên.

Ba món đồ khác, hắn đã mơ hồ xem qua, chỉ có cuốn sách này vẫn chưa hề mở ra, không biết là vật gì.

Bất quá cuốn sách này đặt chung một chỗ với Tuế Nguyệt Thần Đăng, tất nhiên không phải thư quyển bình thường.
 

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch