Chương 1135: Phân chia tiên vực

Số từ: 2462

Quyển 5: Đại La chi tranh
Dịch: NguyenDzung
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

"Nhắc đến việc này, ta vừa hay biết một chút. Nói qua, vị tiểu bằng hữu kia của ngươi cũng thật sự bản lãnh, tự lấy thân làm mồi nhử, dẫn dụ một con Phệ Kim Tiên mà Cửu Nguyên quan nuôi dưỡng nhiều năm đi ra, mặc dù cuối cùng cắn nuốt thành công, nhưng vì vậy nên Cửu Nguyên quan phát hiện, bị mấy tên tu sĩ Đại La trong quan ra tay, hợp sức bắt đi, bây giờ đang giam giữ tại quan." Đối với điều này Giao Tam cũng không giấu diếm, truyền âm đáp.

Hàn Lập nghe vậy, sắc mặt có chút ngưng lại, trầm ngâm không nói.

"Hàn huynh không cần lo lắng quá mức, Phệ Kim Tiên là loại trùng quý hiếm, thả ở đâu cũng là trân bảo làm người ta đỏ mắt, Cửu Nguyên quan không những sẽ không làm khó nó, có khi còn tận tâm nuôi dưỡng, chỉ tạm thời không thể khôi phục tự do thôi." Giao Tam truyền âm nói.

Hàn Lập nghe lời nói của nàng có ẩn ý, một khi Kim Đồng lại được tự do, đó ngày nó bị Cửu Nguyên quan thuần phục.

Đối với điều này, hắn không lo lắng quá, muốn thuần phục Kim Đồng không đơn giản như vậy, hắn lo lắng hơn là với tính tình gia hỏa Kim Đồng, quá nửa sẽ nhận không ít đau khổ.

Mặc dù nhục thân Kim Đồng không thể phá vỡ, gần như bất tử bất diệt, nhưng cũng không phải không có đồ vật khắc chế, lại thêm Cửu Nguyên quan nội tình thâm sâu, thế lực lớn như vậy thì không biết còn có thủ đoạn nào khác, khiến hắn không yên lòng.

Dù sao đứa nhỏ này bầu bạn với mình hơn nửa kiếp sống tu tiên, ý nghĩa của nó đối với bản thân hắn khác hẳn, tuyệt đối không ngồi im, thờ ơ nhìn nó gặp nạn.

"Tóm lại, tiếp theo Luân Hồi điện chúng ta sẽ có một nhiệm vụ liên quan tới Cửu Nguyên quan, chỉ cần Hàn đạo hữu nguyện ý tham dự, liền có thể mượn cơ hội này cứu Kim Đồng ra." Mắt thấy Hàn Lập trầm ngâm không nói, Giao Tam cho là lời nói của mình có tác dụng, liền mở miệng khuyên.

"Nhiệm vụ gì?" Hàn Lập hỏi.

"Quy định Luân Hồi điện ngươi đã biết, có một số việc tạm thời chưa thể nói cho ngươi, thời gian tới khi nhiệm vụ bắt đầu còn tương đối dài, trong lúc này Hàn huynh tiện thể nâng cao tu vi một chút." Giao Tam trả lời.

"Giao Tam đạo hữu có bản đồ cương vực Kim Nguyên Tiên Vực không, có thể cho Hàn mỗ một phần?" Hàn Lập suy nghĩ một lát sau, truyền âm nói ra.

"Hàn huynh muốn bản đồ làm gì? Chẳng lẽ muốn tiến về Cửu Nguyên quan?" Giao Tam nhướng mày, trả lời.

"Nếu Cửu Nguyên quan ở ngay tại Kim Nguyên Tiên Vực, Hàn mỗ tiện đường đi thám thính chút tin tức, sẽ không làm chuyện ngu xuẩn." Hàn Lập thần sắc không thay đổi, truyền âm trả lời.

"Có lẽ Hàn huynh hiểu lầm, Kim Nguyên Tiên Vực này không phải Kim Nguyên Tiên Vực kia." Giao Tam cười nói.

"Đây là ý gì?" Hàn Lập nghi ngờ nói.

"Hàn huynh có điều không biết, tiên vực mênh mông trong toàn bộ Tiên giới rất nhiều, trong đó trùng tên cũng không coi là nhiều. Phần lớn đều là các tiểu vực xa xôi trùng tên lẫn nhau, từ bao lâu không biết nữa. Còn Kim Nguyên Tiên Vực, tình huống thì đặc thù hơn, là một tiên vực nhỏ, trùng tên một tiên vực lớn." Giao Tam trả lời.

"Tiên Vực còn phân chia lớn nhỏ?" Hàn Lập nghi ngờ nói.

"Hàn đạo hữu một mực di chuyển ở một vực nhỏ như Bắc Hàn Tiên Vực, không biết rõ điều này cũng bình thường, thật ra trong Chân Tiên giới hầu hết mọi người rất ít biết về điều này, dù sao tu sĩ Kim Tiên cảnh trở xuống có thể cả đời cũng chưa chắc đi ra khỏi một tiên vực. Trên thực tế toàn bộ Tiên giới có ba mươi sáu vực lớn nhất, năm trăm vực tầm trung, và ba nghìn vực nhỏ. Đương nhiên, ba nghìn này cũng chỉ là số xấp xỉ, cụ thể có bao nhiêu, không ai rảnh thời gian đi tính toán." Giao Tam truyền âm trả lời.

"Ba mươi sáu vực lớn? Lúc trước từng nghe nói Trung Thổ Tiên Vực, hẳn là một trong ba mươi sáu vực lớn?" Hàn Lập hỏi.

"Không sai, Trung Thổ Tiên Vực đứng đầu ba mươi sáu vực lớn, địa vị cao cả. Mà Đại Kim Nguyên Tiên Vực cũng có tiếng tăm lừng lẫy, sơn môn Cửu Nguyên quan ở vực này. Chúng ta hiện tại ở Tiểu Kim Nguyên Tiên Vực, sở dĩ có thể cùng tên mà không cần sửa đổi bởi nó vốn là một phần Đại Kim Nguyên Tiên Vực, chỉ là trong một lần thiên địa rung chuyển, tách ra khỏi vực lớn." Giao Tam tiếp tục giải thích nói.

"Thì ra là thế." Hàn Lập nhẹ gật đầu, trả lời.

Đúng lúc này, Giao Tam bỗng mắt sáng lên, liếc qua Lam Nhan.

Trong đôi mắt hiện lên vẻ tàn khốc, đột nhiên ra tay nhanh như chớp, đánh thằng một chưởng vào ngực.

Lam Nhan sống sót sau tai kiếp, còn đang thoáng thở nhẹ, đối mặt với biến cố bất chợt xuất hiện, căn bản không kịp phản ứng, bị Giao Tam đánh một chưởng trúng ngực trái, chỉ cảm thấy một lực lượng kỳ dị thấu vào thân thể, miệng thổ máu tươi, bay ngược ra ngoài.

Mọi người thấy thế, đầu tiên là giật mình, sau lập tức hiểu được.

Lam Nhan gắng gượng ngồi dậy, lau vết máu trên khóe miệng, sắc mặt đầy hoảng sợ.

Mắt thấy Giao Tam muốn tiếp tục ra tay, Hàn Lập nhướng mày, thân hình xuất hiện trước Lam Nhan, ngăn cản Giao Tam.

"Hàn huynh, người này là đệ tử Cửu Nguyên quan, giữ lại không được." Giao Tam nhíu mày nói ra.

"Dù vậy cũng không đáng tội chết." Hàn Lập nói ra.

"Hàn huynh, nàng ta đồng hành với chúng ta thời gian quá lâu, khó đảm bảo khi trở về sẽ không để lộ ra tin tức quan trọng, ngươi không nên lòng dạ đàn bà như vậy." Giao Tam nói ra.

"Lúc trước hai người nàng và huynh trưởng cùng ta lập quân tử ước hẹn, trong bí cảnh khi bị Xà Thiềm lão phụ bức bách, đều chưa từng ra tay với ta, có thể thấy là hạng người trọng tín thủ nghĩa. Chỉ cần nàng ta hứa hẹn không bẩm báo lên sư môn những điều mắt thấy tai nghe ở đây, ta thấy có thể tha cho một mạng, sau đó ta gieo một đạo thần hồn cấm chế là được." Hàn Lập do dự một chút, nói ra.

"Hà tất phải phiền phức vậy? Giết là xong hết mọi chuyện, tuyệt không hậu hoạn." Giao Tam ánh mắt lạnh lẽo nói.

"Giao Tam đạo hữu, nếu thật sự coi Hàn mỗ là người một nhà, có thể bán cho ta một chút tình mọn, được không?" Thần sắc Hàn Lập nghiêm lại trả lời.

Giao Tam thấy thế, ánh mắt nhìn qua Hàn Lập rồi nhìn lại Lam Nhan dò xét một chút, thần sắc như bừng tỉnh, hiểu ra gật đầu nhẹ nói: "Thì ra là thế. . ."

"Đa tạ." Hàn Lập biết chắc nàng hiểu nhầm, nhưng cũng lười giải thích, chỉ ôm quyền nói.

Sau đó, hắn xoay người, nói với Lam Nhan:

"Tình thế khó khăn, Lam đạo hữu cũng không có lựa chọn khác, Hàn mỗ sẽ hạ một đạo cấm chế ở thức hải ngươi, chỉ cần ngươi không vi phạm lời hứa, không lộ ra những việc liên quan tới ta là có thể bình yên vô sự."

Lam Nhan không nói gì, chỉ im lặng, nhẹ nhàng gật đầu, bộ dáng có chút duyên dáng đáng thương.

Tay Hàn Lập kết pháp quyết, từ mi tâm kéo ra một sợi tinh quang, chậm rãi đưa về phía mi tâm Lam Nhan.

Tinh quang kia như rắn ra khỏi hang, xoay giữa không trung, một đầu đâm vào mi tâm Lam Nhan, chợt lóe rồi biến mất.

Ngay lúc Hàn Lập thi pháp, bóng dáng Giao Tam chớp lên, đi đến hố sâu trên mặt đất.

Hắc Thiên Ma Tổ tự chơi với ngọn lửa vây quanh vui đến quên hết bên ngoài, thấy nàng đi đến liền hơi tức giận, đưa tay muốn đánh ra một chưởng.

"Thạch tiền bối, chớ có động thủ, vãn bối có chuyện quan trọng* thương lượng." Giao Tam thấy thế cũng cả kinh, vội vàng hô.

"Chìa khoá**, ngươi có chìa khoá gì? Lấy ra xem. . ." Thạch Không Mặc giơ bàn tay lên không, hiếu kỳ hỏi.

* chuyện quan trọng = yếu sự/ Yàoshi
** chìa khóa = thược thi/ Yào shì

"Tiền bối không phải một mực tìm kiếm vợ con sao? Vãn bối có thể giúp đỡ một tay." Giao Tam thở nhẹ nói ra.

Thạch Không Mặc nghe mấy lời này, thần sắc lập tức thay đổi, sắc mặt đầy lo lắng, liên tục hỏi: "Ngươi biết bọn họ ở đâu? Ngươi biết bọn họ ở nơi nào sao? Bọn họ ở nơi nào?"

"Vãn bối mặc dù không biết bọn họ ở nơi nào, nhưng lại có biện pháp giúp tiền bối tìm kiếm họ." Giao Tam thấy tình cảnh này không khỏi hơi chút động dung nhưng vẫn nói ra.

Thạch Không Mặc vừa nghe lời ấy, thần sắc bỗng lạnh lẽo, thần sắc điên cuồng trên mặt chợt biến mất trong nháy mắt, Giao Tam trong lòng phát lạnh.

"Trước kia Văn Thái Tuế dùng lời đó lừa gạt ta, nếu ngươi dám làm như lão, ta nhất định để ngươi sống không bằng chết." Thạch Không Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, chỉ một thoáng hai mắt trở thành một màu đen nhánh, nói từng câu từng chữ.

"Vãn bối không dám." Trán Giao Tam chảy mồ hôi lạnh, trả lời gấp.

"Không dám là tốt, không dám là tốt, ha ha, ha ha. . ." Thạch Không Mặc nghe xong, thần sắc hơi dừng, nở nụ cười.

Trong chớp mắt, con ngươi lão liền khôi phục bình thường, cả người nhanh chóng biến trở về bộ dáng điên khùng, phong thái hung sát trước đó như thể chưa từng xuất hiện qua.

"Vậy tiền bối. . . Cùng vãn bối trở về Luân Hồi điện được không?" Giao Tam thử hỏi.

"Trở về, trở về, tìm người, tìm người. . ." Thạch Không Mặc vừa cười vừa nói.

Hai người quay người trở lại mặt đất, Liễu Tự Tại liền chủ động tiến lên đón, nói với Giao Tam:

"Nhận được ứng cứu, vốn nên cùng ngươi về Luân Hồi điện, chỉ là trước mắt còn chút sự tình khác cần đi xử lý, mong rằng thông cảm."

"Là cùng Hồ Tam cùng trở về Man Hoang giới vực sao?" Giao Tam nhìn thoáng qua Hồ Tam cách đó không xa Hồ Tam, hỏi.

"Đúng vậy." Liễu Tự Tại nhẹ gật đầu.

"Vậy cũng không sao, việc này điện chủ đã thông báo." Giao Tam nói ra.

Liễu Tự Tại nghe vậy, ánh mắt hơi thu lại, hiện lên thần sắc kinh ngạc, nhưng cuối cùng không có hỏi gì.

"Hàn đạo hữu thế nào? Có muốn cùng ta trở về Luân Hồi điện không?" Giao Tam nhìn về phía Hàn Lập, hỏi.

"Giao Tam đạo hữu lần này tự trở về trước đi, Hàn mỗ còn chút việc phải xử lý, hiện tại không đi cùng đạo hữu, còn việc đã bàn bạc lúc trước không thay đổi, Hàn mỗ nguyện ý gia nhập Luân Hồi điện, tham dự nhiệm vụ trong điện." Hàn Lập cười đáp.

Giao Tam nghe vậy, khẽ chau mày nhưng mau chóng lại giãn ra nói:

"Đã như vậy, chúc Hàn đạo hữu thuận buồm xuôi gió, tin rằng không lâu nữa, chúng ta sẽ gặp lại."

Sau khi cùng mọi người cáo từ một phen, Giao Tam mang theo Hắc Thiên Ma Tổ cùng ba người Hoài Dương Tử rời đi trước.

Liễu Tự Tại mang theo Lợi Kỳ Mã, cùng Hồ Tam đang ở bên nói chuyện, hình như cũng thảo luận điều gì.

Hàn Lập chỉ liếc qua rồi lại nhìn về phía Khúc Lân.

"Khúc đạo hữu, ngươi dự định thế nào dự định, tiếp tục cùng Hàn mỗ đồng hành không?" Hàn Lập cười hỏi.

"Vốn dự định là như vậy, thế nhưng bây giờ có lẽ đổi ý." Khúc Lân cười cười, nói ra.

"Ồ? Đây là vì sao?" Hàn Lập nghi ngờ nói.

"Trải qua chuyện này, cộng thêm trước kia Hàn đạo hữu ngươi đại náo Kim Nguyên Tiên Cung, nghĩ đến uy danh hiển hách sớm đã vang vọng Thiên Đình, ta đồng hành với ngươi chẳng phải là dựng cờ lên cho người ta đến vây giết, quá không sáng suốt." Khúc Lân lắc đầu trả lời.

"Ngươi nói vậy dường như có mấy phần đạo lý." Hàn Lập nhẹ gật đầu, đồng ý nói.

Trên thực tế, trải qua một loạt sự tình lúc trước, bọn hắn đều cảm thấy song phương không phải đèn đã cạn dầu, không muốn đối phương ở lại bên cạnh mình, như vậy lại hợp ý với nhau.

Mà Hàn Lập cũng biết trong lòng đối phương tính toán, dù sao giữa Phệ Kim Tiên hẳn tồn tại một loại cảm ứng nào đó, bây giờ ra thế giới bên ngoài, nó dĩ nhiên có biện pháp tìm kiếm đồng loại.

"Đã là như vậy, ta cùng đạo hữu từ biệt, núi cao sông dài, sau này chúng ta còn gặp lại." Hàn Lập ôm quyền nói ra.

Khúc Lân cũng cáo từ một tiếng, độn quang trên người nổi lên, hóa thành cầu vồng rời đi.

"Lam đạo hữu, sau đây ngươi muốn trở về Cửu Nguyên quan?" Đợi nó rời đi, Hàn Lập truyền âm cho Lam Nhan nói ra.

Lam Nhan nghe vậy, thần sắc hơi khác, gật đầu nhẹ.

"Vậy làm phiền đạo hữu dẫn ta một đoạn, đúng lúc ta cũng muốn đi Đại Kim Nguyên Tiên Vực." Hàn Lập nói ra.

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch