Chương 1180: Biến số lan tràn

Số từ: 2555

Dịch: Độc Hành
Đề tự: Chưởng Thiên
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Huyết mạch truyền thừa, năm người nhận
Đột nhiên một Liễu hiện thân tranh

"Xem ra hai vị tièn bối Chân Linh Vương La Hầu, Du Thiên Côn Bằng vẫn không có ý định trở về Man Hoang." Lợi Kỳ Mã thấy cảnh này, thở dài.

"Hai vị tiền bối này vì sao không giống Bạch Trạch tiền bối, lưu lại Man Hoang?" Hàn Lập hỏi.

"La Hầu tiền bối và Du Thiên Côn Bằng tiền bối đều có tính cách thích tiêu dao, quanh năm du lịch Chư Thiên Vạn Giới, ta cũng chưa thấy hình dạng bọn họ. Bây giờ Tiên giới rung chuyển, Man Hoang cũng ở vào thời buổi rối loạn, hi vọng hai vị tiền bối có thể sớm ngày trở về, cùng phụ vương trọng chấn Man Hoang." Lợi Kỳ Mã thở dài.

Hàn Lập gật gật đầu, nhưng không lên tiếng.

Theo hư ảnh năm Chân Linh Vương Cửu Vĩ Thiên Hồ ngưng tụ ra, Bạch Trạch liền ngừng thôi động Man Hoang chi hỏa, mấy đạo thân hình phân hoá ra đáp xuống mặt đất, hòa làm một.

"Huyết mạch chi lực năm vị Chân Linh Vương đã gọi ra, mặc dù không hoàn chỉnh, nhưng cũng đủ sử dụng, năm tộc các ngươi mau mau chọn ra người kế thừa, dung hợp huyết mạch năm cỗ Chân Linh Vương này đi." Bạch Trạch nói ra.

"Đa tạ vương thượng thành toàn!" Tất cả người năm tộc Khánh Viên, Sô Ngô đều đứng dậy, khom mình hành lễ cảm tạ Bạch Trạch.

Hôm nay có thể thành công triệu hoán về huyết mạch năm vị Chân Linh Vương, may mắn có Bạch Trạch thi pháp tương trợ, nếu không chỉ dựa vào bọn họ thi triển huyết trận, căn bản không thể nào khuếch tán ra quá xa được.

Bạch Trạch tùy ý khoát tay áo, đi tới nơi hai tộc Hỗn Khoát, Lôi Bằng.

Năm tộc sớm đã tuyển chọn người kế thừa.

Ngay chỗ tam tộc Khánh Viên, Sô Ngô, Bàn Sơn Viên tộc, Khánh Điển, thanh niên tóc trắng, còn có tiểu bạch viên kia bắn ra, rơi xuống bên cạnh Chân Linh huyết mạch, ngồi xếp bằng trên hư không, bắt đầu thi pháp dung hợp Chân Linh huyết mạch.

Mặc Nhãn Tỳ Hưu bên này chỉ có một mình Tiểu Bạch, tự nhiên không cần thương lượng.

Mà trong Thiên Hồ tộc, Liễu Nhạc Nhi vượt qua đám người dưới ánh mắt ganh tỵ của một thanh niên Thiên Hồ tộc khác, bay xuống bên cạnh hư ảnh huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ, đang tính bắt đầu dung hợp.

"Chậm đã!" Vào thời khắc này, một thanh âm từ bên ngoài truyền đến.

Thanh âm chưa dứt, một đạo quang mang xám trắng hiện lên, rơi bên cạnh Thiên Hồ tộc, hiện ra một bóng người, là một trung niên nam tử mặc áo bào tro.

Dung mạo người này có chút ôn nhã, chỉ là trong thần sắc lóe ra vẻ âm lãnh, phảng phất phủ một tầng âm ảnh.

"Người nào?" Người các tộc thấy cảnh này, tất cả đều giật mình, không ít người quát hỏi chói tai.

Kế thừa Chân Linh Vương huyết mạch, đối với Man Hoang các tộc chính là chuyện cực kỳ trọng yếu.

Bây giờ xung quanh Bát Hoang sơn đã bị người các tộc vây chặt đến không lọt một giọt nước, bên ngoài Tu La Huyết Môn càng bày ra cấm chế như thiên la địa võng, để phòng ngừa nghi thức bị ảnh hưởng, tự nhiên không biết người này làm thế nào tiến vào.

Hàn Lập nhìn người tới, mặt lộ vẻ kinh dị.

Trung niên nam tử mặc áo bào tro trước mắt này có dung mạo rất quen thuộc, chính là Liễu Tự Tại.

"Không đúng, hắn không phải Liễu Tự Tại, dung mạo mặc dù giống nhau, nhưng khí chất lại có chút khác biệt." Ánh mắt Hàn Lập sáng lên, rồi lại lắc đầu.

Trung niên nam tử mặc áo bào tro trước mắt cho người ta một cảm giác âm lãnh, khác biệt rất lớn với Liễu Tự Tại.

Mà người trước mắt này, chẳng biết tại sao, cho Hàn Lập một loại cảm giác quen thuộc, tựa hồ trước kia đã gặp qua nơi nào.

"Là hắn!" Ánh mắt Lợi Kỳ Mã ngưng tụ, tựa hồ nhận ra trung niên nam tử hôi bào này.

Mà đám người Thiên Hồ bộ tộc nhìn thấy trung niên nam tử hôi bào này, trên mặt phần lớn lộ ra vẻ kinh ngạc, tựa hồ nhìn thấy quỷ quái.

"Các vị đạo hữu, Liễu mỗ cũng là người trong Thiên Hồ tộc. Hôm nay tới đây, là vì cạnh tranh kế thừa huyết mạch Chân Linh Vương Cửu Vĩ Thiên Hồ, cũng không phải tới quấy rối, nếu ảnh hưởng không tốt đến các vị, xin thứ lỗi." Trung niên nam tử hôi bào chắp hai tay, nhìn chung quanh thi lễ một cái, trên thân đại thịnh quang mang xám trắng.

Một cỗ khí tức huyết mạch Thiên Hồ tinh thuần không gì sánh được từ trên thân gã bộc phát ra, mà cỗ khí tức này vô cùng to lớn, không gian quanh người gã rung động kịch liệt, phảng phất mặt nước hỗn loạn.

Sắc mặt đám người Thiên Hồ tộc đại biến, bị cỗ khí tức này ép lảo đảo lui lại, chỉ có Liễu Thanh, còn có hai trung niên nam tử một cao một thấp bên người lão có thể đứng vững.

Liễu Nhạc Nhi lơ lửng giữa không trung bị cỗ khí tức này tác động đến, cũng bị đánh bay ra ngoài một chút, gương mặt xinh đẹp trắng nhợt.

Bất quá vào thời khắc này, bên cạnh Liễu Nhạc Nhi loé lên một bóng người, thân ảnh Hàn Lập nổi lên, đỡ lấy Liễu Nhạc Nhi, đồng thời phất tay phát ra một cỗ kim quang, hình thành một tầng quang thuẫn màu vàng trước hai người, ngăn trở khí tức cực lớn kia tiếp tục cuốn tới.

Liễu Nhạc Nhi nhẹ nhàng thở ra, cám ơn Hàn Lập.

Hàn Lập cũng không để ý tới Liễu Nhạc Nhi, chỉ nhìn trung niên nam tử hôi bào kia, con ngươi co rụt lại.

Tu vi trung niên nam tử hôi bào này vậy mà đạt đến Đại La cảnh đỉnh phong, không yếu hơn so với Hắc Thiên Ma Tổ ngày đó, ẩn ẩn còn mạnh hơn một chút.

"Thực lực người này quá mạnh, không phải chúng ta có thể chống lại, trước tránh đi một chút." Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, truyền âm nói với Liễu Nhạc Nhi.

Liễu Nhạc Nhi tự nhiên không có ý kiến gì, thế là hai người thối lui về phía sau.

Mà lúc Hàn Lập phi thân lui lại, quay đầu nhìn lại hai tộc Hỗn Khoát, Lôi Bằng kia.

Bạch Trạch giờ phút này đang đứng ở nơi đó, cũng đang nhìn về hướng trung niên nam tử hôi bào kia, nhưng lão không vì trung niên nam tử hôi bào tự tiện xông vào mà trách tội, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó quan sát, một bộ dạng người ngoài cuộc.

Mà người các tộc bên ngoài huyết sắc không gian, bao gồm mấy vị tộc trưởng kia cảm nhận được khí tức trung niên nam tử hôi bào, thần sắc cũng biến đổi, những người lúc trước quát lớn với trung niên nam tử hôi bào cũng ngậm miệng lại, lặng yên lui xuống.

Đám người Thiên Hồ tộc rất nhanh ổn định thân hình, trong đám người, Liễu Thanh cũng nhìn về phía Bạch Trạch bên kia.

Thấy đối phương không nhúc nhích đứng ở một bên, lão nhíu mày, nhưng lập tức khôi phục như thường, phất tay để mấy người bên cạnh về phía sau bảo hộ Liễu Nhạc Nhi.

Vừa rồi Hàn Lập bảo hộ Liễu Nhạc Nhi lui lại, Liễu Thanh đều thấy được. Hàn Lập yêu mến Liễu Nhạc Nhi, lão cũng không hoài nghi, cho nên cũng không ngăn lại.

Ba thân ảnh Thiên Hồ tộc lóe lên, xuất hiện quanh Hàn Lập và Liễu Nhạc Nhi, đó là Hồ Tam, Mục trưởng lão, còn có một lão giả mặt đen có tu vi Thái Ất đỉnh phong.

"Hàn đạo hữu, vừa rồi nguy hiểm, đa tạ ngươi xuất thủ bảo hộ Nhạc Nhi tiểu thư." Hồ Tam chắp tay nói cám ơn.

Lão giả mặt đen kia cũng cám ơn một tiếng. Mục trưởng lão mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng cũng chắp tay.

"Nhạc Nhi với ta cũng không phải ngoại nhân, ta tự nhiên phải bảo vệ, Liễu đạo hữu không cần phải khách khí." Hàn Lập quét nhìn Mục trưởng lão một chút, không để ý đến người này nữa, gật đầu nói với Hồ Tam.

"Lần trước từ biệt cũng không lâu lắm, thực lực Hàn đạo hữu lại tiến nhanh a, nhất là giờ phút này đối mặt nhiều cao nhân như vậy, tinh thần vậy mà không bị ảnh hưởng chút nào, khiến cho người ta khâm phục." Hồ Tam dò xét trên dưới Hàn Lập một chút, thở dài nói.

Hàn Lập nghe vậy, ánh mắt đảo qua Liễu Nhạc Nhi bên cạnh, Hồ Tam, lão giả mặt đen, còn có tồn tại Thái Ất cảnh các tộc khác, trong lòng hơi động.

Giờ phút này trong huyết sắc không gian có rất nhiều tồn tại Đại La đang phóng thích khí tức bản thân, đối kháng với trung niên nam tử hôi bào kia. Toàn bộ huyết sắc không gian tràn ngập uy áp đáng sợ của cấp Đại La, Liễu Nhạc Nhi, Hồ Tam, các tồn tại Thái Ất cảnh khác mặc dù trên mặt miễn cưỡng duy trì bình tĩnh, nhưng thần hồn lại đang không ngừng chấn động, nói là run lẩy bẩy cũng đúng.

Đây là thần áp cường đại của Đại La cảnh, tự nhiên áp chế Thái Ất cảnh.

Từ Thái Ất cảnh tiến giai đến Đại La cảnh, ngoại trừ tu vi đột phá, càng quan trọng hơn là thần hồn cũng sẽ phát sinh biến hoá cực lớn, bắt đầu tương dung với nhục thân.

Nhất cử nhất động của tu sĩ Đại La cảnh, đều sẽ mang theo cỗ áp đảo thần hồn chi lực mạnh mẽ này.

Cho nên lúc tu sĩ Thái Ất cảnh đối mặt Đại La cảnh, thường thường bó tay bó chân, chưa động thủ đã thua đến chín thành.

Hàn Lập đối diện với tồn tại Đại La cảnh, cũng sẽ bị cỗ ý chí thần hồn này áp chế, chỉ là hắn tu luyện Luyện Thần Thuật, thần hồn cường đại hơn nhiều so với tu sĩ Thái Ất cảnh bình thường, nên loại áp lực này nhỏ hơn rất nhiều, vậy nên hắn có thể chống lại những Đại La cảnh kia, thậm chí dựa vào Thời Gian Pháp Tắc chi lực thủ thắng.

Bất quá giờ phút này, hắn tựa hồ hoàn toàn không cảm giác bị áp chế, cho nên vừa rồi Liễu Nhạc Nhi gặp nạn, hắn có thể phản ứng nhanh hơn những người Thiên Hồ tộc kia, ngăn trước người Liễu Nhạc Nhi đầu tiên.

Đuôi lông mày Hàn Lập khẽ động, nhưng rất nhanh biết được nguyên do.

Trong khoảng thời gian này tu vi hắn mặc dù không tăng lên, nhưng tế luyện nắm giữ Tuế Nguyệt Thần Đăng, Thời Gian Pháp Tắc tinh ti trong cơ thể liên tục tăng nhiều, lại tìm hiểu ra Thông Thiên Kiếm Trận, càng bố trí ra chênh lệch thời gian không gian, lòng tin càng ngày càng mạnh, tinh thần cảnh giới không ngừng khỏe mạnh trưởng thành.

Trong bất tri bất giác, thần hồn chi lực của hắn mặc dù không tăng cường, nhưng cảnh giới thần hồn lại ẩn ẩn phát sinh thuế biến, thần hồn Đại La cảnh mạnh mẽ, đã không có tác dụng áp chế hắn nữa.

Hàn Lập phát giác được thần hồn biến hóa, mừng thầm trong lòng, nhưng trên mặt không biểu hiện ra ngoài.

"Liễu đạo hữu quá khen, chút thực lực của Hàn mỗ so với Thiên Hồ tộc không tính là gì, hay là xem Liễu Thanh tộc trưởng làm thế nào lui địch đi." Hắn từ tốn nói.

Trong mắt Hồ Tam hiện lên quang mang kỳ lạ, cũng không tiếp tục xoắn xuýt việc này nữa, nhìn về phía trước.

Giờ phút này đám người Thiên Hồ tộc đã từ trong khiếp sợ khôi phục lại, nhìn trung niên nam tử hôi bào, giằng co với nhau.

"Liễu Thiên Hào, năm đó ngươi làm ra chuyện như vậy, bây giờ lại còn dám đến Tu La Huyết Môn này, lá gan không nhỏ a!" Liễu Thanh vượt qua đám người đi ra, trong mắt chớp động lãnh mang.

"Chuyện năm đó? Không biết Liễu Thanh đạo hữu nói là chuyện gì, xin nói rõ." Liễu Thiên Hào không thèm quan tâm lời Liễu Thanh nói lộ ra sát ý, cười nhạt nói ra.

"Trí nhớ các hạ có vẻ không được tốt lắm, vậy cũng không sao, dưới cửu tuyền có nhiều thời gian để cho ngươi nhớ lại!" Liễu Thanh sâm nhiên cười một tiếng, vung tay lên.

Không gian huyết sắc chung quanh Liễu Thiên Hào trong chốc lát biến mất không còn tăm tích, mắt tối sầm lại, trong nháy mắt biến thành hắc không nồng đậm, vô số tinh quang lấp loé ở trong đó, hình thành một đầu tinh hà to lớn, nhanh chóng chuyển động.

Gã tựa hồ bỗng chốc bị dẫn tới vô tận sâu trong tinh không.

Tinh Hà to lớn đột nhiên tăng lớn, một lát nhét đầy toàn bộ tinh không, đồng thời kịch liệt chuyển động.

Một cỗ lực lượng xoay tròn đáng sợ tựa hồ có thể nghiền nát tinh không từ trong Tinh Hà thẩm thấu ra, quét về phía Liễu Thiên Hào, muốn xé nát thân thể gã ra.

Đồng thời từng khỏa thiên thạch từ trong Tinh Hà như điện gào thét đến, đánh thân thể Liễu Thiên Hào bay ra ngoài, máu tươi vẩy ra.

"Ừm? Tu luyện Huyễn Cảnh Linh Vực không sai, đạt tới cảnh giới Huyễn Ma Tùy Tâm, đáng tiếc điểm trình độ ấy còn không vây khốn được ta." Liễu Thiên Hào không để ý chút nào thương thế trên người, nhíu mày lại, sau đó tay phải bấm niệm pháp quyết.

Chỗ mi tâm gã loé lên quang mang, hiện ra một đạo quang ngấn xám trắng.

Sau đó vết tích vỡ ra hai bên, hóa thành một con mắt dọc xám trắng, bắn ra vô cùng vô tận hoả diễm xám trắng.

Hỏa diễm xám trắng tản mát ra Huyễn Chi Pháp Tắc cực kỳ tinh thuần, hỏa diễm thiêu đốt ở đâu, tinh không nơi đó lập tức sụp đổ.

Trong nháy mắt, chung quanh tinh không đều mẫn diệt, một lần nữa về lại huyết sắc không gian.

Mà thương thế trên người Liễu Thiên Hào cũng biến mất không còn tăm tích, một dấu vết cũng không lưu lại.

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch