Chương 1140: Bị phát hiện rồi

Số từ: 2414

Quyển 5: Đại La chi tranh
Dịch: NguyenDzung
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

"Hàn đạo hữu, tình hình không ổn, hay chúng ta mau chóng rời khỏi nơi này ." Lam Nhan thấy tình huống xung quanh, không nhịn được truyền âm nói ra.

Cấm chế Hàn Lập đặt trong thức hải nàng vô cùng lợi hại, nếu như Hàn Lập bị giết, nàng cũng không sống được.

Hàn Lập nhìn thấy mọi chuyện như vậy cũng lập tức sinh ra ý định rời khỏi Kim Uyên thành. Nhưng sau một khắc, hắn chợt nhớ tới Khóa Vực Truyền Tống Trận đã đóng, lại cảm ứng được dò xét ở kim tháp lúc trước, tâm cảnh vốn lo lắng, nặng nề đột nhiên trở nên bình tĩnh trong nháy mắt, mạch suy nghĩ cũng biến thành rõ ràng chưa từng thấy.

"Ngươi không cần bối rối, coi như không có gì phát sinh là được." Thanh âm của hắn vang lên trong đầu Lam Nhan, trên mặt hoàn toàn khôi phục bình tĩnh, mỉm cười nhìn Nhiệm Vụ Thạch Bích, thậm chí còn lộ ra vẻ hưng phấn giống mấy người gần đấy.

Lam Nhan nhìn thần sắc Hàn Lập biến hóa, hơi ngẩn ra, nhưng chẳng biết tại sao lại cảm thấy lời nói Hàn Lập có một loại tác dụng làm người ta trấn định, thần sắc theo bản năng khôi phục bình tĩnh.

Hàn Lập đi đi lại lại xem xét Nhiệm Vụ Thạch Bích và Tru Tiên Bảng giống như mọi người đang xem náo nhiệt.

Hắn cùng Lam Nhan đều dùng mặt nạ Luân Hồi điện biến ảo dung mạo, đối phương dù là tồn tại Đại La, chỉ cần không tra xét cụ thể, thì khó có thể phát hiện ra chân thân.

Vừa rồi vẻ mặt bọn hắn biến hóa chỉ trong chớp mắt lập tức bình tĩnh trở lại, nếu không phải nhìn chằm chằm quan sát hai người, cực khó để ý sự thay đổi.

Hơn nữa hai người bọn họ mới tới Kim Uyên thành, không làm sự tình gì khiến cho người ta nhắm tới, sơ hở nho nhỏ vừa rồi hẳn là không ai chú ý.

Thế nhưng Hàn Lập không có nghĩ tới, sâu trong đám người ở tiên sạn lúc này, một đôi mắt đang nhìn chằm chằm hai người, chính là nam tử trung niên mặt tròn trong kim tháp lúc trước.

"Hai người kia quả nhiên có chút khả nghi, lúc trước Chuyển Luân Châu dò xét nam tử kia không có phản ứng, thế nhưng thần thức hắn xuất hiện ba động rất nhỏ trong chớp mắt, dù có thể giấu được người khác, nhưng không thể gạt Tham Hồn Chi Nhãn của ta. Đáng tiếc tới chậm một bước, không thể nhìn rõ phản ứng của hai người này đối với Tru Tiên bảng, nếu không phán đoán sẽ càng nắm chắc hơn chút ít." Trong mắt nam tử trung niên mặt tròn hiện ra một tầng u quang kỳ lạ, nhìn chằm chằm Hàn Lập và Lam Nhan.

Hàn Lập dạo qua một vòng tiên sạn, đánh tiếng vẫy Lam Nhan, lẫn vào dòng người bất động thanh sắc rời đi.

Ra khỏi tiên sạn, hai người lập tức bay về phía cửa xa xa.

Một bóng người cũng đi khỏi tiên sạn, nhìn bóng lưng của hai người, chính là nam tử trung niên mặt tròn.

"Muốn rời đi ngay, xem ra hai người này hết sức khả nghi, phải chăng nên báo tin cho những người kia? Không, chỉ là tìm một người khả nghi sẽ được thù lao quá ít. Tiên khiếu Lân nhi trời sinh khô héo, muốn chữa trị cần tiêu tốn lượng tiên nguyên thạch khổng lồ, ta phải xác nhận trước thân phận người này, bảo đảm tuyệt không nhầm lẫn mới đi thông báo!" Nam tử trung niên mặt tròn lật tay lấy ra một viên châu màu tím, sắc mặt biến đổi một hồi sau đó đem hạt châu màu tím thu lại, thân hình hóa thành một bóng đen như ẩn như hiện, đuổi theo hai người Hàn Lập.

Hàn Lập cùng Lam Nhan mau chóng đến một lối ra Kim Uyên thành, sau khi nộp phí rời thành liền bay rất nhanh đi.

"Hô. . ." Hàn Lập thầm thở ra một hơi, trong lòng cũng buông lỏng theo.

"Đi!" Hắn phất tay, một cỗ thanh quang bao trùm hai người, bay về nơi xa.

Nơi này là Kim Uyên thành, Mặc Long phi thuyền lấy từ pháp khí trữ vật Xà Thiềm, dù khả năng bị người khác nhận ra rất nhỏ, nhưng hắn cũng không dám mạo hiểm.

Lấy độn tốc Hàn Lập, trong nháy mắt liền bay đi mấy trăm vạn dặm, rời xa phạm vi Kim Uyên thành, lúc này mới chậm độn quang lại, cuối cùng ngừng hẳn.

"Hàn đạo hữu, nơi này vẫn không quá an toàn, sao không đi tiếp?" Lam Nhan kỳ quái hỏi.

"Đương nhiên muốn đi, thế nhưng trước khi đi, có một số việc phải xử lý." Hàn Lập mỉm cười.

Hắn còn chưa dứt lời, bỗng quay người đánh tới một đồi núi thấp bé phía sau, bắt vào hư không.

"Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn!

Cùng lúc, gò núi ba động, một bàn tay màu vàng óng to như ngọn núi hiện lên, chụp lên gò núi.

Gò núi giống như đậu hũ bị nghiền nát, sụp đổ ngay lập tức, mặt đất thậm chí bị đào một hố khổng lồ sâu vài trăm trượng.

Đúng lúc này, một bóng người màu đen từ trong hố sâu bắn ra, hoảng hốt bỏ chạy về phía xa, chính là nam tử trung niên mặt tròn kia.

Người này giờ đây bộc lộ hết khí tức, cũng là tu vi Thái Ất cảnh, nhưng chỉ là Thái Ất sơ kỳ.

"Còn muốn chạy! Theo chúng ta lâu như vậy, cho là ta không phát hiện sao?" Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, cánh tay khẽ động.

Bàn tay vàng óng to lớn kia mơ hồ biến mất, sau một khắc liền lăng không xuất hiện trước bóng người màu đen, năm ngón tay khép lại nhanh như chớp, chụp bóng người màu đen vào trong lòng bàn tay, dùng sức bóp.

Thân thể nam tử kia phịch một tiếng vỡ nát, nhưng không xuất hiện máu thịt tung tóe, mà lại hóa thành mấy trăm đạo hắc quang, vọt tới bốn phương tám hướng, tốc độ đều cực nhanh.

Hàn Lập nhíu mày, vậy mà không cảm nhận thấy chân thân đối phương, đối phương dường như thật sự tạo vô số hóa thân, giấu trong mỗi một đạo hắc quang.

Tuy nhiên hắn cũng không bối rối, một tay bấm niệm pháp quyết.

Kim quang lóe lên, Chân Ngôn Bảo Luân hiện lên phía sau hắn, gợn sóng màu vàng nhanh chóng khuếch tán, trong nháy mắt bao phủ xung quanh trong phạm vi ngàn trượng, bao phủ tất cả hắc quang lại.

Tất cả hắc quang lập tức đình trệ tại chỗ, không nhúc nhích.

Mười mấy năm qua, tất cả Thời Gian Pháp Tắc của hắn đều đã khôi phục, bộ dáng phảng phất như mạnh mẽ hơn.

Hàn Lập liền phất tay áo lên, vô số lôi quang màu vàng bắn ra, hình thành một lồng giam lôi điện, đem tất cả hắc quang bao lại.

"Diệt!" Ánh mắt hắn hiện lên lạnh lẽo, bấm niệm pháp quyết, điểm vào hư không một cái.

Lồng giam lôi điện phóng mạnh lôi quang, sau đó nổ ầm ầm, như thể một vầng mặt trời nổ tung, trong nháy mắt tất cả hắc quang đều tiêu tan.

Một tiếng kêu yếu ớt thảm thiết từ trong lôi quang truyền ra, lập tức lại bị bao phủ.

Ra tay xong, Hàn Lập nhẹ nhàng thở ra.

Pháp tắc người kia hẳn là một loại Ám Ảnh Pháp Tắc, vốn bị Lôi Điện Pháp Tắc khắc chế, lại thêm Chân Ngôn Bảo Luân, đối phương không thể đào thoát.

Hàn Lập bấm niệm pháp quyết thu hồi Chân Ngôn Bảo Luân, gợn sóng màu vàng cùng lôi quang màu vàng xung quanh cũng nhanh chóng phiêu tán.

"Hàn đạo hữu, người kia là ai? Chẳng lẽ là thám tử Thiên Đình đã phát hiện chúng ta sao?" Lam Nhan giờ phút này mới phản ứng lại, ngoài khâm phục còn lại có chút kinh hoàng hỏi.

"Tám thành là vậy, nhưng không quan trọng, hắn sẽ không tiết lộ tin tức của chúng ta." Hàn Lập cười nhạt một tiếng.

Hắn có thể cảm giác được, nam tử trung niên mặt tròn kia không giống một loại phân thân, mà là một tu sĩ sống sờ sờ.

Bản thân lấy thế sét đánh không kịp bưng tai đem diệt sát, tin tức về bọn hắn hẳn không bị tiết lộ.

Nhưng với lý do cẩn thận, hắn vẫn phải mau mau rời nơi này.

"Vậy là tốt rồi." Lam Nhan nhẹ nhàng thở ra, nói ra.

Hàn Lập phất tay lấy ra Mặc Long phi thuyền, nâng thân ảnh hai người lên, vô cùng nhanh chóng vọt đi xa, trong nháy mắt biến mất không còn tăm tích.

Lúc này, trong một sân nhỏ bí mật của Kim Uyên thành, một thiếu nữ tóc xanh lục lẳng lặng đứng ở đây, thưởng thức vườn hoa phía trước, chính là Diệu Pháp Tiên Tôn.

Đúng lúc đó, một loạt tiếng bước chân từ bên ngoài đi tới, lại là một thiếu nữ váy xanh lục.

"Thánh Sứ đại nhân, có tin tức truyền đến." Thiếu nữ thấp giọng nói ra.

"A, lần này thật sự tìm được tin tức Hàn Lập kia đi, đừng có mang tin không thật đến." Diệu Pháp Tiên Tôn cũng không quay người, vẫn khẽ ngửi một đóa hoa màu hồng trong tay, miệng từ tốn nói.

"Tin tức lần này là từ nội ứng Thiên Đình tự mình mang đến, nghe nói còn có hình ảnh giao thủ, hẳn là thật, nhưng hắn yêu cầu giao trước mặt người." Thiếu nữ váy xanh đáp lại.

"A, vậy mau để hắn vào." Diệu Pháp Tiên Tôn nghe lời nói này, cầm đóa hoa ném đi, từ tốn xoay người lại nói.

Thiếu nữ váy xanh đáp ứng một tiếng, bước nhanh ra ngoài, lập tức mang theo một bóng người áo đen đến, chính là nam tử trung niên mặt tròn kia, giờ phút này sắc mặt y trắng bệch dị thường, dáng vẻ nhìn đại thương nguyên khí, nhưng thần sắc lại có chút hưng phấn.

"Bái kiến Diệu Pháp Tiên Tôn." Nam tử trung niên mặt tròn cung kính thi lễ một cái.

"Ngươi có tin tức Hàn Lập?" Diệu Pháp Tiên Tôn nhìn nam tử một chút, nhàn nhạt hỏi.

"Đúng vậy." Nam tử mặt tròn trả lời, sau đó lấy lại bình tĩnh, cẩn thận kể lại một lượt chuyện trong kim tháp phát hiện dị dạng Hàn Lập, theo dõi ở tiên sạn, cuối cùng một đường theo dõi hắn ra khỏi thành, đồng thời cả tình huống giao thủ.

"Đây là hình ảnh chúng ta giao thủ." Nam tử trung niên lật tay lấy ra một viên châu màu đen, trong thân châu quang ảnh chớp động, đúng là tình huống y cùng Hàn Lập giao thủ.

"Chân Ngôn Bảo Luân! Lôi Điện Pháp Tắc! Không sai, mặc dù dung mạo khác biệt, nhưng khẳng định hắn chính là Hàn Lập." Diệu Pháp Tiên Tôn nhìn hình ảnh trong hạt châu hình ảnh, nhãn tình sáng lên, quả quyết nói ra.

Nam tử trung niên mặt tròn thấy phản ứng của Diệu Pháp Tiên Tôn, nhẹ nhàng thở ra.

Vì kiểm chứng thân phận Hàn Lập, hắn bỏ ra một cái giá quá đắt, nếu không phải sẽ thua lỗ to.

"Người này bây giờ ở nơi nào?" Diệu Pháp Tiên Tôn bỗng nhiên đứng lên, hỏi.

"Ta thi triển Liệt Hồn Chi Thuật, lưu lại phân thân ở đây, lấy chân thân giao thủ cùng người này ở ngoài Kim Uyên thành, hẳn là hắn coi như tiêu diệt ta hoàn toàn, bảo lưu được tin tức, cho nên sẽ không sử dụng thủ đoạn cực đoan thoát đi. Mà hiện tại cách thời điểm chúng ta kết thúc chiến đấu không đến nửa khắc, với thủ đoạn của ngài, kể cả hắn thi triển thủ đoạn ý đồ chạy trốn gì, đều trốn không thoát lòng bàn tay của ngài." Nam tử mặt tròn lấy ra một địa đồ phụ cân Kim Uyên thành, đánh dấu một địa điểm, là chỗ y cùng Hàn Lập giao thủ.

"Không sai, ngươi làm việc cẩn thận, các phương diện cân nhắc đều rất cẩn thận, Lục Nhị, dẫn hắn đi xuống, trọng thưởng. bản dịch tại Bạạch Ngọc Sách" Diệu Pháp Tiên Tôn trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, nói với thiếu nữ váy xanh.

Nam tử trung niên mặt tròn mừng rỡ trong lòng, nói lời cảm tạ Diệu Pháp Tiên Tôn một tiếng, theo thiếu nữ váy xanh rời tiểu viện.

Bên cạnh Diệu Pháp Tiên Tôn lóe lên bóng xanh, hai tỳ nữ tuổi khoảng mười sáu, dung mạo thanh tú hiện lên.

Hai người đều mặc váy lụa mỏng màu xanh, dung mạo giống nhau như đúc, là một cặp tỷ muội song sinh.

"Thánh Sứ đại nhân, nếu như đã nắm tình hình Hàn Lập, để tránh tiết lộ tin tức, người này có cần phải . . ." Một trong hai tỳ nữ đưa tay quét ngang cổ, ánh mắt lạnh lẽo.

"Không cần, người này chỉ là tiểu nhân vật tham lợi ích thôi, tạm giam y ở nơi này hai ngày rồi thả đi, nếu để người khác biết chúng ta nói không giữ lời, thậm chí giết người diệt khẩu, về sau ai còn chịu làm việc thay Cửu Nguyên quan chúng ta." Diệu Pháp Tiên Tôn từ tốn nói.

"Vẫn là đại nhân ngài suy tính sâu xa." Tỳ nữ áo xanh đáp ứng.

"Những chuyện nhỏ nhặt này không cần quản nhiều, hiện tại quan trọng nhất là cuối cùng đã tìm được tung tích Hàn Lập, bắt người này mới là trọng yếu." Diệu Pháp Tiên Tôn giơ ngọc thủ lên, một đạo lam quang bao trùm hai người, bay đi.

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch