Chương 288: Viện thủ

Số từ: 2468

Tác giả: Vong Ngữ
Quyển 2: Trở lại Tiên giới

Dịch: Cà Rốt
Biên: Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Hàn Lập thừa dịp Tinh Viêm Chi Hỏa đang ở thế giằng co với thanh u hỏa diễm, một tay hắn kết kiếm quyết, một tay khẽ vẫy, một cây trường kiếm thanh sắc xuất hiện trong bàn tay. Từ đằng sau Trọng Thủy Chân Luân, hắn tung người lao thẳng tới chỗ gã nam tử khôi ngô.

Tên này thấy vậy liền biến đổi pháp quyết trên tay, bông thanh u hỏa liên tỏa hào quang rực rỡ, rồi phun ra liên tục những đám thanh u hỏa diễm, đánh về phía Hàn Lập.

Hàn Lập vung trường kiếm, kiếm ảnh bay ra liên tục tạo thành một đoàn kiếm liên* chắn trước người, đẩy lùi từng đám thanh u hỏa diễm.
(kiếm liên* : kiếm ảnh hình hoa sen - dịch giả)

Hỏa diễm kia vốn có tính bám dính rất cao, lúc nãy có thể bám chặt vào Trọng Thủy Chân Luân nhưng giờ này không thể bám được vào trường kiếm. Nam tử khôi ngô thấy cảnh này thì lập tức ngẩn người ra.

Đương nhiên gã không thể ngờ được dị hỏa của mình lại mất công hiệu.

Gã cắn răng phun ra một ngụm tinh huyết, ngón tay trỏ thẳng vào ngụm máu mới bắn ra.

Tinh huyết lập tức hóa thành một đám huyết vụ rồi dung nhập vào bên trong thanh u hỏa liên.

Hỏa liên cấp tốc xoay tròn, từng cánh hoa rung rung rồi bắn ra thật nhanh, tạo thành từng đoàn thanh u diễm nhận* vô cùng quỷ dị lao về phía Hàn Lập với khí thế phô thiên cái địa.
(diễm nhận*: lưỡi dao bằng lửa - dịch giả)

Hàn Lập không hề hoang mang, một tay kết kiếm quyết, tay còn lại vung kiếm lên, thanh quang trên kiếm chói lòa. Hàng trăm ngàn kiếm ảnh trong suốt cực lớn bắn ra trên không trung, cũng lao thẳng về phía gã nam tử khôi ngô.

Mới nhìn thì tưởng kiếm ảnh vô cùng hỗn loạn, quỹ đạo bay thì hỗn độn, lộn xộn trên không trung như đám loạn quân mất tướng nhưng nhìn kỹ thì những kiếm ảnh đang ầm ầm lao tới này vừa khớp chặn đánh chính xác từng cái thanh u diễm nhận.

Kiếm ảnh trùng điệp lao tới tạo ra những tàn ảnh phản chiếu trong không gian, cả bầu trời lúc này như nhòa đi.

Lần thứ hai, gã nam tử khôi ngô cảm thấy không ổn. Gã quyết định không dây dưa thêm với người này nữa, hai tay gã biến đổi pháp quyết, vỗ tay một cái.

Một tiếng nổ "ầm" rất lớn vang lên!

Đóa Thanh u hỏa liên kia bỗng phình to ra mấy lần, rồi những cánh hoa giương lên tới mức nổ tung "ầm ầm", bắn ra vô số hỏa diễm sền sệt. Chúng tạo thành một biển lửa màu xanh mù mịt phủ kín toàn bộ đám kiếm ảnh.

Kiếm ảnh vùng vẫy trong biển lửa sôi trào, từ biển lửa tỏa ra một luồng khí tức nóng rực vô cùng lăng lệ khốc liệt lan tràn ra xung quanh.

Sau đó, gã nam tử khôi ngô không hề do dự, gã kẹp một tấm phù lục màu vàng rực ở hai đầu ngón tay. Tấm phù lục bốc cháy, bóng người gã nhoáng lên, hóa thành một đạo kim hồ*, biến mất tại chỗ.
(kim hồ* : như tia sét, tia chớp màu vàng, ở đây là tên này dùng phù lục tạo ra thuấn di lôi điện - dịch giả)

Tuy nhiên, ở trên không cách đó hơn trăm dặm, một thanh trường kiếm thanh sắc khổng lồ bỗng nhiên hiện ra, đạo kim hồ kia lao đúng ngay vào mũi kiếm. Người gã nam tử bị chặt làm hai khúc, rồi rơi xuống.

Ngay sau đó, một tiểu nhân Nguyên Anh tử sắc có hình dạng giống hệt gã nam tử khôi ngô chợt lóe lên từ tàn thi, trên mặt còn nguyên vẻ hốt hoảng cực độ, vội bỏ chạy. Tuy nhiên, nó chưa bay được bao xa thì đã bị một tấm lưới ngân sắc cực lớn chờ sẵn tự bao giờ tóm gọn.

Những âm thanh lôi điện đì đùng nổi lên, tiểu nhân Nguyên Anh đã biến thành một đám khói xanh, biến mất hoàn toàn!

Gã nam tử khôi ngô đến lúc chết rồi vẫn còn chưa hiểu vì sao gia hỏa đeo mặt nạ đầu trâu kia dùng cách gì mà trong nháy mắt đã có thể chặn giết mình ở khoảng cách hơn trăm dặm.

Thực tế thì rất dễ hiểu, ngay khi gã kích nổ u lân cốt hỏa, Hàn Lập đã vận dụng thần thông Nghịch Chuyển Chân Luân giúp bản thân đạt tốc độ nhanh hơn, vì vậy chỉ trong một tức* đã bay được một khoảng cách mà bình thường phải tốn nhiều tức thời gian.
*tức: hơi thở

Hàn Lập vẫy tay thu hồi trường kiếm thanh sắc, rồi không hề dừng lại chút nào phi thân xuống, tay phất nhẹ về phía nam tử khôi ngô, lập tức trữ vật trạc và trữ vật giới của gã này tung ra rồi nằm gọn trong tay hắn.

Sau khi coi thoáng qua và thấy khá nhiều món đồ tốt, hắn mừng rỡ, cất đi, trong lòng thầm nghĩ trải qua trận này rồi từ từ coi kỹ lại.

Ngay sau đó, thân hình hắn nhoáng lên, hóa thành một đạo độn quang lướt nhanh tới chỗ Trọng Thủy Chân Luân.

Lúc này, u lân cốt hỏa đã không còn được chủ nhân cung cấp Tiên linh lực nên đã bị Tinh Viêm Hỏa Điểu thôn phệ sạch sẽ. Hỏa điểu lúc này đã hóa hình hỏa diễm tiểu nhân đang ngồi chơi trên Trọng Thủy Chân Luân, hai chân đung đưa, trên mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn.

Vừa thấy Hàn Lập quay lại, nó liền phi thân bay lên, lại hóa thành ngân sắc hỏa điểu lao về phía hắn.

Hàn Lập mỉm cười, tay áo phất lên thu nó vào trong cơ thể.

Ánh mắt hắn chuyển qua chỗ con khôi lỗi khổng lồ thì thấy trận chém giết của hai phe Thập Phương Lâu và Thánh Khôi Môn đang diễn ra vô cùng khốc liệt. Đại quân khôi lỗi được Thánh Khôi Môn thả ra đã bị đánh tan quá nửa, nhưng nhân số của Thập Phương Lâu cũng bị tử thương hơn nửa.

Trong đó dường như có mấy gã tu sĩ Đại Thừa và Hợp Thể của phe Thập Phương Lâu tách khỏi chiến đoàn, lao nhanh về phía con khôi lỗi khổng lồ trên đảo nhỏ. Chúng định âm mưu đánh lén phá hư khôi lỗi để mở tung đại trận thải quang đang che phủ đảo chủ.

Tuy nhiên không đợi bọn chúng tới gần, con khôi lỗi khổng lồ trắng muốt kia dù đầu bất động nhưng người bỗng quay ngoắt lại, phù văn trên thanh đao ngân sắc khổng lồ trong tay nó bỗng rực sáng. Những cơn lốc xoáy nổi lên, quấn quanh rồi lao thẳng tới bọn kia.

"Vù...Vù...Vù..."

Xoáy lốc thổi vù vù làm cả hư không chấn động mạnh, vô số phong nhận hỗn loạn với khí thế mạnh mẽ kinh người bay ra, cuốn hết đám người đang lao tới vào bên trong.

Bọn kia vội thả ra pháp bảo hộ thể nhưng khó khăn lắm cũng chỉ chống cự được một lúc, rồi cả người bị chém thành nhiều mảnh, chỉ một vài tiểu nhân Nguyên Anh phải khó nhọc lắm mới kịp thoát ra được.

Sau khi chứng kiến hết mọi chuyện, Hàn Lập tiện thể triệu Trọng Thủy Chân Luân về sau lưng rồi phi thân thẳng tới chỗ Lân Cửu.

Lúc này, Lân Cửu đang lâm vào tình trạng khổ chiến, thậm chí dần rơi vào thế hạ phong.

Mụ phu nhân đẫy đà kia sử dụng một loại pháp chú bí ẩn nào đó, lúc này đã biến thành một nữ tử hồng y, không chỉ tu vi tăng tiến mà các thủ đoạn thần thông cũng khác hẳn lúc trước.

Vật giống chiếc ô làm bằng giấy dầu màu đỏ kia nhìn tưởng tầm thường, ai dè lại vô cùng quỷ dị. Khi bị nó che trên đỉnh đầu, nó sẽ phun xuống những sợi tơ đỏ, không cẩn thận mà bị chúng cuốn vào là Tiên linh lực trong cơ thể sẽ chuyển vận chậm lại rất nhiều.

Cũng may là Lân Cửu có Cửu tinh kim kiếm đang phóng ra hào quang chói lóa bao bọc toàn thân, thỉnh thoảng mới bị trúng một vài sợi chứ chưa tới nỗi bị cả đám tơ đỏ trói lại.

Con hổ vàng đốm đỏ được thả ra từ Cổ kính kim sắc dù lúc này đã bị thương nhiều chỗ, nhưng vẫn đang canh giữ xung quanh người gã, bởi vì lão giả gầy gò vẫn đang thoắt ẩn thoắt hiện bay quanh Lân Cửu và nữ tử hồng y để tìm cơ hội ra tay.

Lúc nãy con cự mãng màu xanh được lão giả thả ra đã bị con cự hổ của Lân Cửu cắn xé thành từng mảnh, vì vậy ánh mắt lão hiện rõ vẻ không cam lòng. Hiển nhiên, lão ta đang âm mưu đánh chết Lân Cửu rồi kiếm chác đồ trên người coi như đền bù tổn thất.

"Động thủ!"

Nữ tử hồng y đã thấy hết mọi diễn biến bên phía Hàn Lập, mắt nổi lên sát cơ, hai tay ôm thành một vòng, một ánh đỏ lóe lên trước ngực, lập tức hiện ra một cây đàn tỳ bà ngọc huyết trong suốt.

Một tay mụ bấm phím đàn, một tay gảy nhẹ dây đàn.

"Tích tịch tình tang..."

Lân Cửu nghe những âm thanh này thì da đầu bỗng tê dại, ngứa ngáy.

Tiếng đàn không hề khó nghe, ngược lại rất thanh thúy lảnh lót như tiếng châu báu rơi xuống bàn ngọc, đúng là rất êm tai.

Tiếng đàn vừa vang lên, cái ô bằng giấy dầu màu đỏ trên đầu bỗng phát ra huyết quang sáng ngời và phình to ra gấp đôi.

Những sợi tơ đỏ rơi xuống càng dày đặc hơn, như một đám linh xà tí hon nhung nhúc lao tới gã với tốc độ nhanh hơn trước mấy lần.

Cùng lúc đó, lão giả gầy gò cũng xuất thủ, một tay lão giơ lên, một cái vòng tròn ba màu hiện ra trong những tiếng nổ vang lên khắp nơi, chỉ trong chớp mắt đã biến hóa thành vô số hư ảnh vòng tròn ba màu hỗn hợp nhào tới trói chặt con cự hổ lại.

Bản thân lão thì nhoáng một cái hiện ra ở khoảng không phía dưới Lân Cửu, tay áo phất lên. Một đạo kiếm quang chói mắt dài hơn chục trượng chém ngược từ dưới lên trên người Lân Cửu.

Lân Cửu rùng cả mình, không thể không điều cổ kính kim sắc về đỡ đạo kiếm quang chói mắt kia.

Tuy chặn được đòn đánh lén của lão giả kia nhưng phòng ngự của gã đã xuất hiện chỗ trống. Đúng là chỉ một sơ sẩy nhỏ đó cũng khiến bả vai và lưng gã bị mấy sợi tơ đỏ đâm trúng.

Những sợi tơ đỏ kia không biết làm bằng vật liệu gì mà mới cắm vào cơ thể đã lan ra như rễ cây, tạo thành những nhánh nhỏ xuyên sâu vào thịt gã.

"Không ổn!"

Lân Cửu cảm thấy bả vai và cánh tay bị mất cảm giác, sự vận chuyển Tiên linh lực trong cơ thể bị trì trệ. Gã không tránh khỏi cảm giác hồn xiêu phách lạc.

Lúc này, gã liếc mắt thấy một vệt đen đột nhiên hiện ra ở ngay cạnh mình, trong lòng thầm kêu không ổn. Gã đang định dùng một kiện bí phù hộ mệnh thì bỗng nghe thấy một loạt âm thanh như tiếng lục lạc vang lên trước người.

Một cái bảo luân lóe hắc quang đã lao vụt tới chặn ngay trước ngực gã. Nó đánh bay cái chủy thủ màu xanh đen cực kỳ âm hiểm văng ra ngoài.

Ngay sau đó, một bóng người lướt tới, quét ngang trường kiếm một đường. Thanh quang lóe lên, lập tức những sợi tơ đỏ như những sợi dây điều khiển con rối bị chém đứt, chúng rụt lại về cái ô.

Những sợi tơ cắm ở trong người Lân Cửu như là dây leo chết khô vì mất nước, hóa thành màu xám trắng và mất tác dụng.

"Đại ân này không nói hết bằng lời được! Tại hạ nợ đạo hữu một món nhân tình!" Lân Cửu liếc nhìn Hàn Lập đang cầm trường kiếm màu xanh, rồi trịnh trọng nói.

"Giải quyết hai tên này trước đã, nói chuyện sau!" Hàn Lập khoát tay ngăn gã lại.

"Được!" Lân Cửu khẽ cử động bả vai, cảm giác trì trệ lúc nãy đã tiêu tan hết, sắc mặt gã ở dưới lớp mặt nạ đang sầm xuống, gã gằn giọng.

Ở phía bên kia, lão giả gầy gò và nữ tử hồng y lúc này đã tụ lại một chỗ, bốn mắt nhìn nhau bằng vẻ khiếp hãi thấy rõ trên mặt.

Bọn chúng không ngờ rằng tên gia hỏa đầu trâu kia nhìn tưởng yếu nhược mà không chỉ trảm sát mau lẹ tên đồng bọn của chúng, thậm chí Nguyên Anh còn không trốn được, lúc này còn một mình phá tan một kích liên thủ của hai người.

"Trận này không đánh nữa, lão phu đi trước một bước!" Lão giả gầy gò thở ra một hơi rồi nói.

Lời còn chưa dứt thì độn quang đã lóe lên, lão làm một hơi viễn độn không dám ngừng nghỉ.

"Lão già giảo hoạt kia..." Nử tử hồng ý gắt nhẹ một tiếng, mắng.

Lúc nãy trong trận chiến, do vận dụng món pháp bảo hình xăm bằng da người nên mụ đã hao tổn phần lớn công lực. Mụ vốn dĩ định liên thủ một kích với lão giả nhằm mục đích chí ít cũng giết được một người để cướp đồ, ai dè lại bị Hàn Lập phá hỏng.

Lúc này đương nhiên mụ sẽ không gắng gượng một mình chèo chống, nói trắng ra bọn mụ đến đây với mục đích chính là cướp của, chả có ai ngu gì mà đi liều mạng!

Hai tay mụ khẽ vẫy, cái ô bằng giấy dầu màu đỏ đột nhiên xoay tròn trên không rồi chở theo mụ trốn đi với tốc độ cực kỳ nhanh...

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch