Chương 1191: Luyện kiếm

Số từ: 2487

Dịch: Tiểu Tán Tu
Biên: Độc Hành
Đề tự: Chưởng Thiên
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

“Lôi Điện pháp tắc thật mạnh, tối thiểu cũng là Lục phẩm…Không, Ngũ phẩm Tiên Khí! Chẳng lẽ là vị tiền bối Đại La cảnh nào tế luyện Tiên Khí trong Ngũ Quang Lôi Vực?” Nam tử xấu xí mặc giáp đen và nữ tử váy hồng thấy cảnh này, chấn động nói.

Những con Lôi Xà kia dường như cũng bị uy năng to lớn của kiếm quang tỏa ra từ bảy mươi hai chuôi kiếm làm cho khiếp sợ, ánh mắt chăm chú nhìn về phía trung tâm Lôi Vực.

“Tiền bối, cứu mạng!” Nam tử giáp đen xấu xí và nữ tử váy hồng liếc nhau, dùng toàn bộ lực lượng còn sót lại nhìn về phía đó kêu lên.

Bọn Lôi Xà bị âm thanh của hai người làm cho bừng tỉnh, lập tức tiếp tục rống giận, ra sức giãy giụa.

Đùng đùng!

Toàn bộ tia sáng màu bạc quấn quanh người chúng bị kéo đứt, bọn Lôi Xà giãy giụa thoát ra, đánh về phía nam tử giáp đen xấu xí và nữ tử váy hồng.

Hai người thấy cảnh này, mặt lộ vẻ sầu thảm, nhắm mắt chờ chết.

Nhưng vào thời khắc này, ở chỗ bảy mươi hai chuôi kiếm quang lóe lên một đạo kim quang, phóng lên tận trời, “phốc” một tiếng tỏa ra, hóa thành một vòng tròn màu vàng thật lớn.

Bảy mươi hai đạo kiếm quang lập tức bắn ra, lóe lên dung nhập vào Ngọc Bàn.

“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn, vòng tròn màu vàng biến mất, hóa thành một đám Kim Sắc Lôi Vân lớn hơn một nghìn dặm, vô số đạo Kim Sắc Lôi Điện ở trong Lôi Vân tán loạn.

“Ô ô ô…”

Tiếng khóc thét như Quỷ Thần từ trong Kim Sắc Lôi Vân truyền ra, không gian xung quanh cũng phát ra tiếng tru sởn cả gai ốc, những vết rách không gian xuất hiện trên bầu trời, bên trong bắn ra từng đạo hồ quang điện màu vàng kim, khiến người khác chỉ nhìn qua thôi cũng đã kinh hồn bạt vía!

Trong Kim Sắc Lôi Vân truyền ra lực cắn nuốt vô cùng lớn, khuếch tán ra bốn phía, những nơi nó đi qua hư không đều chấn động.

Mọi thứ trong vòng bán kính mấy vạn dặm đều bay về phía Kim Sắc Lôi Vân, nam tử giáp đen xấu xí và nữ tử váy hồng, còn cả bọn Lôi Xà cũng đều bị ảnh hưởng, không hề có lực chống cự, toàn bộ lóe lên chui vào trong Kim Vân.

Nam tử xấu xí giáp đen và nữ tử váy hồng cảm thấy hoa mắt, cảnh sắc xung quanh biến đổi lớn, sau đó liền xuất hiện trong một không gian màu vàng kim.

Vùng không gian màu vàng kim này thật hỗn loạn, giống như thời kì trời đất còn chưa tách rời, hơn nữa còn vô biên vô hạn, căn bản không nhìn thấy biên giới.

Mà bên trong không gian màu vàng kim, thình lình bị mấy đạo Kim Sắc Lôi Điện thô to chiếm cứ, tỏa ra ánh sáng chói mắt, chuyển động hỗn loạn, mơ hồ hình thành một tòa Lôi Đình đại trận, còn có một con Lôi Đình Thần Linh thoắt ẩn thoắt hiện trong đó.

Một cỗ uy áp đáng sợ xen lẫn Lôi Điện pháp tắc ba động cuồn cuộn từ không trung lộ ra, ép xuống.

Tia sáng màu bạc quấn quanh nam tử giáp đen xấu xí và nữ tử váy hồng tại lúc vừa bị hút vào Lôi Vân đã vỡ vụn hoàn toàn, bọn họ khôi phục thân thể tự do.

Nhưng bị uy áp của Lôi Điện trong không trung ảnh hưởng, toàn thân hai người giống như bị một ngọn núi khổng lồ đè ép, không thể cử động được.

Bọn Lôi xà ở gần hai người, chúng cũng như hai người đều không thể nhúc nhích mảy may.

Bất quá linh trí những con Lôi Xà này không cao, bị áp lực đè nén, liền muốn phản kích, nhao nhao há miệng phun ra từng đạo Tử sắc Lôi Điện vừa thô vừa to, đánh về phía Kim Sắc Lôi Điện trong không trung, nhưng giống như trâu đất xuống biển, không có một chút hiệu quả nào.

Mà Kim Sắc Lôi Điện trong không trung chớp động một chút, hơn mười đạo Kim Sắc Lôi Điện đánh xuống, tốc độ so với Tử Sắc Lôi Điện nhanh gấp mấy lần, lóe lên đánh vào trên đầu những con Lôi Xà kia.

Hơn mười cái đầu xà phịch một tiếng, giống như trứng gà nổ bể ra.

Từng đạo Kim sắc hồ quang điện lan ra toàn thân Lôi Xà, thân thể chúng lập tức nứt toác ra từng khúc, hóa thành từng mảnh Lôi Quang thật nhỏ, bị hút vào bên trong Kim Sắc Lôi Vân.

Nam tử giáp đen xấu xí và nữ tử váy hồng thấy cảnh này trợn mắt há hốc mồm, một lúc lâu sau mới khôi phục lại.

“Đây chính là một trong ba mươi sáu loại Thiên Lôi – Độ Thiên Thần Lôi! Nghe đồn đây là loại lôi điện có lực phá hoại mạnh nhất trong ba mươi sáu loại Thiên Lôi, đủ để hủy diệt mọi thứ! Không biết là vị tiền bối nào thi triển tuyệt thế thần thông này?” Nam tử giáp đen xấu xí đảo mắt qua khắp nơi, hoảng sợ nói ra.

Nam tử giáp đen xấu xí cũng tu luyện lôi điện pháp tắc, xuất thân từ môn phái lớn, ánh mắt bất phàm, nhưng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy thần thông không gian Lôi Điện này.

Nhìn uy năng của không gian Lôi Điện, vài loại thần thông trấn phái ở trong tông môn cũng không thể sánh bằng.

Nữ tử váy hồng nghe nói vậy, trên mặt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ, nhìn về phía xung quanh.

Vào thời khắc này, phía trên đỉnh đầu họ bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang nhẹ.

Bên trong Kim Sắc Lôi Điện hiện ra một tòa Kim Sắc Thiên Môn hùng vĩ, phía trên khắc từng đạo Kim Sắc Lôi Điện phù văn, làm cho người ta có loại cảm giác cực kì tang thương cổ xưa.

UỲNH UỲNH RẦM RẦM!

Một cỗ uy áp làm người ta hít thở không thông từ Kim sắc Thiên Môn ép xuống, so với uy áp của Kim sắc Lôi Điện trong không trung cường đại hơn không chỉ gấp mười lần.

Nam tử giáp đen xấu xí và nữ tử váy hồng "hự" lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng bệch, xương cốt toàn thân rung động, dường như cũng bị cỗ uy áp đáng sợ này ép vụn.

Lòng hai người đắng chát, vốn tưởng rằng gặp được cứu tinh, giờ phút này xem ra là gặp sát tinh thì đúng hơn.

Vào thời khắc này, giữa không trung xuất hiện thân ảnh màu xanh của một nam tử, tay hắn bấm niệm pháp quyết.

Kim sắc Thiên Môn lóe lên, nhanh chóng biến mất, Kim sắc không gian phụ cận cũng nhoáng lên, tiếp đó liền tiêu biến, ba người xuất hiện ở bên trong Ngũ Quang Lôi Vực.

Áp lực trên thân nam tử giáp đen xấu xí và nữ tử váy hồng biến mất, sắc mặt lập tức buông lỏng, miệng lớn thở dốc.

Tay nam tử áo xanh lại vung lên, Kim Sắc Lôi Vân trên không trung cũng nhanh chóng phiêu tán, hóa thành bảy mươi hai chuôi Kim sắc phi kiếm và một cái Ngọc Bàn hình bát giác, bay múa xung quanh thân thể hắn.

Nam tử áo xanh nhìn Ngọc Bàn và phi kiếm xung quanh người, khóe miệng khẽ mỉm cười, vung tay áo lên.

Một luồng sáng màu lục từ trong tay áo hắn bắn ra, quấn lấy toàn bộ phi kiếm và Ngọc Bàn, thu vào bên trong, sau đó thân hình nhoáng lên xuất hiện trước mặt hai người.

“Hai người các ngươi là tu sĩ Đại Kim Nguyên Tiên Vực phải không?” Nam tử áo xanh hỏi.

“Vâng, vãn bối là Triệu Tam Lôi, đệ tử Thần Tiêu Tông, vị Diệu tiên tử này là một tán tu Kim tiên, đa tạ ân cứu mạng của tiền bối, xin hỏi cao tính đại danh của tiền bối?” Nam tử giáp đen xấu xí cảm ứng khí tức trên thân Hàn Lập sâu không lường được, mặt lộ vẻ cung kính, chắp tay hỏi.

Nữ tử váy hồng cũng thi lễ với Hàn Lập, thần sắc vô cùng cung kính.

“Ta họ Thạch, còn tên thì các ngươi không cần biết, hai người các ngươi có bản đồ Đại Kim Nguyên Tiên Vực không?” Ánh mắt nam tử áo xanh lóe lên nói.

Nam tử áo xanh này, chính là Hàn Lập.

Hắn xuất phát từ Bát Hoang Sơn, sau khi lấy được một chút manh mối, trải qua hơn hai mươi năm đã đi tới Ngũ Quang Lôi Vực này.

Hơn hai mươi năm qua, Hàn Lập ở trong không gian Hoa Chi tìm hiểu Thông thiên kiếm trận, tìm hiểu kiếm trận này càng kĩ, bố trí kiếm trận càng thuần thục, không còn luống cuống tay chân như lúc mới bắt đầu tìm hiểu nữa.

Thông thiên kiếm trận này uy lực vô cùng lớn, chỉ là Thanh Trúc Phong Vân Kiếm của hắn thua kém không ít, không xứng đôi chút nào.

Gặp được Ngũ Quang Lôi Vực, hắn tự nhiên cực kì mừng rỡ, lập tức tiến vào sâu bên trong Lôi Vực, nhờ Lôi Điện Chi Lực tại đây rèn luyện phi kiếm.

Hắn dựa vào “Ngũ Lôi Chính Pháp Chân Kinh”, phối hợp với lực lượng của Huyền Thiên hồ lô, tế luyện lại bảy mươi hai chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm một lần nữa.

Sau khi tế luyện lại, Lôi Điện Pháp Tắc trong Thanh Trúc Phong Vân kiếm tăng nhiều, đạt tới cấp bậc Ngũ Phẩm Tiên Khí, tính chất cũng xảy ra biến hóa, ngoài ý muốn tiến hóa thành một trong ba mươi sáu loại Thiên Lôi - Đô Thiên Thần Lôi.

“Có.” Triệu Tam Lôi vội vàng lấy ra một khối ngọc giản bản đồ, đưa cho Hàn Lập.

Hàn Lập sau khi nhận lấy, thần thức đảo qua, âm thầm gật đầu.

Bản đồ trong khối ngọc giản này rất chi tiết, Cửu Nguyên Quan, Bách Tạo Sơn đều được đánh dấu rõ ràng, đủ cho hắn sử dụng.

“Tiền bối hình như đang đi tới Đại Kim Nguyên Tiên Vực? Vãn bối quanh năm ở tại Đại Kim Nguyên Tiên Vực, am hiểu nhiều nơi, có thể dẫn đường cho ngài.” Triệu Tam Lôi hi vọng nói ra.

“Dẫn đường thì không cần, chỉ cần bản đồ này là đủ rồi, bên trong Ngũ Quang Lôi Vực có chút nguy hiểm, tu vi của các ngươi không mạnh, tốt hơn hết là nhanh chóng rời đi.” Hàn Lập lạnh nhạt nói ra.

Triệu Tam Lôi nghe vậy, mặt lộ ra vẻ thất vọng.

Gã lấy lí do dẫn đường cho Hàn Lập là giả, đưa về Thần Tiêu Tông mới là thật.

Thần Tiêu Tông chuyên tu luyện Lôi Điện pháp tắc, nếu có thể đem vị tiền bối này về tông môn, chính là công lao to lớn, đáng tiếc không như mong đợi, lời còn chưa nói ra khỏi miệng đã bị đối phương cự tuyệt.

“Tiền bối dạy chí phải, là do vãn bối lỗ mãng, hai người tại hạ lập tức rời đi, xin cáo từ. Tiền bối nếu có chuyện cần giúp đỡ, bất cứ lúc nào cũng có thể tới Thần Tiêu Tông tìm tại hạ.” Triệu Tam Lôi thi lễ với Hàn Lập, sau đó cùng nữ tử váy hồng nhanh chóng rời đi, bay về phía bên ngoài Ngũ Quang Lôi Vực.

Nhưng vào lúc này, cảnh sắc trước mặt hai người nhanh chóng biến ảo, ánh mắt trở nên mờ mịt, đứng ngây người tại chỗ.

Hàn Lập thu tay về, hai tay điểm vào mi tâm của hai người, trên đầu ngón tay ánh sáng chớp động liên tục.

Sau một lát, sắc mặt hắn khẽ buông lỏng.

Hàn Lập Vừa mới dùng bí thuật dò xét trí nhớ của hai người, cảm giác hai người không nhận ra thân phận của hắn, cũng không có ý định đi báo cho Thiên Đình.

Giờ phút này tuy hắn đã biến ảo dung mạo, nhưng Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đã bại lộ, nghĩ tới lệnh truy nã hắn, vẫn có khả năng suy ra thân phận của hắn từ Thanh Trúc Phong Vân Kiếm. Hiện tại đã đến Đại Kim Nguyên Tiên Vực, không thể khinh xuất được.

Trên ngón tay Hàn Lập, lại hiện ra từng đạo ánh sáng, rót vào mi tâm của hai người, đồng thời nói lẩm bẩm.

Gần nửa canh giờ sau, hai người Triệu Tam Lôi bay ra khỏi Ngũ Quang Lôi Vực.

“Triệu đạo hữu, bây giờ chúng ta đi đâu? Trở về Kim Yến thành?” Nữ tử váy hồng hỏi.

“Không sai, tên Tôn Trọng Sơn khốn nạn kia không ngờ dám hại chúng ta, may là có Lôi Bạo đột nhiên xuất hiện khiến cho những con Lôi Thú kia sợ hãi chạy mất, nếu không bây giờ chúng ta đã vẫn lạc, việc này quyết không thể để yên như vậy được!” Triệu Tam Lôi hừ lạnh nói ra.

“Việc này quả thực phải đòi lại công đạo mới được!” Trên mặt nữ tử váy hồng cũng hiện vẻ phẫn nộ, gật gật đầu nói.

Hai người lập tức hóa thành hai đạo độn quang một tím một hồng bay về phía Đại Kim Nguyên Tiên Vực.

Đợi hai người đi xa, Hàn Lập mới bay ra từ trong Lôi Vực, nhìn về hướng hai người vừa rời đi.

Hắn vừa mới thi pháp sửa đổi trí nhớ của hai người, xoá đoạn kí ức gặp mình đi, đổi thành gặp Lôi Bạo phát sinh, làm cho hơn mười con Lôi Xà sợ hãi bỏ chạy, hai người mới may mắn giữ được mạng nhỏ.

Tuy rằng trực tiếp giết bọn họ càng thêm thuận tiện, bất quá hắn cũng không phải người thích giết chóc, chẳng muốn vì chuyện nhỏ này mà tàn sát người vô tội, thà tốn thêm một chút công sức cũng được.

Huống hồ, sau này tiến giai Đại La cảnh, còn phải trải qua kiếp nạn chém Tam Thi, tùy ý làm bậy mặc dù có thể tiết kiệm thời gian, nhưng sẽ ảnh hưởng tới tâm cảnh của mình.

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch