Chương 264: Phó thác hậu sự

Số từ: 2415

Tác giả: Vong Ngữ
Quyển 2: Trở lại Tiên Giới

Converter: hungprods
Dịch: Độc Hành + Cà Rốt
Biên: Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Sau nửa canh giờ.

Hàn Lập đã quay trở về động phủ trên ngọn núi.

Lúc này, hắn chắp tay đứng trên thềm đá trước động phủ.

Trên quảng trường, đệ tử Chúc Long Đạo giờ phút này đứng đông kín mít. Sau khi hắn hiện thân, ánh mắt cả đám vội vàng nhìn về phía hắn. Thần sắc trên mặt họ khác nhau, có mừng rỡ, có tâm thần bất định, còn cả sùng kính và ước mơ.

Tuy rằng cứ cách một khoảng thời gian, Bí Cảnh này đều thay đổi trưởng lão Chân Tiên trấn giữ, nhưng thường ngày nơi đây hiếm khi phát sinh sự tình ngoài ý muốn, cho nên họ đều bế quan trong hầu hết thời gian, ít khi ra mặt xử lý sự tình nơi đây.

Dị biến vừa rồi tất nhiên là sự tình khó gặp, mà có thể tận mắt nhìn thấy một vị Chân Tiên ra tay làm cho nội tâm đệ tử canh gác nơi đây càng cảm thấy may mắn và rung động, càng tăng thêm không ít động lực cho việc tu tiên sau này.

"Lần dị biến Phù Sơn này quả thật là tai ương trời giáng, bọn ngươi ứng phó thoả đáng nên mới không có tổn thất quá lớn. Bổn tọa sẽ bẩm báo chi tết với tông môn, cho các ngươi một phần thưởng công lao." Ánh mắt Hàn Lập chậm rãi đảo qua đám đệ tử, miệng nói như thế.

"Đa tạ Lệ trưởng lão!"

Mọi người vốn tưởng quấy rầy trưởng lão Chân Tiên bế quan sẽ khiến hắn không vui nhưng sau khi nghe lời nói ấy, cả đám kích động muôn phần, mở miệng cảm ơn rối rít.

"Sương mù dày đặc trong biển khơi đã dần dần tan, còn có công việc cần hoàn thành. Thống kê tổn thất xong thì báo cho ta để ta báo cáo tông môn. Tốt rồi, đều đi làm việc đi." Hàn Lập nói tiếp.

"Vâng!" Mọi người cùng hô lên đáp ứng, rồi bay đi.

Hàn Lập lưu lại đám người Hồ Chẩm, ban thưởng cho một ít đan dược, sau đó mới quay người trở về động phủ.

Trong mật thất.

Sau lưng Hàn Lâp kim quang lóe lên, Chân Ngôn Bảo Luân hiện ra, chầm chậm xoay tròn.

Phía trên Bảo Luân, hai mươi tư vòng Thời Gian Đạo Văn lập lòe, từ đó tản mát ra từng đợt pháp tắc lực.

Bình thường tu sĩ tu luyện Chân Ngôn Hóa Luân Kinh dù đến tầng thứ ba cũng chưa chắc có thể cô đọng ra mười tám vòng Thời Gian Đạo Văn. Vậy mà hắn hiện nay lại dùng tu vi Chân Tiên cảnh trung kỳ đã cô đọng ra hai mươi tư vòng. Lúc nãy tại biển khơi thử nghiệm một chút khiến cho hắn mừng rỡ không thôi.

Dùng bảo luân kết hợp với Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đã qua luyện hoá thì dù gặp mặt đối thủ có thực lực như hoá thân Cổ Kiệt, hắn nghĩ cũng có thể tự mình đối phó được.

Đương nhiên, nếu Cổ Kiệt tự mình đuổi giết tới, hắn vẫn sẽ không nói hai lời mà bỏ trốn mất dạng.

Ý niệm trong đầu chuyển động, hắn khoanh chân ngồi xuống.

Hiện tại hắn đã tu luyện tầng thứ nhất Chân Ngôn Hóa Luân Kinh đến viên mãn, mà dựa theo ghi chép trong sách, đã có thể thử tìm hiểu khống chế Thời Gian pháp tắc rồi.

Chẳng qua hiện nay Thời Gian lực trên Chân Ngôn Bảo Luân tuy nồng đậm, nhưng lại có cảm giác tán loạn, không cách nào ngưng tụ ra sợi tơ pháp tắc. Hắn so với những người chính thức nắm giữ pháp tắc lực còn chênh lệch rất xa, thậm chí còn không bằng Địa Tiên dùng tín niệm lực ngưng tụ pháp tắc.

Nếu không, Thời gian pháp tắc, một trong Tam Đại Chí Tôn pháp tắc, hẳn là không chỉ có hiệu quả làm giảm tốc độ mới đúng.

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi hồi tưởng lại ngày đó hoá thân Cổ Kiệt vận dụng Mộc pháp tắc, uy lực cường đại, ngoài việc sâu trong đáy lòng hâm mộ thì còn có vài phần chờ mong.

Ngày nào đó nếu Thời Gian pháp tắc có thể cô đọng ra sợi tơ pháp tắc thì uy lực tất nhiên hơn xa Mộc pháp tắc.

Hàn Lập hít sâu một hơi, lật tay lấy ra một khối Tiên Nguyên Thạch, thúc giục Chân Ngôn Bảo Luân sau lưng từ từ chuyển động. Thời Gian Đạo Văn bên trên chớp động, xung quanh hắn hình thành một khu vực gợn sóng màu vàng cỡ mười trượng. Từng vòng gợn sóng màu vàng chậm rãi lưu chuyển, nhấp nhô bất định.

Hắn nhắm mắt lại, cẩn thận cảm ứng biến hóa của pháp tắc lực, tìm hiểu kỹ càng.

Trong Chân Ngôn Hóa Luân Kinh cũng không ghi phương pháp cụ thể tìm hiểu Thời Gian pháp tắc, chỉ có thể dựa hoàn toàn vào bản thân để lĩnh ngộ.

Thời gian từng chút trôi qua, trong nháy mắt đã qua ba bốn tháng.

Thân thể Hàn Lập vẫn ngồi xếp bằng ở chỗ cũ, không nhúc nhích, như một pho tượng.

Quanh người kim quang lóe lên, hắn mở mắt ra, lông mày nhăn lại.

Tìm hiểu mấy tháng mà Thời Gian pháp tắc không có chút đầu mối nào, một tia hy vọng thành công cũng không có.

Đối với tình huống này, hắn cũng không lo lắng nhiều.

Nếu pháp tắc dễ tìm hiểu như vậy thì Chân Tiên có thể lĩnh ngộ pháp tắc lực sẽ không ít như vậy, huống chi hắn đang tìm hiểu là một trong Tam Đại Chí Tôn pháp tắc.

Để tìm hiểu pháp tắc lực, hắn đã chuẩn bị rất kỹ.

Trong tay Hàn Lập lóe lên hôi quang, hiện ra một viên Thạch Châu tối tăm mờ mịt. Chính là con mắt của Độc Mục Cự Nhân.

Đây đúng là một trong những vật mà hắn chuẩn bị.
Hàn Lập dùng hai tay nâng Thạch Châu lên, điều động Thời Gian pháp tắc lực quanh người, từ từ rót vào bên trong Thạch Châu.

Hào quang màu trắng nhàn nhạt từ trên Thạch Châu nổi lên, tản mát ra một cỗ Thời Gian pháp tắc chấn động.

Hắn lập tức nhắm mắt lại, cảm ngộ Thời Gian pháp tắc trong viên châu, so sánh với Thời Gian pháp tắc lực của bản thân, thử tìm một vài chỗ đột phá.

Trong nháy mắt lại mấy tháng trôi qua.

Hàn Lập mở to mắt, sắc mặt hơi trầm xuống.

Cảm ứng Thời Gian Pháp Tắc lực bên trong Thạch Châu vẫn là không có chút kết quả nào.

Ánh mắt hắn lập lòe, thu Thạch Châu vào, lật tay lấy ra bình nhỏ màu xanh lá, bên trong có một giọt lục dịch nhẹ nhàng chuyển động.

Hàn Lập nhìn bình nhỏ, trầm mặc một lát, nắm chặt, rồi rót Tiên Linh lực trong cơ thể vào.

Ầm ầm!

Thiên địa linh khí gần động phủ đột nhiên kịch liệt cuồn cuộn lên, một cái vòng xoáy Linh lực to lớn hiển hiện ra, ảnh hướng đến vạn dặm xung quanh.

Cả đám đệ tử Chúc Long Đạo thấy dị biến như vậy, thoáng kinh ngạc, sau đó rất nhanh không chú ý đến nữa.

Tình huống như vậy trong hai trăm năm qua không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần, bọn chúng sớm đã thành quen.

Mấy ngày sau.

Bên trong động phủ, sắc mặt Hàn Lập tái nhợt, tay nắm chặt một viên tinh hạt.

Sau khi tu vi đột phá Chân Tiên trung kỳ, lượng Tiên linh lực trong cơ thể hắn tăng vọt, việc ngưng tụ ra tinh hạt cũng đã khác xa trước đây, không tới nỗi vì thiếu Tiên linh lực mà cơ thể như bị hấp khô!

Hàn Lập lật tay lấy một khỏa đan dược nuốt vào, sắc mặt hắn nhanh chóng hồi phục.

Tay nắm chặt tinh hạt, Hàn Lập thả thần thức xâm nhập vào trong.

Những sợi tơ kim sắc bên trong tinh hạt sáng lên, Chân Ngôn Bảo Luân ở sau lưng cũng lập tức phát ra kim quang, từng Đạo văn thời gian trên Bảo luân liền khởi động, tựa như có sự cộng minh với tinh hạt.

Hàn Lập mừng rỡ, nhắm mắt lại, tham ngộ từng chút một.

Thời gian vụt qua, nháy mắt đã hết một tháng.

Sợi tơ kim sắc trong tinh hạt đã hoàn toàn biến mất, một tiếng động nhỏ vang lên, tinh hạt vỡ vụn ra.

Hàn Lập mở mắt ra, trên mặt lộ ra một tia hưng phấn.

Lần cảm ngộ này tuy vẫn chưa thành công nhưng đã có được bước tiến rõ rệt so với mấy lần trước, tựa hồ như đã chạm tới ranh giới Pháp tắc Thời gian.

Như là giữa đêm đen mịt mùng nhìn thấy một tia sáng, trong lòng hắn dấy lên hi vọng.

Hàn Lập thò tay lấy ra bình nhỏ màu xanh, trong bình đã ngưng tụ được một giọt lục dịch. Hắn quan sát cẩn thận, khóe miệng khẽ nở nụ cười.

Việc hắn tu luyện Chân Ngôn Hóa Luân Kinh thuận lợi như vậy đều nhờ bình nhỏ, hôm nay xem ra để tìm hiểu Pháp tắc Thời gian cũng phải trông cậy vào nó.

Chỉ là...

Hắn lộ vẻ do dự, ánh mắt nhấp nháy.

Trước đây tham ngộ tinh hạt hay thạch châu thì dù cảm ứng được lực lượng Pháp tắc nhưng luôn có cảm giác như là cưỡi ngựa xem hoa.

Muốn cảm ngộ lực lượng Pháp tắc một cách sâu sắc thì cần phải tiếp tục thử nghiệm xâm nhập sâu hơn.

Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, sau một lát, trên mặt hắn lộ rõ quyết tâm.

Hắn lấy ra một cái bát ngọc to cỡ chậu rửa mặt, chứa đầy linh dịch bên trong. Sau đó hắn nhỏ giọt lục dịch vào bát ngọc.

Linh dịch vốn trong suốt liền hóa thành màu xanh nhạt, dao động nhè nhẹ.

Hàn Lập lại thò tay lấy ra một cái chén ngọc, tay kia vung lên.

Linh dịch màu xanh nhạt trong bát ngọc bay vào trong chén, ước chừng được hơn nửa chén.

Ý định của hắn là uống chỗ lục dịch này để cảm ứng lực lượng Pháp tắc Thời gian ở khoảng cách gần nhất có thể.

Hàn Lập để cái chén qua một bên, sau khi trầm ngâm một lát, hắn vung tay lên xuất ra bảy mươi hai thanh Thanh Trúc Phong Vân Kiếm. Dù chưa thúc giục nhưng kiếm khí kinh người đã bộc phát, cả không gian xung quanh cộng hưởng phát ra từng trận ong ong.

Hắn vung tay đánh ra một đạo pháp quyết, bảy mươi hai thanh kiếm liền hợp thành một tiểu kiếm màu xanh.

Hàn Lập lật tay lấy ra một phù lục màu vàng rồi dán lên trên tiểu kiếm.

Kiếm khí phát ra từ tiểu kiếm màu xanh đều biến mất, lúc này nó hóa thành một tiểu kiếm hết sức thông thường.

Hắn để tiểu kiếm ở bên cạnh bình nhỏ, sau đó trên người lóe lên ngân quang, Tinh Viêm Hỏa Điểu xuất hiện.

Ngân quang lóe lên, Tinh Viêm Hỏa Điểu hóa thành một tiểu nhân ngân diễm, nhảy nhót xung quanh Hàn Lập, miệng không ngừng kêu lên những tiếng vui mừng.

Hàn Lập cười tươi, sau khi nô đùa một lát với tiểu nhân ngân diễm thì đặt nó lên lòng bàn tay.

"Tiểu gia hỏa, ngươi còn nhớ người này không?" Một luồng thanh quang lóe lên từ tay hắn. Một bóng thiếu nữ áo trắng hiện ra, chính là Nam Cung Uyển.

Tiểu nhân ngân diễm nghiêng đầu nhìn hình ảnh Nam Cung Uyển rồi gật đầu nhẹ.

Năm đó ở Linh giới, Tinh Viêm Hóa Điểu tuy chưa khai mở Linh trí nhưng linh tính không hề yếu, nó vẫn nhớ rõ Nam Cung Uyển.

"Ta giao cho ngươi cất giữ hai món đồ này, nếu ta gặp chuyện gì thì hãy mang chúng đi tìm người này. Cho dù tốn thời gian bao lâu, nhất định phải giao tận tay nàng!" Hàn Lập dặn dò Tinh Viêm Hỏa Điểu.

Tinh Viêm Hỏa Điểu nghiêng đầu nhìn Hàn Lập một hồi, tuy rằng dùng linh trí của nó không biết rõ Hàn Lập vì sao làm như vậy, nhưng nó rất nhanh đã minh bạch ý tứ của Hàn Lập, nhẹ gật đầu.

Hàn Lập khẽ vuốt đầu tiểu nhân ngân diễm rồi đặt nó xuống cạnh mình, vẻ mặt hắn cực kỳ nghiêm trọng.

Năm xưa khi hắn mới phát hiện ra bình nhỏ, hình ảnh hai con thỏ rừng bị nổ tung vẫn còn y nguyên trong đầu hắn.

Về sau lúc ở Loạn Tinh Hải, hắn cũng từng dùng lục dịch vây khốn tên Liệt phong thú Phong Hi cấp Nguyên Anh, suýt nữa đã giết được tên đó.

Mặc dù hiện nay tu vi của hắn đã vượt quá xa Phong Hi, còn tu thành thân thể Huyền Tiên, nhưng lục dịch trong bình nhỏ hiện tại cũng không còn là lục dịch khi xưa.

Hàn Lập có thể cảm nhận rõ ràng cỗ năng lượng đặc thù bên trong lục dịch bây giờ đã mạnh hơn trước không biết bao nhiêu lần.

Cho dù là hắn hiện nay, sau khi uống chỗ lục dịch này thì cũng phải đối mặt với nguy hiểm cực lớn, thậm chí cũng không loại trừ khả năng vẫn lạc.

Tuy nhiên dù nguy hiểm cỡ nào hắn vẫn cam tâm tình nguyện, nếu lúc ấy không chịu nổi, hắn sẽ tính cách bức lục dịch ra khỏi cơ thể, hoặc nếu vạn bất đắc dĩ, hắn đã chuẩn bị sẵn cho tình huống Nguyên Anh ly thể.

Sau thời gian dài tham ngộ, hắn đã dần dần hiểu rõ: Muốn lĩnh ngộ pháp tắc Thời gian, một trong tam đại chí tôn Pháp tắc thì phải chấp nhận nguy hiểm, còn không thì chắc chắn không thành công.

Đây chính là đạo lý: Không vào hang cọp sao bắt được cọp con!

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch