Chương 1162: Bát hoang

Số từ: 2536

Dịch: Độc Hành
Đề tự: vongngucaca
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Đổi Thủy Diễn, kết giao minh hữu
Bát Hoang sơn, Bạch Trạch nghĩ suy

Viên Tam vừa đi vừa đánh giá năm viên đan dược màu vàng, sự sợ hãi lẫn vui mừng trong mắt càng lúc càng đậm.

"Ha ha, thuật luyện đan của Long Ngũ đạo hữu quả nhiên cao minh, mới năm sáu năm đã luyện chế được năm viên Thời Gian Đạo Đan, bội phục." Viên Tam chắp tay nói ra.

"Viên Tam đạo hữu muốn trong vòng mười năm phải hoàn thành, tại hạ tự nhiên phải tranh thủ thời gian, lại được trời cao chiếu cố, vận khí cũng không tệ lắm, lúc này mới miễn cưỡng hoàn thành yêu cầu của các hạ. Đạo hữu xem trước một chút những đan dược này có vấn đề gì không?" Hàn Lập cười nhạt nói ra, cầm năm viên Thời Gian Đạo Đan và cả hộp bỏ vào truyền vật pháp trận, sau đó bấm niệm pháp quyết điểm một cái.

Đạo đan và chiếc hộp lóe lên biến mất, xuất hiện trước người Viên Tam.

Viên Tam cũng không chậm trễ, cầm từng viên đạo đan ra xem, tra xét rõ ràng một phen.

"Năm viên đạo đan đều không có vấn đề, lại đều là tam phẩm đạo đan, so với ta dự tính tốt hơn rất nhiều. Ta từ trước tới giờ không chiếm tiện nghi của người, ngoại trừ khối Thủy Diễn Thời Vương Tinh đã ước định kia, ta sẽ tặng thêm một trăm vạn Tiên Nguyên thạch, xem như ta tạ ơn do vượt định mức." Viên Tam gật gật đầu, nói ra.

"Tặng thêm thì ta không cần, Viên Tam đạo hữu ngươi không chiếm tiện nghi của người, tại hạ cũng giống như vậy, nếu lúc trước nói xong năm viên Thời Gian Đạo Đan đổi khối Thủy Diễn Thời Vương Tinh kia, đạo hữu cứ đưa Thủy Diễn Thời Vương Tinh cho ta là được." Trong lòng Hàn Lập hơi động, nhàn nhạt mở miệng nói ra.

Viên Tam nghe vậy, nhất thời im lặng, nhưng ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập lại hơi sáng lên.

"Không ngờ Long Ngũ đạo hữu cũng là người khẳng khái, tốt, chúng ta hôm nay kết giao bằng hữu, thế nào? Tại hạ mặc dù không có thủ đoạn luyện đan như Long Ngũ đạo hữu, nhưng cũng có chút thủ đoạn nhân mạch, nhất là trên việc thu thập các loại vật liệu hiếm thấy, cũng không phải là người vô dụng." Viên Tam bỗng nhiên cười ha ha một tiếng, nói ra.

"Tự nhiên rất sẵn lòng." Ánh mắt Hàn Lập chớp động, cười nói.

Hắn và Viên Tam mặc dù quan hệ không nhiều, nhưng người này có thể xuất ra Thủy Diễn Thời Vương Tinh, lại có đủ tài liệu luyện chế Thời Gian Đạo Đan, tất nhiên có chút thủ đoạn trên việc thu thập tài liệu Thời Gian Pháp Tắc.

Hắn thoái thác thù lao một trăm vạn Tiên Nguyên thạch kia, mục đích chính là rút ngắn quan hệ với Viên Tam, để thăm dò trên thân gã tài liệu Thời Gian Pháp Tắc khác hạ lạc, tự nhiên sẽ không cự tuyệt quan hệ tốt hơn với đối phương.

Xem tình hình trước mắt, đối phương cũng khá giống mình, cũng xem là cùng một loại người.

"Tại hạ được năm viên đạo đan này, cần phải đi an bài một số việc, hôm nay cũng không hàn huyên lâu với Long Ngũ đạo hữu được. Ngày sau đạo hữu nếu đến Cửu Nguyên thành, ngàn vạn nhớ kỹ liên lạc ta, chúng ta hảo hảo nâng cốc trò chuyện vui vẻ một phen." Viên Tam nói ra.

"Cửu Nguyên thành!" Hàn Lập nghe vậy đuôi lông mày khẽ động.

Hắn đã từng nghe Lam Nhan nhắc đến thành này, chính là một toà đại thành gần sơn môn Cửu Nguyên quan, cũng là một trong vài toà thành trì lớn nhất Đại Kim Nguyên Tiên Vực, Viên Tam này chẳng lẽ là người Cửu Nguyên quan?

Ý niệm trong lòng Hàn Lập chuyển động, liền mở miệng đáp ứng.

Viên Tam lập tức lật tay lấy ra khối Thủy Diễn Thời Vương Tinh kia, dùng truyền vật pháp trận truyền đến cho Hàn Lập.

Hai người vội vã xử lý đồ vật đến tay mình, rất nhanh liền ngừng liên lạc.

Hàn Lập bấm niệm pháp quyết đóng giao dịch giới diện, nhìn Thủy Diễn Thời Vương Tinh trong tay, khóe miệng nhịn không được nhếch lên, lập tức vận chuyển Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết, ngưng luyện ra vòng tròn màu vàng kia, bao trùm Thủy Diễn Thời Vương Tinh lại.

"Răng rắc" một tiếng!

Thủy Diễn Thời Vương Tinh vỡ vụn ra, vô số điểm sáng màu vàng óng hình giọt nước bắn ra, dung nhập vào trong vòng tròn màu vàng, sau đó lóe lên hóa thành từng sợi tinh ti màu vàng, có chừng bốn mươi mốt sợi, bay vụt quấn quanh trên Quang Âm Tịnh Bình.

Thời Gian Pháp Tắc chi lực trong cơ thể hắn tăng mạnh, cơ hồ khôi trình độ toàn thịnh lúc trước.

Hàn Lập nhắm mắt lại, thầm vận Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết, năm kiện đồ vật Thời Gian Pháp Tắc xoay tròn quanh người, quả nhiên thông thuận hơn nhiều so với trước kia, trong lòng rất đỗi vui mừng.

Hắn lập tức lắc đầu, bấm niệm pháp quyết thu hồi Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết, lật tay lấy ra trận đồ Thông Thiên Kiếm Trận, tiếp tục tham ngộ huyền diệu trong đó, một khắc cũng không ngừng.

Bát Hoang sơn phía trước không biết có tình huống gì đang đợi hắn, hiện tại nhất định phải tranh thủ từng giây tăng thực lực lên.

Thông Thiên Kiếm Đồ lơ lửng trên đỉnh đầu Hàn Lập, tản mát ra ánh sáng nhu hòa, bao phủ thân thể hắn.

Từng sợi kiếm trận huyền ảo biến hóa từ trong Thông Thiên Kiếm Đồ chảy ra, sau đó chảy xuôi qua trong lòng Hàn Lập, hắn càng lý giải Thông Thiên Kiếm Trận sâu sắc hơn.

Tu luyện không tuế nguyệt, trong nháy mắt lại qua thêm mấy năm, rốt cuộc đã thấy Bát Hoang sơn ở xa xa.

. . .

Cương vực Man Hoang giới vực to lớn không thể nào tính được, chẳng qua Tiên Vực hỗn tạp khắp nơi, mới chia cắt thành từng mảnh từng mảnh khu vực hình dạng bất quy tắc, Bát Hoang sơn xem như một chỗ thập phần đặc biệt trong đó.

Sở dĩ nói nó đặc biệt là vì Man Hoang giới vực có vô số sơn hà, trong đó không thiếu một ít hùng sơn đại nhạc và giang hà mà Tiên Vực khó tìm được, nhưng trong đó cơ hồ hơn phân nửa dãy núi và giang hà có đầu nguồn xuất xứ từ Bát Hoang sơn.

Cho nên nói Bát Hoang sơn chính là chỗ đầu rồng của dãy núi và giang hà toàn bộ Man Hoang giới vực, cũng không tính là quá phận.

Chính vì vậy, năm đó lúc tám vị Chân Linh Vương kết thúc thời đại hỗn loạn Man Hoang giới vực, Bát Hoang sơn liền trở thành nơi bọn họ tổ chức hội minh kết thề, cũng đã trở thành thánh sơn toàn bộ Man Hoang giới vực.

Trên đỉnh núi Bát Hoang sơn, đứng lặng một toà đại điện hình tròn tường thành hắc thạch.

Bốn phía đại điện phong bế, ở chỗ chính giữa có một chậu than màu đỏ sậm cao cỡ nửa người, bên trong đang có từng chùm ngọn lửa màu vàng lượn lờ thiêu đốt lên, hỏa thế không quá vượng, chiếu rọi bốn phía lờ mờ.

Bốn vách tường bao quanh đại điện, đặt tám chỗ ngồi bằng đá, kiểu dáng thập phần đơn giản, nhìn tựa như là ghế đá so sài do nông gia ở thôn dã làm ra, phía trên có cảm giác thập phần thô sơ.

Sau mỗi một chỗ ngồi đều đứng lặng một toà thạch điêu cao hơn một trượng, trong đó hơn phân nửa đều là bộ dạng hung thú giương nanh múa vuốt, chỗ chính giữa lại có một cái rất là khác biệt.

Cả người nó tuyết trắng, hình như hùng sư, lông bờm xoã tung, trên đầu sinh ra song giác, dưới hàm sinh ra sợi râu, nhìn diện mục có chút hiền lành, sau lưng còn mọc lên một cái đuôi vừa dài vừa thô, xoay quanh một chỗ tựa như một đoàn mây trắng.

Khác với những thạch điêu kia ghế dựa phía trước đang để trống, ghế đá trước con thú này đang ngồi đấy một nam tử trung niên thân mang trường bào tuyết trắng, mặt như ngọc, mày kiếm mắt sáng, tuấn lãng bất phàm, một đôi mắt tĩnh mịch như đầm nước, xung quanh con ngươi khảm nạm một vòng quang hoàn vàng nhạt, nhìn thật giống như ánh trăng trong đầm nước, chiếu sáng rạng rỡ.

Chỉ là trên đỉnh đầu gã mọc ra hai chiếc sừng nhọn uốn cong ra sau, dưới hàm còn có một chòm râu dê, cũng không quá dài, làm cho trên khuôn mặt vốn ôn nhuận lại thêm mấy phần sinh động.

Giờ phút này, trong tay nam tử đang nắm một quyển thẻ trúc màu thanh ngọc, nhưng chưa có lật xem, ngược lại ánh mắt rơi vào chiếc chậu than chính giữa đại điện, ánh mắt có chút lơ lửng bất định.

Sau một lát, gã chậm rãi thu hồi ánh mắt, trên mặt lại nhiều hơn mấy phần tiêu điều.

Lúc trước chính trong đại điện này, gã và mấy vị Chân Linh Vương khác uống máu ăn thề, kết thúc cục diện hỗn loạn Man Hoang giới vực từ xưa tới nay, nhưng bây giờ tám vị Chân Linh Vương quần hùng khó khăn, trong điện này chỉ còn lại một mình gã.

Mà gã chính là người có trí tuệ nhất trong tám đại Chân Linh Vương, Thần Thú Bạch Trạch.

Nghe nói năm đó chính là do gã hòa giải, thúc đẩy Bát Vương hội minh.

Sau đó, cũng là gã và Mặc Nhãn Tỳ Hưu hợp lực chỉnh sửa pháp điển Man Hoang, định ra một bộ lễ pháp cơ bản ở Man Hoang giới vực, từ đó mới chính thức để Man Hoang giới vực kết thúc thời đại hỗn loạn quần hùng tranh phong.

"Năm đó là ta bị bao nhiêu bạch nhãn chăm chú nhìn vào, mới gọi được đám các người vừa thấy đã ngứa mắt vào một chỗ. Hiện tại thì tốt rồi, các ngươi đi thì đã đi, tán thì đã tán, chết thì cũng đã chết, đã thành chưởng quỹ vung tay, cục diện rối rắm này lại rơi vào trên người của ta, dựa vào cái gì chứ?" Ánh mắt Bạch Trạch nhúc nhích một cái, đảo qua mấy cái ghế trống không khác, phàn nàn nói ra.

Phàn nàn xong, gã bất đắc dĩ cười một tiếng, nhìn hỏa diễm trong chậu, tiếp tục nói ra:

"Những năm gần đây, Man Hoang chi hỏa này càng thêm chập chờn, loạn tượng toàn bộ Tiên giới dần dần nổi lên. Đại thế cuốn theo, Man Hoang giới vực chúng ta chỉ sợ cũng khó tránh khỏi, Tu La Huyết Môn không thể không mở ra, các ngươi muốn tránh thanh tịnh cũng không tránh được. . ."

Nói đến đây, Bạch Trạch tựa hồ lại có chút vui vẻ, nhẹ vuốt chòm râu dê của mình, nở nụ cười.

Trong đại điện bắt đầu quanh quẩn thanh âm của gã: "Đại phong khởi hề vân phi dương. . ."

. . .

Dưới Bát Hoang sơn, đứng lặng một tòa thành đá màu đen.

Thành cao trăm trượng, phía dưới cổng tò vò rộn rộn ràng ràng, huyên náo không gì sánh được, đang có từng đội từng đội dị thú cõng chở đội xe, trùng trùng điệp điệp chạy vào trong thành.

Một chi đội xe cỡ nhỏ không đáng chú ý, đang xen lẫn trong tất cả đội ngũ khổng lồ, ngược lại có vẻ hơi chướng mắt.

Trước một chiếc xa thú của đội xe, một nam tử Ngân Giác Tê tộc thân hình cao lớn từ phía trước đi trở về, trên mặt hiện vẻ lo âu, không ai khác chính là Tang Đồ.

"Thạch tiền bối, chúng ta đến Trấn Hoang thành, cửa thành phía trước kiểm tra rất nghiêm, dựa vào thân phận hai tộc chúng ta . . . Có chút không đủ, chỉ sợ rất khó được cho phép vào thành, chắc là cần tiền bối ra mặt mới được." Tang Đồ đi tới bên cạnh buồng xe, xoa xoa đôi bàn tay nói ra.

Ngồi trong xa thú, tự nhiên chính là Hàn Lập.

Dọc theo con đường này, hắn vẫn giấu kín khí tức, trừ phi có đại yêu tập kích hai bộ lạc Ngân Giác Tê và Vân Văn Hổ, mới xuất thủ lấy thủ đoạn sét đánh đánh giết người, nếu không vẫn một mực trốn ở sau màn, không hiển sơn lộ thủy.

Kể từ đó, ngược lại làm cho hai tộc Ngân Giác Vân Văn càng kính sợ hắn.

Tiên giới lấy thực lực vi tôn, Man Hoang càng như vậy.

Nói cho cùng, lấy thực lực hai người Tang Đồ và Vân Báo, tự nhiên nhìn không ra chỗ cổ quái Chân Linh huyết mạch trên người Hàn Lập, nhưng nếu gặp được tồn tại có thực lực vượt qua Hàn Lập, sẽ rất khó giấu giếm được.

Một khi thân phận nhân tộc của Hàn Lập bị nhìn thấu, tất nhiên sẽ dẫn tới rất nhiều phiền toái không cần thiết.

Hắn tới đây là có chính sự muốn làm, không phải đến để tìm phiền phức.

"Không sao, một hồi các ngươi tiếp nhận kiểm tra thực hư, hết thảy đã có ta, không cần lo lắng." Hàn Lập lạnh nhạt nói ra.

Nghe Hàn Lập nói lời này, lòng trĩu nặng của Tang Đồ giảm xuống hơn phân nửa, đoạn đường này hao tốn mấy chục năm, gã và Vân Báo kiến thức qua rất nhiều thủ đoạn của vị "Thạch tiền bối" này, càng thêm tin phục hắn.

Gã nhìn thoáng qua Vân Báo đang điều khiển xa thú một chút, tên kia nhẹ gật đầu, tiếp tục lái xe tiến tới phía trước.

Trải qua thời gian dài sống chung như vậy, quan hệ giữa bọn họ cũng đã hòa hoãn hơn rất nhiều, giữa cả hai đã nhiều hơn mấy phần ăn ý.

Theo dòng thời gian trôi qua, tới gần chạng vạng tối, đội xe bộ tộc hai người bọn họ rốt cuộc mới đi tới trước cổng tò vò, hai tên thủ thành cầm chấp kích, đầu ưng thân người, hai mắt lăng lệ, ngăn đội xe lại.

"Dừng lại, các ngươi là bộ tộc nào?" Ánh mắt một người trong đó nhìn lướt qua đội xe, hỏi.
 

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch