Chương 710: Tẩy sát trì

Tác giả: Vong Ngữ

Dịch: Tiểu Mjnh
Biên: Độc Hành
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Sau khi đợi Ma Quang rời khỏi, Hàn Lập lại khoanh chân ngồi xuống, vận công bình ổn lại khí tức trong cơ thể, trên mặt lại lộ vẻ do dự, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Không lâu sau, bất ngờ bên ngoài truyền đến vài tiếng gõ cửa, chính là Thạch Xuyên Không thấy mọi chuyện bên này đã kết thúc, cho nên tới đây tìm hắn.

Hàn Lập đứng dậy mở cửa rồi mời y vào.

"Lệ đạo hữu, những ngày qua ngươi một mực bị sát khí quấy nhiễu đóng cửa không ra, ta cũng không dám tùy tiện quấy rầy. Trong thời gian này Miêu Tú có tới hai lần, đều bị ta viện lý do mời trở về. Ta đang lo các ngươi sẽ không lộ diện, lại rước lấy hiểu lầm của người Tam Miêu Tộc." Ngay khi Thạch Xuyên Không vừa ngồi xuống, liền mở miệng nói ra.

"Miêu Tú tới đây làm gì?" Lông mày Hàn Lập nhíu lại, hỏi.

"Nàng không nói rõ, tựa hồ là thời gian tới nàng phải rời khỏi Hắc Xỉ Vực một chuyến, trước khi rời đi muốn đến bái phỏng Tương Cổ một lần, cũng chính là Ma Quang đạo hữu. Tuy vậy, ta cảm thấy bọn hắn hơn phân nữa cho là dao động sát khí nơi này không giống bình thường, nên muốn đến thăm dò tình hình một chút a." Thạch Xuyên Không lắc đầu.

"Cho dù là loại tình huống nào cũng được, nếu ngày mai nàng lại tới, chúng ta gặp mặt nàng một chút là được. Có Ma Quang là người Hư Hợp Tộc ở đây, chắc bọn hắn sẽ không có suy nghĩ gì khác." Hàn Lập nghe vậy, thoáng cân nhắc một lát, nói ra.

Sau khi Thạch Xuyên Không nghe xong, gật đầu nhẹ.

Nói xong việc này, y cũng không có rời đi, nhưng cũng không có mở miệng nói tiếp, trong phòng liền trở nên yên tĩnh.

"Thạch đạo hữu còn có chuyện gì sao?" Hàn Lập nhìn Thạch Xuyên Không, mở miệng hỏi.

"Lệ đạo hữu, kỳ thật ta có chuyện muốn nhờ, không biết có nên nói hay không..." Thạch Xuyên Không nghe vậy, có chút chần chờ nói ra.

"Cứ nói đừng ngại." Hàn Lập nghe vậy, nói.

"Trước đó đạo hữu đã cho ta dùng Túc Sát Đan, có thể cho ta thêm một viên nữa được không? Những ngày qua ta luôn phải ngăn cản sát khí xâm nhập vào người, không nói việc tiêu hao thật nhiều Tiên Linh Lực, mà vẫn có từng tia từng sợi sát khí ngăn cản không được, đã xâm nhập vào thể phách..." Thạch Xuyên Không nhíu mày nói ra.

"Chuyện này thật có chút phiền phức rồi..." Hàn Lập nghe vậy, lông mày khẽ nhíu lại nói.

"Ta biết vật này mười phần trân quý, cho nên Lệ đạo hữu hãy ra giá, ta nguyện bỏ số tiền lớn mua nó." Thạch Xuyên Không thấy Hàn Lập có chút do dự, vội nói ra.

"Thạch đạo hữu hiểu lầm rồi, cũng không phải ta không muốn lấy nó ra. Mà trước đó chỉ còn lại có mỗi hai viên đan dược, một viên dùng để cứu ngươi, viên còn lại thì dùng để áp chế sát khí phản phệ của ta mấy ngày trước, bây giờ một viên cũng không có." Hàn Lập khẽ thở dài, nói ra.

"Vậy đan này có thể luyện chế tiếp được không ... Hay là có những đan dược giống như vậy hay không?" Thạch Xuyên Không nghe vậy, sắc mặt không khỏi trở nên ảm đạm mấy phần, nhưng rất nhanh lại hỏi.

"Đan dược cùng loại thật không có, bất quá tài liệu luyện chế Túc Sát Đan còn một ít, vốn đang nghĩ qua đoạn thời gian nữa sẽ luyện chế, hiện giờ xem ra phải mau chóng luyện ra rồi." Hàn Lập cười khổ nói.

"Lệ đạo hữu, sau khi ngươi luyện thành nhất định phải bán cho ta vài viên, điều kiện gì ngươi cứ nói, dù sao hành trình Hôi Giới lần này nợ nhân tình vẫn còn thiếu, cũng không sợ thêm nhiều hơn nữa, ngày sau trở về Tiên Giới, nhất định hoàn trả gấp đôi." Thạch Xuyên Không nghe vậy đại hỉ, nói ra.

"Thạch đạo hữu yên tâm, hiện giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền, hiển nhiên phải đồng tâm hiệp lực a." Hàn Lập vừa cười vừa nói.

Hai người lại tiếp tục nói chuyện với nhau một lúc lâu, rồi Thạch Xuyên Không cáo từ rời đi.

Sau khi tiễn đưa y, Hàn Lập trầm tư chốc lát, rồi lại ngồi xuống lần nữa, nhắm mắt điều tức.

. . .

Màn đêm buông xuống, sát khí tràn ngập ngoài cửa sổ, tạo thành một tầng hắc vụ mờ ảo.

Hàn Lập từ từ mở hai mắt ra, che giấu một thân khí tức, rồi mở cửa phòng lách mình ra ngoài.

Hắn xuyên qua từng tòa thạch bảo cung điện, một đường bí mật tìm kiếm xung quanh.

Hắn dừng lại chốc lát trước một tòa kiến trúc thạch bảo khác cách thạch bảo hắn ở khoảng mấy trăm trượng, chợt thân hình hắn lướt nhanh, lần này bay thẳng ra ngoài U Hoà Thành.

Một đường bay thẳng ra ngoài thành tới gần một dòng sông tối tăm hắn mới phi thân hạ xuống, đứng chắp tay ngắm mặt sông rộng lớn.

Một lát sau, một đạo ô quang từ trên trời giáng xuống, hóa thành một mảnh hắc diễm, bất ngờ quấn quanh một cái, từ đó hiện ra một thân ảnh cao lớn.

"Bách Lý Đạo Chủ, từ lúc chia tay đến giờ vẫn khoẻ chứ ..." Hàn Lập quay người nhìn về phía người mới đến, từ từ mở miệng nói ra.

Lông mày bóng người kia nhíu chặt, nhìn về phía Hàn Lập, hỏi: "Ngươi là người phương nào, vì sao bí mật truyền tin mời ta đến đây gặp mặt?"

"Bách Lý Đạo Chủ, không cần khẩn trương, là ta. Chúng ta đã từng có duyên gặp mặt mấy lần, chỉ là chưa từng trực tiếp nói chuyện với nhau mà thôi." Hàn Lập liền vung tay lên thu lại dung mạo đã che giấu, mở miệng nói ra.

Bách Lý Viêm nghe vậy, cũng không buông lỏng cảnh giác, mà quan sát kỹ càng Hàn Lập một cái, sắc mặt chợt thay đổi.

"Lệ đạo hữu, quả nhiên là ngươi? Không đúng... Ngươi sao lại ở chỗ này?" Lão kinh ngạc kêu lên.

"Chuyện này... Thực không dám giấu diếm, trong lúc ta tìm kiếm bên trong một di tích, thì bất ngờ bị dòng xoáy không gian thôn phệ, bị cuốn đến đây. Bách Lý Đạo Chủ, làm sao ngươi cũng đến Hôi Giới vậy?" Hàn Lập lại che đậy khí tức trên người, cười khổ nói.

Việc Bách Lý Viêm có thể nhận ra mình, hắn cũng không nghĩ ngợi gì thêm, dù sao lão cũng có quan hệ thân cận với Hô Ngôn đạo nhân.

"Ha ha, phương thức của ta không có ly kỳ như ngươi đâu, chỉ là thông qua Luân Hồi Điện đến Hôi Giới mà thôi." Lông mày Bách Lý Viêm giãn ra, cười nói.

"Thông qua Luân Hồi Điện? Bách Lý Đạo Chủ, xin hỏi Luân Hồi Điện cùng Luân Hồi Vực có quan hệ gì không?" Hàn Lập nghe vậy, có chút nghi ngờ hỏi.

"Vấn đề này trái lại ta thật sự không giải thích được... Luân Hồi Điện là thế lực Tiên Giới, còn Luân Hồi Vực thì lại là thế lực Hôi Giới, tuy vậy giữa bọn họ lại có chỗ tương đồng, tức là Luân Hồi điện chủ chính là Luân Hồi vực chủ, ta nói vậy ngươi liền hiểu a?" Bách Lý Viêm ngẫm nghĩ một chút, rồi giải thích.

Sau khi Hàn Lập nghe xong, trong lòng giật mình, hắn vốn cho là thế lực Luân Hồi Vực Hôi Tiên phân nửa là đối tác với Luân Hồi Điện, không nghĩ rằng bọn hắn vậy mà lại cùng một nhà, mà vị Luân Hồi điện chủ thần bí vô cùng kia, thế mà có thể khống chế cùng lúc hai cỗ thế lực Tiên Giới cùng Hôi Giới.

Thấy Hàn Lập kinh ngạc rồi trầm mặc lại, Bách Lý Viêm bỗng nhiên mở miệng nói ra:

"Nói như vậy, ngươi gặp bất trắc mới đến Hôi Giới này? Có thể sống hoàn hảo không chút tổn thương tại giới vực lạ lẫm đến giờ này cũng thật sự là hiếm thấy. Trách không được năm đó Hô Ngôn đạo hữu rất coi trọng ngươi, khen ngợi ngươi đủ điều à."

"Dưới cơ duyên xảo hợp, đã ẩn tàng thân phận mới giấu kín được đến nay, làm sao tính là bản lĩnh gì chứ." Hàn Lập khoát tay nói ra.

"Thân ở Hôi Giới chung quy cũng không phải kế lâu dài, thân thể Tiên Giới từng giây từng phút đều chịu sát khí ăn mòn, một khi Tiên Thể mục nát, chắc chắn sẽ phá hủy căn cơ tu hành, hoặc là thân tử đạo tiêu, hoặc là triệt để biến thành Hôi Tiên, kết cục thê thảm. Tốt hơn ngươi nên mau chóng trở về Tiên Giới." Sắc mặt Bách Lý Viêm ngưng lại, trịnh trọng nói ra.

"Không phải là ta không muốn trở về Tiên Giới, mà thật sự không tìm được cách trở về, bằng không ai mà nguyện ý ở trong giới vực hoang vu sát khí liên tục quấn thân này chứ?" Hàn Lập cười khổ nói.

Sau khi Bách Lý Viêm nghe vậy, lông mày nhíu lại, rồi do dự mãi mới nói ra:

"Phương pháp trở về Tiên Vực này vốn là bí sự của Luân Hồi Điện, không được truyền ra cho người ngoài... Nhưng năm đó ở trong Minh Hàn Tiên Phủ, Hô Ngôn đạo hữu có thể cướp đoạt được viên Thái Ất Đan, vì ta mà thu liễm Nghiệp Hỏa, không để cho ta đến mức tự thiêu thân mình, đều nhờ vào công lớn của Lệ đạo hữu, phần ân tình này ta không thể không trả, tấm lệnh bài này ngươi hãy nhận lấy đi."

Dứt lời, một tay lão xoay chuyển, trong lòng bàn tay hiện ra một lệnh bài hình tròn lớn chừng bàn tay, đưa về phía Hàn Lập.

"Đây là..." Hàn Lập chần chờ một lát, cũng không có lập tức đón nhận.

"Đây là Luân Hồi Lệnh của ta, có vật này ngươi đến bất kỳ một toà đại thành có cấp bậc lãnh chủ nào, đều có thể tìm được phân điện của Luân Hồi, bọn hắn sẽ nói cho ngươi biết cách trở về Tiên Vực. Đương nhiên, vật này chỉ là một phương pháp, có thể thành công hay không còn phải xem tình hình cụ thể thế nào, chuyện này cũng chỉ có thể dựa vào chính bản thân ngươi." Bách Lý Viêm từ từ nói ra.

Hàn Lập tiếp nhận lệnh bài rồi đánh giá một lát, phát hiện chất liệu nó mười phần đặc biệt, bên trong súc tích từng sợi sát khí tinh thuần, không giống đồ vật Tiên Giới, một mặt có khắc chữ Luân Hồi Điện, một mặt thì có khắc hai chữ Lục Đạo.

"Thứ này quá mức trân quý, chắc là Bách Lý Đạo Chủ chỉ có mỗi cái này? Nếu để cho ta, vậy sau này ngươi làm sao trở về Tiên Giới?" Hàn Lập cầm lệnh bài trả lại, lắc đầu nói ra.

"Lệ đạo hữu đã biết, năm đó ta dẫn Nghiệp Hỏa quy thân, thân thể đã sớm bị sát khí ăn mòn, toàn bộ nhờ vào viên Thái Ất Đan kia mới tiến vào cảnh giới Ngụy Thái Ất, miễn cưỡng áp chế không hoàn toàn bị mục nát. Bây giờ đi đến Hôi Giới này, cũng chính là để giải quyết triệt để việc này. Nếu không được, cũng không cần phải rời khỏi Hôi Giới..." Bách Lý Viêm thở dài một tiếng, nói ra.

"Ngụy Thái Ất Cảnh ... Nghiệp Hỏa cùng sát khí vốn là đồng nguyên cùng xuất xứ, chỉ là biểu hiện ra khác nhau mà thôi, vì sao Bách Lý Đạo Chủ lại muốn đến Hôi Giới nơi mà thiên địa tràn ngập sát khí để tìm cách hóa giải Nghiệp Hỏa chứ?" Hàn Lập có chút không hiểu hỏi.

"Thiên Địa tạo hóa thần diệu khó nói nên lời, trong Hôi Giới luôn sinh ra sát khí này lại có một chỗ tên là "Tẩy Sát Trì", trong đó ẩn chứa Hoán Cốt Kim Lôi, chính là Thời gian chi lôi chí cương chí dương, có thế phá hết thảy Âm Sát. Nếu được một lần ngâm mình trong Tẩy Sát Trì, liền có thể gột rửa hết sát khí trong người, lại còn có thể rèn luyện thân thể cùng thần hồn, ích lợi vô cùng." Bách Lý Viêm giải thích.

"Hôi Giới thật có vật này sao? Bách Lý đạo hữu có biết nó ở chỗ nào không? Hàn Lập nghe Bách Lý Viêm nói vậy, trong lòng mừng rỡ không thôi, vội hỏi đến.

"Tẩy Sát Trì cực kỳ hiếm thấy, trước mắt ta nghe ngóng chỉ có một chỗ, ở trong Cửu U Vực quản lý, là thánh địa bên trong một kỳ cảnh đã bị các tộc phong cấm, bình thường không được đi vào. Làm sao? Lệ đạo hữu cũng cảm thấy hứng thú với Tẩy Sát Trì à?" Bách Lý Viêm nhìn Hàn Lập chốc lát, hỏi.

"Bách Lý đạo hữu có chỗ không biết, ta chịu quấy nhiễu của Sát Suy chi kiếp, lúc nào cũng quanh quẩn bên bờ vực sắp sụp đổ, đang lo không biết giải quyết việc này như thế nào đây." Hàn Lập cười khổ nói.

Bách Lý Viêm nghe vậy, lại quan sát Hàn Lập từ trên xuống dưới, đặc biệt là nhìn vào đôi mắt của hắn hồi lâu, sắc mặt lại càng thêm ngưng trọng.

"Lệ đạo hữu, Sát Suy phản phệ của ngươi cùng Nghiệp Hỏa quy thân của ta có chút khác biệt, cũng không đến thời khắc sống còn, tốt hơn là nên trở về Tiên Giới tìm cách khác đi, biện pháp mà ta vừa nói cũng đừng nghĩ đến nữa." Bách Lý Viêm trầm ngâm nói.

"Cuối cùng là có chuyện gì? Mong rằng Bách Lý đạo hữu cho biết." Lông mày Hàn Lập nhíu lại, vội hỏi.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch