Chương 266: Năm nghìn điểm thưởng

Số từ: 2561

Tác giả: Vong Ngữ
Quyển 2: Trở lại Tiên giới

Dịch: Cà rốt + Sweeti3 + Nhatchimai
Biên: Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Kim quang lóe lên, Chân Ngôn Bảo Luân biến mất, nhập vào cơ thể Hàn Lập.

Hàn Lập kêu lên một tiếng đau đớn, rồi phun một ngụm máu đen.

Hai mắt hắn mở to, thanh quang hộ thể gần như sụp đổ, toàn bộ xương khớp trong cơ thể như vừa trải qua một trận đại chiến.

Hắn cảm thấy rùng mình, mười ngón tay vội bấm pháp quyết, lúc này thanh quang hộ thể mới dần ổn định.

Sau khi nuốt một viên đan dược, sắc mặt hắn lộ vẻ trầm ngâm.

Thời khắc vừa rồi, hắn cảm giác mình tiếp cận lực lượng Pháp tắc Thời gian ở mức gần nhất từ trước tới nay, dường như đã chạm vào được cỗ lực lượng có vinh dự đề tên trong tam đại chí tôn Pháp tắc.

Nhưng mà cuối cùng vẫn là thất bại trong gang tấc.

Tuy đã gần đến mức tối đa rồi nhưng vẫn còn một chút khoảng cách không thể vượt qua.

"Sao lại có thể như vậy?" Ánh mắt nhấp nháy, hắn tự lẩm bẩm.

Những ghi chép trong Chân Ngôn Hóa Luân Kinh đã chỉ rõ: Chỉ cần tu luyện tầng thứ nhất đến viên mãn thì sẽ có thể thử tìm hiểu lực lượng Pháp tắc Thời gian, tất nhiên là có thành công hay không lại là câu chuyện khác.

Tuy nhiên hắn có sự hỗ trợ của lục dịch trong Chưởng Thiên Bình, theo lý thuyết thì cơ hội thành công phải cao hơn nhiều mới phải.

Có lẽ, mình còn thiếu một cái gì đó?

Vẻ mặt lộ rõ sự hoài nghi, hắn lật tay lấy ra một viên đan dược rồi nuốt vào, thanh quang trên người lại bừng lên.

Một tháng sau.

Bình nhỏ nằm trong tay Hàn Lập lại ngưng tụ được một giọt lục dịch.

Hắn liếc nhìn giọt lục dịch rồi không chút do dự ngửa cổ nuốt luôn.

Sau một khắc, sau lưng hắn phát ra kim quang chói lọi, Chân Ngôn Bảo Luân xuất hiện tỏa kim quang sáng chói, lực lượng Pháp tắc Thời gian phát ra những chấn động mãnh liệt.

Hai tay hắn nắm hai khối Tiên Nguyên Thạch, miệng lẩm bẩm, kim quang trên thân ngày càng chói lọi, Pháp tắc Thời gian ẩn ẩn bắt đầu ngưng tụ.

Đúng lúc này, kim quang phát ra từ Chân Ngôn Bảo Luân bỗng chập chờn, mặt ngoài luân vang lên một tiếng "rắc rắc", hiện ra những vết rạn.

Lực lượng Pháp tắc Thời gian lập tức tán loạn, Chân Ngôn Bảo Luân lóe lên một cái rồi biến mất.

Hàn Lập trừng mắt, vẻ mặt nhăn nhó.

Một lần thì có thể nói là ngẫu nhiên, hai lần liên tiếp đều cho kết quả như vậy. Điều này cho thấy lực lượng thời gian hiện nay của hắn chưa đủ để lĩnh ngộ Pháp tắc Thời gian!

Hiện giờ, chỉ có thể nghĩ cách đổi lấy tầng thứ hai của Chân Ngôn Hóa Luân Kinh trước đã.

Sau khi suy nghĩ thông suốt, Hàn Lập lấy ra một viên đan dược rồi nuốt vào.

...

Sau mấy tháng.

Tuyết rơi triền miên ở khu vực phía Đông dãy núi Chung Minh, cả khu vực được phủ kín bởi một lớp tuyết dày. Xích Hà Phong không còn hỏa chướng nên cũng bị tuyết phủ kín, tạo thành một lớp áo khoác tuyết trắng.

Bên trong dược viên, Mộng Vân Quy khoác trường bào xám đang chăm sóc cho mấy chục cây Linh thảo ở linh điền. Y cẩn thận kiểm tra những trận pháp hỗ trợ việc chăm sóc ở xung quanh.

Loại linh thảo này là thực vật đặc hữu trên Xích Hà Phong, vốn ưa nóng, kị lạnh, do không còn lớp hỏa chướng bảo vệ nên phải thay thế bằng trận pháp để cho nó sinh trưởng bình thường.

"Ca ca, theo huynh thì bao giờ Lệ trưởng lão mới về?" Mộng Thiển Thiển mặc bộ váy dài màu xanh, đang khom người ở một bên nhìn y kiểm tra trận pháp, ánh mắt lộ vẻ mơ màng.

Đôi mắt đen của nàng lấp lánh, khí tức trên người thu vào trong, nụ cười tươi trên môi rung động lòng người.

"Thiển Thiển, ngươi còn là em gái của ta hả? Năm đó khi ta được Lệ trưởng lão phái đi thu mua hạt giống, ngươi cũng không mong nhớ ta như vậy..." Mộng Vân Quy ngoảnh đầu nhìn nàng rồi làm bộ giận nói.

"Hi hi, làm gì có... Muội chỉ muốn mau chóng báo cho Lệ trưởng lão biết tin muội đã trở thành tu sĩ Hóa Thần kỳ. Ca ca, huynh cũng phải cố lên nha!" Mộng Thiển Thiển khẽ cười duyên rồi giải thích.

Mộng Vân Quy nghe vậy, đành thở dài lắc đầu. Cô em gái này của y không hiểu gặp cơ duyên gì, sau khi kết Nguyên Anh thành công thì tu vi cứ một đường tăng mạnh. Hiện tại, nàng ta đã đi sau mà tới trước, đã tiến vào Hóa Thần kỳ được một thời gian ngắn rồi.

Nhìn thấy những thành tựu của cô em gái bảo bối, tự sâu trong lòng đáy lòng y phát sinh cảm giác vô cùng vui sướng và cao hứng.

Tuy nhiên y cũng không muốn khen ngợi tung hô nàng quá nhiều, tránh cho nàng sinh kiêu. Dù sao nàng cũng chỉ bắt đầu con đường tu tiên được vài trăm năm, tâm tính còn thuần chất, y không muốn vì mấy câu nói của mình làm khởi nên trong nàng đạo tâm bất ổn.

Vừa nghĩ tới đấy, y liền quay lại công việc.

Trên một mảnh đất trống bên ngoài dược viên chính là con Linh thú thủ sơn, có hình thể to như một ngọn núi nhỏ. Nó nghểnh hai cái đầu lên, phát ra vài tiếng phì phì từ trong mũi, rồi lại rủ xuống một cách vô cùng buồn chán, quay lại nằm phủ phục trên mặt đất.

Chưa kịp nằm yên, hai cái đầu của nó đã lập tức ngước lên, nhìn về phía bầu trời.

Chỉ thấy từ chân trời, một đạo ánh sáng xanh nhanh như tên bắn bay vụt tới Xích Hà Phong. Đại trận phong sơn đang bao phủ ngoài núi chợt lóe lên hào quang, rồi tựa như băng tan, biến mất không thấy gì nữa. Cùng lúc, đạo thanh ảnh đã lao thẳng tới phía phủ đệ.

Mộng Vân Quy đứng lên, liếc muội muội. Hai người đều lộ vẻ mặt vui mừng, vội vàng phi độn về phía phủ đệ.

Thời điểm hai người bay tới phủ đệ, Tôn Bất Chính cũng đã triệu hoán những người khác cùng tới đây. Cả đám tề tụ trong phòng lớn của phủ đệ, hồi hộp chờ chỉ thị của Hàn Lập, người vừa phản hồi tông môn.

Kết quả, Hàn Lập chỉ hỏi thăm sơ qua một ít tình huống tại Xích Hà Phong, ban thuởng cho mọi người một ít đan dược và đồ vật, rồi vội vàng rời khỏi phủ đệ. Đúng là làm cho Mộng Thiển Thiển có chút buồn bực. Vốn một mực chờ đợi Lệ trưởng lão trở về, vậy mà thậm chí ngay cả chuyện tu vi tiến bộ của mình nàng cũng không kịp khoe.

Lại nói Hàn Lập rời Xích Hà Phong, phi như bay một mạch đến phụ cận Lâm Truyền Điện, rồi lập tức chuyển đi Kinh Vân Phong.

Trong một tòa Thiên Điện ở phía sau Thái Huyền Điện, có một gã trưởng lão chấp sự hình thể mập mạp ngồi sau bàn giấy đang đưa tay nhận lấy lệnh bài Trưởng Lão của Hàn Lập, nói bằng giọng vui vẻ:

"Lệ trưởng lão khổ cực rồi. Hai vị trưởng lão thay thế ngươi ở bí cảnh Phù Sơn mấy ngày trước đây đã đưa tin trở lại, kết quả điều tra về cơ bản nhất trí với hồi báo của ngươi lúc trước. Tông môn nhận định trong biến cố lần này, ngươi đã bảo vệ được sản lượng Linh dược, lập được công lớn, cho nên quyết định ngoài thù lao của nhiệm vụ trấn thủ, ban thưởng thêm năm trăm điểm công trạng."

"Đa tạ." Hàn Lập liền hơi ôm quyền, vừa cười vừa nói.

Sau khi hàn huyên vài câu với trưởng lão chấp sự, Hàn Lập cầm lại lệnh bài Trưởng Lão của mình, cáo từ một tiếng rồi ra khỏi đại điện.

Cánh cửa hậu điện chậm rãi khép lại, còn Hàn Lập cũng bắt đầu tính toán trong đầu. Lúc trước, sau một loạt nhiệm vụ, hắn đã tích lũy được không ít điểm công trạng, cộng thêm thù lao của nhiệm vụ trấn thủ và điểm thưởng công trạng, hắn đã tích lũy được hơn bốn nghìn điểm.

Thoạt nhìn số lượng đã cực kỳ khả quan rồi, nhưng khoảng cách tới chín nghìn điểm công trạng, số điểm cần thiết để đổi tầng thứ hai của Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, vẫn còn khá xa.

Hàn Lập chầm chậm bước, thong thả đi về phía tiền điện, trong lòng suy nghĩ biện pháp để bổ sung toàn bộ năm nghìn điểm công trạng.

Bỗng nhiên, trong đầu hắn lóe lên, nhớ lại một chuyện.

Trên bề mặt thạch bích màu ám kim ở Thái Huyền Điện có nhiệm vụ màu đỏ đầu tiên chính là tu luyện chân Ngôn Hóa Luân Kinh đến tầng thứ hai, mà ban thưởng vừa đúng là năm nghìn điểm công trạng.

Trong lòng Hàn Lập lập tức vui vẻ, hắn bước nhanh qua cửa điện phía trước, đi thẳng về phía thạch bích màu ám kim.

Trong đại điện vẫn náo nhiệt như mọi khi. Thậm chí phía trước thạch bích màu ám kim ở tận cùng bên trong, cũng có hơn mười vị trưởng lão nội môn đang tụ tập. Tất cả đều đang nhìn lên nhiệm vụ trên thạch bích.

Hàn Lập không nhìn chỗ nào khác mà ngẩng đầu nhìn thẳng về phía những nhiệm vụ màu đỏ. Ánh mắt hắn rất nhanh đặt ở chỗ hai dòng giải thích rắc rối của một nhiệm vụ có một nhiệm vụ cực kỳ tinh giản, có vẻ rất tầm thường.

Chỉ có mười chữ ngắn ngủn mà Hàn Lập nhìn gần nửa canh giờ.

Thực sự không phải là hắn không có tư cách đổi mà là đang lo lắng. Nếu hắn công khai đổi sẽ bị người khác phát hiện, thì tiến cảnh tu luyện Chân Ngôn Hóa Luân Kinh của hắn cũng sẽ lập tức bị đưa ra ánh sáng.

Dù sao tuy số người tu luyện công pháp này không ít, nhưng thành công thì không có mấy. Cộng thêm tốc độ tiến triển của hắn lại thực sự quá kinh hãi thế tục. Tu sĩ Chân Tiên cảnh bình thường, dù là tiêu tốn mười vạn thậm chí hơn mười vạn năm thời gian, cũng chưa chắc có thể đạt được thành tựu bằng một phần mười của hắn.

Dựa theo miêu tả của Phương Chuyên về công pháp này năm đó, một khi tin tức hắn tu luyện tới tầng thứ hai để lộ ra, tất nhiên trong Chúc Long Đạo sẽ lập tức khuấy động một hồi sóng to gió lớn khó có thể lường được.

Tới lúc đó, chưa cần tính đám Kim Tiên của tông môn đối đãi hắn bằng thái độ nào, mà tự dưng vô duyên vô cớ rước lấy sự theo dõi sát sao của mọi người thì không phải là điều hắn mong muốn.

Nghĩ đến đấy đâm ra Hàn Lập cảm thấy váng đầu, chưa nghĩ tới chuyện giờ đây không thể đổi được năm nghìn điểm công trạng mà dù sau này có vất vả tích lũy đầy đủ điểm chăng nữa thì dường như hắn cũng không cách nào quang minh chính đại tới Truyền Công Điện đổi lấy tầng thứ hai công pháp.

Như thế không khác gì đứng giữa quảng trường tuyên bố bản thân đã tu luyện Chân Ngôn Hóa Luân Kinh tới tầng thứ hai vì thực ra thì ai mà chả biết rằng nếu không tu luyện tới tầng thứ hai thì không kẻ nào tự dưng khùng tiêu phí chín nghìn điểm công trạng?

Chả lẽ… còn mỗi cách trộm?

Nghĩ tới đây, Hàn Lập lắc đầu, dẹp bỏ ngay ý tưởng này.

Không thể so Chúc Long Đạo với Lãnh Diễm tông ở Linh Hoàn giới. Ngoại trừ những Phó Đạo chủ còn có một vị Kim Tiên thực lực đáng sợ tọa trấn. Hơn nữa, Truyền Công Điện là chỗ không tầm thường, nhất định có cấm chế cường đại. Nếu mà định ăn trộm công pháp trấn phái ở chốn này thì khác gì tự tìm cái chết.

Nhưng mà không thể đổi thì hắn không cam tâm. Dù gì nguyên nhân rất lớn hắn gia nhập Chúc Long Đạo chính là vì bộ công pháp Chân Ngôn Hóa Luân Kinh này.

Nghĩ ngợi nửa ngày, Hàn Lập xoay người ra khỏi điện.

Nửa ngày sau, một gã phe phẩy quạt lông, đầu chít khăn như nho sinh từ tốn bước vào Thái Huyền điện.

Hắn nhàn nhã bước tới trước thạch bích đạm kim. Mấy trưởng lão nội môn gần đó ngẩng đầu lướt nhìn. Khi hắn tới khiến cho mấy người chú ý, nhưng cũng chỉ liếc nhìn một chút là dời ánh mắt đi.

Nho sinh đứng nghỉ chân một lát, thừa lúc không ai chú ý, bàn tay lật cái, lệnh bài trưởng lão hiện ra, cách không điểm tới thạch bích.

Một luồng hào quang trừ trong thạch bích lập tức bắn ra, rơi xuống lệnh bài.

Kẻ này là Hàn Lập đeo mặt nạ Vô Thường Minh cải trang.

Hắn đã nghĩ kỹ lắm rồi, trước hết cứ lấy phần thưởng của nhiệm vụ cái đã, họa điên mới từ chối, năm ngàn điểm công trạng đấy.

Hắn cảm ứng thì thấy lệnh bài đã ghi điểm công trạng xong rồi. Cả thảy là chín nghìn một trăm ba mươi hai điểm.

Khu vực tuyên bố nhiệm vụ có chữ đỏ này vốn là chỗ không mấy ai chú ý. Lúc này các trưởng lão dưới thạch bích đang nói chuyện với nhau hoặc đang tìm kiếm nhiệm vụ thích hợp cho bản thân nên căn bản không ai chú ý luồng hào quang vừa rồi từ một nhiệm vụ nào bay ra.

Hắn lấy gương mặt này tới thì dù bị phát hiện cũng không biết là ai. Mà chỉ cần hiện tại không bị phát hiện ngay thì tất nhiên cũng chẳng ai để ý việc này. Vạn nhất thực sự có người phát hiện ra manh mối thì bản thân hắn chuồn đi mất dạng là xong.

Hàn Lập coi như không có chuyện gì xảy ra, điềm nhiên thu lệnh bài lại, thở phào một hơn, xoay người định rời Thái Huyền Điện.

Nhưng ngay khi hắn vừa xoay người, đột nhiên toàn thân cứng đờ. Ánh mắt còn sót lại liếc thấy dòng chữ to màu đỏ trên thạch bích đã thay đổi...

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch