Chương 1101: Thực lực tăng mạnh

Số từ: 2589

Dich: hoangdz2014
Biên: Sherlock
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Nguồn: bachngocsach.com

Thần tình Tinh Viêm Hỏa Điểu có chút thống khổ liếc nhìn Hàn Lập, nhưng trong đôi mắt lại lộ ra vẻ mừng rỡ.

Hàn Lập thấy vậy, lập tức giật mình.

Lúc này, một ánh lửa màu trắng hiện lên trên thân Tinh Viêm Hỏa Điểu, sau đó vô cùng nhanh chóng quét qua từ đầu tới đuôi. Thất Thải Hoả Diễm trên người Tinh Viêm Hoả Điểu trong nháy mắt biến đi mất, lực lượng Thất Thải Hỏa Đan Sa trong khoảnh khắc bị luyện hóa hoàn toàn, dung nhập vào cơ thể Hỏa Điểu. Không chỉ có thế, lực lượng hỏa diễm trong cơ thể Tinh Viêm Hỏa Điểu cũng được tẩy rửa luyện hóa một lần. Lực lượng hỏa diễm pha tạp, không tinh thuần đều bị luyện hóa hoàn toàn, chỉ giữ lại tinh túy.

Phần cơ thể lồi lõm lúc trước trên cơ thể Tinh Viêm Hoả Điểu hoàn toàn biến mất, ngọn lửa màu bạc bên ngoài thân thể truyền ra một trận ba động. Thân hình Tinh Viêm Hỏa Điểu bỗng nhiên co rút lại gần nửa nhưng ba động hỏa diễm tản mát ra lại cường đại hơn gấp bội, còn có một tia ba động Hỏa chi Pháp Tắc từ trong cơ thể nó truyền ra. Cỗ Hỏa chi Pháp Tắc này không phải là pháp tắc chi lực của viên hỏa châu màu trắng kia, mà là một loại Hỏa chi Pháp Tắc còn mạnh mẽ hơn.

Hàn Lập cảm ứng được biến hoá của Tinh Viêm Hỏa Điểu, trong lòng khẽ động.

Khoảng thời gian này Tinh Viêm Hỏa Điểu đã thôn phệ không ít loại hỏa diễm, thực lực không ngừng tăng cao. Nhưng nó vẫn chưa đạt tới trạng thái hoàn mỹ là vì trong cơ thể nó không tự sản sinh ra pháp tắc chi lực. Không thể tưởng tượng được lần này lại được lực lượng trong viên châu lại tinh luyện hỏa diễm nguyên khí trong cơ thể nó, rốt cuộc bắt đầu sinh ra pháp tắc, hơn nữa còn là Hỏa chi Pháp Tắc cực kỳ cấp cao.

Trong miệng Tinh Viêm Hỏa Điểu phát ra âm thanh kêu to vui sướng, hai cánh dang rộng ra, gọn lửa màu bạc trên cơ thể nó đại thịnh, trong nháy mắt biến thành một con hoả diễm cự cầm màu bạc lớn gần trăm trượng, bay múa vòng quanh khu vực gần đấy. Hỏa Diễm Cự Cầm lần này do Tinh Viêm Hỏa Điểu biến thành hoàn toàn khác trước, hình dáng thon dài hơn trước, trên đầu hiện ra một cái mào lửa, phía sau mọc ra chín cái đuôi lửa rất dài, cảm giác cao quý hơn trước rất nhiều.

Một luồng khí nóng vô cùng đáng sợ từ trên người cự cầm màu bạc phát tán ra, mãnh liệt hơn trước gấp mấy lần, không kém bao nhiêu so với lực lượng hoả diễm do hoả châu màu trắng vừa mới phát ra, hư không xung quanh run rẩy kịch liệt, dường như cũng bị thiêu đốt.

Trên không trung, Tinh Viêm Hoả Điểu bay vòng quanh cực nhanh, trong miệng phát ra tiếng kêu càng lúc càng to, hai con ngươi tràn ngập vẻ phấn khích, hai cánh bỗng nhiên quạt một cái. Trên hai cánh bỗng nhiên đại thịnh bạch quang, từ đó bắn ra từng ngọn lửa bạc như lưu tinh, phô thiên cái địa đánh lên vách núi cùng vài chục ngọn núi trên thân một toà cự sơn khổng lồ to như cái cột chống trời, phảng phất như một trận mưa lửa vậy. Ngay lập tức những ngọn núi kia bị ngân diễm dễ dàng xuyên thủng, còn trên thân toà cự sơn chống trời thì bị xuyên thủng thành một đống lỗ sâu không thấy đáy.

Liên tiếp âm thanh phanh phanh nổ mạnh lập tức vang lên, những ngọn lửa màu bạc kia bạo liệt nổ tung, tràn ngập lên nhau tạo thành một biển lửa màu bạc lớn chừng mười dặm. Một luồng nhiệt vô cùng đáng sợ từ biển lửa tỏa ra xung quanh, nhanh chóng hoà tan mọi thứ trong phạm vị mười trượng. Mười mấy ngọn núi kia giống như nến sáp, nháy mắt bị hoà tan, hoá thành từng làn khói xanh, lập tức biến mất không thấy đâu. Còn khu vực chịu ảnh hưởng của biển lửa trên toà cự sơn chống trời trong nháy mắt bị hoà tan, lập tức hiện ra một cái lỗ cực lớn trên thân núi. Chẳng qua là toà núi này thực sự quá mức khổng lồ, lỗ hổng so với cả quả núi chẳng có ý nghĩa gì. Thân toà núi chống trời không có biến hóa gì, không hề lay động dù chỉ một chút.

Hàn Lập thấy cảnh này, trong mắt hiện lên một tia vui mừng, thực lực Tinh Viêm Hoả Điểu bây giờ còn cao hơn cả dự đoán của hắn. Nhưng hắn lập tức nhướng mày, chỗ này cách Hỏa Nguyên Cung không xa lắm, động tĩnh vừa rồi quá lớn, vạn nhất đám người Kỳ Ma Tử nghe thấy chạy tới đây thì không tốt chút nào.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức thông qua thần thức, truyền âm cho Tinh Viêm Hỏa Điểu để nó ngừng lại. Nhưng Tinh Viêm Hỏa Điểu tựa hồ đang mải mê chơi đùa, nó không nghe thấy truyền âm của Hàn Lập. Nó quay đầu nhìn về phía toà núi khổng lồ, đôi mắt nhíu lại, tựa hồ một kích kia vừa rồi không thể lay chuyển toà núi nên có chút bất mãn.

Trong miệng nó phát ra một tiếng kêu bén nhọn cao vút, ngọn lửa màu bạc quanh thân đại thịnh, lập tức nó há miệng phun một cái. Hoả châu màu trắng từ trong miệng nó bắn ra, đánh lên bản thể toà núi khổng lồ. Trên viên châu bạch quang đại thịnh, nhanh chóng mở rộng ra. Viên châu vốn có đường kính chỉ ba tấc, trong nháy mắt biến thành ba trượng.

Sau đó là ba mươi trượng! Ba trăm trượng! Ba nghìn trượng!

Trong nháy mắt, hoả châu màu trắng nhanh chóng phình to ra, biến thành một viên châu màu trắng cực lớn có đường kính tầm ba nghìn trượng. Bên ngoài viên châu cuồn cuộn lửa trắng cực kỳ nóng, như mặt trời trên cao hạ xuống, không người nào có thể nhìn thẳng. Bên trong phạm vi gần nghìn dặm đều biến thành thuần một màu trắng, nhiệt độ đột nhiên tăng đến mức đáng sợ, không chỉ làm cho sương mù trong nháy mắt bốc hơi biến mất, thân núi cũng bắt đầu nhanh chóng bị hòa tan. Một cỗ khí tức hủy thiên diệt địa vô cùng đáng sợ từ trên viên châu khổng lồ phát tán ra, thoáng một cái, không gian trong phạm vi mấy chục dặm bên cạnh trở thành một mảnh mơ hồ, sau đó xoẹt một tiếng, vô số khe nứt không gian lớn nhỏ hiện ra.

Hàn Lập đang muốn lao tới ra tay ngăn cản Tinh Viêm Hỏa Điểu, bỗng nhiên không gian xung quanh lóe lên một cái, từng vết nứt không gian hiện ra cắt lên thân thể hắn. Hắn nhướng mày, trong miệng quát khẽ một tiếng, sau lưng hiện ra Chân Ngôn Bảo Luân. Vô số gợn sóng màu vàng từ trên Chân Ngôn Bảo Luân mở rộng ra bốn phía, trong nháy mắt tràn ngập phạm vi trăm trượng xung quanh.

Vết nứt không gian trong phạm vi trặm trượng trong nháy mắt đình trệ, nhưng những vết nứt này ẩn chứa lực lượng lớn đến kinh người, khu vực được gợn sóng màu vàng bao phủ cũng rung động dữ dội, dường như khó có thể trói buộc những vết nứt này. Hàn Lập phải vội vàng toàn lực thúc giục Chân Ngôn Bảo Luân mới khiến cho gợn sóng màu vàng ổn định trở lại. Hắn khiếp sợ nhìn về phía Tinh Viêm Hỏa Điểu và viên châu khổng lồ.

Khi nãy hắn toàn lực thúc giục viên châu mà chỉ phát huy ra được một ngọn lửa, so với viên châu khổng lồ lúc này thật nhỏ bé không đáng kể. Không chỉ vậy, Đại Hoang Cổ Kiếm do Hùng Sơn thúc giục và túi nhỏ màu lam do Lam Nhan thúc giục phát ra uy lực cũng chênh lệch rất lớn so với viên châu khổng lồ này.

Viên châu khổng lồ giờ phút này cũng không dừng lại, như chậm mà nhanh bắn thẳng tới phía trước, trong nháy mắt bay đến bên cạnh toà núi khổng lồ, hung hăng nện xuống.

"Ầm" một tiếng nổ mạnh rung trời!

Lúc này, toà núi chống trời khổng lồ không nhìn thấy đỉnh cũng ù ù lung lay, phát ra một loạt âm thanh chấn động nặng nề, kéo dài mãi không hết. Vô số đá vụn lớn nhỏ rơi như mưa.

Viên châu khổng lồ chui thẳng vào vách núi, lửa rừng rực bên ngoài nóng vô cùng không ngừng phun ra nuốt vào, thiêu rụi tầng tầng vách núi. Nó nhanh chóng xuyên vào sâu bên trong toà núi, tựa hồ không oanh kích được toà núi khổng lồ này thì không bỏ qua. Nhưng đúng lúc này, một tầng kim quang chói mắt mở rộng ra bao trùm lấy viên châu khổng lồ. Giữa tầng kim quang một cỗ lực lượng Thời Gian Pháp Tắc cuồn cuộn tuôn ra khiến cho tốc độ của viên châu lập tức giảm đi mười lần.

Bóng dáng Hàn Lập lóe lên rồi hiện ra bên dưới một vách núi gần đấy, vung tay chụp xuống một cái. Hơn hai trăm sợi tơ Thời Gian pháp tắc bắn ra, Thời Gian Linh Vực bên trong kim quang cũng cuồn cuộn tụ lại. Sau đó hai thứ bao phủ lấy nhau, ngưng kết lại hóa thành một cái bàn tay cực lớn màu vàng, thò vào sâu trong vách núi bắt lấy viên châu.

Hỏa diễm bên trên viên châu cuồn cuộn tràn ra, hung hăng thiêu cháy bàn tay màu vàng nhưng mặc cho hỏa diễm thiêu đốt, bàn tay màu vàng vẫn vững vàng bất động.

"Được rồi, không nên càn quấy nữa!" Hàn Lập lạnh lẽo liếc nhìn Tinh Viêm Hỏa Điểu, trầm giọng quát.

Bị Hàn Lập lạnh lùng nhìn chằm chằm, vẻ hưng phấn trong mắt Tinh Viêm Hoả Điểu nhanh chóng biến mất. Lúc này trong mắt nó lộ ra một tia sợ hãi, thân thể khổng lồ cũng nhanh chóng thu nhỏ lại, biến thành bộ dạng Tinh Viêm Đồng Tử.

Viên châu khổng lồ cũng thu nhỏ lại, trong giây lát biến về hình dạng như lúc trước, "vèo" một tiếng tự động bay trở về bên cạnh Tinh Viêm Đồng Tử. Biển lửa màu bạc xung quanh cũng lóe lên một cái, lập tức bị dập tắt.

Ngân diễm trên người Tinh Viêm Đồng Tử ảm đạm đi rất nhiều, một tia Hỏa chi Pháp Tắc vừa mới sinh ra khi nãy tiêu hao hơn phân nửa, dường như không cảm nhận được nữa. Tuy vậy Tinh Viêm Đồng Tử đối với chuyện này dường như không có cảm giác gì. Nó tung người bay đến bên cạnh Hàn Lập, thần sắc ủ rũ như một tiểu hài tử vừa làm sai một việc gì đó, liếc mắt nhìn trộm Hàn Lập một cái ,rồi lập tức cúi đầu xuống.

"Được rồi, sau này ngươi không được ham chơi như thế nữa." Hàn Lập nhìn bộ dạng Tinh Viêm Đồng Tử, nhoẻn miệng cười, xoa đầu nó một cái. Sau đó hắn bấm niệm pháp quyết thu hồi Thời Gian Linh Vực và Thời Gian Tinh Ti.

Tinh Viêm Đồng Tử như được đại xá lập tức vui sướng kêu lên. Nó đặt mông ngồi xuống vai Hàn Lập, há miệng hút hoả châu màu trắng hỏa vào trong cơ thể. Hỏa châu vừa nhập vào cơ thể, ngọn lửa màu bạc trên người nó lập tức trở nên sung mãn, đồng thời từng tia nguyên khí Hỏa thuộc tính từ trong không gian hội tụ, dung nhập vào trong cơ thể Tinh Viêm Đồng Tử.

Hàn Lập cảm ứng được tình huống này, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Trước kia khi Tinh Viêm Đồng Tử tiêu hao hết nguyên khí, chỉ có thể thông qua thôn phệ lực lượng hỏa diễm có sẵn như Địa Hỏa để khôi phục. Nhưng bây giờ nó đã được hoả châu màu trắng tương trợ, có thể trực tiếp hấp thu nguyên khí Hoả thuộc tính trong hư không. Thì ra hỏa châu màu trắng không chỉ dùng để công kích mà còn có tác dụng khác.

Nhưng mà mặc kệ hỏa châu còn có năng lực gì khác, chỉ cần năng lực công kích đã là đủ rồi. Công kích của viên châu lúc trước thực sự kinh thiên động địa, dù là hắn cũng không chắc có thể đỡ được. Vừa rồi nếu không phải viên châu va chạm với toà núi khổng lồ kia, bị triệt tiêu hơn mất phân nửa uy lực, hắn cũng không có cách một lần là có thể bắt lại được.

Hơn nữa nhìn trạng thái khí tức biến hoá của Tinh Viêm Đồng Tử, có lẽ có thể thúc giục viên châu phát ra công kích hai lần. Đã có át chủ bài Tinh Viêm Đồng Tử, thực lực của hắn lập tức tăng lên không ít. Nếu sau này hắn tranh đấu với Kỳ Ma Tử có thể nắm chắc thêm vài phần phần thắng. Hàn Lập âm thầm thở ra một hơi, đè nén cảm giác hưng phấn trong lòng, thân hình hóa thành một đạo kim quang, bay lên phía trên.

Bây giờ Tuế Nguyệt Tháp không còn yên ổn nữa, khắp nơi đều có yêu ma bị thả ra, vừa rồi Tinh Viêm Đồng Tử lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, nơi này đã không thể ở lâu hơn nữa. Bởi vì Tinh Viêm Đồng Tử thu hồi hỏa châu màu trắng nên khu vực không gian bên cạnh lại tràn ra từng mảnh sương mù màu trắng. Thân hình Hàn Lập lóe lên chui vào bên trong sương mù, biến mất không thấy đâu

Hàn Lập vừa mới rời đi chưa đến nửa khắc công phu, đã có hai đạo độn quang từ phía dưới bay vụt đến. Bọn chúng đi đến nơi Hàn Lập và Tinh Viêm Đồng Tử vừa dừng chân khi nãy. Sau khi độn quang thu vào, lộ ra hai người Kỳ Ma Tử và Hùng Sơn.

Kỳ Ma Tử nhìn về phía vách núi gồ ghề, sau đó lại nhìn vào hư không, gã nhíu mày, sắc mặt liên tục biến đổi.

"Nhìn tình hình chỗ này có lẽ đã xảy ra một trận kịch chiến, những kẻ này thực lực cũng không yếu." Hùng Sơn quan sát xung quanh, hít nhẹ một hơi rồi nói.

"Nơi đây còn lưu lại một tia khí tức Thời Gian Pháp Tắc, chắc chắn Hàn Lập là một người trong đó. Tên còn lại tu luyện Hỏa Chi Pháp Tắc, đã thúc giục Ly Hỏa Thiên Châu giao thủ với Hàn Lập." Sau khi suy nghĩ một chút, Kỳ Ma Tử chậm rãi nói.

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch