Chương 287: Hai đấu ba

Số từ: 2530

Tác giả: Vong Ngữ
Quyển 2: Trở lại Tiên giới

Convert + Dịch: Sweeti3
Biên: (đang chờ ạ)
Nguồn: bachngocsach.com

Ngay lúc tâm niệm nam tử khôi ngô đang xoay chuyển nhanh chóng thì Trọng Thủy Chân Luân đã tiếp cận Cự Phủ.

Một màn vượt quá dự liệu của nam tử xuất hiện!

Chỉ thấy đoàn thủy chi đạo văn ở mặt ngoài Trọng Thủy Chân Luân lóe lên ánh sáng màu lam, một cỗ lực lượng Thủy pháp tắc từ trong truyền ra. Trên thân bảo luân tỏa ra ô quang mãnh liệt, mang theo một cỗ lực lượng tràn trề không lời diễn tả nổi, mãnh liệt đập vào trên Cự Phủ.

"Rầm" một tiếng lớn!

Linh văn khắc trên Cự Phủ màu đen bỗng nhiên sáng ngời, tiếp theo búa nhanh chóng nứt ra, ngay sau đó toàn bộ thân búa cũng sụp đổ, vỡ thành vô số mảnh vụn đen.

Trong mắt nam tử khôi ngô chợt lóe lên vẻ kinh hãi, lập tức có một đạo hào quang từ dưới lớp áo đen sáng lên trước ngực hắn, hóa thành một đoàn hư ảnh trận văn màu vàng đất, hiển hiện giữa hư không, chặn đứng Chân Luân.

Cách đó không xa, Hàn Lập khẽ nhíu lông mày một chút.

Hắn thông qua tâm thần liên hệ, chỉ cảm thấy Trọng Thủy Chân Luân như trũng xuống vùng lầy, bị một cỗ lực lượng kỳ dị lôi xé, làm lực đạo ban đầu tầng tầng bị tiêu hao hết. Hắn liền không tiếc Tiên Linh Lực, điên cuồng thúc giục bảo luân.

Lại "Rầm! " một tiếng vang thật lớn!

Nam tử khôi ngô liền cảm thấy một cỗ áp lực nặng như núi xô tới ngay trước ngực. Tuy có đạo Tiên phù kia vừa vặn thay hắn ngăn lại phần lớn lực đạo, hắn vẫn là khó có thể chống đỡ, trong miệng đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, té bay ra ngoài.

Lúc này, ở phía bên kia, Lân Cửu cùng hai người khác cũng đang đại chiến say sưa.

Vị phu nhân đẫy đà nắm trong tay một cây nhuyễn tiên màu tím nhạt dài nhỏ, mặt ngoài mọc đầy móc câu tím, ánh lên hào quang của kim loại. Chỉ thấy cổ tay nàng không ngừng run rẩy trong hư không, trường tiên liền biến thành vô số bóng roi phủ xuống đầu Lân Cửu.

Lân Cửu thì nắm trong tay một thanh đại kiếm màu vàng kim, tạo hình cổ kính. Hắn múa kiếm giữa không trung thành những tiếng vù vù xé gió, đầy trời đều là kiếm quang màu vàng kim sắc bén vô cùng, đem vô tận bóng roi cắt phá thành từng mảnh.

Trên thân kiếm, chín khối đồ án hình sao sáng rực lên, như một mảnh tinh vực sáng chói bao phủ ngoài kiếm, một mực thủ hộ Lân Cửu tại bên trong hào quang.

Đúng lúc này, sau lưng Lân Cửu chợt hiện lên một đạo hắc quang. Một đạo thân ảnh gầy gò vô thanh vô tức xuất hiện trong hư không phía sau hắn, hai tay đeo một đôi móng vuốt nhọn hoắt ngân quang lập lòe, cắm thẳng xuống Lân Cửu, trực tiếp đâm vào màn hào quang tinh vực.

Chỉ thấy phù văn trên móng vuốt sáng ngời lên, lão giả gầy gò kia hai tay đột nhiên phân ra, liền xé mở một lỗ lớn trên mảnh hào quang.

Lão giả hiện lên một tia âm tàn trong mắt, miệng hắn vốn che dưới miếng vải đen đột nhiên mở ra. Một đoàn hắc quang sáng lên, lập tức một quả pháp bảo phi châm màu lục biếc từ trong miệng hắn chợt bắn ra, xuyên thấu qua miếng vải, thẳng tới sau đầu Lân Cửu.

Lân Cửu trên thực tế khi giao thủ cùng thiếu phụ đẫy đà, vẫn một mực lưu tâm đề phòng lão giả gầy gò kia, nhưng lại vẫn không thể ngờ tới người này như thế nào trong nháy mắt hiện ra phía sau mình, giờ phút này muốn phòng ngự thì đã muộn.

"Hắc hắc, ngươi có thể đi chết rồi!" Lão giả cười lạnh.

Nhưng hắn vừa dứt lời, trong hư không sau lưng Lân Cửu, đột nhiên có một đạo kim quang sáng lên, hiện ra một khối tứ phương cổ kính màu vàng kim, phía rìa được chạm rỗng.

"Đinh" một tiếng nhỏ.

Pháp bảo phi châm đụng vào trên mặt kính, lập tức bị bắn ngược trở về.

Ngay sau đó, lại có một tiếng hổ gầm long ngâm từ trong kính vang lên.

"Không tốt!"

Lão giả gầy gò thấy tình thế không ổn, há miệng khẽ hút phi châm vào trong, thân hình lướt ngược lại, lui về phía sau.

Trên tứ phương Cổ Kính rực lên một vầng sáng mơ hồ, lập tức một đầu Cự Hổ màu vàng kim, trên thân chạy dài lửa đỏ ban văn, từ bên trong bổ nhào ra phía trước. Cái miệng lớn đỏ như máu dữ tợn mở ra, hai hàm răng lớn dày đặc táp về phía lão giả gầy gò.

Lão giả một tay đưa tới, một đạo dây nhỏ màu lục buộc ở cổ tay lóe lên hào quang, rời ra, hóa thành một Cự Mãng xanh biếc, nhào tới phía Cự Hổ, thoáng liền quấn lấy nhau.

Hắn một mực lui ra mấy trăm trượng, đi tới bên phu nhân đẫy đà, phàn nàn: "Sớm biết như vậy liền chọn tiểu tử đầu trâu kia, gia hỏa đầu hươu này thật đúng là không dễ đối phó."

Hắn vừa dứt lời, liền nghe được một tiếng kêu thảm, vội vàng quay đầu nhìn lại, đã thấy bên kia nam tử khôi ngô đang bị Hàn Lập đạp một cước ngay ngực, cả người như một cái bao tải rách rơi thẳng xuống mặt biển phía dưới.

Mà ngay sau đó, thân hình Hàn Lập cũng hóa thành một đạo lưu quang, đuổi theo xuống mặt biển.

"Con mẹ nó, đều là quái thai... Chúng ta nếu không đem hết toàn lực, lần này sợ là kiếm không đến chỗ tốt, mà tính mạng cũng phải để lại chỗ này đây." Lão giả gầy gò khẽ gắt một tiếng, thần sắc ngưng trọng hẳn lên.

"Đích xác không thể nương tay, kính xin đạo hữu giúp thiếp thân ngăn lại trong chốc lát, để cho thiếp thân... Ha ha, thay bộ trang phục..." Phu nhân đẫy đà vừa thu lại trường tiên, vừa phong tình vạn chủng cười nói.

Lão giả gầy gò thấy nàng kia lộ ra loại nụ cười này thì toàn thân không khỏi rùng mình một cái. Hắn khẽ vẫy đôi tay, trước người liền xuất hiện một cây đại kỳ màu vàng cam. Hắn đưa hai tay bắt lấy, rồi lập tức sải bước nhào tới Lân Cửu.

Phu nhân đẫy đà nhìn theo, mắt ánh lên vẻ ngoan độc, rồi một tay liền vỗ lên đầu vai của mình. Lập tức một mảnh quần áo tuột xuống, lộ ra một đoạn cánh tay trắng như tuyết. Trên cánh tay có xăm một vị nữ tử áo hồng thân thể mảnh khảnh, tay ôm Tỳ Bà che nửa khuôn mặt, ẩn hiện một nụ cười quỷ dị.

Hình xăm này cũng không phải là vật trang trí bình thường, mà là một kiện pháp bảo lợi hại chế tác từ da người, một mực được phu nhân cung cấp nuôi dưỡng từ huyết nhục bản thân. Hôm nay cũng là đã đến tình huống vạn bất đắc dĩ, nàng mới đành phải đem ra sử dụng.

Chỉ thấy trong miệng nàng vang lên một hồi thanh âm ngâm tụng cổ quái. Hình xăm nữ tử trên đầu vai nàng dần trở nên mơ hồ, giống như là mực xăm đang bị loang ra vậy.

Mà cùng lúc đó, làn da trên cánh tay nàng bắt đầu nổi lên màu đỏ như bị phát ban, rất nhanh lan tràn trải rộng toàn thân.

Phụ nhân thấp giọng nghẹn ngào rên rỉ, áo choàng màu đen trên người nàng dần dần rút đi. Toàn bộ người nàng tỏa sáng rực rỡ, rồi chợt biến thành nữ tử áo hồng trong hình xăm. Mà đồng thời, cảnh giới tu vi của nàng này vậy mà trực tiếp tăng cao một bậc, từ Chân Tiên Cảnh Trung Kỳ trở thành Chân Tiên Hậu Kỳ.

Khóe miệng nàng khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười thiếu nữ tràn đầy phong tình, hoàn toàn khác với phu nhân lúc trước.

Chỉ thấy nàng chuyển cổ tay một cái, trong lòng bàn tay liền sáng lên ánh sáng màu đỏ. Một cái dù bằng giấy dầu màu đỏ máu bay ra, thình lình mở rộng giữa không trung, khoan thai xoay chuyển, bay tới trên đỉnh đầu của Lân Cửu.

Thân ảnh nữ tử cũng lập tức nhẹ nhàng bay lên theo, miệng âm u nói: "Mau chóng kết liễu hắn..."

Lúc này, trên mặt biển ở dưới bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ kịch liệt. Một đoàn sóng nước khổng lồ vỡ ra, một đạo nhân ảnh theo đó bắn ra từ bên trong, hướng thẳng lên trời đến mấy trăm trượng mới ngừng lại được. Sát sau lưng là một đoàn Bảo Luân toả ra quang mang tối tăm, đang không ngừng xoay tròn.

Đúng là Hàn Lập!

Ngay sau đó, sóng lớn lại bốc lên, một đạo thân ảnh vàng kim óng ánh vọt thẳng ra từ mặt biển rồi treo lại giữa không trung, chính là nam tử khôi ngô lúc trước bị Hàn Lập đạp xuống. Toàn thân hắn là sắc vàng óng ánh, như đang được một lớp nước sơn màu vàng kim phủ lên.

Hắn sau khi ra khỏi mặt biển, cũng không tiếp tục đuổi theo Hàn Lập, mà dừng lại nhìn về bóng người cao lớn cách đó không xa, hơi hơi híp mắt.

Giờ phút này, khóe mắt cùng miệng mũi của hắn đều phun đầy huyết dịch màu vàng nhạt, trong lòng hắn thì càng là ảo não không thôi.

Hắn so với lão giả gầy gò bên kia càng thêm hối hận, đáng lẽ không nên ỷ vào Chân Tiên cảnh Hậu Kỳ tu vi, một mình đấu gia hỏa mặt nạ đầu trâu này. Hiện tại, ngay cả Kim Hủ Đan trân tàng nhiều năm hắn cũng đã ăn vào rồi, mới có thể ngăn cản được liên tiếp trọng kích của tên kia.

Cũng không biết bảo luân đen như mực kia rút cuộc là lai lịch gì, rõ ràng là một kiện pháp bảo thủy thuộc tính, vậy mà lại trầm trọng như vậy, phảng phất như có cả một mảnh đại dương mênh mông ẩn chứa bên trong.

Nam tử khẽ đảo cổ tay, trong lòng bàn tay nhiều ra một cái quạt bằng xương trắng, phía trên khắc hoạ mấy dòng chữ cực kỳ cổ quái màu đỏ máu, từ trong truyền ra từng trận chấn động nhè nhẹ.

Nam tử khôi ngô nhìn chằm chằm vào cốt phiến trong tay, trong mắt hiện ra vẻ do dự.

Hàn Lập vẫn đang lơ lửng giữa không trung, sau lưng hắn Trọng Thủy Chân Luân không ngừng xoay tròn, phát ra từng trận âm thanh.

Hắn ngẩng đầu hướng lên, liếc qua Lân Cửu đang bị nữ tử áo hồng cùng lão giả gầy gò dồn ép dần vào thế hạ phong. Ánh mắt hắn ngưng lại, một lần nữa nhìn về nam tử khôi ngô.

Tên kia thấy vậy, lập tức xiết chặt nội tâm, trong mắt vẻ do dự đều không có, hai tay hợp lại, cầm chặt cốt phiến ở lòng bàn tay, miệng bắt đầu thầm ngâm tụng.

Theo từng trận tiếng ngâm tụng vang lên, trong lòng bàn tay hắn nổi lên từng sợi khói xanh lục. Miếng cốt phiến kia đúng là tự bốc cháy, hóa thành một đoàn hỏa liên âm u màu xanh, bay vút ra.

Ngọn lửa này tên là U Lân Cốt Hỏa, vốn là một đám thiên địa dị hỏa chỉ có thể sinh ra trong tình huống đặc thù cực kỳ hà khắc, cực kỳ hiếm có, hơn nữa, chỉ có thể tồn tại trong loại cốt phiến đặc chế từ xương yêu thú đẳng cấp cao. Một khi bị vận dụng, uy lực tuy rằng kinh người, nhưng cũng khó có thể thu hồi, coi như là chỉ có thể dùng một lần duy nhất, vì vậy khi trước nam tử mới do dự như vậy.

Chỉ thấy nam tử hai tay đột nhiên đẩy về phía trước, đoàn hỏa liên kia liền bắn ra, như chậm thực nhanh thổi tới Hàn Lập, trong chớp mắt liền chỉ còn cách hắn chưa tới trăm trượng. Ánh sáng màu xanh mãnh liệt tỏa ra từ hỏa liên, từng đoàn từng đoàn u hỏa màu xanh điên cuồng lao về phía Hàn Lập.

Hàn Lập tự nhiên sẽ không để cho nó tới gần. Từ lúc đối phương thả ra hỏa liên, hắn đã kịp thúc giục Trọng Thủy Chân Luân vốn treo ở sau lưng lập tức bay đến trước người.

Theo những tiếng chú ngữ tối nghĩa, một mảnh ô quang bỗng nhiên nở rộ từ bên trong Chân Luân, như một cái thuẫn lớn màu đen chắn trước mặt, lập tức ngăn lại từng đợt u hỏa.

Nhưng mà U Lân Cốt Hỏa đánh vào trên Trọng Thủy Chân Luân, đúng là ngưng mà không tan, rất nhanh liền bao vây toàn bộ Chân Luân, một cỗ khí tức nóng bỏng vô cùng trong nháy mắt phủ lên khắp Chân Luân.

Hàn Lập chỉ cảm thấy một lực lượng thập phần kỳ dị từ trên Chân Luân truyền lại, lại như là đang từng điểm một cắn nuốt Trọng Thủy trong Chân Luân. Trọng Thủy như dần bốc hơi biến mất, sức nặng của Chân Luân lập tức bắt đầu giảm xuống.

Mặc dù chỉ là giảm bớt từng điểm một không đáng kể, nhưng vẫn đủ làm hắn căng thẳng trong lòng. Nếu không mau chóng thanh trừ hết ngọn lửa xanh, còn không biết Trọng Thủy Chân Luân sẽ phải chịu thêm những ảnh hưởng gì.

Tại lúc Hàn Lập đang cân nhắc, cổ tay hắn chợt tìm về phía trước. Một đám ngân sắc hỏa diễm chậm rãi nổi lên từ cánh tay hắn, hóa thành một ngân diễm tiểu nhân, quay đầu lại nhếch miệng cười cười, rồi tung tăng chạy dọc theo cánh tay. Nó nhảy lên một cái, lập tức hóa thành một mảnh ngân quang hỏa diễm nhào tới trên Trọng Thủy Chân Luân, đan vào từng đám u hỏa màu xanh.

Đúng là Tinh Viêm Chi Hỏa!

Chỉ thấy ở mặt ngoài Chân Luân, hai màu hỏa diễm đang quấn chặt lấy nhau, cuồn cuộn không thôi. U Lân Cốt Hỏa lại cũng không cam chịu yếu thế, trong lúc nhất thời vậy mà đang giằng co cùng Tinh Viêm Hỏa Điểu, hai bên đều không thể nào nuốt hết được đối phương.

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch