Chương 658: Bốn người đi

Tác giả: Vong Ngữ

Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

"Rống!"

Trong miệng Huyết văn Cự Viên phát ra một tiếng trầm thấp, đại phiên màu đen trên đỉnh đầu lập tức cuốn ngược xuống, nở rộ vạn đạo hào quang màu đen, giống như một đại thủ màu đen, quấn lấy phi kiếm màu xanh.

Hàn Lập chứng kiến cảnh này, cười lạnh một tiếng, trong tay kết kiếm quyết.

Chuôi phi kiếm màu xanh đột nhiên rung động lắc lư kịch liệt, nở rộ quang mang màu xanh vô cùng chói mắt, từng đạo hồ quang điện màu vàng vừa thô vừa to ở trong đó xuyên thẳng qua, mãnh liệt xoắn một cái.

Chỉ nghe "Xoẹt" một tiếng, đại phiên màu đen lập tức bị xé ra, hóa thành mấy khối tàn phiên bay tứ tán, phi kiếm màu xanh cũng không dừng lại chút nào, tiếp tục chém về phía Huyết văn Cự Viên.

Trên mặt Cự Viên lộ vẻ hoảng sợ, huyết sắc đường vân trên thân toả sáng hào quang.

"Phốc" một tiếng, sau lưng nó lăng không xuất hiện một đôi huyết hồng quang dực, nhanh chóng vỗ mạnh.

Thân thể Huyết văn Cự Viên bỗng nhiên mơ hồ một cái, mang theo liên tiếp tàn ảnh lướt ngang bên cạnh.

Một tiếng xé rách trầm đục vang lên, thân ảnh Cự Viên lóe lên xuất hiện cách đó hơn mười trượng, trên vai trái xuất hiện một vết kiếm dài sâu, cả cánh tay trái cơ hồ bị chém rụng, bất quá như cũ không có máu tươi chảy ra.

Thân thể cự viên màu đen quái dị này tựa hồ cũng không phải là huyết nhục.

Hàn Lập không có ngạc nhiên, nhìn như tùy ý giơ tay lên khẽ vẫy.

Chuôi phi kiếm màu xanh này lập tức bay vụt về, ánh sáng màu xanh lóe lên hóa thành ba thanh tiểu kiếm màu xanh, chui vào trong tay áo hắn, dĩ nhiên là ba thanh phi kiếm đã dung hợp lại lúc trước.

Trên mặt Huyết văn Cự Viên quái dị lộ ra vẻ kinh nộ, nhưng lại không bay nhào về phía trước, mà há miệng lớn, một cỗ hoả diễm đen kịt không ngừng phun ra liên tục, trong nháy mắt hóa thành một mảnh sóng đen ngập trời đánh tới Hàn Lập nhanh chóng vô cùng.

Phạm vi hoả diễm màu đen cực lớn, làm cho người ta có loại cảm giác không thể tránh khỏi.

Đuôi lông mày Hàn Lập khẽ động, hai vai run lên.

Tiếng sấm mãnh liệt, vô số hồ quang điện màu vàng hiện ra quanh người hắn, sau đó tuôn ra hình thành một mảnh sóng lôi điện màu vàng, va chạm với sóng lửa màu đen, lần nữa đan vào nhau.

"Ầm ầm ầm" liên tiếp tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, uy năng cả hai tương đối ngang nhau, bên nào cũng không áp đảo được đối phương, cân bằng tại chỗ đó.

Những cột đá phụ cận lập tức nhao nhao vỡ vụn, văng ra tứ tán, toàn bộ đại điện lắc lư kịch liệt.

Tòa đại điện này không biết dùng chất liệu gì lại chắc chắn vô cùng, hoặc là bên trong thiết kế cấm chế gia cố, cũng không bị chấn sập.

Mà giờ khắc này, tay Hàn Lập bấm niệm pháp quyết, trên thân loé lên lôi quang màu vàng, toàn bộ cơ thể trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Huyết văn Cự Viên tựa hồ cũng có chút nhanh trí, thấy cảnh này lập tức đôi cánh huyết sắc sau lưng vỗ mạnh, tính phi độn ly khai.

Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên trong đầu Huyết văn Cự Viên, một cỗ thần niệm lực bén nhọn vô cùng hung hăng đâm vào trong đầu nó.

Trên mặt Huyết văn Cự Viên lộ vẻ thống khổ, phát ra một tiếng hét thảm, thân ảnh đang muốn phi độn lập tức trì trệ.

Hầu như đồng thời, phụ cận cánh tay phải Cự Viên loé lên kim quang, một chìa khoá kim sắc lớn trống rỗng xuất hiện, "Leng keng" một tiếng giòn vang, khóa cánh tay phải của nó lại.

Vô số đạo chỉ màu vàng từ trên khoá lớn màu vàng lớn nở rộ ra, một chữ “Khoá” màu vàng thật lớn lóe lên hiển hiện ra, khắc ở trên thân huyết văn Cự Viên.

Thân thể Huyết văn Cự Viên cứng đờ, toàn thân giống như bị đông lại, không nhúc nhích được.

Lôi quang màu vàng lóe lên, thân ảnh Hàn Lập xuất hiện sau lưng Cự Viên, cánh tay vung lên, hai ngón tay trong suốt như ngọc như niêm hoa gãy lá, nhẹ nhàng điểm sau ót Cự Viên.

Một đạo tinh quang chói mắt chợt lóe lên, tinh quang mơ hồ hiện ra một đồ án đoá hoa màu bạc chui vào đầu Cự Viên.

Đầu Huyết văn Cự Viên lập tức bể thành mấy khối, nhưng tinh quang hiện lên, sau đó tiếp tục bảo trì bộ dạng đầu vỡ vụn, vẫn không nhúc nhích.

Hàn Lập thu chỉ lại, lập tức bấm niệm pháp quyết điểm một cái, chữ "Khóa" trên thân Cự Viên lập tức biến mất vô tung, khoá lớn màu vàng cũng lóe lên biến nhỏ thành lòng bàn tay, rơi vào trong tay hắn.

Những năm gần đây hắn đã sớm tế luyện xong tiểu khoá màu vàng này, hôm nay thử dùng, uy lực quả nhiên bất phàm.

Hắn thu hồi tiểu khoá màu vàng, đầu huyết văn Cự Viên bể thành mấy khối lập tức nổ bể ra, hóa thành hắc khí phiêu tán đầy trời.

Thi thể không đầu run lên bần bật, cũng theo đó hóa thành mảng lớn sát khí màu đen, tung bay tứ tán.

Một khối màu đen óng ánh lớn chừng quả đấm từ trong hắc khí hiển hiện ra, rơi xuống phía dưới.

Hàn Lập phất tay phát ra một đạo ánh sáng màu xanh quấn lấy, nhiếp vào trong tay.

Tinh thể màu đen tản mát ra Âm sát chi khí vô cùng mãnh liệt, hiển nhiên là tinh hạch Huyết văn Cự Viên.

"Nguyên lai là một đầu Địa Hồn Yêu. . ." Đuôi lông mày hắn nhảy lên, thì thào tự nói.

Địa Hồn Yêu tuy có tên một chữ yêu, kỳ thật chính là một loại Quỷ vật, chỉ có thể sinh ra tại nơi có sát khí Thi khí cực kỳ nồng đậm, am hiểu ẩn nấp tập kích, linh trí không thấp, là một loại Quỷ vật cực kỳ lợi hại.

"Tốt, sát khí tinh thuần kết tinh! Hàn đạo hữu, đưa vật ấy cho ta đi, nó rất hữu dụng với ta." Thanh âm Ma Quang vang lên trong đầu Hàn Lập.

Hàn Lập nghe vậy nghiêng mắt nhìn tinh thể màu đen trong tay, lật tay thu vào trong không gian Hoa Chi, ném cho Ma Quang.

Huyết văn Cự Viên bị đánh chết, vài đầu cự viêu màu đen quái dị bên kia phát ra tiếng kêu hoảng sợ, bỗng nhiên quay người hóa thành mấy đạo tàn ảnh bỏ chạy về phía xa, trong nháy mắt biến mất.

Ba người Phong Khánh Nguyên cũng không ngăn cản, mặc kệ chúng đào tẩu.

Ba người thu hồi Tiên Khí, liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều nhìn lại hướng Hàn Lập.

"Đa tạ vị đạo hữu này ra tay chém giết đầu Địa hồn Quỷ Vương kia, làm kinh sợ thối lui Quỷ vật khác, nếu không ba người chúng ta chẳng biết lúc nào mới có thể thoát thân." Nam tử khôi ngô lộ vẻ tươi cười, chắp tay nói với Hàn Lập.

Phong Khánh Nguyên cùng thiếu phụ áo tím cũng nói cám ơn một tiếng.

"Ba vị đạo hữu khách khí, lấy thần thông ba vị, nếu muốn rời khỏi, không cần tại hạ xuất thủ tương trợ." Hàn Lập cười nhạt một tiếng, nói ra.

Ba người trước mắt tuy rằng đều thi triển mật thuật, ý đồ che giấu tu vi bản thân, bất quá lấy thần thức của hắn, tự nhiên sớm đã dò xét đại khái tu vi ba người.

Khí tức ba người này khổng lồ, tu vi không kém mình bao nhiêu, ít nhất cũng là Kim Tiên Hậu Kỳ.

Vừa rồi bọn họ động thủ cùng những địa hồn yêu kia, căn bản không có sử dụng thực lực chân chính, đối phó những Địa Hồn Yêu kia nhưng tâm tư ba người vẫn đề phòng lẫn nhau.

Nam tử khôi ngô, Phong Khánh Nguyên cùng thiếu phụ áo tím nghe vậy, ánh mắt đều lóe lên.

"Ha ha, bất kể thế nào, vừa rồi còn phải đa tạ đạo hữu viện thủ." Đại hán khôi ngô cười hặc hặc nói.

Hàn Lập thoáng gật đầu, trên mặt vẫn bình tĩnh, nhưng ý niệm trong đầu nhanh chóng chuyển động.

Lai lịch đại hán khôi ngô này nhất thời nửa khắc hắn còn nhìn không ra, nhưng mà Phong Khánh Nguyên hắn lại biết rõ, còn có thiếu phụ áo tím, rõ ràng là người Ma tộc, người này xuất hiện ở di tích Chân Ngôn môn, chẳng lẽ có quan hệ với Thạch Xuyên Không?

"Lại nói tiếp, bốn người chúng ta có thể gặp nhau, coi như là hữu duyên, không bằng mọi người cùng kết bạn lên đường, cùng nhau thăm dò di tích này, như thế nào? Dù sao phía trước xuất hiện cái gì, hiện tại chúng ta cũng không biết được." Đại hán khôi ngô thoạt nhìn lại là người khéo miệng, mở lời nói ra.

"Nói cũng đúng, nơi này quỷ dị khó lường, mọi người cùng nhau hành động là tốt nhất." Hàn Lập nghe vậy, trong miệng nói như thế.

Một người thì không hiểu thấu bằng nhiều người, hành trình di tích Chân Ngôn môn lần này tự nhiên tăng thêm không ít biến số, thậm chí hắn còn cảm nhận được nơi đây ẩn tàng rất nhiều nội tình hắn không biết.

Tuy thực lực ba người trước mắt không tệ, nhưng Hàn Lập nắm chắc có thể đối phó được, kết bạn đồng hành hắn cũng có thể thừa dịp điều tra một ít chuyện.

Phong Khánh Nguyên cùng thiếu phụ áo tím nghe vậy, hơi trầm ngâm, sau đó đều gật đầu nhẹ.

"Hặc hặc, vậy thì tốt quá, tại hạ tự giới thiệu trước, kẻ hèn này họ Nhâm, tên một chữ Hào." Đại hán khôi ngô chắp tay với ba người, cười nói ra.

"Tại hạ Lệ Giang Lưu." Hàn Lập báo ra một cái tên, tên này là hắn lấy được trên tín vật thân phận Thiên Sa Tông.

"Nguyên Phong." Phong Khánh Nguyên đưa ra một cái tên giả.

"Phong Lâm." Thiếu phụ áo tím mỉm cười nói.

Bốn người tự báo tính danh, tuy không biết là thật hay giả, bầu không khí vốn ngưng trọng đã giảm đi không ít.

Tuy thân hình Nhâm Hào cao lớn, lại ngoài ý muốn giỏi giao tiếp, đàm tiếu cùng ba người vài câu, bầu không khí tựa hồ cởi mở thêm vài phần.

Lúc nói chuyện, mấy người lại vô thức tránh đi một ít chủ đề mẫn cảm.

"Không biết ba vị đến đây đã lâu chưa? Tại hạ vừa mới tới đây, lầu các nơi này từng toà nối tiếp nhau, thoạt nhìn rất giống một mảnh Hoàng Thành, phạm vi tại hạ dò xét lại nhỏ, đến bây giờ còn chưa biết rõ là gì." Nhâm Hào cười khổ nói ra.

"Tại hạ cũng vừa mới tới đây, chỉ sợ so với ba vị còn muộn hơn một chút, hiện tại cũng chưa hiểu ra sao cả." Hàn Lập lắc đầu nói ra.

Phong Khánh Nguyên cùng Phong Lâm cũng lắc đầu tỏ vẻ hoàn toàn không biết gì nơi này, cũng còn đang dò xét.

"Nếu như thế, chúng ta tiếp tục đi tới, nơi này bị phá hư không nhiều lắm, nói không chừng còn có bảo vật, chỉ là chư vị phải cẩn thận một chút, đừng chạm đến cơ quan cấm chế." Nhâm Hào suy nghĩ một lát, nói ra.

Ba người Hàn Lập gật đầu trước sau, không có dị nghị.

Một nhóm bốn người sửa soạn lại một chút, rất nhanh tiếp tục đi tới trước.

Trong lúc hành tẩu, tuy bốn người ngẫu nhiên nói chuyện với nhau, nhưng vẫn như cũ giữ một khoảng cách.

Hàn Lập đi sau cùng, vừa dò xét tình huống chung quanh, trong đầu lại cuồn cuộn vô số ý niệm.

Thiên Đình, Ma tộc, những thế lực này cũng nhúng tay vào di tích Chân Ngôn môn, không biết bọn Hồ Tam, Nhiệt Hỏa Tiên Tôn có biết việc này hay không?

Nếu ba người Hồ Tam bọn hắn cũng không biết thì không nói, còn nếu ba người đều đã biết sớm, lại đang gạt một mình hắn, sẽ phải cẩn thận hơn.

Nghĩ tới đây, trong lòng Hàn Lập không khỏi có chút hối hận khi tiếp nhận nhiệm vụ này, nhưng việc đã đến nước này, chỉ có thể kiên trì đi tới.

Tiến về phía trước, lại xuyên qua mấy tòa lầu các, rốt cuộc mấy người đi ra khỏi mảnh lầu các liên miên kia, phía trước tầm mắt đột nhiên rộng rãi hơn, địa thế bằng phẳng dần cao lên, tựa hồ đã đến trước một sườn núi.

Trên mặt đất xuất hiện một con đường bạch ngọc rộng thẳng tắp, kéo dài lên núi.

Sâu trong mắt Hàn Lập chớp động hào quang, đến nơi này chấn động Thời Gian pháp tắc có chút mãnh liệt, chính là ở phía trước con đường bạch ngọc này.

Chỉ là Thời Gian pháp tắc này rõ ràng như thế, ba người bên cạnh khẳng định cũng cảm ứng được, làm cách nào để cướp được vật ấy, ngược lại phải hảo hảo suy nghĩ một chút.

Nghĩ như vậy, hắn bí mật liếc nhìn ba người bên cạnh, lại hơi ngẩn ra.

Lúc này ba người cũng đều nhìn tới phía trước, sắc mặt mờ mịt xen lẫn chờ mong, lại hoàn toàn không có vẻ gì là kinh hỉ.

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch