Chương 3: Đi xa

Tác giả: Vong Ngữ

Dịch và đề tư: Cà Rốt
Biên: nila32
Nhóm: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

Địch nhân đã bị giết sạch rồi
Một lớn một bé rời đi thôi
Thanh niên ngây ngốc, hồ ly nhỏ
Huynh muội từ đây nghĩa giao bôi

Sự việc mới xảy ra trước mắt làm cô bé vẫn còn ngơ ngẩn, miệng còn chưa khép lại, dường như tinh thần nó còn chưa hồi phục sau những khiếp sợ mới trải qua.

Ánh mắt nó nhìn về phía ba cỗ tàn thi của ba kẻ truy bắt mình với vẻ thẫn thờ, cơ thể nhũn ra, ngồi phịch xuống tại chỗ, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.

Tiếng khóc òa lên như đê vỡ phá tan sự im lặng của không gian hoang địa, như một khúc ca bi ai đứt từng khúc ruột, như ai như oán với trời cao.

Không biết bao lâu sau, tiếng khóc mới nín bặt.

Cô bé đã đứng dậy, hai tay nắm chặt, nước mắt đã gột rửa toàn bộ tro than và vết máu làm lộ ra gương mặt xinh xắn, chỉ khác lúc trước là đôi mắt nó có vẻ to hơn một chút.

Đột nhiên nó cất bước chạy về phía một tảng đá lớn màu xám trắng. Ngay phía dưới tảng đá là một thi thể nát bấy nằm trong vũng máu, tuy nhiên vẫn có thể lờ mờ nhận ra đó chính xác của đại hán râu quai nón đã chết từ lâu. Cách tảng đá mấy trượng là một cái xác lúc này như một đống bầy nhầy, đó chính là xác của gã mặt ngựa.

Còn tên đạo sĩ họ Tề, sau khi trúng một quyền cách không của thanh niên thì toàn bộ cơ thể đã nổ tung, giờ thi cốt chẳng còn mảnh nào, chỉ có mấy đám máu thịt nát vương vãi xung quanh.

Cô bé đi tới dưới tảng đá, hay tay nó vung lên, mười móng tay bỗng dài ra thành mười cái vuốt màu xanh, nó vung tay cào cấu lên cỗ tàn thi của gã râu quai nón.

Máu tươi văng tung tóe, cái xác vốn đã nát như tương giờ nhanh chóng biến thành một đống máu thịt be bét. Dường như còn chưa hết giận, nó há miệng phun ra một ngọn lửa xanh biếc đốt cháy mớ máu thịt kia thành tro tàn.

Sau đó nó lặp lại hành động trên với cái xác của gã mặt ngựa rồi mới chịu ngưng.

Sau khi làm xong mọi chuyện, hai đầu gỗi của nó mềm nhũn ra, lại ngồi phịch xuống thở hồng hộc. Chút pháp lực mới được khôi phục trong cơ thể lúc này đã hao hết sạch.

"Cha, mẹ, đại ca, nhị tỷ... Bọn ác tặc Huyết Đao Hội đã có một tên phải chết, tuy không phải chính tay hài nhi giết chết nhưng cũng coi như báo được một phần đại thù. Mọi người cứ yên tâm, chỉ cần hài nhi còn lại một chút hơi thở thì sớm muộn cũng đánh lên Huyết Mang Sơn, xóa sổ bọn chúng." Trong lòng cô bé dường như được an ủi đôi chút, nó xoay người qua một hướng khác rồi quỳ xuống, miệng thì thào vài câu.

Nói xong mấy câu đó, hai mắt cô bé lại đỏ lên, nước mắt chực rơi, nó định khóc tiếp nhưng rồi cũng cố nhịn.

"Không được khóc, cha vẫn thường nói mấy đứa hay khóc nhè là con nít, ta phải lớn mau mau mới được!" Sau một hồi kìm nén thì cô bé cũng nén được cảm xúc rơi lệ xuống, nó đứng lên và nhìn liếc qua ba túi trữ vật của ba gã kia.

Sắc mặt tuy còn chút căm hận, nhưng sau khi do dự đôi chút thì nó cũng thu về mấy món đó.

Mặt trời ngã dần về Tây, ánh sáng ảm đạm dần, gió thổi mạnh ông ông, nhiệt độ hạ thấp dần. Nhìn qua không gian bao la tứ phía, cô bé không phát hiện ra mối đe dọa nào, nó xốc lại thân thể rồi chạy lại gần sinh vật sống duy nhất còn lại là thanh niên cao lớn.

Thanh niên sau khi đánh ra một quyền thì bộ dáng lại trở về với vẻ ngốc trệ ban đầu, hắn đứng yên tại chỗ với vẻ đờ đẫn, hai mắt nhìn xuống chân, tất cả hành động của cô bé đều như không để trong mắt.

"Này...Thạch Đầu ca ca..." Cô bé không dám lại gần quá, nó khẽ kêu lên.

Thanh niên cao lớn vẫn không có phản ứng gì hết.

"Thạch Đầu ca ca, tên muội là Liễu Nhạc Nhi, cảm ơn ca ca đã giết ba gã lưu manh kia. Tuy ca cũng là Nhân tộc nhưng cha muội từng nói Nhân Tộc cũng có nhiều người tốt." Cô bé cất lời, vẻ mặt hiện lên vẻ nhút nhát e dè.

Thanh niên rốt cục cũng có phản ứng, hắn khẽ nhúc nhích cái đầu quay qua liếc nhìn Liễu Nhạc Nhi.

Hình bóng cô bé đang phản chiếu trong đôi mắt hắn, một ánh hào quang như lóe lên trong mắt, ngay sau đó lại khôi phục vẻ ngốc trệ. Hắn đứng lên với vẻ đờ đẫn như trước nhưng ánh mắt vẫn đang nhìn Liễu Nhạc Nhi.

Điều đó làm cô bé kêu lên một tiếng ngạc nhiên rồi vội thối lui mấy bước. Tuy nhiên thanh niên cao lớn chỉ đứng im nhìn nó chứ không hề nhúc nhích cử động.

Liễu Nhạc Nhi khẽ cất tiếng thở dài, nó gần như chắc chắn đầu óc của đối phương gặp vấn đề nên mới đánh bạo tiến lại gần hơn để quan sát kỹ càng.

Lúc nãy gấp gáp không kịp nhìn kỹ, giờ lại gần rồi Liễu Nhạc Nhi mới có dịp quan sát kỹ càng.

Thanh niên này rất cao to, ngón tay thon dài, những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên người tạo cho người ta cảm giác vô cùng mạnh mẽ.

Đôi mắt hắn tuy mờ mờ nhưng hai con ngươi lại đen kịt, nhìn lâu vào đó sẽ có cảm giác hồn phách như bị hút cả vào trong. Làn da đen bóng loáng, sau trận kịch đấu lúc nãy cũng chẳng có chút xây xát nào.

Bộ quần áo xanh hắn mặc nhìn có vẻ bình thường, nhưng vừa rồi bị sét đánh, đao chém cũng chẳng tổn thương mảy may.

Lạ nhất là hành động hút hết đám huyết vụ vào miệng của hắn, chỉ với một hành động đó có thể khẳng định hắn không phải kẻ tầm thường, đương nhiên càng không phải phàm nhân.

Nếu là người thường làm sao có thể hạ sát liên tiếp ba gã tu sĩ có trang bị pháp khí.

Cô bé âm thầm đánh giá thanh niên còn hắn vẫn không có phản ứng gì nên nó nhanh chóng bình tĩnh lại, sau khi thoát khỏi kiếp nạn, tính hiếu kỳ trẻ con lại nổi lên, nó đi một vòng quanh thanh niên cao lớn.

Ánh mắt thanh niên vẫn không rời khỏi Liễu Nhạc Nhi, dường như cô bé có cái gì đó hấp dẫn hắn.

Có lẽ vì thanh niên xuất hiện giúp nó thoát kiếp nạn, lại còn giúp nó hạ sát ba gã cừu nhân nên nó cảm giác thanh niên cao lớn trước mặt ngày càng trở nên thân thiết.

"Ồ!"

Liễu Nhạc Nhi khẽ kêu lên, trước ngực thanh niên lờ mờ hiện lên một món trang sức nhỏ màu xanh lá cây tỏa ra ánh sáng long lanh nhưng nó không rõ là món gì.

Nó muốn vạch áo hắn ra để nhìn cho rõ nhưng mà lại không dám.

Lúc này, gió thổi ngày càng mạnh, cơn mưa xuất hiện với từng đám mây đen kịt dày đặc, trời sầm tối.

Ầm... Ầm!

Một tia sét nổ ngang trời chiếu sáng chói lóa, sấm chớp đùng đùng, những giọt mưa trút xuống.

"Á...!"

Liễu Nhạc Nhi thét lên kinh hãi rồi theo bản năng, nó nấp vào dưới người thanh niên, hai tay ôm chặt chân hắn, cả người lạnh run lên.

Nó chính là Yêu hồ nên trời sinh đã sợ hãi sấm sét.

Ánh mắt thanh niên cao lớn chợt lóe sáng lên, nhưng rồi lại nhanh chóng mờ đi. Không biết vô tình hay cố ý mà hắn khẽ cúi người xuống lấy cơ thể to lớn che chắn mưa gió cho Liễu Nhạc Nhi.

Trong lòng cô bé dâng lên một cảm giác ấm áp, sự sợ hãi mưa gió sấm sét bỗng tan biến, ngược lại lúc này nó cảm giác rất an toàn, cứ như cảm giác rúc trong lòng cha vậy.

Cơn mưa tới nhanh, tan cũng nhanh, một lúc sau mây đen tan dần, một luống khí mát mẻ dễ chịu lan tỏa khắp muôn nơi.

Liễu Nhạc Nhi lắc lắc người giũ sạch nước mưa, nó vừa cười hì hì vừa giũ quần áo của thanh niên cho nước mưa bung ra. Bộ y phục xanh của hắn không hiểu lắm bằng chất liệu gì mà khi mưa rơi xuống như nước đổ lá sen, nước ngưng đọng xoay tròn trên bề mặt chứ không thể thấm vô trong.

Thanh niên cao lớn không hề có phản ứng gì trước những hành động của cô bé, hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên như cũ.

"À đúng rồi, Thạch Đầu ca ca, Nhạc Nhi còn chưa biết tên họ của ca ca?" Liễu Nhạc Nhi khẽ kéo tay thanh niên như muốn hắn ngồi xuống.

Đúng là thanh đang từ từ ngồi xuống, tuy nhiên hắn vẫn không mở miệng nói ra lời nào.

"Thạch Đầu ca ca, tại sao ca lại xuất hiện ở đây?"

"Thạch Đầu ca ca, một quyền lúc nãy thật lợi hại, ca dạy cho Nhạc Nhi nhé?"

"Thạch Đầu ca ca..."

Liễu Nhạc Nhi tỏ vẻ không cam lòng, nó liên tục dùng nhiều cách để nói chuyện với thanh niên cao lớn. Tuy nhiên dù nó dùng cách gì thì thanh niên vẫn chả có phản ứng gì, sau một hồi thì nó cũng đứng dậy với vẻ chán nản.

"Thạch Đầu ca ca, tuy rằng muội không biết ca là ai, nhưng nãy ca đã giết người của Huyết Đao Hội, hay là ca cùng với muội đi khỏi đây đi." Sau một hồi ngẫm nghĩ, rốt cục nó đã có quyết định bèn nắm bàn tay thô to của thanh niên và nói với giọng cầu khẩn.

Tuy thanh niên có vẻ ngốc trệ, mà sau một hồi Liễu Nhạc Nhi khoa chân múa tay thì dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó. Hắn trố mắt lên nhìn nó rồi từ từ bước đi.

Hoàng hôn dần buông xuống, ánh chiều tà bao phủ lên mảnh hoang địa rộng lớn tạo thành một mảnh vàng mênh mông.

Hai bóng người một lớn một nhỏ đang từ từ cất bước về phía mặt trời, dường như trong gió vang vọng lại tiếng cười đùa vui vẻ của Liễu Nhạc Nhi.

"Thạch Đầu ca ca, muội biết ca rất lợi hại, nhưng mà đám Huyết Đao Hội còn có rất nhiều tên xấu xa."

"Không còn sớm nữa, ca đói bụng không?"

"Đợi tới lúc thoát khỏi nơi này, Nhạc Nhi sẽ bắt mấy con chim rừng rồi nướng cho ca ăn, tay nghề của Nhạc Nhi không tệ đâu nha!"

"Thạch Đầu ca ca, từ nay về sau Nhạc Nhi sẽ coi ca ca như anh trai..."

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch