Chương 1120: Điên khùng

Số từ: 2368

Dịch: Độc Hành
Biên: Sherlock
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Nguồn: bachngocsach.com

"Khó được ngủ ngon giấc, kết quả vẫn bị đánh thức." Thời điểm tâm thần mọi người ở đây bất định, bầu không khí có chút khẩn trương, Hắc Thiên Ma Tổ đột nhiên duỗi lưng ngáp một cái, trong miệng hét lên.

Đám người khẽ giật mình, đang lúc không rõ cho lắm thì Hắc Thiên Ma Tổ đột nhiên nhìn về phía thần đăng nhổ một ngụm nước bọt, mắng:

"Này! Thái Tuế lão cẩu, ngươi lừa gạt ta lâu vậy . . ."

"Lão phu lại hỏi ngươi, con ta ở đâu? Ngươi nói, con ta hiện tại nơi nào, nếu ngươi không nói, ngươi không xong với lão phu hôm nay đâu . . ."

Tiếp theo, lão giống như nhớ lại chuyện cũ không vui, trên mặt lộ ra vẻ tức giận, hai tay chống nạnh, bỗng nhiên chửi ầm lên.

Một màn này làm cho Hàn Lập, Lôi Ngọc Sách và tất cả mọi người kinh ngạc không thôi, dù sao người trước mắt này khác biệt một trời một vực với vị Ma tộc lão tổ tội ác tày trời trong tưởng tượng kia.

"Ngươi không nói đúng không? Vậy hôm nay lão phu cho ngươi đẹp mắt!" Sau khi mắng, Hắc Thiên Ma Tổ dường như còn chưa hết giận, thân hình bỗng nhiên bạo khởi, xông về phía Tuế Nguyệt Thần Đăng.

Giờ phút này không có Đạo Dận chân nhân thôi trì, pháp trận tế đàn cơ bản đã hủy hết, thần đăng chỉ có thể dựa vào bản năng phòng ngự, phóng xuất ra tầng tầng kim quang, ngăn cản Hắc Thiên Ma Tổ.

Trong miệng Ma tổ không ngừng chửi bới, bắt đầu vung quyền đánh tới thần đăng, toàn thân tuôn ra khói đen mãnh liệt như núi lửa phun trào, bộc phát ra trận trận uy lực cường đại, làm cả toà đại điện rung mạnh không thôi.

Ánh mắt Hàn Lập ngưng tụ, liền nhìn thấy trong sương khói cuồn cuộn, mơ hồ có một thân ảnh to lớn nổi lên, tựa hồ là chân thân yêu ma của Hắc Thiên Ma Tổ kia, bất quá giống như một loại pháp tướng nào đó lộ ra bên ngoài, cũng không phải thực thể. Nhưng dù như thế, khí thế trong sương khói bạo phát ra hùng hồn, cũng đủ làm cho người rung động.

Chỉ thấy thân ảnh tựa như sinh ra mười hai cánh tay, ở trong sương mù cuồn cuộn vung múa lên xuống, không ngừng đánh về phía Tuế Nguyệt Thần Đăng, đánh cho thần đăng rung mạnh kim quang, hỏa diễm phiêu diêu.

Rất nhiều dầu đèn văng ra, bắn tung toé bốn phía, hóa thành một biển lửa màu vàng, cơ hồ che khuất toàn bộ mặt đất đại điện, làm cho bọn Hàn Lập rối rít lùi gấp về phía rìa đại điện.

"Rầm rầm rầm "

Cả tòa đại điện rung mạnh không ngừng, trong biển lửa, đạo thân ảnh sương khói kia lại không ngừng chút nào nện như điên, trên thân có từng đạo ma khí ngưng thực phóng lên tận trời, không ngừng va đập vào nóc đại điện. Tuế Nguyệt Thần Đăng bị công kích thì không hư hao chút nào nhưng cả tòa đại điện có vẻ không chịu nổi. Rốt cuộc, trong một tiếng oanh minh kịch liệt, nóc Tuế Nguyệt điện bị bốc lên.

Theo đại điện sụp đổ, cấm chế tự nhiên mất đi hiệu dụng, đám người nhốn nháo từ trong điện thoát ra, phi độn tứ tán.

Lôi Ngọc Sách chẳng thể quan tâm tới Ngũ Hành Yên Không đại trận nữa, mà chỉ lo cõng Đạo Dận chân nhân đã hôn mê sau lưng, mang theo Tô An Thiến và người Thông Thiên Kiếm Phái còn lại, thừa dịp loạn trốn thoát. Nhưng mà, bọn họ vừa nổi độn quang lên, ngay ngoài đại điện có một cấm chế hoa sen màu đen to lớn bao phủ mọi thứ trong vòng trăm dặm. Cánh sen Hắc Liên tầng tầng lớp lớp, mỗi một cánh đều cao ngàn trượng, phía trên tụ lại một mảnh âm vân màu đen, bên trong truyền ra khí tức giống lão lão ma như đúc, đóng chặt hoàn toàn đường thoát của mọi người.

Đám người Thông Thiên Kiếm Phái không để ý tới những thứ này, một mực phóng về phía chân trời. Lúc tới gần, trên thân mọi người bộc phát ra trận trận kiếm quang rực rỡ, dung hợp với nhau, hóa thành một thanh ngũ thải kiếm quang to lớn, đâm thẳng tới đóa sen lớn màu đen kia. Nương theo "Coong" một tiếng duệ minh, kiếm quang ngũ sắc ầm vang vỡ nát, Hắc Liên lại hoàn hảo không chút tổn hại.

"Ồn ào quá! Không để cho lão phu yên tĩnh một chút!"

Giống như nghe được động tĩnh bên này, Đại Hắc Thiên Ma Tổ vốn còn đang so tài với Tuế Nguyệt Thần Đăng, lập tức nhướng mày, tiện tay chụp về sau một cái. Trong hư không liền có hắc vụ ngưng kết, hóa thành một cái bàn tay to lớn giữa trời chụp xuống, trực tiếp bắt tất cả người Thông Thiên Kiếm Phái vào trong tay, đem trở về.

Chỉ thấy đám người bị đại thủ tiện tay quăng ra, một lần nữa đập xuống đại điện. Trong hư không liền có từng đạo sương mù màu đen, ngưng tụ thành từng cây hắc tiên tráng kiện, đánh xuống phía bọn người Thông Thiên Kiếm Phái, ở trong vậy mà ẩn ẩn có tiếng sấm nổ vang, thanh thế kinh người.

"Các ngươi quấy nhiễu lão phu thanh mộng, quả thực tội ác tày trời, đừng có nghĩ mà trốn thoát được!" Thanh âm Hắc Thiên Ma Tổ từ trong hắc vụ truyền ra.

Bọn người Hàn Lập hai mặt nhìn nhau bay trở về, lơ lửng trên bầu trời Tuế Nguyệt điện.

"Giao Tam đạo hữu, đầu óc lão Hắc Thiên Ma Tổ này có vẻ rất không tỉnh táo?" Hàn Lập đã sớm phát giác được hành vi Hắc Thiên Ma Tổ có chút quái dị, nhịn không được truyền âm hỏi.

"Cái này. . ." Giao Tam nhất thời không biết nói gì.

Nhưng vào lúc này, khói đen trong đại điện bỗng nhiên cấp tốc co vào, giống như cá voi hút nước trở về, thân ảnh Hắc Thiên Ma Tổ một lần nữa hiện ra.

"Các ngươi nói, đồ chơi rách rưới này làm sao lại đánh không nát chứ?" Lão hơi nghiêng đầu, nhìn Tuế Nguyệt Thần Đăng vẫn hoàn hảo, tức giận không thôi.

Nói xong, ánh mắt lão chuyển động, nhìn hướng Ngũ Hành Yên Không đại trận đã không còn người điều khiển.

"A, đây là vật gì, tựa hồ thật thú vị, để lão phu chơi đùa chút, hắc hắc. . ." Đại Hắc Thiên Ma Tổ nói một câu không ai hiểu thấu như vậy làm đám người ở đây trợn mắt hốc mồm.

Sau đó lão tự nhảy vào trong trận. Vừa vào trong trận, trên mặt lão lại hiện ra một vẻ nghi hoặc, tự lẩm bẩm: "Cái đồ chơi này dùng thế nào . . ."

"A, đúng rồi . . ." Suy nghĩ nửa ngày, lão bỗng nhiên vỗ tay một cái, nói ra.

Vừa dứt lời, quanh thân lão bỗng nhiên quang mang đại tác, phía sau có năm đạo tiên linh lực ngưng tụ thành quang trụ như là chân nhện thò ra ngoài, chia ra hạ xuống năm kiện bảo vật như trường kiếm màu vàng và đại ấn màu vàng. Bất quá mười mấy hơi thở công phu, năm kiện Tiên khí phẩm giai không thấp đó vậy mà bị lão luyện hoá sơ bộ.

Ngay sau đó, chỉ thấy trong miệng lão yên lặng ngâm tụng vài câu, trên các loại bảo vật lập tức tỏa ra ánh sáng. Ngũ Hành Yên Không đại trận vậy mà một lần nữa vận chuyển lên, ngưng tụ ra một quả cầu ánh sáng năm màu, bao phủ Hắc Thiên Ma Tổ vào trong.

"Lão đây là. . ." Hàn Lập nhướng mày, nghi hoặc nói.

"Chẳng lẽ . . ." Thần sắc Giao Tam cũng biến đổi, thì thào nói ra.

Sắc mặt Kỳ Ma Tử âm tình bất định, ánh mắt dao động, không biết đang suy nghĩ gì.

Lúc mọi người ở đây còn đang nghi hoặc, hai tay Hắc Thiên Ma Tổ bỗng nhiên bấm pháp quyết, trong lòng bàn tay sáng lên từng đạo quang mang, bay vào trong Ngũ Hành Yên Không đại trận.

Ngũ sắc quang cầu do đại trận ngưng tụ ra lập tức giống như bị kích thích, quang mang đột nhiên sáng rực lên. Một cỗ lực lượng yên diệt (bào mòn) hư không lập tức từ trong màn sáng lan tràn ra, Hắc Thiên lão ma thân ở trong đó mặt mũi tràn đầy vẻ hưng phấn, vừa mới mở miệng hô một tiếng "Sảng khoái", thân thể liền ầm ầm vỡ vụn ra, hóa thành một mảnh bột mịn màu đen.

Bốn phía đại điện hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều chưa tỉnh hồn lại, đối với sự tình phát sinh trước mắt cảm thấy khó có thể lý giải được.

"Lão ma này. . . Chơi chết chính mình rồi?" Hồ Tam lẩm bẩm nói.

"Lão không chết, quả nhiên là lão già điên . . ." Hàn Lập khẽ thở dài một tiếng, kết luận nói.

Tiếng nói của hắn vừa dứt, trong ngũ sắc quang cầu bỗng nhiên dâng lên một đoàn khói đen, ngưng tụ lại một chỗ, một lần nữa hiển hóa ra một bóng người, tự nhiên chính là Hắc Thiên Ma Tổ.

"Ha ha. . . Sảng khoái, đã lâu rồi không có tắm rửa, lần này. . ." Thân hình lão ma vừa mới hiển hiện, liền thoải mái cười to nói.

Chỉ là lão chưa nói xong, ngũ sắc quang cầu lại lần nữa loé lên quang mang, lực bào mòn lại bộc phát ra, thân hình của lão lại lần nữa vỡ nát ra, biến thành bột mịn. Nhưng ngay sau đó, lại có một đoàn sương mù dâng lên, thân ảnh của lão lại lần nữa ngưng tụ ra.

"Có thể rửa sạch. . ." Giống như trước đó, lời lão ma vừa mới nói thêm còn chưa hoàn tất, thân thể lại lần nữa bạo liệt ra.

"Đầu óc lão ta tuyệt đối không ổn . . ." Lần này, Hồ Tam không dám mở miệng nói, mà yên lặng truyền âm cho Giao Tam và Hàn Lập.

Trong lúc nhất thời, trong Ngũ Hành Yên Không đại trận tiếng oanh minh không ngừng vang lên, thân hình Hắc Thiên Ma Tổ ở bên trong không ngừng bạo liệt, lại không ngừng gây dựng lại, cứ vậy lặp đi lặp lại. Chỉ là càng về sau, thân hình của lão càng ngưng thực, Yên Không đại trận như muốn đánh tan, trở nên càng ngày càng khó.

Hắc Thiên Ma Tổ bắt đầu như nổi trên mặt nước, khi thì quạt tứ chi bơi ngửa trong màn sáng năm màu, khi thì thân thể co lại như bơi chó trong hư không, không để ý chút nào đến ánh mắt người chung quanh, làm mãi không biết mệt.

Rốt cuộc, theo Ngũ Hành Yên Không đại trận công kích lão càng ngày càng vô lực, mà lão ma cũng có chút chán chường.

"Cái đồ chơi này căn bản không chơi được lâu a. . ." Hắc Thiên Ma Tổ tự lẩm bẩm một câu.

Nói xong, pháp quyết trên tay lão biến đổi, hai tay kình thiên, bỗng nhiên rót tiên linh lực vào các tiên khí. Chỉ thấy trên tiên khí đột nhiên sáng lên quang mang, năm đạo quang mang màu sắc khác nhau phun ra ngoài, đột nhiên tụ hợp thành ngũ sắc quang cầu.

Quang mang trên ngũ sắc quang cầu đột nhiên chớp một cái, một cỗ lực lượng yên diệt mạnh hơn xa trước đó lập tức bộc phát ra. Thân thể Hắc Thiên Ma Tổ lập tức theo âm thanh bạo liệt ra, biến thành bột mịn. Cùng lúc đó, màn sáng năm màu rung động không thôi, từng đợt gợn sóng hư không không ngừng khuấy động mắt thường có thể thấy được. Từng ngũ sắc quang cầu lớn chừng quả đấm từ trên đó tách rời, bay ra bốn phương tám hướng. Mặc dù mỗi một quang cầu có thể tích không lớn nhưng ở trong lại ẩn chứa yên diệt chi lực của đại trận.

Bọn Hàn Lập cũng biết mình không có thể phách và tu vi giống Hắc Thiên Ma Tổ, tự nhiên không dám nghênh kích, vội rối rít tránh né.

Trong lúc nhất thời, bốn phía đại điện màu vàng óng vang lên tiếng oanh minh không ngừng, bốn vách tường cung điện coi như nguyên vẹn lập tức bị quang cầu đập nện thủng đến trăm ngàn lỗ, gần như lung lay sắp đổ, không thể nào chèo chống quang cảnh lâu hơn được nữa.

Hàn Lập đã sớm lùi nhanh ra xa, tận lực rời xa Tuế Nguyệt điện. Nhưng mà, ngay lúc hắn khó khăn lắm mới tránh thoát một ngũ sắc quang cầu xuyên thấu qua vách tường bay vụt đến, thân ảnh Kỳ Ma Tử lại xuất hiện bên cạnh hắn, trong tay nắm chiếc rìu ngắn màu đen, bổ liên tục mười mấy rìu tới hai bên Hàn Lập.

Trong hư không tiếng xé gió đại tác, tầng tầng phủ ảnh màu đen từ hai bên bao bọc đánh đến, làm cho Hàn Lập không thể không nghịch chuyển Chân Ngôn Bảo Luân, thân hình bỗng nhiên nhảy lên, lao lên trên không. Kết quả, phía trên hư không lại có một ngũ sắc quang cầu bắn thẳng đến, hắn căn bản không thể tránh.

Tình thế trong thoáng chốc tràn ngập nguy cơ!

Mời độc giả đăng ký kênh YouTube Bạch Ngọc Sách để nghe: Phàm Nhân Tu Tiên 2

Mời các Phàm mê đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Phàm Nhân Tu Tiên Chi Thiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch