Chương 1: Tiểu Tửu Hiên

Số từ: 1713

Quyển 1: Phá Diệt Viện - Thập Tử Nhất Sinh

- Tiểu tử thúi, cho một vò Thiết Hỏa - Một đại hán cao lớn, khuôn mặt đen nhẻm bước vào quán rượu, bên ngoài quán treo lủng lẳng một cái biển nhỏ “Tiểu Tửu Hiên”.

- Tới đây, tới đây - Tiểu nhị vội chạy đến, là một cậu bé chỉ chừng bảy, tám tuổi. Khuôn mặt nó thanh tú, trán cao, con mắt sang ngời ánh lên vẻ trí tuệ mà một đứa bé tầm tuổi này không nên có. Một tay nó cầm vò rượu, một tay nó cầm cái khăn, lau bàn sạch sẽ cho đại hán.

- Quan đại ca, hôm nay rảnh rỗi lại qua đây, không sợ Lan tẩu đánh sao.

“Quan đại ca” đỏ mặt, thả cái túi trên lưng xuống đất. Tiểu nhị, gọi là Lạc Phi, tinh mắt thấy trên cái túi có vết máu.

- Con mẹ nó, ta mà lại sợ con sư tử ấy hử.

Vừa nói hắn vừa lấm lét nhìn xung quanh một chút, không thấy ai gần đó liền dõng dạc nói với tiểu nhị:

- Nhìn đây, một con heo yêu thật to, một chứ mười vò ta uống cũng được.

Lạc Phi híp híp mắt cười với hắn:

- Đệ biết rồi, nay Quan đại ca không sợ hổ, không ngại sư tử, chỉ sợ đệ đi mách lẻo với Lan tẩu.

Quan Vị phun ngụm rượu vừa uống ra, trợn mắt nhìn Lạc Phi, nó trợn mắt ngó lại, mắt to trừng mắt nhỏ. Cuối cùng Quan Vị chịu thua, khẩn khoản nói:

- Tiểu Phi Phi, tiểu tổ tông, ta mời đệ chân heo nướng nhé?

Lạc Phi cười hì hì:

- Đừng gọi đệ là Tiểu Phi Phi, nghe yểu điệu quá, chân heo nướng đệ cũng muốn, nhưng đệ lại càng muốn Hồn Tinh của nó. - Vừa nói nó vừa đá đá cái túi - Đệ nghe Hoa tỷ nói Yêu Thú sẽ có tỷ lệ có Hồn Tinh.

- Chuyện nhỏ - Quan Vị cười hà hà, lôi ra một viên tinh thể màu vàng nhỏ bằng đầu ngón tay, đưa cho Lạc Phi. - Đây, cho đệ. Thời buổi khó khăn, con nít cũng ranh như quỷ.

Hắn vừa uống rượu vừa lắc đầu chép miệng, vừa lén lút liếc ra cửa. Vừa định đứng dậy chuồn mất thì quần bị kéo căng ra. Lạc Phi nheo mắt nguy hiểm nhìn Quan Vị, một tay nắm quần hắn, một tay xòe ra:

- Tiền rượu a Quan đại ca, một vò rượu nửa văn tiền.

- Hỗn đản, Lạc Vũ, người về từ lúc nào? - Quan Vị sửng sốt nhìn về phía sau Lạc Phi, mắt mở to. Tay Lạc Phi liền buông quần hắn ra, nắm lấy quần mình, hoảng hốt quay lại thì không thấy ai. Ngay khi đó Quan Vị đã biến mất như một cơn gió.

- Hoa tỷ, đại phôi đản quỵt tiền rượu của ta.

Lạc Phi chạy vào trù phòng, tố khổ với một nữ tử đang nấu ăn. Dáng người nàng cao ráo, chỗ nào cần lồi thì lồi, chõ nào cần lõm thì lõm. Tuy nhiên khuôn mặt nàng không được xinh đẹp lắm, thậm chí có thể nói là hơi xấu. Tóc nàng buộc gọn gàng phía sau, quần áo vương chút mùi dầu mỡ, nhẹ nhàng cười:

- Quan Vị quỵt tiền rượu hả, kệ hắn đi, cũng lâu rồi hắn mới thoải mái uống như vậy. Lan Tẩu cũng thật là, quản hắn chặt quá.

Lạc Phi bấm đốt ngón tay tính toán, lẩm bẩm:

- Tháng này lại bị ăn quỵt, còn có ba văn tiền. Ngày mai phải lên đường vào thành rồi, còn chưa đủ tiền mua vài bộ quần áo. Hoa tỷ, đại tỷ tỷ, tỷ cầm dao đi đâu. Tỷ tỷ, ngược hướng rồi, đại phôi đản uống rượu xong hay trốn ra sau núi đó đó…

Thêm một ngày thôn nhỏ gà bay chó sủa, văng vẳng tiếng gầm đòi nợ của Như Hoa cùng tiếng rên rỉ của Quan Vị, xen lẫn vào đó là giọng “bơm đểu” của Lạc Phi và tiếng than thở của Lan Tẩu. Thôn dân chỉ biết đồng tình nhìn “Quan đại ca” bị hai nữ tử và một đứa bé hành lên bờ xuống ruộng, ai, thanh niên số khổ.

Nơi này là Huy Hoàng Thôn, thôn bé xíu, nằm phía Đông thành Thiên Loa. Quán rượu nơi Lạc Phi và Như Hoa sinh sống có tên là Tiểu Tửu Hiên. Huy Hoàng Thôn tuy chỉ là một thôn rất nhỏ nhưng tên lại rất kêu, tất cả là nhờ khả năng đặt tên vô tiền khoáng hậu của trưởng thôn đại nhân.

Trưởng thôn đại nhân, Lạc Vũ, lại là một tên có trình độ văn vở còn thấp hơn cả khả năng cảm nhận âm nhạc của một con trâu (thật ra so sánh với trâu thì đúng là hơi tội cho con trâu, mà ngay trong Tiểu Tửu Hiên cũng có nuôi một con trâu vậy). Nghe nói trong truyền thuyết hắn mất ba ngày đắn đo không biết đặt tên thôn là gì cho thật ngầu. Đột nhiên Lạc Vũ nhớ lại có một lần hắn đi qua một tòa thành rất lớn, rất đông người, tên là Huy Hoàng Chi Thành. Hắn liền đặt luôn tên thôn của mình lập ra là Huy Hoàng Thôn, ý là thôn của hắn cũng sẽ lớn, sẽ “huy hoàng” giống tòa thành kia. Đầu thôn hắn mở một quán rượu nhỏ, đặt tên là Tiểu Tửu Hiên.

Lạc thôn trưởng của chúng ta thích đánh bạc, thích đi đây đi đó, thần thần bí bí, có khi cả năm không nhìn thấy hắn lần nào. Ngoài ra vị đại nhân này lại đặc biệt ưa thích chõ mũi vào chuyện của người khác. Lạc Phi là hắn nhặt được ở Vô Biên Hải Vực từ khi còn đỏ hỏn (đấy là Lạc Vũ kể cho Lạc Phi như vậy, tuy nhiên với cái nhân phẩm vứt cho chó gặm của Lạc Vũ thì Lạc Phi không tin cho lắm, nó tin nó bị bắt cóc nhiều hơn). Lúc đó do không biết tên nên hắn đặt tên là Lạc Phi.

- Tiểu Phi Phi à, thật ra lúc đó ta định đặt tên cho đệ là Lạc Cẩu. Vì lúc đó trông đệ thật giống một con chó nhỏ. Tiểu Cẩu Cẩu, không phải rất hay sao. - Lạc Vũ từng có lần đắc ý nói như vậy, kết quả bữa tối hôm đó Lạc Phi cho hắn ăn toàn bột ớt, làm Lạc thôn trưởng ngồi nhà xí mất cả đêm.

Lạc Vũ cứu được Như Hoa khi hắn đi qua Đoạn Phong Nhai. Thương đội của nàng bị một đám sơn tặc tấn công, bị giết hết. Như Hoa sau đó đi cùng Lạc Vũ, chăm nom cho Lạc Phi. Lạc thôn trưởng ngại hai người phiền phức nên về đây xây dựng một cái thôn nhỏ. Còn mang từ đâu về một con trâu cao lớn, đen xì, gọi là Đại Hắc. Đại Hắc ban đầu rất hung dữ, còn từng húc sập Tiểu Tửu Hiên một lần, sau đó bị Như Hoa treo lên lửa nướng ba ngày ba đêm mà không chết, nhưng cũng thành thật hơn.

Ở Huy Hoàng Thôn có lẽ Đại Hắc là bạn duy nhất của Lạc Phi, vì thôn cũng không có nhiều người, và cũng không có đứa trẻ nào khác ngoài nó. Những người tìm đến đây hầu hết là dân tị nạn các nơi, không vào được Thiên Loa Thành nên xin ở lại. Cũng có những người giống như Lạc Phi và Như Hoa, được Lạc Vũ mang về (Như Hoa từng sâu sắc kháng nghị khi Lạc thôn trưởng mang về mấy thiếu nữ). Sau vài lần tổ chức hỉ sự cho các thôn dân thì cũng được hai mươi, ba mươi hộ dân. Quan Vị và Lan Tẩu là một trong số đó.

- Đại Hắc, cho ngươi.

Lạc Phi vừa gặm một cái chân heo nướng, ném một cái khác cho Đại Hắc. Nó vừa ăn vừa than thở:

- Trâu nhà người ta ăn cỏ, trâu nhà ta chỉ ăn thịt. - Rồi nó quay sang Như Hoa đang chải tóc - Tỷ tỷ, tỷ thật không ăn?

Như Hoa đáp:

- Tiểu hỗn đản, ăn đi, no chết ngươi, ăn gần hết rồi mới nhớ đến ta.

Lạc Phi híp mắt cười:

- Đâu có, tỷ cũng biết đệ quan tâm tỷ nhất mà.

- Hừ hừ, chỉ nịnh nọt là giỏi - Như Hoa cười mắng. Đại Hắc hừ hừ khinh bỉ nhìn Lạc Phi, nó trợn mắt nhìn lại. Một người một trâu liền lao vào đánh nhau.

Như Hoa bỏ gương đồng xuống, gằn giọng:

- Hai tên các ngươi, cút ra xa một chút cho ta, tên nào phá nhà ta chặt.

Lạc Phi và Đại Hắc ngoan ngoãn đi xa một chút, lại đánh nhau. Tiếng chửi mắng, tiếng trâu rống vang lên ầm ĩ.

- Đúng là hai cái đầu trâu. - Như Hoa bực mình, rồi lại phiền muộn nghĩ ngợi - Tên hỗn đản Quan Vị, một phân tiền cũng chẳng có, cũng chỉ đành lấy tạm cái chân heo. Ngày mai chắc phải lấy chút tiền tiết kiệm ra tiêu tạm vậy.

Nghĩ đến chân heo nướng nàng cũng thèm rỏ dãi, nhưng sờ xuống cái bụng phẳng lì của mình, nàng lại không muốn:

- Không thể ăn, chân heo thật nhiều mỡ, người ta ăn vào sẽ bị béo.

Cốp! Một viên đá bay đến đập vào trán nàng, nổi lên một cục u nho nhỏ. Lạc Phi nhìn Đại Hắc, Đại Hắc nhìn Lạc Phi, cả hai quay lại nhìn Như Hoa. Lạc Phi thì thầm nói:

- Đầu trâu chết bầm, ta chạy bên phải, ngươi chạy bên trái, thế nào?

Đại Hắc gật gù vẫy đuôi đồng ý, cả hai lập tức chia ra chạy, phía sau là tiếng gầm của Như Hoa:

- Con trâu chết bầm, con quỷ nhỏ kia, đứng lại cho lão nương.