Chương 10: Kỳ Tuyển Chọn

Số từ: 1563

Một ông lão râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, dáng vẻ hiền lành tiến đến, bên cạnh ông dắt theo một bé gái phấn điêu ngọc trác, đang tò mò nhìn xung quanh. Phía bên kia là một người đàn ông rất to lớn, cơ bắp cứng rắn lộ ra ngoài, đi cùng ông ta là một thiếu niên mặt trắng bệch, có vẻ ốm yếu bệnh tật. Một khí thế vô hình tràn ngập không gian. Chỉ trong một tửu điếm nhỏ xuất hiện đến ba đại cao thủ có chiến lực cực mạnh của ba Đại Gia Tộc, không ai chịu nhường ai. Chỉ có Lạc Phi không tim không phổi vẫn tiếp tục ăn, không gian xung quanh bàn không hề bị ảnh hưởng. Lạc Phi trợn mắt:

- Đông thế này rồi ai trả tiền?

Hiện trường bất chợt sững lại, khí tràng các đại cao thủ phát ra bỗng nhiên tan biến hết theo câu nói của Lạc Phi. Như Hoa bật cười:

- Các vị mời ngồi, không nên căng thẳng như vậy.

Lạc Phi liếc mắt nhìn mọi người một lượt, mắt nó sáng lên khi nhìn thấy tiểu cô nương:

- Tiểu muội muội, lại đây ngồi cạnh ca ca, ca ca là người tốt.

Như Hoa che mặt thở dài, Lạc Vũ khóc ròng: “Con mẹ nó, mất hết cả thể diện.”

Cô bé nấp sau lưng ông lão, chỉ lộ ra đôi mắt trong sáng lấp lánh:

- Gia gia nói tất cả những người tự nhận mình tốt đều là người xấu, ngươi là ca ca xấu.

Lạc Phi đỏ mặt. Thiếu niên ốm yếu tới cạnh Lạc Phi ngồi xuống, mỉm cười nói:

- Tiểu tử Trần Bộ Lĩnh xin chào các vị tiền bối. Cơ Nhi, lại đây với ca ca.

Cô bé chạy đến ngồi giữa Lạc Phi và thanh niên, nói:

- Xin chào các vị đại thúc, đại bá, con là Tiểu Cơ Nhi. - Nói xong nàng lườm lườm Lạc Phi - Bộ Lĩnh ca ca tốt nhất. Ca ca xấu không được làm hại Bộ Lĩnh ca ca.

Lạc Phi á khẩu, đổ mổ hôi đầy đầu. Như Hoa tủm tỉm cười nhìn nó, có vẻ rất thích nhìn Lạc Phi bối rối. Lạc Vũ không quan tâm đến mấy đứa trẻ, chỉ nhìn chằm chằm ông lão tóc bạc, mở lời:

- Huyết Phi Phong Âu tiền bối, đã lâu không gặp.

Ông lão mỉm cười hiền lành, ngồi xuống bên cạnh Ngô Xương Văn:

- Ta không ngờ gặp lại ngươi ở đây. Đây là gia đình nhỏ của ngươi sao?

- Tiền bối nói đùa rồi, đây là hảo hữu của ta, Như Hoa cô nương. Còn đây là đứa trẻ ta nhặt được, gọi là Lạc Phi. - Lạc Vũ nhẹ giọng nói - Tiểu Bất Hối, vẫn tốt chứ?

- Bất tất phải nói những chuyện như vậy. Với lại, ngươi cũng không có tư cách biết.

Ngô Xương Văn và cao thủ Trần Gia lặng im quan sát, có vẻ như vị cao thủ thần bí này có chút khúc mắc với Âu Gia, đối với họ, đây là tin tức tốt. Cảm thấy không khí có chút áp lực, Như Hoa lên tiếng:

- Huyết Phi Phong Âu Dạ Trưởng Lão, ba trăm năm trước Âu Gia xảy ra xung đột với một trong Thập Nhị Yêu Tộc, Hầu Tộc. Âu Dạ tiền bối dẫn đầu lực lượng tinh anh của Âu Gia tiêu diệt năm trên mười hai nhánh quân của Hầu Tộc, đồng thời rút lui an toàn mà không thiệt hại quá nhiều. Danh hiệu Huyết Phi Phong cũng có từ đó. Có vẻ như ba trăm năm nay Âu tiền bối ngày càng mạnh hơn thì phải?

- Già rồi, già rồi, không thể so với thế hệ trẻ các ngươi được. - Âu Dạ lắc đầu, nói.

Như Hoa quay sang người đàn ông cao lớn:

- Kim Cang Chiến Thần Trần Hiểu, một mình đại chiến năm ngày năm đêm với ba Ngụy Vương của Yêu Tộc, bao gồm Nghĩ Tộc, Hổ Tộc, Ưng Tộc. Kết quả Ngụy Vương Hổ Tộc chết trận. Ngụy Vương Ưng Tộc, Nghĩ Tộc trọng thương bỏ chạy, không sai chứ?

- Chính là tại hạ - Đại hán to lớn ồm ồm xác nhận.

- Đoạt Mệnh Tiễn Ngô Xương Văn, mười hai tuổi Sơ Thể Đại Thành, mười lăm tuổi đột phá Nhất Trọng Thiên, mười bảy tuổi đột phá Nhị Trọng Thiên, vân du thiên hạ. Đột nhiên mất tích đến bốn mươi năm sau xuất hiện trở lại, đã thành công đột phá Bát Trọng Thiên. Một mũi Đoạt Mệnh Tiễn bắn ra, mục tiêu chắc chắn phải chết. Ta rất tò mò về giai đoạn mất tích của các hạ. - Lạc Vũ hít một hơi thật sau, bỏ qua Âu Dạ, nhìn đến bạch bào trung niên nhân.

- Không dám nhận, tại hạ còn rất kém - Ngô Xương Văn cung tay với Lạc Vũ.

Lạc Vũ nâng chén:

- Các vị đều là rồng trong loài người, đến, ta mời các vị một chén.

- Cạn.

- Cạn.

- Cạn.

Khi bốn chén rượu chạm vào nhau, thời gian, không gian như dừng lại. Một khắc sau, mặt Ngô Xương Văn đỏ lên, rút chén rượu của mình lại, tiếp sau đó là đến Trần Hiểu, chỉ còn lại chén rượu của lão giả Âu Dạ và Lạc Vũ. Sau cùng Âu Dạ rút lại chén rượu, thở dài than:

- Thiếu niên thiên tài, thật sự là thiếu niên thiên tài, các vị, mời.

Lạc Vũ chỉ mỉm cười không nói, ra hiệu mời mọi người, Như Hoa đứng dậy lấy thêm ba chén rượu nữa, rót lại rượu cho ba vị cao thủ. Vì khi đặt chén xuống cả ba đã hóa thành bụi, chỉ còn chén của Lạc Vũ là còn nguyên vẹn.

Ngô Xương Văn nói:

- Dám hỏi quý tính đại danh của các hạ. Nói ra thật xấu hổ, ta khá tự tin về kiến thức của mình, nhưng chưa từng gặp cao thủ nào như ngươi.

Lạc Vũ cười ha hả:

- Ta chỉ là một tên thôn dân quê mùa không hiểu chuyện mà thôi. Giới thiệu với các vị, đây là người nhà ta, Như Hoa, Lạc Phi.

Như Hoa đáp lễ:

- Các vị tiền bối khỏe.

Lạc Phi vẫn đang giải thích với tiểu cô nương Cơ Nhi: “Ta thật sự không phải người xấu.” - Thấy mọi người đều nhìn đến nó, nó liền ưỡn ngực tự giới thiệu:

- Chào các vị đại bá, đại thúc, ta tên Lạc Phi, năm nay đã được tám cái xuân xanh, vừa mới đoạt giải nhất Hội Tỷ Võ Ngô Gia. - Nó đắc ý nói, liếc liếc cô bé ngồi cạnh mình.

Ngô Xương Văn ngạc nhiên:

- Thì ra đây là cậu bé thiên tài đã đánh bại Hàn Lực của Hàn Phong Sơn Trang sao, quả là thiếu niên hào kiệt.

- Không dám, không dám. - Lạc Phi cười hề hề, mặt không đỏ tim không nhảy.

Trần Hiểu mắt lóe tinh quang, Hàn Phong Sơn Trang đến tham gia Hội Tỷ Võ của Ngô Gia, việc này rất có thể có hàm ý nào đó, cần bẩm báo với gia chủ. Phía bên kia Âu Dạ cũng âm thầm kinh ngạc, chuyến đi này không tồi. Ông vuốt râu:

- Có thể đánh bại truyền nhân của Hàn Phong Sơn Trang. Như vậy có vẻ đủ tư cách tham gia Kỳ Tuyển Chọn rồi.

Không khí xung quanh liền chùng xuống. Như Hoa sắc mặt nghiêm trọng, Lạc Vũ ngừng cười, nhìn chằm chằm Lạc Phi. Trần Bộ Lĩnh ngạc nhiên, Tiểu Cơ Nhi sửng sốt nhìn mọi người, ở đây chỉ có nàng và Lạc Phi đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lạc Vũ chần chờ:

- Việc này…

Như Hoa ngắt lời hắn:

- Không có tuyển chọn gì hết, Tiểu Phi sẽ không tham gia - Nói xong nàng nhìn về ba vị khách không mời - Các vị chẳng phải đều cầu nhân tài như khát nước sao, ta cho Tiểu Phi đến một trong ba gia tộc các vị, thế nào?

Trần Hiểu chau mày nhìn Như Hoa:

- Tham gia tuyển chọn là trách nhiệm của mỗi nhân tộc, nếu đã đủ năng lực thì bắt buộc phải tham gia. Trần Gia chúng ta cáo lỗi.

Ngô Xương Văn cũng nói:

- Trần huynh nói đúng, thứ lỗi Ngô Gia ta không thể nhận.

Âu Dạ nhìn chằm chằm Lạc Phi, nó liền trợn mắt nhìn lại:

- Phải tham gia, Kỳ Tuyển Chọn đại diện cho sinh tử tồn vong của nhân tộc. Tiểu tử rất có tiềm năng, nhân tộc chúng ta cần những người như vậy.

Như Hoa đứng bật dậy đập bàn, toàn bộ bàn bằng gỗ Tử Đàn quý giá bị nàng đập một chưởng vỡ nát chia năm xẻ bảy, thức ăn trên bàn bắn tung tóe xung quanh, nhưng tới gần mọi người thì bị một khí tràng vô hình ngăn cản, rơi xuống đất. Nàng phẫn nộ quát:

- Tiểu nhị, tính tiền, chúng ta đi.