Chương 8: Sơ Thể Mạnh Nhất

Số từ: 1636

Khí thế của Lạc Vũ đến nhanh đi cũng nhanh, thoáng chốc hắn biến trở lại thành Lạc thôn trưởng đáng khinh. Hàn Kim Bảo nghi hoặc nhìn về phía hắn, lắc lắc đầu rồi lại quan sát võ đài.

Lạc Vũ cười hề hề:

- Tiểu Hoa Hoa, muội xem tên Tiểu Phi nhà chúng ta có thể thắng không?

Như Hoa khẳng định:

- Mặc dù đối thủ là truyền nhân một đời của Hàn Phong Sơn Trang, nhưng muội tin tưởng Tiểu Phi sẽ thắng.

Lập tức Lạc Vũ chạy lại một lão giả gần đó, đập túi tiền lên bàn, hô:

- Lão bá, ta cược tất cả chỗ tiền này. Lạc Phi thắng. Con mẹ nó, ta không tin ta không bao giờ cược thắng.

Lão giả có một chòm râu dê lấm tấm bạc, mặc một bộ áo xanh hơi cáu bẩn, đang ngôi sau một cái bàn nhỏ. Trên cái bàn có tấm biển gỗ “nhận đặt cược tất cả những gì ngươi nghĩ ra được”:

- Thành giao, tỉ lệ Lạc Phi thắng là một ăn hai. Hàn Lực thắng là hai ăn một.

Lạc Vũ nghi hoặc hỏi:

- Sao lão đánh giá tiểu tử Hàn Lực cao vậy.

Lão giả mỉm cười thần bí:

- Vì đó là người của Hàn Phong Sơn Trang, không phải sao?

Trong mắt Lạc Vũ lóe lên tinh quang, các thế lực ẩn thế Nhất Tháp Nhị Bảo Tứ Sơn Trang vô cùng bí ẩn. Người dân bình thường vốn không thể biết được, vậy mà một lão giả chủ trì cá cược lại biết đến, có điều kỳ lạ.

- Lão không phải người của Tin Tặc đấy chứ.

Lão giả không trả lời hắn, bật cười nói:

- Chàng trai, cùng xem trận đấu nào. Mong là ngươi cược trúng.

Phía trên đài, Hàn Lực vừa rút kiếm liền thủ thế. Công pháp nó tu luyện không hề thua kém Công pháp Cửu Đại Gia Tộc, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn, tên là Hàn Phong Cửu Tự Quyết. Lập tức, gió nổi lên. Theo lý thuyết, Hàn Lực mới là Sơ Thể Cảnh Giới, tuyệt đối không thể điều động Khí thuộc tính Phong chuyển thành thể thực chất là gió, thế nhưng Hàn Phong Cửu Tự quyết rất thần diệu, để cho nó có thể sử dụng một chút lực lượng của Nhất Trọng Thiên cảnh giới.

“Hàn Phong Kiếm Quyết, thức thứ nhất, Phong Chi Đao.” Hàn Lực thầm niệm, gió gào thét, hình thành nhiều lưỡi đao phong, đồng thời nó lao đến phía Lạc Phi. Được hỗ trợ thêm sức gió khiến nó trở nên nhanh hơn, lướt đi như bay. Nó quát:

- Hàn Phong Cửu Tự Quyết, Nhất Tự, Hàn Bạo.

Kiếm gỗ rời tay hướng Lạc Phi bắn tới theo một quĩ tích rất tinh diệu, kèm theo đó là từng luồng hàn khí tỏa ra từ kiếm, phát ra từng tiếng nổ ầm ầm.

Vẫn chưa kết thúc, hai tay Hàn Lực biến hóa, kết ấn:

- Hàn Phong Ấn, ấn thứ nhất, Song Long Ấn.

Trong tay nó bắn ra hai con rồng nhỏ, một đỏ một xanh cuốn lấy nhau bay tới. Đao phong, Kiếm gỗ, Ấn pháp hình thành thế tất sát với Lạc Phi.

Ngô Vĩ toát mồ hôi, thầm cảm thấy may mắn thiếu gia Ngô Thanh không gặp tiểu tử Hàn Lực này. Hàn Lực ra ba chiêu, uy lực đều cực lớn đối với cảnh giới Sơ Thể. Điểm đặc biệt là cả ba chiêu có quỹ tích rất tinh diệu, như được đo đạc để có thể chuẩn xác đánh trúng mục tiêu cùng một lúc. Như vậy không khác nào có ba tên Sơ Thể cùng công kích Lạc Phi.

Phía dưới võ đài. Lão giả cá cược gật gật đầu:

- Không hổ là truyền nhân của Hàn Phong Sơn Trang, rất mạnh.

Lạc Vũ cũng bất ngờ về sức chiến đấu của Hàn Lực, nhưng hắn lại càng nghi hoặc về lão giả râu dê hơn. Nhưng nhìn thế nào thì lão giả cũng không có chút khí chất của cao thủ nào. Chính Lạc Vũ cũng là cao thủ giả trư ăn thịt hổ nên hắn rất rõ ràng cách che giấu khí tức, nhưng thật sự hắn thấy lão giả bình thường đến không thể bình thường hơn. Ngay cả thanh đao của hắn cũng không có chút phản ứng nào.

- Hừ hừ, lão lừa bịp. - Lạc Vũ lẩm bẩm. Phía sau hắn, lão giả nhếch mép mỉm cười, tiếp tục quan sát trận đấu.

Trong lúc nước sôi lửa bỏng, Lạc Phi kinh ngạc hô lên:

- Í, hai con rắn.

- Là Rồng, không phải rắn. - Mặt Hàn Lực đỏ bừng:

Ngô Vĩ: “…”

Lạc Vũ: “…”

Như Hoa ôm bụng cười khanh khách.

Lạc Phi mặt không đỏ tim không nhảy, gào to lấy khí thế:

- Quyền Pháp Tiểu Tửu Hiên, Đả Trâu Nhất Quyền, phá! - rồi tung ra một đấm.

Ầm… Một tiếng nổ lớn vang lên, sàn võ đài vỡ ra, bắn tung tóe xung quanh, bụi dâng lên mù mịt. Thị dân vội vàng né ra xa miễn cho mảnh gạch rơi vào đầu nhưng không kịp, gây ra một mảnh hỗn loạn, tiếng chửi mắng vang lên khắp nơi.

Ngô Vĩ vội vàng lao vào giữa võ đài. Vừa lúc đó một bóng đen bay ra, hướng phía ngoài võ đài rơi xuống, Hàn Kim Bảo lập tức bay lên bắt lấy, là Hàn Lực. Kiếm gỗ của nó vỡ thành bốn, năm mảnh bắn ra xung quanh, hai tay áo bị phá nát, lộ ra cánh tay đầm đìa máu, ngất xỉu trong lòng Hàn Kim Bảo. Phía bên kia vụ va chạm, Lạc Phi vừa đi ra khỏi đống bụi, vừa ho khan, vừa lấy tay che mặt, nước mắt chảy ròng ròng:

- Ho chết ta rồi, còn rách áo nữa chứ, Hoa tỷ giết ta mất, áo này mới mua mất hai văn tiền đấy.

Ngô Vĩ phất tay xua tan đám bụi, sửng sốt nhìn sân võ đài bị đánh thành một cái hố, xung quanh hố là từng đường nứt sâu hoắm. Đã bao nhiêu năm rồi mới có một trận đấu đặc sắc như vậy của hai tiểu quỷ còn chưa đột phá Nhất Trọng Thiên. Nếu chúng trưởng thành thì không biết sức phá hoại sẽ khủng khiếp như thế nào a. Hắn công bố:

- Lạc Phi thắng.

Tiếng reo hò vang lên, Lạc Vũ nhảy cẫng lên ôm lấy lão giả:

- Ta biết mà, ta biết mà, trả tiền, lão bá, đến giờ trả tiền.

Lão giả trợn mắt, lưỡi thè ra ngoài, khò khè:

- Nhẹ, nhẹ tay….

Mắt Lạc Vũ lóe lên vẻ thất vọng, có lẽ lão giả đúng là một tên cố ý làm ra vẻ thần bí để gạt người. “Có lẽ ta đã quá nhạy cảm rồi” - hắn thầm nghĩ.

Như Hoa vội chạy lên đài, nhìn Lạc Phi từ trên xuống dưới. Thấy tiểu tử này dính đầy bụi bặm, ho đến chảy cả nước mắt thì bật cười:

- Đệ đệ, chúc mừng đệ, không ngờ đệ có thể đỡ được đòn hợp kích đó mà không bị thương đấy. Nhưng mà áo rách rồi.

Lạc phi cúi đầu nhìn tay áo rách rưới của mình, khóc lóc:

- Hoa tỷ, đệ hết tiền.

Như Hoa trợn trắng mắt, nàng thở ngắn than dài:

- Đệ đệ, nói thật thì ta cũng hết tiền, đệ tìm Vũ ca nhé. - Nói xong nàng chuồn mất.

Lạc Phi hướng Lạc Vũ hét lên:

- Vũ Ca, mua áo cho đệ.

- Bao có, bao có. - Lạc Vũ đang phấn khởi đếm tiền, hướng Lạc Phi nhe răng. Trong khi đó, lão giả râu dê đã biến mất. Lạc Vũ cùng không để ý đến lão ta nữa.

Hàn Kim Bảo ôm lấy Hàn Lực hạ xuống mặt đất, truyền Khí chữa trị thương thế cho nó, nói với Lạc Phi:

- Tiểu tử mạnh lắm, sư phụ ngươi là ai.

- Hẳn là Vũ Ca, huynh ấy dạy ta công pháp, Đại Hắc luyện tập với ta, Hoa tỷ chữa trị cho ta. Lão bá, Hàn tiểu đệ có đỡ chưa, Hoa tỷ chữa trị tốt lắm, để ta nhờ tỷ ấy.

Hàn Kim Bảo nhìn qua Lạc Vũ, lại nhìn Như Hoa rồi lắc đầu:

- Không làm phiền vị cô nương này, thương thế không đáng ngại. Sáu tháng sau là tới Kỳ Tuyển Chọn, Hàn Lực sẽ đến, mong rằng tiểu tử ngươi cũng đến.

Nói xong liền quay người rời đi.

- Thật là một lão bá kỳ quái - Lạc Phi phủi phủi bụi trên quần áo, hướng Ngô Vĩ nói - Đại huynh, huynh xem bắt đầu trận tiếp theo đi. Đệ không cần nghỉ ngơi đâu.

Ngô Vĩ kiểm tra một chút, ngạc nhiên thấy thật sự Lạc Phi không hề bị thương, đánh giá của hắn với Lạc Phi lại cao thêm vài phần. Hô lên:

- Trận tiếp theo, tuyển thủ kế tiếp lên đài.

- Bỏ cuộc, nhận thua. - Phía dưới có người thông báo lên.

- Tiếp theo, … lên đài.

- …, nhận thua…

- Tiếp…

- …thua…

Thấy không còn ai lên đài nữa, Ngô Vĩ tuyên bố:

- Lần tỷ võ hội này, Lạc Phi là người chiến thắng.

Như Hoa tươi cười nói với Lạc Vũ:

- Huynh thấy không, ngay cả truyền nhân một đời của Hàn Phong Sơn Trang cũng bại. Tiểu Phi nhà ta thật sự là một trong những Sơ Thể mạnh nhất!