Chương 14: Nhất Trọng Thiên - Đột Phá

Số từ: 1185

Một lúc sau, Như Hoa mở mắt, ngạc nhiên nhìn thấy Bộ Lĩnh đang vận khí tu luyện. Nàng gật đầu: “So với Tiểu Phi nhà ta cũng biến thái như nhau”. Bỗng từ phía thiếu niên phát ra lực hút càng lớn, Hậu Thiên Khí tập trung vào nó như một cơn lốc nhỏ.

Như Hoa lập tức giải phong căn phòng. Phía bên ngoài, người nhận ra đầu tiên là Lạc Vũ, nhưng hắn không động. Âu Dạ ngạc nhiên thầm nghĩ: “Nhanh như vậy đã chữa trị xong, chẳng lẽ Huyền Âm Chỉ của Phí Lão Ma tụt dốc rồi, hoặc thực lực cô gái kia quá mạnh.”

Trần Hiểu vội vảng đẩy cửa phòng, nhìn thấy cơn lốc Hậu Thiên Khí bao quanh Bộ Lĩnh thì cười lớn:

- Ha ha, hay lắm, đã sắp đột phá Nhất Trọng Thiên, không uổng công chúng ta tài bồi.

Ngô Xương Văn tay cầm chén rượu cứng ngắc: “Không biết Ngô Vân đã đột phá chưa, trong một đoàn đội việc cân bằng thực lực là rất quan trọng, nếu không sẽ thành quân tốt thí mạng.”

Lạc Phi lon ton chạy đến, tay kéo theo Tiểu Cơ Nhi:

- Đâu, đột phá đâu, ta cũng muốn đột phá.

Tiểu Cơ Nhi bĩu môi:

- Ca ca xấu, người ta đã đột phá rồi a, ca ca còn chưa đột phá nữa.

Lạc Phi đổ mồ hôi đầy đầu:

- Ta đợi khi nào muội đột phá sẽ đột phá.

- Ta đã đột phá được 1 tháng rồi, ca ca xấu chỉ biết thổi da bò a. - Cô bé bật cười khanh khách.

Lạc Phi đen mặt, Tiểu Cơ Nhi cười chảy cả nước mắt.

Ầm, luồng khí tản ra, một bóng đen từ trong đám khói lao vụt ra ngoài, giật lấy một cái rèm cửa cuốn lên người, tấm khăn lúc nãy lại bị bão Khí xé thành mảnh nhỏ khi thiếu niên đột phá.

Lạc Phi ngạc nhiên:

- Í, tiểu lừa trọc ở đâu ra, Bộ Lĩnh tiểu huynh đâu rồi.

Tiểu Cơ Nhi đỏ mặt:

- Ca ca xấu, đây chính là Bộ Lĩnh ca ca a. - Cô bé cũng suýt không nhận ra, may là khi nãy Bộ Lĩnh phát ra khí tức làm nàng thấy quen thuộc.

Trần Hiểu hấp tấp hỏi:

- Thiếu chủ, thiếu chủ đã thức tỉnh thuộc tính rồi chứ, là thuộc tính gì?

Trần Bộ Lĩnh trong mắt xẹt qua tia lạnh lẽo nhìn Trần Hiểu, bình tĩnh đáp:

- Là song thuộc tính, Thổ, Hỏa.

Lạc Vũ, Âu Dạ, Ngô Xương Văn, Như Hoa đều phát hiện tia sát khí như ẩn như hiện trong mắt thiếu niên, chỉ có Trần Hiểu do quá hưng phấn nên bỏ qua điều này. Hắn đang cười điên cuồng:

- Trời giúp Trần Gia ta, trời giúp Trần Gia ta. Đi, thiếu chủ, chúng ta cần trở về ngay.

Trong mắt Âu Dạ và Ngô Xương Văn toát lên vẻ giễu cợt, bọn họ là đối thủ, tự nhiên muốn gia tộc đối phương càng loạn càng tốt. Lạc Vũ chỉ mỉm cười nói:

- Chậm đã, Trần huynh đệ, chúng ta bàn đến vấn đề phí tổn chữa trị đã nhỉ.

Như Hoa tiếp:

- Ta đã sử dụng ba đóa Mạn Chi Hoa, năm đóa Hỏa Phụng Hoàng, số tài bảo này không thể quy ra tiền, mong Trần Gia đưa ra một cái giá thỏa đáng.

Trần Hiểu sắc mặt bỗng nhiển trầm xuống, hắn rất hiểu giá trị của những dược liệu kia, e là Trần Gia sẽ phải mất chút máu. Bù lại sẽ đạt được lợi ích khác to lớn hơn. Hắn cắn răng:

- Mười giọt Tiên Thiên dịch, mong cô nương nhận lấy. - Trên tay hắn xuất hiện một cái bình nhỏ, đưa về phía Như Hoa.

Như Hoa ngạc nhiên vui sướng cầm lấy chiếc bình, nàng thử mở ra, một luồng khí phát ra khiến cho tất cả mọi người ở đây đều thoải mái. Nàng lập tức đóng nắp lại:

- Cảm tạ các hạ, ta rất hài lòng.

Trong mắt Trần Hiểu hiện rõ sự đau lòng, hắn cung tay nói:

- Các vị, hẹn một tháng nữa tại Âu Gia, thiếu gia, chúng ta đi.

Bộ Lĩnh cúi đầu với Như Hoa, nó lại gần Lạc Phi nói:

- Tiểu Phi, đệ cho phép ta gọi đệ như vậy nhé, năm nay ta mười tuổi, hơn đệ một tuổi, mong rằng sau này chúng ta sẽ là huynh đệ tốt. Tiểu Cơ Nhi cũng là muội muội tốt của ta. - Nó vội vàng nói thêm khi thấy cái bĩu môi của Tiểu Cơ Nhi.

Lạc Phi cười hì hì:

- Chắc chắn rồi, một tháng sau gặp lại huynh ta sẽ đột phá, ta sẽ không thua kém mọi người.

Bộ Lĩnh cười lớn:

- Ha ha, tốt lắm, chúng ta sẽ cùng tiến vào vào Phá Diệt Viện. Các vị, hẹn gặp lại.

Âu Dạ cũng đứng lên, hướng về Lạc Vũ nói:

- Làm phiền các vị, Cơ Nhi, chúng ta trở về.

Tiểu Cơ Nhi chạy tới nắm tay ông lão, quay lại làm mặt quỷ với Lạc Phi:

- Ca ca xấu, phải nhanh đột phá đấy nhé.

Lạc Phi tự tin nói:

- Yên tâm, ta sẽ đột phá.

Ngô Xương Văn mỉm cười:

- Hẹn một tháng sau ở Âu Gia, Ngô Vân sẽ tới, các vị, bảo trọng.

Thoáng cái, cả bàn lớn chỉ còn lại Lạc Vũ, Lạc Phi và Như Hoa. Lạc Phi gắp thêm miếng thịt, hỏi:

- Rồi ai trả tiền.

Lạc Vũ liền đứng lên, hô:

- Tiểu nhị, thanh toán.

- Đến đây, đến đây, đại gia, bàn tiệc này của đại gia 20 bách.

Lạc Phi phụt miếng thịt đang nhai ra ngoài, thất thố:

- Cướp, ăn cướp à.

Lạc Vũ khinh bỉ nhìn nó, tiểu nhị cũng len lén khinh bỉ nhìn nó:

- Tiểu Phi Phi, đây gọi là quí tộc, hiểu chưa. Tiền đây, cầm lấy. Hoa Hoa, Tiểu Phi Phi, ta có việc đi trước.

Lạc Phi ngạc nhiên nhìn hắn chạy như bay ra khỏi tửu điếm, nói với Như Hoa:

- Hoa tỷ, tỷ có thấy hôm nay phong cách của Vũ ca là lạ không? Lại chủ động trả tiền?

Lạc Vũ vừa đi ra khỏi tửu điếm, đột nhiên vang lên tiếng hét như sói tru, như bà đẻ, như … một cái gì đó rất đau khổ, tê tâm liệt phế:

- Aaa, Lạc Vũ, ta với ngươi không đội trời chung.

Lạc Vũ tán thưởng:

- Giọng to, trung khí mười phần, chứng tỏ tu vi có tiến bộ. - Tay hắn tung tung túi túi tiền 1000 bách phần thưởng hội tỷ võ - Ta nói là không về nhà trộm tiền nữa a, chứ không có nói ở ngoài không trộm tiền. Đi, đi đổ phường Trần gia náo nhiệt.

Hắn phấn khởi biến mất trong dòng người.