Chương 13: Trần Bộ Lĩnh - Đinh Bộ Lĩnh

Số từ: 1072

Tiểu Cơ Nhi reo lên vỗ tay. Kể từ lúc biết được mình sắp tham gia một chuyến đi hung hiểm lành ít dữ nhiều, cô bé chỉ nghĩ rằng có càng nhiều người sẽ càng an toàn hơn một ít. Như Hoa hơi thất vọng, tuy nhiên sâu trong ánh mắt của nàng cũng có chút vui mừng. Tiểu Phi của nàng đã trưởng thành rồi.

Âu Dạ vuốt râu mỉm cười:

- Như vậy tạm thời danh sách của Thiên Loa Thành sẽ là Trần Bộ Lĩnh, Ngô Vân, Lạc Phi, Tiểu Cơ Nhi. Kỳ Tuyển Chọn lần này ta đặt hi vọng rất lớn. Mong rằng tất cả sẽ thông quan.

Ngô Xương Văn cũng gật đầu:

- Ngô Vân thật sự rất xuất sắc, còn mạnh hơn ta năm đó. Ngô gia cũng rất hi vọng vào lần tuyển chọn này.

Chỉ có Trần Hiểu vẫn chăm chú nhìn vào Như Hoa, khàn khàn hỏi:

- Như Hoa cô nương, cô nương có thể chữa trị cho thiếu chủ nhà ta trước khi lên đường không?

Như Hoa liếc qua Trần Bộ Lĩnh, vẫy tay nói:

- Ngươi lại đây.

Lạc Vũ hướng Trần Hiểu giải thích:

- Hoa Hoa nhà ta là thuộc tính dị Ngũ Hành. Ta cũng không rõ chính xác nó là gì, chỉ là tác dụng chữa trương của nó rất thần kỳ, không có một tu luyện giả nào ta từng gặp có thể theo kịp nàng. Ngươi cứ yên tâm.

Trần Hiểu gật gật đầu, chăm chú nhìn vào Như Hoa và thiếu niên. Hắn thấy nàng cau mày thì tim giật thót một cái.

- Ta cần có phòng riêng, Bộ Lĩnh, theo ta.

Nàng liền đứng dậy, dẫn đầu đi vào một căn phòng trống gần đó, dùng Khí phong bế để âm thanh không thoát được ra ngoài.

- Trước hết, ta không quan tâm ngươi là ai, cũng không quan tâm ngươi sẽ làm gì, quan trọng là ngươi phải bảo hộ được cho Tiểu Phi. - Nàng nói.

Bộ Lĩnh khẳng định:

- Hoa tỷ tỷ yên tâm, chỉ cần khỏi bệnh. Ta chắc chắn sẽ làm được.

- Vậy được, ta chấp nhận. Đầu tiên, ngươi trúng không phải Huyền Âm Công của Phí Lão Ma, mà là Thái Huyền Công Pháp, Chưởng Kỹ độc môn của Trần Gia!

Trần Bộ Lĩnh sửng sốt, sắc mặt nó từ trắng chuyển sang đỏ, từ đỏ chuyển sang tím. Nó phun ra một ngụm máu, cười như điên dại:

- Thì ra là thế, thì ra là thế, uổng công ta bao năm nay vẫn vất vả làm việc cung phụng Trần Gia như một con chó. Ha ha, ha ha ha…

Như Hoa im lặng, trong một gia tộc lớn, tồn tại rất nhiều chuyện đen tối. Chính vì vậy, nàng mới bỏ đi theo Lạc Vũ. Nàng muốn có một cuộc sống bình thản, không câu tâm đấu giác. Quá khứ của nàng cũng chẳng mấy tốt đẹp gì. Mãi cho đến khi nuôi dạy Lạc Phi, nàng đã nhận ra rất nhiều điều, cảm nhận được tình yêu thương mà nàng chưa bao giờ thấy trong tòa thành lạnh lẽo kia. Nàng thông cảm nhìn Bộ Lĩnh, lẳng lặng chờ đợi.

Trần Bộ Lĩnh cười điên cuồng. Nước mắt, máu của nó vẫn không ngừng chảy ra từ ngũ quan, trông nó không khác gì lệ quỷ:

- Phụ thân, mẫu thân, muội muội, ta sẽ báo thù cho các người. Hãy chờ ta, chờ ta!

Đột nhiên, nó gục xuống đất, dập đầu về phía Như Hoa:

- Đại ơn đại đức không thể báo đáp, ta xin thề sẽ dùng tính mạng này để bảo vệ Lạc Phi được an toàn. Mong Hoa tỷ tỷ chữa trị cho ta.

Như Hoa thở dài:

- Bộ Lĩnh, trong gia tộc lớn luôn có những góc khuất như vậy. Ta chỉ hi vọng ngươi đừng để tâm ma xâm chiếm, làm những chuyện trời không dung đất không tha. Oan có đầu, nợ có chủ, hãy giữ vững bản tâm.

Cơ thể thiếu niên run lên, nó khàn giọng nói:

- Đa tạ, mong Hoa tỷ tỷ thành toàn.

Như Hoa thầm lắc đầu, trong tay nàng hiện ra một đóa hoa màu xanh lá cây yêu dị. Nàng nói:

- Đây là Mạn Chi Hoa, nuốt nó đi. - Nàng ném đóa hoa cho Bộ Lĩnh, nó nuốt xuống không một chút do dự - Tập trung vận khí, điều khiển dược lực hướng về đan điền.

Như Hoa lấy ra ba đóa hoa đỏ sẫm tỏa ra Hỏa Khí bức người. Trong mắt nàng có chút tiếc rẻ, nhưng vì an toàn của Lạc Phi, nàng vẫn sử dụng chúng. Nàng vung tay lên, ba đóa hoa tan thành Khí Hỏa hành vòng quanh Bộ Lĩnh. Quần áo, tóc tai thiếu niên cháy sạch, cơ thể chuyển sang đỏ hồng.

- Cố gắng chịu đựng, được thì sống, không thì chết. - Nàng liên tục điểm tay lên lưng nó tại các huyệt đạo, theo một tiết tấu thần bí. Sau đó lẩm nhẩm khẩu quyết.

- Tam Hoa Tụ Đỉnh, phá. - Như Hoa tung một chưởng về lưng thiếu niên, khí Hỏa hành xung quanh lại hóa thành ba đóa hoa, lao về phía đỉnh đầu nó. Bộ Lĩnh phun ra một ngụm máu đen lớn, bắn vào tường, đóng băng cả mảng tường đối diện. Nó nằm vật ra đất, thở hổn hển, quanh người bốc lên khói trắng, trong mắt tràn ngập sự vui sướng, rồi lại hận thù đan xen.

Như Hoa ngồi xuống, khuôn mặt nàng thể hiện sự mệt mỏi, mắt nhắm lại khôi phục Khí của bản thân. Bộ Lĩnh cũng ngồi dậy, nó giật lấy cái khăn trên bàn cuốn quanh cơ thể, giờ nhìn nó giống hệt một tăng nhân, không lông mi, không tóc, thiếu mỗi chín chấm hương trên đỉnh đầu là thành người xuất gia.

Nó tuy mệt mỏi nhưng cũng biết càng lúc cơ thể trống rỗng càng phải tu luyện, hiệu quả hơn bình thường rất nhiều. Nó nghiến chặt răng: “Trần Gia, hừ hừ, Trần Gia, các ngươi chờ đó, Đinh Bộ Lĩnh ta, sống là người nhà họ Đinh, chết là ma nhà họ Đinh. Dù có chết, ta cũng kéo các ngươi chôn cùng!!!”