Chương 2: Kiếp này Kiếp sau của chúng ta (hoàn thành)

Số từ: 3216

Hắn cầm tay nàng kéo lại gần, lồng vào cổ tay một chiếc vòng ngọc bích. Thứ thuần khiết nhất là để dành cho người thuần khiết nhất. Màu xanh trong như vậy, sáng tựa như bầu trời lại trong tựa như đáy nước. Mà tất cả chúng đều giống như Quỳnh Dạ vậy.

Đã ai nói mùa hè hoa mai cũng sẽ nở hay chưa? Hoa mai vừa mới nở rồi đây, đậu trên mi mắt người trong lòng hắn. Dù có không cách nào với tới, không cách nào kề bên, hắn vẫn sẽ ở cạnh nàng cho tới khi hắn chết.

Mùa hạ sang mùa thu, mùa thu lại tới mùa đông, đông qua xuân lại tới. Mùa xuân tới hoa mai lại nở rồi. Quỳnh Dạ vươn tay mở cửa sổ, cành mai ghé lại gần nhưng đã không còn quá tầm với như ngày nàng còn nhỏ nữa rồi. Không phải ngày ngày mong có ai hái giùm mình một nhành hoa mai nữa.

“Muội muốn lấy cái này hả?”

Quỳnh Dạ còn đang cố với ra xa, vạt áo lụa màu trắng ngà cũng hơi rủ qua bậu cửa. Nàng cứ tựa như một cành mai trắng đang đậu xuống nơi này vậy. Quỳnh Dạ cúi xuống nhìn hắn, bật cười thực dịu dàng mà nhận lấy cành mai trắng Lâm Tử Dực đã hái từ lâu.

Có phải hắn đã chờ hay không? Chờ người trong lòng mở cánh cửa để hắn bước tới.

Tử Dực ngồi ở mái hiên, cố bám lấy cửa sổ mà ngồi vắt vẻo. Hắn nhìn đôi mắt có chút thâm quầng của Quỳnh Dạ, thở nhẹ một tiếng, vô thức đưa ngón tay thô sần lên xoa thật nhẹ như một cánh chuồn lướt nước.

“Muội lại thức thâu đêm vẽ thứ gì đúng không?”

Nàng nhìn hắn một lúc, cuối cùng chẳng thể nói dối mà liền vươn tay ôm chầm làm hắn suýt ngã.

“Muội chỉ làm nốt bản vẽ súng cho mẫu hậu thôi mà…”

Quỳnh Dạ quả thực đã buồn ngủ quá rồi. Nàng thức cả đêm qua chỉ để vẽ nốt bản thiết kế cho cây súng trường – thứ mà người Nhật đã có trong khi quân đội của Trung Quốc thì chưa. Lâm Tử Dực ôm lấy thiếu nữ trong lòng, vỗ vỗ thật nhẹ tới khi nàng ngủ say rồi mang Quỳnh Dạ vào phòng, đặt xuống đệm.

Nàng đã không ngủ nhiều đêm như vậy rồi. Chỉ bởi vì Hoàng hậu Âu là người đi đầu trong chuyện chống lại quân Nhật. Bà ấy nghiên cứu mọi thứ từ chính trị tới quân sự, ngoại giao với Nga và Mỹ . Tam công chúa ngày trước từng cùng mẹ sống ở một cung điện nhỏ, giờ đã được vua cha xem trọng rồi. Quỳnh Dạ của hắn tài giỏi là thế, giờ chỉ dịu ngoan ngủ say như vậy, vậy mà hắn vẫn có cảm giác nàng sẽ rời khỏi hắn… thật nhanh thôi.

Tử Dực miết nhẹ cổ tay gầy của nàng, miết lên cả chiếc vòng ngọc bích mà hắn tặng.

Hoàng thượng đã yêu thương nàng như một đứa con cưng rồi. Một vị công chúa tài giỏi như vậy nào có thể để nàng vuột mất. Thương đến nỗi cười thật hào sảng mà hứa sẽ ban hôn cho nàng một vị công tử thật xứng đôi.

Lâm Tử Dực nắm nhẹ tay nàng, cúi lại gần chạm nhẹ lên cánh môi mỏng hồng nhuận. Người trong lòng hắn những không dành cho hắn, tựa như cánh hoa mai xinh đẹp trắng ngần mãi vương trên cành cây cao mà hắn chẳng thể nào hái xuống.

Hắn có thể bỏ qua mọi điều để ở bên Quỳnh Dạ tới lúc chết, nhưng có một điều hắn không thể nào ngăn được – chính là chiến tranh. Mẫu hậu của nàng trở thành cái gai trong mắt bọn chúng, người có thể giúp hoàng đế đương triều đưa ra các chính sách cải cách, các bản thiết kế vũ khí cùng hàng loạt chính sách khác. Bà đã khiến bọn chúng quá căm phẫn rồi. Nhưng người mẹ ấy chỉ có một mong muốn duy nhất, chính là bảo vệ đứa con gái của mình.

“Nếu như ta có bất kì mệnh hệ gì, xin ngươi hãy bảo vệ nó. Con gái ta mới chỉ mười tám tuổi.” – Mẫu nghi thiên hạ lại phải mở lời “cầu xin” một tên cấm vệ quân. Chuyện sống chết chẳng có ai biết trước được. Bà đã tìm mọi cách để có thể che giấu đứa con gái tài giỏi của mình trước quân Nhật.

Súng đạn, đao gươm không có mắt. Lỡ may, chỉ là lỡ may mà thôi, rằng mọi thứ sụp đổ trong chớp mắt, bà vẫn mong Quỳnh Dạ có thể làm một cành mai trắng thanh sạch tới cuối đời.

“Nếu một ngày muội ra đi sao?”

Nàng đã từng hỏi hắn như vậy. Đôi mắt rủ như cánh hoa mai đang buồn, khẽ nhắm lại nghỉ ngơi trên chân hắn. Quỳnh Dạ thích ngủ trưa như vậy, gối đầu lên người mà nàng tin yêu nhất.

Nếu một ngày em ra đi thì sao?

“Thì huynh phải tiếp tục sống. Dù thế nào cũng phải tiếp tục sống.”

Người là duy nhất của đời ta. Em như ánh trăng tròn vành vạnh loang trên mặt hồ, như thứ xinh đẹp nhất chiếu rọi vào cõi lòng ta. Là cánh hoa mai trắng nở rộ cuốn đi mọi bụi trần vương trên tà áo. Nếu em ra đi thì ta còn có cách nào ở lại.

Tựa như cánh mai úa tàn, lòng người cũng vụt tan.

Ngày mùng tám tháng mười năm vua thứ 32, có lẽ là ngày hoa mai dù chưa kịp nở đã rụng đầy ngoài sân rồi.

Lâm Tử Dực ngồi bên ngoài cửa, ánh trăng sáng trong hắt vào thư phòng của nàng, chiếu lên trang giấy viết dở. Quỳnh Dạ bị hắn mắng nhiều quá, liền ngừng lại việc làm bản vẽ súng mà cùng hắn vui đùa một chút.

“Huynh xem muội vẽ có đẹp không?” – Quỳnh Dạ bò cả ra sàn mà vẽ, nét bút lông trong tay liền trở nên thật đẹp. Hắn liếc mắt nhìn vào bức tranh, nhíu mày ra chiều không vui chút nào.

“Ta mà xấu vậy ư? Muội không phải là ghét ta rồi chứ?”

Quỳnh Dạ khanh khách cười thật giòn, tiếng cười lanh lảnh như khánh, nhẹ nhàng làm tâm can người tan chảy. Hắn cứ nhìn nàng thật lâu, nhìn cánh hoa mai họa trên mắt người thật dịu dàng như vậy.

“Huynh tất nhiên là đẹp nhất rồi.” – Nàng như thói quen vòng tay ôm chặt lấy hắn. Thiếu nữ nay đã mười tám tuổi rồi. Chẳng còn là một đứa trẻ mà đã lớn nhường này, vậy mà sao vẫn luôn như đứa nhỏ mà ôm chầm lấy hắn. Lâm Tử Dực cũng thật muốn nàng mãi còn nhỏ, đem nàng bỏ vào trong túi áo, mang nàng cao chạy xa bay.

Quỳnh Dạ nhìn hắn thật lâu, khóe mắt đường môi đều như thật gần. Hơi thở phả nhẹ hương hoa khẽ lướt. Ngón tay thuôn dài của thiếu nữ khẽ chạm nhẹ gò má hắn.

Tiếng cửa bật mở cùng tiếng bước chân chạy rầm rập. Quỳnh Dạ giật mình nhìn ra sau. Vị thái giám già dùng chút sức lực già yếu của mình vội mở cửa.

“Điện hạ… mau đi thôi. Hoàng hậu bị thích khách hạ sát rồi!”

Lâm Tử Dực quay đầu nhìn về phía cung Minh Châu, khói lớn bốc lên cao, tưởng như có thể chạm tới cả trời.

“Nếu như ta có bất kì mệnh hệ gì, xin ngươi hãy bảo vệ nó. Con gái ta mới chỉ mười tám tuổi.”

Hắn ôm lấy Quỳnh Dạ kéo lại – “Giờ chúng ta phải đi ngay!”

“Không!”

Vị thái giám già nhìn nàng bằng ánh mắt cầu khẩn. Nếu bọn chúng biến người cùng hoàng hậu lập kế sách cùng thiết kế súng cho quân đội thì không phải Tam công chúa sẽ không còn đường sống hay sao.

Lâm Tử Dực nắm chặt lấy tay Quỳnh Dạ. Hắn chưa từng một lần nặng lời, chưa từng một lừng thương tổn người này. Một cành hoa mai làm gì có ai nỡ lòng làm đau kia chứ?! Nhưng chỉ cần là lời của nàng, hắn nguyện sẽ làm theo.

“Nếu mẫu hậu ta bị giết, chẳng phải đất nước cũng lâm nguy sao? Ta thân là tam công chúa sao có thể bỏ đi được!”

Tiếng bước chân bên ngoài càng dồn dập. Còn cả tiếng gươm chém sắc ngọt, tiếng súng nổ vang trời. Quỳnh Dạ giật mình một chút, bước một bước lùi về phía hắn. Lâm Tử Dực ôm siết lấy nàng vào lòng rồi dặn dò Quỳnh Dạ chẳng khác gì dặn tiểu công chúa khi nào.

“Vậy việc của muội là ngồi yên ở đây nhớ chưa?” – Hắn cười, xoa đầu nàng thật nhẹ. Nếu Quỳnh Dạ là cánh hoa mai trắng ngần, hắn nguyện làm tán cây xanh mát che chở cho nàng.

Quỳnh Dạ dù có nói cứng đến đâu, vẫn chỉ là một nàng thiếu nữ còn chưa tới hai mươi tuổi. Có thể không sợ chết tới mức nào chứ? Chẳng phải là có thể sẽ nhắm mắt chỉ trong chốc lát hay sao?

Bàn chân nàng như tê dại một chút, ngồi sụp xuống. Toàn bộ người hầu vội quỳ rạp xuống, quyết ở bên chủ tử đến cùng. Nàng miết nhẹ lên vòng ngọc trên tay, dịu mát như vậy, xoa dịu trái tim đang khẽ run rẩy.

Cấm vệ quân dàn thành hàng, quân Trung Quốc chỉ có đao gươm giáo mác. Còn bọn chúng lại có súng. Mười phần thì chín phần chết, nhưng bảo vệ đất nước, bảo vệ chủ tử là nghĩa vụ. Mà bảo vệ người trong lòng, chính là ước nguyện.

“Kẻ nào muốn bước chân vào đây, bước qua xác ta trước đã!” – Lâm Tử Dực tuốt kiếm, đứng trước mặt chúng không hề e sợ.

Thiếu niên năm đó chỉ là một kẻ bần hàn, đã vì cành hoa mai ấy mà sống tiếp thật tốt. Dẫu có chuyện gì xảy ra, nhất định phải sống tiếp.

Tiếng súng vang lên làm nàng giật mình, ngón tay vô thức cứ miết lên chiếc vòng.

Quỳnh Dạ siết chặt bàn tay thành quyền, không thể nào ngồi yên được nữa liền đứng dậy. Người hầu từ già đến trẻ vội chạy theo tam công chúa. Dù có chết, bọn họ cũng phải bảo vệ chủ tử.

Lâm Tử Dạ hít sâu, bàn tay run run cố bịt lấy vết thương trên ổ bụng. Ra đây là cảm giác mà một viên kim loại găm vào thịt. Có phải Quỳnh Dạ của hắn cũng đang chế tạo thứ này hay không? Dù hắn biết vì chiến tranh, vì đất nước nên nàng phải làm vậy. Nhưng cành mai trắng thanh sạch của hắn, tốt nhất đừng làm nên thứ đau đớn như vậy. Thật sự rất đau…

“Dừng lại!” – Quỳnh Dạ gào lên, giọng nói như lạc cả đi, tiếng khóc như xé rách tâm can kẻ khác vậy – “Ta ở đây! Ta là Tam công chúa!”

Bước chân nàng run rẩy, bước đi từng bước về phía hắn lại như muốn khuỵu ngã. Nước mắt cứ lăn dài trên gò má gầy yếu trắng nhợt.

Người tặng nàng một cành hoa mai là hắn. Người tặng nàng một chiếc vòng ngọc là hắn. Người nguyện ở bên nàng dù có bất kì chuyện gì xảy ra cũng là Lâm Tử Dực. Người đem cả tâm can tặng cho một mình Quỳnh Dạ này… duy chỉ có mình hắn mà thôi.

Lâm Tử Dực gục xuống, máu từ vết thương cứ chảy ra thật nhiều, làm sao hắn sống tiếp được đây?

“Vậy mời điện hạ cùng đi với hoàng hậu.” – Tên thủ lĩnh rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, tiến về phía nàng không hề chần chừ.

Hắn vươn tay túm lấy chân tên đó, bàn tay đầy máu dùng chút sức lực cuối cùng bấu chặt. Kẻ đó gầm lên, đâm xuống vài nhát chắng khác gì một người điên. Lâm Tử Dực hộc ra một ngụm máu, từng vết đâm xuống hắn lại càng thêm siết chặt.

“Không được… không được…”

Quỳnh Dạ đem chân trần mà chạy tới, vị thái giám già cố ngăn nàng lại nhưng không thể.

“Tử Dực!”

Chúng ta chỉ cách nhau có một chút thôi. Như ngày đầu ta từng gặp nhau. Cánh hoa mai trắng trải đầy khắp phố. Người vốn không phải vì bộ dạng nhếch nhách bẩn thỉu mà làm ta sợ sệt. Tâm can thanh sạch của người như cánh hoa mai ghé xuống lòng ta. Hoa mai trắng chưa kịp nhuộm hồng vì tình yêu của chúng ta… cuối cùng lại nhuộm đỏ màu của máu.

Hai chân nàng đạp xuống nền đất vương đầy máu, là máu của những người bảo vệ mình, máu của người nàng yêu thương vô ngần.Quỳnh Dạ cố chạy thật nhanh, nàng không cần sống, nàng chỉ cần ở cạnh hắn thôi.

Đoàng!

Tiếng súng nổ tựa như tiếng pháo hoa vậy.

Pháo hoa là thứ người Tàu mang tới đây, thứ lấp lánh như sao nhưng lại rực rỡ như cầu vồng. Hắn từng nói rằng sẽ đưa nàng tới gác vọng ngắm pháo hoa mỗi dịp Tết đến. Chúng ta còn chưa trải qua mấy mùa xuân, đã phải rời xa nhau rồi sao?

Quỳnh Dạ khuỵu xuống, nhìn xuống vết đạn ở ngay tim mình. Thứ này thật sự rất đau, có thể làm người ta chết rất nhanh, cũng có thể vừa chết vừa đau đớn.

Nhưng nàng nguyện đau đớn một chút, ít nhất nàng còn có thể bước thêm vài bước về phía hắn. Quỳnh Dạ ngã xuống ngay cạnh hắn, bọn họ chỉ cách nhau một chút thôi. Ngón tay thon dài của nàng cố vươn ra chạm vào hắn. Lâm Tử Dực dùng chút tỉnh táo cuối cùng mà nhìn về phía nàng, ngón tay khẽ động đan vào tay nhau.

Tay nàng thật đẹp, ngón tay thuôn dài thẳng tắp, mỗi lần chạm vào mặt hắn như mang theo hương hoa mai thanh nhẹ. Cổ tay thanh mảnh vẫn còn đeo chiếc vòng ngọc bích. Hắn cố mỉm cười, cuối cùng thì nàng chưa kịp thành hôn rồi, vậy là món quà hắn tặng nàng sẽ là tín vật. Nếu có siêu sinh sang kiếp nào, chỉ cần hắn thấy chiếc vòng là thấy được nàng.

Nếu như ông trời có thể cho bọn họ thêm chút sức lực để nói một lời, có thể bỏ mặc tất thảy thịt nát xương tan ngoài kia, nói một câu yêu người trọn vẹn.

Hoa mai còn chưa kịp nở, vậy mà cành mai trắng của hắn đã vội tàn rồi.

Nếu có một ngày em ra đi. Mong em hãy nắm lấy tay ta mà siết chặt.

Mặt trăng lạnh lẽo soi nơi đáy nước, một cánh hoa mai trắng không biết là từ nơi nào rơi trên mặt nước, trăng tròn rồi cũng phải tan.

Hoàng đế đương triều thân là đế, vậy mà phải chấp nhận nhìn vợ và con mình bị giết, còn có nỗi đau nào hơn?

“Hoàng thượng, chúng ta phải rời đi sớm thôi ạ…” – Đại hoàng tử ở bên khẽ nhắc nhỏ người.

Ngài nhìn cảnh tượng tan hoang, trong lòng thật đau đớn.

“Hoàng hậu từng nói với ta, người nào ở lại bên tam công chúa đến cùng, chính là người yêu con gái ta nhất. Giờ thì ta hiểu rồi.” – Ngài phất tay ra lệnh cho người đem cả hai đi chôn cất, đè nén lại tiếng thở dài.

“Điện hạ… chúng thần không thể tách bọn họ ra được ạ.”

Bàn tay hai người đan chặt vào nhau, mười ngón nắm lấy không rời. Người ở bên ta tới lúc chết, còn không nỡ rời xa cả khi bước qua sông, đời người tìm được mấy ai như vậy.

“Ta cho phép Tam công chúa được hỏa táng rồi chôn cất ở nơi ngoài cung.”

Hoa mai nếu cháy thì sẽ thành gì? Hoa mai dù có cháy thì vẫn sẽ là hoa mai. Thứ thuần khiết nhất, cho dù thế nào vẫn sẽ là thứ thuần khiết nhất.

Quỳnh Dạ ngó tới nhìn nhìn cái biển tên treo trên cây, cố gắng đọc tên nó cách xa một đoạn bởi cái hàng rào chắn bảo vệ di tích.

“Này, làm cái gì vậy? Ngã bây giờ.” – Lâm Tử Dực túm lấy mũ áo cô kéo lại.

“Người ta đang đọc mà!!!” – Quỳnh Dạ khua khua tay muốn tránh khỏi anh, hậm hực chỉ trỏ – “Em chỉ muốn biết vì sao hoa mai có màu trắng hồng mà lại tên là hoa mai trắng thôi!”

Anh bật cười, suy nghĩ một chút rồi làm ra vẻ nghiêm túc.

“Anh nghe nói, nếu hoa mai trắng bị nhuộm bởi máu thì nó sẽ có màu đỏ, còn nếu nhuộm bởi tình yêu thì nó sẽ có màu hồng.” – Anh vừa nói vừa lồng vào tay cô một chiếc vòng ngọc bích. Đi tham dự lễ hội mùa xuân, người ta bán nhiều thứ đồ lưu niệm truyền thống thật. Cái vòng này cũng thật đẹp.Lâm Tử Dực đang tự tán dương thẩm mỹ của mình.

Quỳnh Dạ bĩu môi – “Nhìn thật bánh bèo quá đi. Nhưng mà cũng đẹp..” – Cô nhìn nó, đưa tay miết miết, mát lạnh đến tận tâm can vậy. Rồi như chợt nhớ ra gì đó, Quỳnh Dạ quay lại nhìn anh – “Vậy hoa mai này có màu hồng vì có đôi tình nhân trồng nó à?”

Lâm Tử Dực phụt cười, cố ý trêu cô – “Không, anh nghe người ta kể là lúc cây mai này đang độ lớn, người ta chôn cất một đôi tình nhân dưới đó đấy.”

Cô giật bắn, vội vàng kêu lên một tiếng rồi nhảy lên lưng hắn ôm chặt chẳng khác gì bạch tuộc, vừa huhu nói.

“Này Lâm Tử Dực!!! Anh đùa em phải không?!”

Anh vẫn cười lớn, ôm lấy cả bầu trời của mình ở trên lưng.

“Đâu có. Bây giờ anh cõng em đi xem pháo hoa nhé.”

Cô lầm bầm, má phính cọ cọ vào mặt anh cho ấm.

“Thế mới tốt chứ. Năm nào Tử Dực cũng hứa đưa em đi xem pháo hoa rồi mà.”

Cánh hoa mai trắng điểm xuyết chút hồng thật nhẹ theo rung động mà rơi xuống, bay chầm chậm rồi ghé lên mái tóc của ai đó.

Nếu một ngày em ra đi. Ta sẽ nắm lấy tay em thật chặt. Dù có qua bao nhiêu kiếp, ta vẫn ở đây đợi em.