Chương 1: Xuyên không thật hả?

Số từ: 1014

Nguồn: bachngocsach.com

- Thằng bé này ngoan thật, học giỏi, hiếu thảo. Chẹp, chả hiểu sao bố mẹ như thế lại sinh được đứa con như thế.

Một nhóm mấy bà cô tầm bốn, năm mươi tuổi vừa chỉ trỏ một thằng nhóc cỡ mười bốn tuổi đang hì hụi vác một cái tải to hơn cả người nó, vừa bàn tán.

Nó tên Hoan, Nguyễn Văn Hoan. Cái tên này là do bà ngoại nó đặt cho, có hơi cục mịch nhưng cũng rất ý nghĩa. Bố mẹ nó, ông ăn chả bà ăn nem, mỗi người theo một người khác nữa, bỏ mặc nó lại cho bà ngoại nuôi ngay lúc nó còn chưa dứt sữa. Bà ngoại thương nó đi khai sinh cho nó cái tên Hoan, vừa mong đời nó sẽ vui vẻ vừa khéo ghép với tên bà là Hỉ thành cặp bà cháu Hoan Hỉ.

Bố mẹ nó gửi tiền chu cấp cho hai bà cháu được đôi năm rồi bặt tăm, kẻ vỡ nợ chạy biệt xứ, người theo tình nhân quên hẳn đứa con dứt ruột đẻ ra. Vậy là hai bà cháu nương tựa vào nhau mà sống. Bà trông vào mảnh vườn cái ao trước nhà kiếm đồng rau cháo nuôi thằng cháu cứ vậy đã hơn mười ba năm.

Hoan từ cái địu trên lưng bà ngoại dần bước xuống đời, hiểu chuyện nhanh chóng rồi cũng trở thành một nhân công nửa mùa, hết giờ học lại về phụ bà đủ thứ việc từ gom đồng nát sắt vụn tới rửa bát đũa thời vụ để kiếm thêm tiền phụ gia đình.

Cũng may, trời phú cho nó sức khỏe tốt lại sáng trí học tốt nên dù vất vả nó vẫn học hành rất khá, không top 1 nhưng cũng là đứa giỏi giang so với đám cùng lớp cùng trường.

Không may, năm nó mười tám, mới nhận được giấy báo trúng tuyển một trường đại học công lập thì bà Hỉ trúng gió mất, để lại cho nó ngôi nhà cấp bốn, mảnh vườn nhỏ cái ao và khoảng trống mênh mông trong lòng nó...

Khó mà biết trong lòng nó nghĩ gì, chỉ biết nó không hề khóc trong suốt cả đám tang bà Hỉ tới cả khi đưa bà nó ra nghĩa trang. Chỉ biết, sau đó nó theo di chúc bán đi ngôi nhà với mảnh vườn cái ao để lấy tiền lên thành phố học.

....

- Hoan ơi, tối đi làm chầu không?

Thằng Nam, bạn giường dưới trong ký túc xá rủ rê.

- Không, tao bận rồi.

Nó hờ hững đáp. Thằng Năm vốn quen tính nó rồi nên cũng lười chèo kéo, hô hào mấy đứa khác lên đồ chuẩn bị đi làm một chầu ăn mừng đã đời.

Hôm nay là một ngày đáng để ăn mừng, nó cùng nhóm với thằng Năm bảo vệ xong đồ án tốt nghiệp, kết thúc năm năm đại học, kết thúc thanh xuân của nó.

"Có thật là kết thúc thanh xuân không?" - Hoan tự mình ngửa đầu thầm hỏi. Đại học là học như điên, là chơi tới bến, là yêu đương, là thử đủ trò con bò. Nhưng đại học của nó là học, làm thêm và hết. Có vẻ không giống thanh xuân lắm.

....

- Hoan, cô có đứa cháu đang làm kế toán bên công ty X, ngoan hiền hiểu chuyện, xinh xắn mà chưa người yêu, muốn có cô giới thiệu cho không.
Bà chủ tiệm tạp hóa gợi chuyện hỏi.

Hắn chỉ cười hờ hững đáp lại cho có lệ. Tự thân hắn hiểu, Hoan Tự Kỷ không có đủ sự tín nhiệm để bà cô này giới thiệu một cô cháu gái hoàn hảo nào đó cho nó, nếu có thì có lẽ là khủng long. Mà dù có cô gái đó, hắn cũng chẳng biết mình có rung động nổi không, nếu có thì có thời gian không. Thời gian biểu 6 giờ sáng dậy, đi làm tới 20h tối mới về tới nơi như hắn thì lúc nào mà hẹn hò.

....

- Nghe gì chưa? Cái thằng Hoan tự kỷ phòng 507 hôm qua dở người chạy vào đám cháy chung cư Z chỗ đường Y cứu một bà già xong cuối cùng thả được bà ấy xuống đệm cứu hộ lại bị kẹt lại. Chết cháy luôn, giờ còn chưa thấy xác nữa.

Một ông mắt ti hí kể với giọng như kể một câu chuyện giật gân nào đó chẳng liên quan tới mình.

Cũng phải, hắn vốn ít giao tiếp, đâu có quen ổng.

....

Trong cơn mộng mị, Hoan thấy bà ngoại mình kẹt giữa đám lửa, hắn chẳng nghĩ ngợi gì cứ thế lao lên cứu...

-*(&*(&%^%$^(
Một gã trung niên chừng trên dưới năm mươi tuổi vừa xí xồ xì xồ vừa đá đá hắn.

Hoan tỉnh hẳn khỏi con mê man, mất một thoáng định thần, hắn phát hiện bản thân đang nằm bên rìa một con đường núi lạ hoắc.

Theo phản ứng tự nhiên hắn đưa mắt nhìn người đàn ông trung niên kia rồi gật gật đầu. Chút mơ hồ còn sót lại khiến hắn cảm thấy có gì đó kỳ quặc nhưng tạm thời không rõ.

Người đàn ông thấy hắn không sao liền bỏ đi luôn, có lẽ lão nghĩ hắn bị ngất hay gì đó nên mới đá đá kiểm tra.

Mà sao mình lại ở chỗ này? - Hoan thầm nghĩ, trang phục người đàn ông kia sao lạ vậy? Mà lão ấy nói cái tiếng gì sao mình nghe chẳng hiểu cũng chẳng nhận ra vậy?

Đang khi còn ngơ ngơ tự hỏi, một tràng tiếng xé gió truyền tới, hắn theo hướng âm thanh truyền tới nhìn lại, chỉ thấy hai thanh niên người mặc đạo bào, chân đạp thanh kiếm to bản đang bay vút qua.

Hắn không tin vào mắt mình, tay đưa xuống nhéo đùi một cái.

- Đau thật? Xuyên không thật hả?