Chương 50

Nguồn: tangthuvien
Converted: Củ Lạc
Trạng Thái: Đã Hoàn Thành
Editor: TieuHiTieuHi

Sáng sớm ngày hai mươi tám tháng chạp (tháng 12 âm lịch), Thẩm Hoài Cảnh với Ôn Đinh đi đến chổ Uông Úy Phàm trước, mời ông cùng bọn họ đón năm mới. Những năm này, Uông Úy Phàm một mình đón năm mới, đương nhiên vui vẻ đồng ý.

Buổi chiều, Vi Từ Minh gọi điện thoại kêu Thẩm Hoài Cảnh đến một chuyến. Đêm qua, Liên Hiên đã gọi điện thoại nói chuyện của cậu ta và Vi Thiến, cho nên trong lòng Thẩm Hoài Cảnh đã đoán được. Ôn Đinh có chút lo lắng: "Ông ấy sẽ không vẫn là muốn đem Vi Thiến gả cho anh chứ?"

Thẩm Hoài Cảnh cầm lấy áo khoác mặc vào, thuận miệng trả lời: "Có lẽ vậy."

Ôn Đinh lập tức thay đổi sắc mặt, ghét bỏ đẩy anh ra ngoài: "Đi đi, đi đi, đừng trở về."

Thẩm Hoài Cảnh thuận theo cường độ của cô bị đẩy ra cửa nhà, sau đó trở tay đưa cô tiến vào trong ngực, đè vào tường hôn lên. Ôn vùng vẫy qua loa hai lần, ôm lấy cổ của anh hôn đáp lại.

Một nụ hôn, Thẩm Hoài Cảnh buông cô ra, nhìn cánh môi đỏ chót của cô, trong mắt lóe lên một vòng tia sáng, giọng nói khàn khàn: "Anh rất nhanh sẽ trở về, buổi tối chờ anh ăn cơm tối."

Ôn Đinh chẹp miệng: "Anh này, đã đi làm con rể cho người khác, còn trở về ăn cái gì cơm nha."

Bàn tay Thẩm Hoài Cảnh giơ lên nắm cằm của cô, nhìn cô thật sâu. Ôn Đinh gượng cười hai tiếng, ở ngoài miệng mình kéo cái khóa kéo. (Đọc truyện chính chủ tại Wattpad @TieuHiTieuHi). Thẩm Hoài Cảnh còn chưa hài lòng, kéo cằm cô qua ở môi cô mút một chút, mới buông cô ra.

Nhìn anh đi đến bên cạnh xe, Ôn Đinh dựa vào cửa đối với anh liếc mắt đưa tình, miệng tiện thể thêm một câu: "Thẩm tiên sinh, hoa dại bên ngoài không nên hái loạn a."

Bước chân Thẩm Hoài Cảnh không ngừng quay lại hướng cô bước tới. Ôn Đinh hét to một tiếng, cười hì hì chạy vào trong nhà.

Khóe miệng Thẩm Hoài Cảnh không khỏi giương lên, mở cửa xe lên xe.

Ôn Đinh cùng Khương Hoài Bắc chơi một hồi. Khương Hoài Bắc mệt mỏi, thì ôm cậu đem lên giường ngủ.

Từ trên lầu đi xuống, Ôn Đinh nghĩ đến hay là buổi tối gọi Vi Thiến với Liên Hiên đến nhà ăn lẩu, liền gọi điện thoại cho Liên Hiên. Hôm qua Liên Hiên nháo muốn ăn lẩu, bị Vi Từ Minh cắt ngang, không ăn được. Lời này của Ôn Đinh tự nhiên nói đến tim đen của anh, lập tức đồng ý, nói lập tức đến đây.

Ôn Đinh đi nhìn xem đồ ăn trong tủ lạnh một chút, không còn quá nhiều nguyên liệu nấu ăn. Nghĩ đến Liên Hiên có tính động vật ăn thịt, thì bàn giao dì (Bảo mẫu) trông Khương Hoài Bắc, bản thân đi gọi Ôn Dĩ Nam với Khương Hoài Nhân cùng đi siêu thị mua đồ ăn. Đương nhiên chủ yếu là muốn hai người giúp đỡ cầm đồ.

Ba người vừa ra khỏi cửa, thì có người theo sau. Khương Hoài Nhân ghét bỏ nhìn mấy lần, ôm lấy cánh tay Ôn Đinh: "Sau này hay là không cần ra khỏi cửa, cảm giác cả ngày bị người giám sát giống như..., rất khó chịu."

Ôn Đinh liếc lại thấy người không xa không gần đi theo ba người, nhún nhún vai, an ủi Khương Hoài Nhân: "Nhịn một chút đi, chờ mọi chuyện kết thúc, thì em được giải thoát." Khương Ngọc Đạt kia hẳn không phải người hiền lành, nghe Thẩm Hoài Cảnh nói hắn đã tìm luật sư định thưa kiện Thẩm Hoài Cảnh. Mặc dù Thẩm Hoài Cảnh cũng không lo lắng việc kiện cáo, nhưng vẫn muốn phòng ngừa hắn chó cùng rứt giậu(*), đối với con làm ra việc gì.

(*) Chó cùng rứt giậu: Ý là Tình thế bị đẩy đến bước đường cùng phải làm liều, kể cả điều xằng bậy.

Ba người vào siêu thị. Ngày mai là Tết, trong siêu thị người đông nghìn nghịt, nhất là khu vực bán hải sản, rau quả, đầy ắp người. Ôn Đinh thật vất vả chen vào, mua chút hải sản, rau quả, còn chen vào đoạt chút tôm biển mới đến. Thẩm Hoài Cảnh thích ăn tôm biển nhất.

Khương Hoài Nhân dắt Ôn Dĩ Nam chọn bánh kẹo. Giống như cô ném vào bên trong xe đẩy, thì giống như Ôn Dĩ Nam thả lại kệ cho cô. Khương Hoài Nhân chọn mười mấy loại, nghĩ đến xe đẩy hẳn đã đầy rồi, nhìn lại, trong xe ngoại trừ rau quả cái gì cũng không có. Khương Hoài Nhân tức thở hổn hển, thì nhấc tay lên đánh anh: "Ôn Dĩ Nam."

Ôn Dĩ Nam mỉm cười nắm chặt cổ tay của cô, ngăn động tác của cô. Sức lực Khương Hoài Nhân không lớn bằng cậu, cũng không cao hơn cậu, nhảy nhót nửa ngày cô cũng không đánh tới, cuối cùng thở hồng hộc khoát tay: "Em nhận thua."

Ôn Dĩ Nam xoa xoa đầu cô, tay thuận cổ tay cô nhẹ nhàng đi xuống nắm lấy tay của cô. Xúc cảm ấm áp, toàn thân Khương Hoài Nhân cứng đờ, tim "Bịch bịch" nhảy dựng lên, trong lòng bàn tay chảy một chút mồ hôi rịn. Lặng lẽ nhìn thoáng qua Ôn Dĩ Nam, thì thấy anh không nhìn cô, nhưng lỗ tai lại đỏ thấu. Khương Hoài Nhân không khỏi cúi đầu nhẹ nhàng cười, tay ở trong tay anh nhẹ nhàng cào một chút. Ôn Dĩ Nam khóe miệng hơi câu.

"Dĩ Nam, tiểu Nhân?" Bên kia truyền đến giọng nói của Ôn Đinh, giống như điện giật. Khương Hoài Nhân nhanh chóng hất tay Ôn Dĩ Nam, hướng Ôn Đinh chạy tới: "Bọn em ở đây."

Ôn Dĩ Nam nhìn tay mình trống không, cuộn tròn cuộn tròn ngón tay, khẽ thở ra một hơi, điều chỉnh tâm tình quá khẩn trương của mình một chút, mới cất bước hướng chị nhà mình đi đến.

*

Bên kia, Ôn Đinh cao hứng đi dạo siêu thị. Vi Từ Minh trong biệt thự lại một mảnh áp suất thấp. (Đọc truyện chính chủ tại Wattpad @TieuHiTieuHi). Vi Từ Minh ngồi ở trên ghế sô pha dựng râu trừng mắt, chửi ầm lên: "Cậu nói Liên Hiên, tên tiểu tử thối này, làm ai không được? Nhất định phải làm con gái tôi? Cậu biết cậu ta nói với tôi cái gì không? Cậu ta nói chỉ cần cậu ta cưới con gái tôi, thì tiền của tôi đều là cậu ta? Còn nói muốn dẫn con gái tôi bỏ trốn, để cho tôi thành người cô đơn, không người đưa tiễn? Bây giờ tôi mới biết tiểu tử này lại là đang chú ý tài sản, với tính khí trước kia của tôi, tôi sớm một dao đâm cậu ta."

Vi Từ Minh dài dòng văn tự, Thẩm Hoài Cảnh lại rất lạnh nhạt, hai chân bắt chéo, an tĩnh ngồi ở đó uống trà. Tay thon dài cầm ly trà, quanh thân tản ra một chút khí tức trí viễn, tới Vi Từ Minh bá đạo không hợp nhau.

Vi Từ Minh nói hồi lâu, nhìn người không để ý ông, khó thở: "Tiểu Cửu, cậu ngược nói một câu nha? Liên Hiên thế nhưng là người của cậu, cậu phải xử lý chuyện này cho tôi."

Thẩm Hoài Cảnh khoan thai uống một ngụm trà, nhíu nhíu mày: "Ham tài sản của ông."

Vi Từ Minh choáng váng một chút, nghẹn lời. Ông chỉ là thuận miệng nói mà thôi. Liên Hiên, tên tiểu tử nếu là tham tiền, cũng không phải là bộ dáng như bây giờ.

Thẩm Hoài Cảnh đặt ly trà xuống: "Lão Đại, không nói Liên Hiên với Vi Thiến thích hợp không thích hợp, chỉ nói ông với Liên Hiên, ông cảm thấy trên thế giới này còn có người so với Liên Hiên thích hợp làm con rể ông sao?"

Lông mày Vi Từ Minh nhấc ngang đến, liền muốn nổi giận. Thẩm Hoài Cảnh khoát khoát tay: "Chuyện này chính ông quyết định đi. Liên Hiên, tiểu tử đó uy hiếp ông những lời kia, chắc chắn một đầu không kém cũng có thể làm được. Nếu là cậu ta tìm tôi giúp đỡ, xem trên mặt của ông, chắc chắn tôi không giúp."

Vi Từ Minh cảm thấy Thẩm Hoài Cảnh người này còn không tồi, thời khắc mấu chốt vẫn hướng về ông, lão đại này, không khỏi có chút an ủi.

"Nhưng mà." Thẩm Hoài Cảnh lạnh nhạt lại bổ sung một câu: "Nếu Vi Thiến mở miệng thì tôi không thể không giúp. Dù sao hai chuyện là một, từ đầu ông đã kém một chiêu."

Từ hôm qua, Vi Từ Minh bị Liên Hiên chọc tức thiếu chút nữa mà bệnh tim tái phát. Sau đó lại bị Thẩm Hoài Cảnh, khởi sắc xem chút ngất. Hai cái người này chuyên môn khắc ông chứ.

Hít mấy hơi thật sâu, bình tĩnh một chút, vẫn tức giận bất bình: "Cậu không phải không biết tôi và ba cậu ta có khúc mắc, cậu cảm thấy tôi có thể cho phép con của ông ta cưới con gái của tôi?"

Thẩm Hoài Cảnh khẽ thở dài một hơi: "Vi lão Đại, bây giờ cậu ta muốn cưới con gái của ông, là cậu ta yêu cầu ông."

Thẩm Hoài Cảnh nói chút thì ngừng lại, cũng không nói nhiều. Vi Từ Minh nghĩ nửa ngày lại là khai khiếu, trên mặt mặc dù thở phì phò, trong lòng lại bắt đầu có chủ ý khác. Ông luôn rất xem trọng Liên Hiên, tiểu tử thối này, trước kia còn đang tiếc nuối vì sao Liên Hiên là con trai của người đó, như bây giờ kỳ thật cũng còn có thể thương lượng mà.

Thẩm Hoài Cảnh thấy Vi Từ Minh đã hiểu rõ, đứng người lên phủi phủi âu phục, định cáo từ, vừa vặn điện thoại di động vang lên, là Liên Hiên. Thẩm Hoài Cảnh vừa nhận, còn chưa kịp nói, thì bên kia truyền đến giọng nói gấp gáp của Liên Hiên: "Cửu ca, không xong rồi. Ôn Đinh với Dĩ Nam bị người cướp đi."

Sắc mặt Thẩm Hoài Cảnh run lên, cầm lấy chìa khóa xe liền đi ra ngoài. Trong điện thoại di động Liên Hiên còn đang nói: "Đến mười mấy người, bên đường cướp người, mấy người bọn họ căn bản không ngăn được. Có chuẩn bị mà đến, rất nhanh, chúng tôi không đuổi kịp. Tiểu Nhân bị va vào một phát, vỡ đầu. Bây giờ tôi với Vi Thiến đang ở bên viện với tiểu Nhân đây, anh đến đây trước."