Chương 1: Tươi ngon*, quả nhiên là dùng để ăn!

  • 1423 từ

*Tươi ngon (生鲜) đồng âm với (盛羡) Thịnh Tiện
Đồng ý với anh, qua đêm nay, ngày mai cũng phải thích anh, được không?
_______[Ngày mai cũng thích anh]

Gần 7h tối, căn phòng tối tăm không chút ánh sáng.

Smartphone đặt trên tủ đầu giường không ngừng nhấp nháy rung lên.

Smartphone rung một lúc lâu, cuối cùng Lục Kinh Yến đang ngủ say mới cục cựa, cô vươn tay mò mẫm điện thoại, nhìn số liên lạc hiển thị trên màn hình, cô lập tức từ chối cuộc gọi.

Smartphone nhanh chóng gọi lại, lần này cô chẳng buồn nhìn, lập tức bấm nút tắt nguồn.

Căn phòng trở về yên tĩnh, Lục Kinh Yến thoải mái vươn vai, tiếp tục ngủ.

Vẫn chưa kịp say giấc, cửa phòng ngủ bị gõ vang, dì Trần giúp việc ở Lục gia đã nhiều năm đẩy cửa phòng ra, thưa: “Cô chủ, có một cậu có tên là Trần Giai gọi điện tới nhà, nhắc cô chủ đừng quên cuộc hẹn tối nay ạ.”

Lục Kinh Yến ậm ờ “ừ” một tiếng, mắt cũng chẳng thèm mở ra.

Nửa tiếng sau, chị Trần lại chạy lên gọi một lần nữa, vẫn là vì cậu họ Trần kia.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy bốn năm lần, mãi đến 9h30 tối, Lục Kinh Yến mới lười nhác ngồi dậy.

Cuộc hẹn lúc 9h tối, Lục Kinh Yến kéo dài mãi tới tận 10h mới tới nơi.

Quán bar lúc nửa đêm rất ồn ào, Lục Kinh Yến ung dung đẩy cửa ra, lập tức tiếng nhạc DJ đinh tai nhức óc và ánh đèn led laser đủ màu đập vào mặt.

Trong sàn nhảy phía trước là một nhóm nam nữ ăn diện sặc sỡ điên cuồng nhảy nhót.

Đem ra so sánh, hiển nhiên Lục Kinh Yến ăn mặc quê hơn hẳn, tóc chải đơn giản, cổ và cổ tay cũng trống trơn, không đeo bất kỳ đồ trang sức nào.

Cho dù là vậy, cô vẫn rất hấp dẫn. Vừa cao, body hoàn hảo, quan trọng nhất là gương mặt vô cùng xinh đẹp. Cô sinh ra là để thu hút ánh đèn.

Cô theo thói quen làm ngơ ánh mắt của mọi người đổ dồn vào mình, quen thuộc đi đến khu ghế VIP.

Cô chưa kịp đến nơi, đám người Trần Giai đã phát hiện ra cô.

“Chị Yến chỗ này nè.”

“Yến Yến.”

Lục Kinh Yến đi tới trong tiếng chào hỏi của mọi người, ngồi xuống bên cạnh Tống Nhàn.

Tối qua cô trằn trọc cả đêm, đến giờ vẫn chưa ngủ đủ, đối diện với câu “honey” đầy yêu thương của Tống Nhàn, cô đáp lại bằng một cái ngáp thật to.

Tống Nhàn: “….”

Tống Nhàn yên lặng ba giây, rót một ly rượu đẩy tới trước mặt của Lục Kinh Yến: “Bà cô ơi, cuối cùng cậu cũng tới rồi, còn không đến chắc đám Trần Giai sẽ xông tới nhà lôi cậu dậy đó.”

Lục Kinh Yến cầm điếu thuốc nhỏ dành cho nữ châm lửa, chậm rãi rít một hơi, liếc nhìn Trần Giai đang sôi nổi trò chuyện với một cô em ở bên cạnh, dùng bàn tay đang kẹp điếu thuốc bưng ly rượu lên uống một ngụm.

Không phải ngày nào Lục Kinh Yến cũng đắm mình trong những cuộc vui thế này, nhưng một tuần ít nhất có đến 5 ngày sẽ tham gia những tụ họp như thế này.

Cô nhìn hoàn cảnh quen thuộc đến tẻ nhạt, giống hệt như ở trong phòng ngủ nhà mình, uống đôi ba chén rượu với Tống Nhàn, bàn chuyện hội chị em như tại nhà riêng.

Trò chuyện khoảng hơn 20 phút, Lục Kinh Yến đi vào toilet, lúc quay lại chẳng rõ Tống Nhàn đã chạy đi đâu rồi, cô vẫn ngồi xuống chỗ cũ, đến lúc cô tìm kiếm bật lửa trên chiếc bàn đầy rượu và ly lưu ly, bỗng vô tình nhìn thấy anh chàng ở phía đối diện.

Nơi ấy không chỉ có một mình anh.

Có rất nhiều người.

Cô chú ý tới anh ngay từ ánh mắt đầu tiên. Nguyên nhân rất đơn giản, anh chàng đó quá đẹp trai.

Chẳng hề nói quá chút nào, cô tự nhận đã nhìn thấy rất nhiều trai đẹp, nhưng vẫn choáng ngợp trước vẻ soái ca của anh chàng đó.

Tuy anh đang ngồi, nhưng Lục Kinh Yến vẫn có thể đoán được chiều cao của anh vượt xa 1m88.

Vest đen, sơ mi trắng, cà vạt và khuy măng sét nới lỏng, để lộ cổ chân trắng nõn gợi cảm.

Lục Kinh Yến dùng ánh mắt thẩm mĩ nghiêm khắc nhất đánh giá anh chàng trước mắt này mấy lần, cuối cùng không thể nhịn được lặng lẽ huýt sáo.

Hoàn hảo.

Quá mức hoàn hảo.

Hoàn hảo đến mức không tìm thấy chút khuyết điểm nào.

Nhất là khí chất trên anh chàng đó, quá tra nam. Là kiểu dù biết là tra nam nhưng không thể cưỡng lại, khiến phụ nữ cam tâm tình dâng hiến thân mình.

Tống Nhàn ngồi xuống hỏi: “Nhìn gì thế?”

Lục Kinh Yến nhìn thêm gương mặt một lượt nữa, mới chậm rãi “à” một tiếng, nhìn sang Tống Nhàn hỏi: “Anh ta là ai?”

Tống Nhàn đơ một giây: “Hả?”

Lục Kinh Yến: “Anh chàng thứ ba từ trái sang.”

Tống Nhàn nhìn sang: “Anh ta hả, là anh họ của Trần Giai.”

Lục Kinh Yến “à” một tiếng, đang định nói chuyện, Tống Nhàn đã bị Trần Giai gọi đi mất.

Không biết hai người Tống Nhàn và Trần Giai nói cái gì, Tống Nhàn mãi vẫn chưa quay lại, Lục Kinh Yến thưởng thức gương mặt đỉnh cao tra nam của anh chàng kia một lúc, rồi móc smartphone ra.

Chỗ cô đang ngồi không tốt lắm, không có tín hiệu wifi.

Lục Kinh Yến nhìn thấy mấy tin nhắn WeChat chưa đọc, sợ lỡ việc quan trọng, cô ngẩng đầu nhìn về phía đối diện.

Đám người kia đang nói cười, chỉ duy nhất anh chàng tra nam kia đang cúi đầu xem smartphone.

Hình như đang lên mạng. Tốc độ mạng internet xem chừng cũng khá nhanh.

Lục Kinh Yến đưa tay, gõ vào chai rượu trước mặt anh: “Xin lỗi, làm phiền một chút.”

Mãi 2 giây sau, chàng tra nam mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt rất lạnh, nhưng cũng rất đẹp.

Lục Kinh Yến ngây dại nhìn hai giây: “Là thế này, điện thoại của em không có mạng, xin hỏi mật khẩu wifi của anh là gì vậy?”

Chàng tra nam nhìn vào đôi mắt của Lục Kinh Yến hai giây mới đáp: “Sinh nhật em.”

Âm thanh của anh rất lạnh nhạt.

Trong quán bar ồn ào này, lại đặc biệt êm tai.

Anh nói xong, chẳng buồn để ý đến cô nữa, cúi đầu tiếp tục nhìn smartphone.

Sinh nhật em.

Lục Kinh Yến cau mày, làm sao anh biết được sinh nhật cô nhỉ?

Chẳng lẽ chàng tra nam hàng top này…..

Lục Kinh Yến còn chưa nghĩ thông, thì smartphone đã rung lên. Cô dừng nhập mật khẩu wifi, cô ấn nút trả lời.

Là điện thoại của chú cô Lục Hồng Trình, có việc gấp, cô phải về thôi.

Cúp máy xong, cô thu dọn đồ của mình, đứng dậy nhìn xung quang quán bar một vòng, cô không tìm thấy Tống Nhàn, đi tới trước mặt Trần Giai, dặn dò gã mấy câu, sau đó vội vã bỏ về.

Đi được hai bước, cô quay ngược trở lại: “Trần Giai, anh họ cậu tên là gì?”

“Hả?” Trần Giai bị hỏi ngẩn cả người.

Lục Kinh Yến không vui cau mày lại, mất kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: “Anh họ cậu tên là gì?”

“À, anh họ tớ, tên là Thịnh Tiện.” Trần Giai nói: “Thịnh trong thịnh thế, Tiện trong ước ao.”

Điện thoại của Lục Kinh Yến lại vang lên.

Là chú cô đang thúc giục cô.

Cô không nói thêm gì nữa, giờ thực sự phải về.

Vì uống rượu nên Lục Kinh Yến gọi taxi.

Ngồi lên ghế sau, cô gõ tên của chàng tra nam vào mục Sổ tay trong smartphone: Thịnh Tiện.

Thịnh Tiện. Thịnh Tiện.

Lục Kinh Yên lẩm nhẩm cái tên này mấy tiếng, bỗng cười rộ lên: “Thịnh Tiện, tươi ngon, quả nhiên là dùng để ăn.”