Chương 18: Ra đi thanh thản

Số từ: 2561

Tác giả: Ngôn Quy Chính Truyện

Dịch: Duy Anh
Biên: Độc Hành
Nguồn: bachngocsach.com

Đường đường một đấng tiên nhân, vậy mà lại nghèo khó như thế này, chỉ có mỗi một cây búa, một cái pháp khí trữ vật….

Quả nhiên, luyện khí sĩ lăn lộn ở thế tục, đa phần đều là đám lưu manh nghèo đói…

Sau khi tro cốt màu đen bay đi, Lý Trường Thọ liền lấy cái trữ vật pháp khí hình chiếc nhẫn và cây búa to bỏ vào túi trữ vật có đánh số "Thiên Tứ". Hắn thu hồi tiếp Nhiếp Hồn Châu, nhảy tới vách núi, ngồi xổm trước ba cây Tiên Giải thảo.

Lý Trường Thọ lấy ra hai hộp ngọc được chuẩn bị từ trước, bỏ vào miệng hai viên Giải Độc Hoàn do chính mình luyện chế. Hai tay hắn được bao phủ bởi mười tám tầng pháp lực, động tác tuy nhanh nhẹn nhưng vẫn vô cùng cẩn thận hái xuống hai gốc thảo độc có tuổi thọ tương đối cao, nhanh chóng đặt vào trong hộp ngọc đóng chặt.

Hái thuốc không diệt tuyệt, miễn tổn phúc.

Cuối cùng…

Lý Trường Thọ khẽ mỉm cười.

Hắn nhanh chóng đứng dậy, cũng chẳng dám ở đây lâu, vì lo sợ Vũ Văn Lang còn có đồng bọn.

Trước tiên Lý Trường Thọ vọt tới đầu của con Tam Tình Bích Ba Xà kia, rồi lấy ra túi trữ vật ghi "Địa Nhị". Sau đó hắn đặt cái đầu rắn này vào, phong ấn bằng phù lục, thu vào túi trữ vật.

Thứ này chắc có thể luyện chế ra độc dược, để cho tiểu sư muội phòng thân ngừa sói, nếu bỏ ở đây quả thật quá phí phạm của trời.

Xung quanh độc rắn vẫn còn vương vãi lung tung, thi thể của mấy kẻ bịt mặt nọ đã sớm bị ba người giấy “Chủ Chiến” đốt sạch sẽ.

Các thi thể còn lại không phải tiên nhân nên U Lãnh Huyền Hỏa đốt cháy cũng không quá khó khăn. Lúc này, chút tro tàn do mấy người kia lưu lại, đã dung hợp với tướng lĩnh của bọn họ, chờ cơn gió thổi đi …

Sau đó, Lý Trường Thọ và bốn người giấy bèn động thủ, vẩy hai bình thuốc bột khắp nơi.

Máu người đọng lại trên mặt đất lập tức bị đốt cháy, khắp nơi đều toát ra lục sắc quỷ hỏa, làm cho vết máu biến mất trong nháy mắt chẳng còn chút dấu vết nào nữa cả.

Ừm. Làm sạch hoàn cảnh Hồng Hoang, bảo vệ sinh thái Bắc Châu, đây là nghĩa vụ của mọi sinh linh.

Lý Trường Thọ lại thu mấy món pháp khí trữ vật, ánh mắt liếc nhìn các nơi, linh thức cũng dò xét gió thổi cỏ lay, hai tay đồng thời bấm niệm pháp quyết.

Sau khi xác định không bỏ sót thứ gì, mấy người giấy xung quanh liền chui trở lại trong tay áo của Lý Trường Thọ.

Lý Trường Thọ thu ô lại, thân hình chìm vào trong tầng nham thạch, lặng lẽ rời khỏi nơi này.

Sau khi trận pháp tiêu tán, độc vụ chướng khí ở bốn phía liền vọt tới, đồng thời mang theo chút gió thoảng.

Dưới tán cây Bách Tùng, lăn lông lốc một đoạn xác rắn không đầu, mấy bãi máu rắn độc loang lổ khắp mặt đất, vách núi thì gần như sụp đổ…

Tán cây Bách Tùng già vừa thay lá nọ, tuy không còn nhiều nhánh cây nhưng vẫn nhẹ nhàng đong đưa theo gió, giống như đang bùi ngùi chia tay với kẻ đang ẩn mình ở dưới mặt đất kia.

Dù sao, từ lúc gốc cây này sinh ra đến nay, đó là nam nhân đầu tiên tiến vào thân và rễ của nó.

Lý Trường Thọ dùng thổ độn, lặng lẽ tới dưới mặt đất gần nơi đấu pháp của hai vị sư đệ sư muội đồng môn.

Hữu Cầm Huyền Nhã điều khiển phi kiếm đánh Nguyên Thanh chạy tán loạn. Y không còn sức chống đỡ, rất nhiều vết thương trên cơ thể, máu tươi ướt đẫm áo bào.

Tên Nguyên Thanh này.

Tu vi đạt tới cảnh giới Phản Hư, có lẽ là dùng cả đống đan dược chất thành?

Đây chính là kẻ được xưng tụng xếp thứ hai trong đám đệ tử cùng thế hệ hả?

Nếu như đám oắt con đại đệ tử xếp hạng đầu đều loại trình độ thế này, mấy năm nữa tiên môn thi đấu, mình chuẩn bị cho Linh Nga chút đan dược và pháp khí tự mình nghiên cứu ra. Nàng chắc có thể xếp hạng một trăm trở lên.

Lý Trường Thọ lén lút tới gần chỗ hai người đối chiến, suy đoán tiết tấu Hữu Cầm Huyền Nhã ra tay, một cánh tay thò khỏi mặt đất, dồn sức ném một cái bình sứ về phía Nguyên Thanh.

… Chính là bình sứ chứa siêu phẩm Nhuyễn Tiên Tán đã dùng khi nãy.

Tiếng xé gió yếu ớt từ phía sau đánh tới, Nguyên Thanh vừa đập bay hai thanh phi kiếm vừa tiện tay vung một kiếm ra sau. Kiếm chiêu hoa lệ lại chuẩn xác chém vào giữa cái bình sứ này, trong nháy mắt bình sứ bị đánh nát.

Hả? Bình... từ đâu tới...

Mí mắt Nguyên Thanh rủ xuống, cũng không kịp thu kiếm, thân hình liền lắc lư lảo đảo, bổ nhào về phía trước.

Đúng lúc này, bốn thanh phi kiếm phá không bay tới!

Nguyên Thanh giang hai cánh tay bổ nhào về phía trước như vậy, cũng gần như chủ động nhận lấy một kích của phi kiếm!

Hữu Cầm Huyền Nhã cũng không có ý định giết chết Nguyên Thanh ở đây. Dù cho y là một kẻ hèn hạ vô sỉ nhưng vẫn là đồng môn, cần phải bắt về sơn môn để cho lão sư xử trí.

Nhưng bây giờ, Nguyên Thanh bỗng không thèm chống đỡ.

Hữu Cầm Huyền Nhã thật sự giống như suy đoán của Lý Trường Thọ, nàng kỳ thực chưa thuần thục với bộ pháp Ngự Kiếm này. Hiện tại, nàng không có khả năng kịp thu kiếm, trong nháy mắt đâm xuyên qua trán, cổ, ngực, bụng của Nguyên Thanh.

Đòn kết liễu vô cùng tinh chuẩn, diệt tam hồn, đâm đan điền, gọn gàng sạch sẽ không chừa đường sống.

“Chuyện này.”

Hữu Cầm Huyền Nhã sững sờ, rồi như nghĩ đến điều gì đó, liền nhẹ nhàng thở dài thườn thượt.

Nàng từ giữa không trung hạ xuống, nhảy khỏi phi kiếm, bước nhanh tới thi thể Nguyên Thanh…

Nguyên Thanh ra đi rất thanh thản.

Thật thanh thản, y cũng không cảm giác tử vong uy hiếp, nháy mắt nhập mộng, cơ thể bị đâm xuyên cũng vô phương tỉnh lại, khóe miệng còn lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Dù chỉ còn một ít siêu phẩm Nhuyễn Tiên Tán, thì Nguyên Thanh cũng không thể chống cự được.

Mà nụ cười của Nguyên Thanh đập vào mắt Hữu Cầm Huyền Nhã…

“Dù ác tâm như ngươi, cũng có chút sám hối hả? Ngươi bị kẻ khác ép buộc chăng?”

Với ánh mắt không đành lòng, Hữu Cầm Huyền nhã lắc đầu, từng thanh phi kiếm nhanh chóng quay lại, bốc cháy hừng hực, dung hợp cùng thanh đại kiếm kia, tự bay sau lưng nàng.

Lý Trường Thọ nghe được lời tự nhủ của nàng, tuy hắn ở dưới mặt đất nhưng vẫn nhịn không được giơ ngón tay cái lên.

Sư muội Hữu Cầm à, không hổ danh là Hữu Độc, lại còn tự cho mình có bản lãnh lớn!

Đã vậy, ở chỗ lạ lẫm, giết người không lo chạy nhanh lên, còn ở đây cảm khái…

Đúng là không trải qua khó khăn bao giờ, lòng tự tin lại quá lớn.

Lúc này, Hữu Cầm Huyền Nhã ngẩng đầu thoáng nhìn chỗ vách núi im lìm. Nàng không phát hiện được nơi đó có hơi thở người sống, đầu yêu xà độc thú kinh khủng kia cũng không còn động tĩnh…

“Không biết sư huynh Trường Thọ thế nào rồi, thôi thì mang theo thi thể Nguyên Thanh, nhanh chóng đi qua nhìn một chút.”

Ngay lập tức, Hữu Cầm Huyền Nhã đi hai bước về phía thi thể Nguyên Thanh. Nàng vừa muốn vận pháp lực bao lại thi thể y, bỗng mí mắt rủ xuống, thân hình từ từ té ngã.

Loảng xoảng, thanh đại kiếm rớt đập xuống mặt đất…

Đồng thời, mặt đất dưới thân Nguyên Thanh xuất hiện một làn sóng bé nhỏ, những mảnh vỡ đồ sứ nọ cũng lặng yên dung nhập vào mặt đất.

Làn sóng này nhanh chóng lan về phía Hữu Cầm Huyền Nhã. Lúc nó lan tới dưới thân nàng, một cánh tay lộ ra, nắm lấy mái tóc dài của nàng.

Cánh tay sắt đá vô tình kia mạnh mẽ kéo cô nương đang hôn mê thẳng xuống dưới mặt đất…

Làn sóng lắc lư nhẹ nhàng mấy lần liền biến mất, không một dấu vết. Mặt đất cũng khôi phục lại vẻ đẹp vuông vức và kiên cố vốn có.

Lực phòng ngự toàn thân của Luyện khí sĩ thì phàm nhân không thể nào so sánh được, lỗ chân lông, da đầu cũng như vậy.

Hành động này của hắn tuy có chút thô lỗ, nhưng thập phần thuận tiện, cầm nắm chắc chắn, lại không gây nên hiểu lầm không cần thiết. Động tác này cũng không có khả năng làm cho một tu sĩ đạt tới cảnh giới Phản Hư bị giật rụng tóc trọc cả đầu.

Lý Trường Thọ xuất thủ, vốn muốn nhanh chóng mang người đi, sớm rời khỏi chốn thị phi này.

Về thi thể của Nguyên Thanh…

Người không phải hắn giết, thì cần gì phi tang, thu thập hết mảnh vỡ bình sứ là đủ rồi.

Nhuyễn Tiên tán chỉ là thuốc mê, người chết quá hai ngày sẽ hoàn toàn tiêu tán, rất khó bị tra ra dấu vết.

Chưa kể, về sau tiên nhân trong môn tìm tới, nếu tìm không ra vết tích thi thể thì còn nan giải hơn.

Trong lòng đất, Lý Trường Thọ kéo lấy Hữu Cầm Huyền Nhã đang rơi vào trạng thái hôn mê, phi độn thẳng về phía Đông Nam, tựa như hai con cá bơi, cấp tốc biến mất không thấy gì nữa.

“A! Phá trận pháp này thật phiền phức, muốn giết người thật!”

Theo tiếng gào phẫn nộ của Tửu Cửu, mặt đất dưới chân nàng không ngừng rung lắc, sương mù mông lung, độc trùng và độc thú run rẩy, thấp thỏm lo sợ.

Bởi vì đại trận phong tỏa, phiến đại địa này vẫn cứng rắn y nguyên, không bị Tửu Cửu làm cho sụp đổ...

Trong một góc xó xỉnh, Vương Kỳ và Lưu Nhạn Nhi dựa chung một chỗ, thần sắc uể oải, tinh thần không phấn chấn.

Bọn họ bị vây ở đây lâu vậy, tinh thần tự nhiên không tốt, nhưng nhờ hoàn cảnh này mới để cho tình cảm hai người nhanh chóng thắm thiết chỉ trong khoảng thời gian ngắn. Lúc này đã xưng hô với nhau là ‘Nhạn nhi sư tỷ’ và ‘Kỳ Kỳ sư đệ’

Tiện thể gọi Vương Kỳ Kỳ cũng chẳng có gì ngượng miệng.

Tửu Cửu tức giận như vậy, cũng hơn phân nửa là bị đôi tình nhân nhỏ này đả kích …

Tửu Cửu thoáng phát tiết chút nóng nảy trong lòng, bèn ôm cánh tay, ngồi xếp bằng lơ lửng cách mặt đất ba thước, tiếp tục tìm cách ứng đối.

Lưu Nhạn Nhi chậm rãi đi tới, ôn nhu nói: “Tửu sư thúc, chớ lo lắng quá, người hiền tự có thiên tướng, sư đệ sư muội nói không chừng đang ở thị trấn chờ đấy.”

Tửu Cửu hừ một tiếng:

“Đã lâu như vậy, nói không chừng thi thể cũng đã bị hủy rồi!”

“Sư thúc…”

Lưu Nhạn Nhi tiếp tục khuyên nhủ:

“Hôm qua, Sư thúc không phải đã nói, theo tính toán trong môn phái chắc đã phái người tới rồi? Kiên trì, chúng ta có thể sắp thoát khốn.”

“Ai…” Tửu Cửu bèn đưa hai tay lên vân vê tóc dài. “Ba tên kia cũng không rõ sống chết thế nào! Lý Trường Thọ nếu có mệnh hệ gì, ta làm sao bàn giao với sư phụ của hắn đây. Hai tên bảo bối kia nếu như chết yểu, một trăm năm tiền thưởng của ta đều đi tong rồi.”

Sắc mặt Lưu Nhạn Nhi đen như mực, dù biết Tửu sư thúc khẩu xà tâm phật, đáy lòng rất lo lắng cho bọn hắn, nhưng nàng luôn cảm thấy Tửu sư thúc…

…Đúng là càng để ý tiền thưởng của chính mình hơn…

Bên trong đại trận bỗng có một trận gió nhè nhẹ nổi lên, một tiếng thở dài ở bốn phương tám hướng vang vọng

Cùng với đó chính là một giọng nói già nua không có chút xíu tình cảm nào

“Tiểu Cửu, ngươi có biết tội của mình chưa?”

Tửu Cửu khiếp sợ run cầm cập, đôi bàn chân nhỏ bé rơi xuống đất, nhỏ giọng đáp:

“Sư.. Sư phụ?”

Lưu Nhạn Nhi vừa giật mình vừa ngạc nhiên nói:

“Vong Tình Thượng Nhân đích thân đến tìm chúng ta hả?”

Sương mù xung quanh nhanh chóng tản đi. Tiên thức, linh thức của ba người cuối cùng thoát khỏi khốn trận, không còn trở ngại mở rộng ra bốn phương tám hướng…

Đúng lúc này, hai bóng người từ xa bay tới, rớt xuống trước mặt Tửu Cửu.

Đó là hai lão giả tóc hoa râm, toàn thân mặc một bộ đồ đen, tu vi đều là Nguyên Tiên. Lúc này cả hai đều bị trọng thương hôn mê, trên cơ thể mỗi người có một vết lõm của chưởng ấn.

Vương Kỳ bên cạnh hưng phấn hét to:

“Tửu sư thúc, là bọn họ! Chính bọn họ tập kích ta và Nhạn nhi sư tỷ!”

Tửu Cửu lập tức không chần chờ nữa, khụy gối quỳ thẳng trên mặt đất, trán đụng đất, lời nói đầy chán nản.

“Sư phụ! Đệ tử bị người tính kế, đã mất liên hệ với ba tiểu bối tuổi trẻ. Đệ tử cam nguyện chịu mọi hình phạt, nhưng xin người nhanh tìm kiếm tung tích ba đệ tử này, nhìn xem có người nào còn sống hay không?”

Ngay lúc này, sương mù đã biến mất, mấy bóng người ở xa xa cũng hiện thân.

Tên đạo nhân dẫn đầu thân cao vỏn vẹn chỉ có mét rưỡi, thấy Tửu Cửu thật thà quỳ lạy như vậy. Gã không khỏi có chút xấu hổ, nhịn không được cúi đầu ho khan, cười nói.

“Sư phụ không có đến, là ta. Khục. Người túc trí đa mưu lại anh tuấn tiêu sái… Ngũ sư huynh…”

“Ừm?”

Có sát khí!

Đạo nhân thấp bé kia lập tức run rẩy, muốn tiếp tục cứu vãn. Nơi xa tiểu sư muội mặc áo gai kia bỗng dậm chân, bay sát mặt đất tới!

Nhanh như một mũi tên do thần cung bắn ra, mang theo âm thanh vun vút!

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng

Mời mọi người đăng ký dịch tại: [ĐK Dịch] Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng

Mời mọi người tham gia event tại : EVENT: Mò Hài vớt Ngọc cùng Sư Huynh