Chương 215: Đại pháp sư, ngài xem đó là ai~

Số từ: 3340

Tác giả: Ngôn Quy Chính Truyện
Dịch: Vì anh vô tình
Nguồn: bachngocsach.com

"Tiền bối, sau đó ngài có thể như thế như thế này. . ."

Trong nham động, Lý Trường Thọ cẩn thận dặn dò chi tiết mọi việc với Triệu Công Minh Triệu đại gia, khi ra tay.

Hoàng Long chân nhân đứng ở bên cạnh nghe đến sững sờ, dù bản thân kiến thức rộng rãi, cũng không tưởng tượng ra được, hình ảnh tốt đẹp mà hai người miêu tả.

Nhưng lần này Triệu Công Minh, lại lộ vẻ mặt khó xử. . .

"Lần trước xuất thủ tương trợ Hoàng Long sư huynh, là do dưới tình thế cấp bách, không có đối sách, " Triệu Công Minh vuốt râu nhíu mày, "Hải thần lão đệ giờ ngươi ở đây, thì đừng bày mưu kế gì chỉ uổng phí công phu.

Mà việc này nếu để cho Nhị muội của ta biết. . ."

"Công Minh tiền bối!"

Lão thần tiên giấy Lý Trường Thọ lập tức đi về phía trước nửa bước, ánh mắt thành khẩn, nói: "Vãn bối đã suy tính cẩn thận, nếu chúng ta dùng thần thông ngăn cản bạch ngoc sa ch, thật không lợi bằng cố tình bày nghi trận.

Lần này, cần phải dùng đến phương pháp đó!"

"Để ta dây vào sáu bảy người bọn họ, việc này cũng chưa từng làm" Triệu Công Minh nhìn về phía Hoàng Long chân nhân ở cạnh bên, người sau một mặt mờ mịt, nhưng cố gắng mỉm cười.

Hoàng Long chân nhân vội nói: "Có việc gì cần ta ra sức, sư đệ và đạo hữu cứ nói đừng ngại."

Lý Trường Thọ lại nói: "Chân nhân còn có một chuyện khác chuyện quan trọng, vãn bối lập tức giải thích với ngài.

Triệu tiền bối, ngày hôm nay nhất định phải ra tay mới được, ngoài ngài còn ai có công lực cỡ này?

Cho dù là Vân Tiêu tiền bối đến, lấy Hỗn Nguyên kim đấu thu bọn họ, cũng không bằng ngài hôm nay ở nơi đó một chuyến, kéo dài cùng bọn họ một hai canh giờ."

"Ấy, việc này sao phải làm phiền Nhị muội ta ra tay?"

Triệu Công Minh ưỡn ngực ngẩng đầu, chắp tay, cười nói: "Ta vốn không muốn khơi lại chuyện xưa, nhưng Hải thần lão đệ đã mời, ta đây liền cố mà làm, đi đến đụng bọn họ một cái!"

"Tiền bối anh minh!"

"Việc nhỏ thôi, " Triệu Công Minh cười ha ha, dưới mày rậm, đôi mắt càng thêm sáng ngời.

Lý Trường Thọ lập tức  lấy ra bản ăn vạ mới nhất:

Pháp bảo -- song sinh Luân Ảnh Cầu có thể đồng thời ghi lại ảnh tượng tự nhiên, dài hơn bản đại đạo lời thề mô bản, "Hồi máu cầu" phun máu ra kịp thời thu hồi lại. . .

Tiếp đó.

Lý Trường Thọ cũng dặn dò Triệu đại gia mấy điểm chi tiết, bây giờ nhất định phải một ngụm ngậm đến chết câu "Đi Bích Du cung" để phân rõ phải trái.

Trước đây đối phương tính toán Long tộc, làm sinh linh ở Nam Hải và Đông Hải đồ thán. Nếu việc này bị chọc ra chính là làm mất mặt Thánh Nhân Tây Phương giáo, nên sáu tên đệ tử Tây Phương giáo chắc chắn không dám đi Bích Du cung để giằng co.

Nhưng ngàn vạn lần không thể nói 'Đi Linh sơn' .

Ngày hôm nay khác lúc trước, đối phương đầu nhập nhiều như vậy, chắc sẽ không cam tâm, đủ để mời Thánh Nhân lão gia âm thầm tính toán, trực tiếp độ Triệu đại gia không có đường về!

Triệu Công Minh cũng lập tức nghiêm túc, vận sẵn pháp bảo, chuẩn bị tốt thần thông, lại theo lời Lý Trường Thọ nói, trực tiếp cưỡi mây chạy về hướng sáu vị đệ tử Thánh Nhân Phương Tây đang ẩn thân;

Sau đó, lại làm bộ như trong lúc lơ đãng đi qua phát hiện bọn họ, rồi tế  ra Định Hải thần châu, cùng bọn họ mở một chuyện đùa nho nhỏ.

Lý Trường Thọ lo lắng Triệu Công Minh tiền bối ép không được sáu tên cao thủ kia, đồng thời cũng thỉnh Đại pháp sư chú ý bên này, lúc cần thiết sẽ ở bên tương trợ.

Nếu là Triệu Công Minh thật lâm vào tình huống nguy cấp, thì mời Đại pháp sư hiện thân, hỏi một câu. . .

[Ái ui, Triệu sư đệ, ngươi làm sao vậy?]

À. . . Ngữ khí có thể không cần.

"Nếu Long tộc biết thế cục nguy hiểm của bọn họ ngày hôm nay được hóa giải, là toàn bộ nhờ vào "Một nằm" của Triệu Công Minh ngoại môn đại đệ tử Tiệt giáo, không biết sẽ có tâm tình gì."

Trong lòng Lý Trường Thọ cười khẽ, quay đầu nhìn về phía Hoàng Long chân nhân đang có chút chần chờ.

Còn không đợi Lý Trường Thọ mở miệng, Hoàng Long chân nhân đã cắn răng, giậm chân, nhíu mày hỏi một câu:

"Tuy làm như vậy sẽ bị lão sư quở trách, nhưng ngày hôm nay vì Long tộc, bần đạo cũng không lo nghĩ được thêm nữa.

Hải thần đạo hữu, bần đạo nằm đây?"

Lý Trường Thọ: . . .

"Yên tâm, việc của ngài cần làm là phải đấu pháp.

Hải nhãn ở Đông Hải có cường địch đi tới, ta lo lắng trưởng lão Long tộc thủ vệ Hải nhãn, không phải là đối thủ của hung thú kia. . ."

"Cái gì!"

Hoàng Long chân nhân biến sắc, không nói hai lời quay đầu xông ra khỏi động, vội vã, nhắm hướng đông biển sâu biển phóng đi.

Lý Trường Thọ sắp xếp xong xuôi hai vị cao thủ phe mình, lại tiện tay bấm một cái pháp quyết. Cỗ hóa thân lão thần tiên đạo nhân giấy này từ trong đến ngoài tuôn ra Tam Muội chân hỏa, nháy mắt bị đốt không còn một mảnh, chỉ sót lại chút ít tro tàn tung bay.

Bản này cũng chỉ là một bộ đạo nhân giấy dùng để truyền tin, chỉ lưu lại một chút tiên lực;

Thu về sẽ có nguy hiểm, tự hủy là ổn thỏa nhất.

Tâm thần của Lý Trường Thọ cũng thu trở về, kể rõ sự việc mà Triệu Công Minh phải làm cho Huyền Đô đại pháp sư biết.

Đại pháp sư lập tức cảm thấy hào hứng, thi triển thần thông nhìn chằm chằm vào Triệu Công Minh, chuẩn bị tùy thời gấp rút tiếp viện.

Đến khi Đại pháp sư muốn hỏi, Lý Trường Thọ ăn vạ chi pháp làm sao nghĩ ra, thì phát hiện Lý Trường Thọ lại đã nhắm hai mắt lại, tâm thần trạng thái căng thẳng. . .

"Tểu đệ tử này, thật đúng là lao tâm lao lực."

Trong lòng Huyền Đô đại pháp sư thở dài, hơi có chút xấu hổ.

Y lấy từ trong ngực ra một chiếc bình ngọc xinh xắn, đặt ở trong tay Lý Trường Thọ;

Lý Trường Thọ lập tức có chút cảnh giác, mở mắt nhìn lại.

"Đại pháp sư. . ."

"Không có gì, cho ngươi một chút đan dược ứng đối Kim Tiên kiếp, nhận lấy đi."

Lý Trường Thọ lập tức đứng dậy làm đạo vái chào, cũng không mở ra bình ngọc, cung kính thu vào.

Đại pháp sư mỉm cười gật đầu, ngó qua chỗ khác, cũng không nói thêm điều gì.

"Hai viên cửu chuyển kim đan cầu ở chỗ lão Quân đều cho, ngươi lại còn không chịu độ Kim Tiên kiếp, vậy đúng là. . . Quá tính toán sẽ bị trời ghét."

Lý Trường Thọ lần nữa nhập tọa, nhắm mắt ngưng thần, trong lòng hiện ra một vài hình ảnh.

. . .

Đại chiến ở Nam Hải càng thêm ác liệt, thế cục bắt đầu mất cân bằng.

Bởi vì Tây Phương giáo điều mười mấy tên cao thủ điều đến Đông Hải rồi, bạ ch ngọ c s ách theo Long tộc cường giả tiến đến tiếp viện, Nam Hải đã bắt đầu chiếm được thượng phong.

Nhưng mà, cao thủ chủ lực của Long tộc đã định trước vồ hụt, cao thủ đối phương vốn mượn càn khôn đạo pháp, sắp vọt tới Đông Hải Long cung. . .

Bên ngoài Đông Hải Long cung, mười hai đạo phản quân Hải tộc, biển sâu yêu binh tấn công mạnh, nhưng vòng phòng ngự bên ngoài của Long tộc không thể phá vỡ, chủ lực tiên giao binh đều tụ tập tại nơi đây.

Điểm chết người là, bên trong vòng phòng ngự mấy chục vạn quân lại xuất hiện quân tinh nhuệ phương tây. . .

Cỗ binh mã này và mấy chục vị cao thủ cùng Văn Tịnh đạo nhân, đã vọt tới gần Đông Hải Long cung!

Đối phương cũng vô cùng gian trá, mười mấy tên cao thủ ẩn tàng khí tức, xen lẫn trong Hải tộc phản quân, làm Long tộc sinh ra phán đoán sai lầm

Long tộc vốn cho rằng quân địch chỉ là một trong "mười ba đạo quân", nên phái mấy chục vạn binh mã bên ngoài Long cung nghênh chiến.

Nhưng mười mấy tên cao thủ đột nhiên gây khó khăn, bẻ gãy nghiền nát phá hủy đạo phòng tuyến này của Đông Hải Long cung!

Khoảng mấy vạn tinh binh đi đến đầu tiên, dưới sự dẫn dắt của Văn Tịnh đạo nhân và hơn năm mươi danh cao thủ, thẳng đến Thủy Tinh cung!

Văn Tịnh cho từng người thả ra uy áp, Thủy Tinh cung lập tức lâm vào một chút hỗn loạn.

Cấp độ cao thủ như Văn Tịnh đạo nhân, nơi đây lại có khoảng chừng năm vị. . .

Kim Tiên cảnh cao thủ phổ thông như Chưởng môn Vô Ưu đạo nhân của Độ Tiên môn lại vượt qua hai ba trăm vị, hơn nữa quá phân nửa đều là kẻ nghiệp chướng quấn thân, hung thần ác sát!

Ngoài ra Lý Trường Thọ cũng biết, đối phương còn có cao thủ đang ẩn nấp, vẫn chưa trực tiếp hiện thân.

Như kia bốn người cao thấp mập ốm mang theo càn khôn trọng bảo, vận chuyển tới mười vạn quân tinh nhuệ. . .

Đại chiến ở Thủy Tinh cung, hết sức căng thẳng!

Trong trận doanh Phương tây, lão già nổi danh trốn ở trong bóng tối, đối Thủy Tinh cung quát lạnh một tiếng, thanh truyền mấy ngàn dặm khắp đáy biển:

"Chuyện hôm nay, cùng các ngươi không quan hệ.

Long tộc bạo ngược, ức hiếp Hải tộc lâu như vậy, ngày hôm nay Hải tộc muốn tìm Long tộc đòi cái công đạo thôi."

Đáp lại lão, là từng tiếng long ngâm to rõ.

Bên trong Thủy Tinh cung bay ra mấy trăm đầu Thanh long, từng người bày ra khí tức, địa vị ngang với đối phương.

Mà tại trong đám Thanh long này, còn có mười một mười hai vị vô cùng già nua. Trên người họ, đạo vận sâu như biển, khí tức như núi, trên dưới toàn thân càng là tản ra một cỗ đạo vận khác biệt.

Thiên địa thảm thiết!

Đây là những kẻ từng tự tay đánh nát Hồng Hoang thiên địa, cao thủ tham chiến thời viễn cổ!

Lý Trường Thọ ở bên xem, một hồi nhíu mày. . .

Không chỉ số lượng cao thủ của đối phương so với hắn dự đoán muốn nhiều một chút, mà bên Long tộc cũng là thâm tàng bất lộ.

Quả nhiên đều không phải thứ dễ khinh thường . . .

Hai bên gặp mặt, không nói hai lời!

Mấy trăm đầu Thanh long gào thét xoay quanh, trực tiếp hướng về phía quân địch nghênh đón, hậu phương còn có mấy vạn đại quân phòng vệ phụ trách Thủy Tinh cung.

Hai bên cao thủ ngược lại hết sức ăn ý, cấp tốc rời đi nơi đại quân giao chiến, tại trong vùng biển xung quanh Thủy Tinh cung, tạo ra "Đỉnh điểm chi chiến" ngày hôm nay!

Lý Trường Thọ không tham dự đến bên trong đại chiến lớn như vậy, chỉ có thể làm chutsuwj tình mà mình đủ khả năng.

Quân đoàn đạo nhân giấy đã vào chỗ;

Thiên đình viện quân, cũng đã xuất hiện ở trên Đông Hải Long cung, tùy thời sẽ lấy tư thái phù hợp nhất đăng tràng.

Hóa thân của Ngọc đế bệ hạ, giờ phút này vẫn giấu ở bên trong Đông Hải Long cung, vở kịch này có thể viên mãn hay không, phải sau đó trong vòng nửa canh giờ công bố!

Thế nhưng, trước đó. . .

"Đại pháp sư, ngài có thể sử dụng tấm gương, bắt giữ một tên cao thủ của đối phương không?

Là nữ tử thực lực rất mạnh kia, bản thể là con muỗi, sau khi biến hóa tư thái rất xinh đẹp"

"Ta tìm xem . . . Cái này?"

Đại pháp sư sờ cằm giơ thủy tinh kính lên;

Trong kính, Văn Tịnh đạo nhân mặc một bộ váy đỏ quanh người quấn quanh từng tia hắc khí, nhưng đều bị mosaic* khám phá.

*mosaic: ghép mảnh (google để biết thêm @@)

Thân thể nàng hơi nghiêng về phía trước, ngón tay nhỏ nhắn điểm vào trên trán của một đầu Thanh long dài trăm trượng, Thương long kia lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được xẹp xuống, nháy mắt hóa thành tro tàn. . .

"Ừm. . ."

Văn Tịnh đạo nhân dùng giọng mũi khẽ nói, trên gương mặt xinh đẹp xẹt qua một chút đỏ ửng, có thể thấy được cảm giác thỏa mãn, hắc khí quanh người lại càng nồng đậm thêm mấy phần.

Nàng kiều mị cười một tiếng, hoàn toàn không biết, ngụy trang của mình lúc này đều đã bị người nhìn ra, biểu tình chi tiết trên mặt, hoàn toàn hiện ra tại trong mắt thuần dương pháp sư, người mà không ai biết danh tính.

Lúc này, Văn Tịnh đạo nhân hung diễm tuy mạnh, nhưng lại không sốt ruột giết long, là đang cố ý kéo dài thời gian thôi.

Đại pháp sư cau mày nói: "Nàng là người tập kích qua Độ Tiên môn."

"Đúng, đúng, nhưng bây giờ, nàng là. . . Người một nhà."

Lý Trường Thọ có chút chột dạ nói.

"Ồ?" Đại pháp sư hai mắt tỏa sáng, cười nói, "Ngươi ngược lại là lợi hại, Tam Tinh Củng Nguyệt còn không biết dừng, mà ngay cả hung thú như vậy đều lừa gạt.

Hung thú này không dễ thuần phục, thực lực của ngươi so với nàng cũng kém quá xa."

Ấy, Đại pháp sư ngài phải chăng đang có chút hiểu lầm?

Sau này người muốn hẹn hò với nàng thế nhưng là ngài Đại pháp sư, việc này là Thái Thanh lão gia định ra, cùng tiểu đệ tử như hắn có quan hệ gì?

Không nhắc chuyên này, mà Tam Tinh Củng Nguyệt là cái quỷ gì?

Lý Trường Thọ đang muốn giải thích, tâm thần đột nhiên chấn động, vội nói: "Đại pháp sư, đệ tử đi trước xử trí một chuyện khác."

"Đi thôi, " Huyền Đô đại pháp sư khoát tay, "Nơi đây cứ yên tâm, nếu như Long tộc ngăn cản không nổi, ta sẽ tự ra tay bảo vệ bọn họ."

"Vâng."

Lý Trường Thọ nhanh chóng nhắm hai mắt lại, tâm thần na di đến, mười mấy vạn dặm bên ngoài, trên người đạo nhân giấy cạnh một chỗ rãnh biển.

Đạo nhân giấy lắc mình biến hoá, thành một người đạo sĩ trung niên, chính là hình tượng Tiểu pháp sư Nhân giáo.

Tiếp đó, Lý Trường Thọ thi triển thủy độn, hướng về phía dưới rãnh biển tiến đến.

. . .

Rãnh biển này cực sâu, phía dưới lại có ba động kịch liệt do đấu pháp.

Đạo nhân giấy vừa chui vào mấy trăm trượng, phía trước liền có một dòng "Máu" vọt tới, mà tại bên trong huyết thủy, xen lẫn từng khối thân thể tàn phế của Long tộc.

Lý Trường Thọ tránh đi dòng "Máu" này, tiếp tục đi xuống, phía dưới liên tiếp xuất hiện thân thể tàn phế của Chân long. Mà vết cắt của những thân thể tàn phế này lại vô cùng vuông vức.

Chỉ ít phút trước, những chân long có thân thể kiên cố này, từng bị coi như đậu hũ bình thường dễ dàng chém cắt. . .

Chỗ dưới rãnh biển, chính là hải nhãn Đông Hải do Chân long phong ấn!

Xem ra, kim thiền sáu cánh không chút trở ngại đã vọt tới chỗ sâu, việc này thật sự có chút vượt quá dự tính của Lý Trường Thọ.

Hung thú kia, là cao thủ cùng cấp độ như Văn Tịnh đạo nhân?

Cỗ đạo nhân giấy này của Lý Trường Thọ, chính là muốn cùng đối phương kéo dài một chút thời gian, chờ cường viện phe mình đến.

Đối phương đến Hải nhãn, chuyện có thể làm không quá nhiều. . .

Đơn giản nhất chính là phá vỡ phong ấn Hải nhãn, ô nhiễm toàn bộ Đông Hải, làm Long tộc tại chiến hậu, không thể không một lần nữa để mạng lại lấp đầy Hải nhãn. . .

Suy nghĩ kỹ một chút, đối phương làm như vậy xác suất thật ra không lớn;

Phá vỡ Hải nhãn không chừng sẽ lập tức rước lấy Tử Tiêu thần lôi, nhân quả thực sự quá nhiều.

Hơn nữa hiện tại phương tây nhất định phải có được Long tộc, nên sẽ không suy yếu thực lực của Long tộc nhiều như vậy.

Lý Trường Thọ suy nghĩ, đối phương muốn bắt những tàn hồn "Điền Hải nhãn chi long" làm gì. . .

Hả?

Kim thiền sáu cánh . . .

Giống như, đời trước mình đã nghe qua lời đồn về hung thú này, một hòa thượng rất nổi danh dường như là do thứ này chuyển thế . . .

Ai nhỉ?

Lý Trường Thọ bấm ngón tay suy tính, tìm kiếm ký ức. Lúc này hắn cũng bằng thủy độn vọt vào một chỗ bên trong đại trận bị phá ra, thì bắt gặp. . .

Kim thiền sáu cánh mấy lần lấp lóe, lưu lại từng đạo tàn ảnh, thân thể của hai lão rồng già trực lập tức bị chém thành mảnh vỡ, còn duy trì tư thế vung chưởng, ném pháp bảo về phía trước ba ch n g oc s a ch . . .

Sáu cánh mỏng của kim thiền nhẹ nhàng vỗ, huyết quang trên đó chợt lóe lên rồi biến mất.

Kim thiền sáu cánh lay động thân hình, tại kim quang bên trong hóa thành một thanh niên đạo sĩ, khuôn mặt trắng nõn điển trai, khi cười lại mang theo cảm giác vài phần tà mị.

Kim thiền sáu cánh lẩm bẩm nói:

"Long tộc thật yếu đuối, không ngờ không chịu được một kích như vậy."

Mà lúc này, trong lòng Lý Trường Thọ suy tính đã có kết quả, thấy được một đoạn ký ức của mình đời trước.

Kim thiền sáu cánh. . . Kim Thiền Tử. . .

Mẹ, mẹ nó!

Đây là tên, hòa thượng trắng mập cứ hô hào "Nữ thí chủ không thể"?

Đường Tăng trước khi trải qua mười kiếp luân hồi lại hung mãnh như vậy?

Mắt thấy thanh niên đạo sĩ lấy ra một viên bảo châu màu đỏ ngòm, muốn làm sự tình kế tiếp. Lý Trường Thọ cũng không quản trong lòng đang xoắn xít, lập tức hiện thân ra, hét lớn một tiếng:

"Chậm đã!"

Mời các bạn [Luận Truyện] Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng.
Mời đọc bản convert đã full Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng [C].
Từ lúc ra mắt đến khi hoàn thành chỉ vẻn vẹn 12 tháng, với tổng cộng vẻn vẹn 760 chương, truyện liên tục nằm trong Top 5 nguyệt phiếu bảng Khởi Điểm (thứ hạng cao nhất là số 2), và "vô đối" trong thể loại Tiên hiệp.