Người thứ năm Eddie gặp trên thiên đường

Nguyên tác: The Five People You Meet in Heaven
Tác giả: Mitch Albom
Người dịch: Lê Minh Cẩn
Nhà xuất bản: NXB Văn Nghệ TP.HCM

Trắng. Bây giờ chỉ toàn một màu trắng. Không có đất, không có trời, không có đường chân trời ở giữa. Chỉ thuần một màu trắng lặng lẽ và tinh khiết, tĩnh lặng như lớp tuyết ngập thật sâu trong buổi sáng yên tĩnh nhất.

Eddie chỉ còn thấy toàn màu trắng. Ông ta chỉ nghe được hơi thở mệt nhọc của chính mình, tiếp theo sau là tiếng vang của hơi thở đó. Ông hít vào và nghe thấy tiếng hơi thở lớn hơn. Ông ta thở ra và cũng nghe thấy tiếng thở ra.

Eddie nhắm chặt mắt lại. Sự thinh lặng càng nặng nề hơn khi ông biết nó sẽ không bị phá tan, và Eddie đã hiểu. Vợ của ông đã đi. Ông muốn có nàng một cách dữ dội nhưng vô vọng, chỉ một phút nữa thôi, nửa phút, năm giây nữa, nhưng không còn cách nào để với tới hay gọi được, hoặc vẫy tay ra hiệu hay thậm chí chỉ được nhìn thấy hình của nàng. Ông cảm thấy như thể quỵ té và bị vò nát tận đáy lòng. Linh hồn ông trống rỗng. Ông không còn hơi sức. Ông gục xuống ủ rũ và không còn sinh khí trong cảm giác mất mát, như thể bị treo trên một cái móc, như thể toàn bộ chất lỏng trong người ông đã bị vắt kiệt. Ông có thể treo ở đó một ngày hoặc một tháng. Cũng có thể là một thế kỷ.

Chỉ vào lúc một tiếng động nhẹ nhưng dai dẳng khuấy động ông, thì mắt ông mới giương lên một cách nặng nề. Ông đã đến bốn tầng trời, gặp bốn người và trong khi mỗi người đến đều làm ra vẻ bí ẩn, nhưng ông cảm thấy lần này có điều gì hoàn toàn khác.

Cái tiếng động kia lại rung lên, bây giờ lớn hơn, và theo bản năng tự vệ trong cuộc sống, Eddie nắm chặt tay lại, cốt để thấy tay phải ông đang nắm chắc một cái gậy. Các cẳng tay của ông có dấu vết của chứng nám da. Các móng tay của ông nhỏ và hơi vàng. Các chân để trần của ông bị mẩn đỏ - bệnh zona - đã xảy ra trong những tuần cuối cùng của ông dưới trần gian. Ông ta quay đi không nhìn những dấu vết biểu hiện sự tàn tạ nhanh chóng của mình. Theo cách hiểu của con người thì thể xác của ông đang đến gần cái chết.

Bây giờ âm thanh ấy lại đến, tiếng kêu ré lên của những âm thanh chói tai bất thường trong không gian yên tĩnh. Trong cuộc sống, Eddie đã nghe thấy âm thanh này trong các cơn ác mộng và ông ta đã phải rùng mình vì ký ức ấy. Ngôi làng, hỏa hoạn, Smitty và âm thanh này, cuối cùng là tiếng ré lên như thể ú ớ trong cuống họng của ông khi ông cố nói.

Ông ta cắn chặt răng như thể có thể làm cho âm thanh đó dừng lại, nhưng nó vẫn tiếp tục kêu lên như lời cảnh báo không ai để ý đến, cho tới khi Eddie hét vào cái màu trắng ngột ngạt ấy: “Nó là cái gì? Mi muốn gì?”

Ngay sau đó, tiếng ré lên tan dần về phía sau, tiếng thứ hai từng đợt nổi lên, cuồn cuộn không ngớt như âm thanh của một dòng sông chảy xiết và không gian trắng toát ấy thu nhỏ lại thành một đốm nhỏ của mặt trời phản chiếu trên mặt nước sáng lóng lánh. Đất hiện ra bên dưới chân Eddie. Cái ba toong của ông chạm phải cái gì rắn chắc. Ông ta đã ở trên con đê cao, nơi cơn gió thoảng thổi ngang mặt ông và sương mù làm cho da ông ướt lấp xấp bóng láng. Ông ta nhìn xuống dòng sông và thấy cái nguồn phát sinh những âm thanh ám ảnh đó, và ông phấn khởi vì không còn phải quá căng thẳng như một người nào đó tay nắm chặt cái gậy bóng chày, nhận thấy không có ai xâm nhập vào nơi ở của mình. Âm thanh ấy, tiếng rít lên đều đều kêu lanh lảnh, chính là tiếng kêu chói tai của những đứa trẻ, bọn chúng hàng ngàn đứa đang chơi đùa, bắn nước tung tóe ở dòng sông ấy và những tiếng la hét chen lẫn với tiếng cười ngây thơ của chúng.

Ông ta nghĩ, “Có phải đây là những cái tôi từng mơ thấy?” Luôn luôn như vậy? Tại sao? Ông ta chăm chú vào những đứa trẻ này, một số đứa nhảy lên, một số đang bơi lội, một số đứa xách xô trong khi những đứa khác nằm lăn trong các bụi cỏ. Ông ta thấy quang cảnh đó có một sự yên tĩnh nào đó, không có sự nô đùa ầm ĩ người ta thường thấy ở các trẻ khác. Ông nhận thấy có điều gì khác nữa. Không có người lớn. Không có thanh thiếu niên. Tất cả ở đây đều là những đứa trẻ con có da màu gỗ sậm, có vẻ như tự chúng quản lý lấy mình.

Và rồi mắt của Eddie bị cuốn hút vào tảng đá mòn màu trắng. Một bé gái mảnh khảnh đứng ở trên đó, tách rời với những đứa khác, nhìn về hướng ông ta. Cô bé ra hiệu bằng hai bàn tay của mình, vẫy ông ta đến. Ông ta chần chừ. Cô bé mỉm cười, lại vẫy tay và gật đầu như thể nói, Vâng, ông.

Eddie chống cái gậy của mình để dò đường đi xuống chỗ dốc. Ông trượt chân, cái đầu gối bị đau của ông co lại, hai chân bị trượt đi. Nhưng trước khi ông đập người xuống đất, ông cảm thấy một luồng gió bất chợt thổi vào lưng mình làm ông bị đẩy về phía trước, đứng thẳng trên đôi chân, rồi đứng trước bé gái như thể ông đã trực sẵn ở đó.

Hôm nay là sinh nhật của Eddie

Ông đã 51 tuổi. Một ngày thứ bảy. Nó là sinh nhật đầu tiên của ông không có Marguerite. Ông pha cà phê không có chất cafêin trong một cái tách bằng giấy và ăn hai miếng bánh mì nướng với bơ thực vật. Vào những năm sau khi vợ ông bị tai nạn, Eddie không màng đến tổ chức sinh nhật của mình nữa với lý lẽ là, “Tại sao tôi cứ phải bị nhắc nhở về cái ngày đó?” Chính Marguerite cứ nhất định nhắc đến nó. Cô ta làm bánh ngọt. Cô ta mời bạn bè. Cô ta luôn luôn mua một cái túi kẹo bơ cứng và thắt dải ruy băng vào. Cô ta thường nói, “Anh không thể bỏ qua ngày sinh nhật của mình”.

Bây giờ không còn cô ta nữa, Eddie cố lo lấy. Tại nơi làm việc, ông ta tự thắt đai da cho mình trên đoạn đường tàu lượn uốn cong, cao và cheo leo, giống như một người leo núi. Ban đêm, ông xem truyền hình ở nhà. Ông đi ngủ sớm. Không bánh kẹo, không khách khứa. Chẳng bao giờ khó cư xử theo bình thường nếu bạn cảm thấy nó bình thường và cái màu tê tái của sự đầu hàng đã trở thành sắc màu của ngày sinh nhật Eddie.

Ông 60 tuổi, một ngày thứ tư. Ông đến xưởng làm sớm. Ông mở cái túi nâu đựng bữa trưa và xé một miếng xúc xích hun khói khỏi cái bánh sandwich. Ông ta móc nó vào cái lưỡi câu, rồi thả sợi dây câu xuống cái lỗ câu cá. Ông nhìn phao của dây câu. Cuối cùng, nó biến mất, biển đã nuốt chửng nó.

Ông 68 tuổi, một ngày thứ bảy. Ông làm vương vãi các viên thuốc lên trên mặt bàn. Điện thoại đổ chuông, Joe, anh của ông đang gọi từ Florida. Joe chúc sinh nhật của ông vui vẻ. Joe kể về đứa cháu trai của ông. Joe nói về dãy căn hộ của mình. Eddie “ừ hữ” ít nhất 50 lần.

Ông 75 tuổi, một ngày thứ hai. Ông đeo kính vào kiểm tra các bản báo cáo về công việc bảo trì. Ông để ý thấy người nào đó đã bỏ một ca đêm trước đó và tàu lượn Squiggly Wiggly Worm Adventure chưa được kiểm tra thắng. Ông thở dài và lấy cái biển thông báo có ghi ĐƯỜNG TÀU LƯỢN TẠM THỜI ĐÓNG CỬA ĐỂ BẢO TRÌ - ra khỏi tường rồi mang nó băng ngang qua lối đi lót ván tới lối vào đường tàu lượn Wiggly Worm, nơi chính ông kiểm tra bàn đạp thắng.

Ông 82 tuổi, một ngày thứ ba. Một chiếc tắc xi chạy đến lối vào công viên giải trí. Ông trườn người vào bên trong ghế trước và kéo cái ba toong của mình theo sau.

Người tài xế nói, “Đa số người ta thích ngồi ghế sau”.

Eddie hỏi, “Anh có phiền không?”

Người tài xế nhún vai, “Không, không sao”. Eddie nhìn thẳng về phía trước. Ông không nói là mình cảm thấy thích đi xe theo kiểu này, và ông đã không lái xe từ khi họ không chịu cấp bằng lái cho ông cách đây hai năm.

Chiếc tắc xi đưa ông tới nghĩa trang. Ông đến thăm mộ mẹ, mộ anh của ông và ông đứng bên ngôi mộ của cha ông chỉ trong một chốc lát. Như bình thường, ông dành thời gian đến mộ vợ ông sau cùng. Ông cúi người trên cái ba toong và nhìn vào tấm bia, ông nghĩ về nhiều thứ. Kẹo bơ cứng. Ông nghĩ về kẹo bơ cứng. Ông nghĩ nó đã làm ông bây giờ bị rụng răng, nhưng dù thế nào đi nữa ông cũng sẽ ăn, nếu điều đó có nghĩa là ăn kẹo bơ cứng với vợ ông.