Chương 838: Từ xưa điêu dân nhiều ghi chép

Dịch: Nhóm dịch Tiên Huyền
Nguồn: iRead.vn

Người mù ngửa đầu cười nói:

- Vị huynh đài này, ngươi vừa mới nói ngươi phát hiện một vết kiếm ở trên vách tường của Đạo môn, khác với kiếm pháp của Đạo môn, đây không phải là nhắc nhở người khác sao? Ta không biết ngươi đang điều tra cái gì, chỉ có điều ngươi như vậy sẽ cho người khác biết ngươi muốn điều tra cái gì, nếu Mục nhi là hung thủ, hắn nhất định sẽ thay đổi kiếm pháp.

Mắt của Khúc Hà nhìn tới trên người của hắn, thản nhiên nói:

- Làm sao ngươi biết ta không phải cố ý nói cho hắn nghe?

Người mù hơi ngẩn người ra.

Khúc Hà chắp tay sau lưng, cười nói:

- Nếu hắn có chút liên qua với vụ án này, như vậy khi hắn đang thi triển kiếm pháp sẽ cố ý giấu diếm kiếm pháp của mình, hắn có giấu diếm kiếm pháp hay không, ta vừa nhìn sẽ biết. Hơn nữa cho dù hắn giấu diếm kiếm pháp, cẩn thận quan sát ở trên hoa văn hình thành kiếm pháp, ở trên phù văn rất nhỏ hình thành nguyên khí, hắn cũng sẽ lưu lại manh mối.

Trong lòng Tần Mục nghiêm nghị.

Khúc Hà tiếp tục nói:

- Nếu hắn có liên quan đến vụ án, chỉ cần sử dụng ra kiếm chiêu lại không thể gạt được con mắt của ta. Nếu hắn không có liên quan tới vụ án, như vậy hắn cũng không cần giấu diếm cái gì. Ta ở Thần Bộ doanh chính Thiên Đình nổi danh có mắt thần, chính là thủ đoạn nhỏ không thể gạt được ta.

Người mù cười híp mắt nói:

- Thật khéo, ta cũng mắt thần. Mọi người quen thuộc ta gọi ta là người mù, chỉ có điều ta không phải là bộ khoái. Ta quen biết với một đại hòa thượng, hắn lúc trước chính là bộ khoái.

- Mắt thần ở hạ giới lại được gọi là người mù?

Khúc Hà buồn cười, cười ha hả nói:

- Người của hạ giới thật là thú vị, nếu là người chạy nhanh nhất, chẳng phải sẽ gọi là người què sao?

Người mù vỗ tay tán thưởng, cười to nói:

- Ngươi lúc trước nói ngươi là Thiên Đình Thần Bộ, ta vốn không tin, không nghĩ tới ngươi quả nhiên có chút thần thông! Không sai, người chạy nhanh nhất Duyên Khang chúng ta chính là người què. Không chỉ có như vậy, chỗ nông thôn địa phương nhỏ chúng ta, đao pháp của giết lợn là tốt nhất, là thiên đao, bộ dạng xinh đẹp nhất là Tư lão thái bà. Rèn sắt tốt nhất là câm điếc, hắn cũng là người mắng chửi người vang dội nhất. Vẽ tốt nhất là người điếc, nam tử anh tuấn nhất là dược sư không có mặt, nhưng kiếm pháp tốt nhất vẫn phải tính tới thôn trưởng của thôn chúng ta, hắn vốn không có hai tay, hai chân, bị người ta chẻ thành một cây gậy.

Khúc Hà cười ha ha nói:

- Quả nhiên là một ít quái nhân. Người của hạ giới thật sự thú vị, những thần chỉ của hạ giới các ngươi không giống như thần cao cao tại thượng, ngược lại giống như là trò xiếc chọc cười vậy.

Người mù thở dài:

- Đúng vậy. Hạ giới chúng ta là người quê mùa kém hơn Thiên Đình lão gia, không thể làm gì khác hơn là chơi xiếc ảo thuật qua ngày, làm xiếc đổi ít tiền tài. Thực không dám giấu giếm, bình thường ta lại làm thầy tướng số coi cho người, mang theo phướn gọi hồn rêu rao khắp nơi, mọi người đều nói ta tính chuẩn.

Thật lòng Khúc Hà bội phục, nói:

- Kỳ nhân dị sĩ có nhiều ghi chép. Các ngươi toàn thân đều là bản lĩnh lại tình nguyện làm người bình thường, đổi lại là ta, ta sẽ không có tình cảm như vậy. Ta toàn thân bản lĩnh nhất định sẽ tạo phản, nhất định phải chiếm núi làm vua, nhất định sẽ đốt nhà giết người đánh cướp, nhất định sẽ làm thổ hoàng đế.

Người mù mặt mày rạng rỡ:

- Cũng không dám! Chúng ta đều là dân chúng bình thường, cũng không dám tạo phản. Đám người chúng ta chỉ là thỉnh thoảng giết mấy người không có mắt từ Thiên Đình xuống, ví dụ như đánh Thượng Thương, đánh Lục Ly Huyền Minh của U Đô, đánh Âm Thiên Tử gì đó. Thần Bộ lão gia, chúng ta tạo phản thì không dám tạo phản, chỉ có đánh cướp của các lão gia mới có thể sống tạm qua ngày.

Vẻ mặt Khúc Hà tươi cười, vỗ tay khen:

- Tốt! Thật tốt!

Người mù vẻ mặt tươi cười:

- Luôn luôn rất tốt. Thơ có câu: Từ xưa điêu dân nhiều ghi chép, nếu trên Thiên Đế không có trượng phu! Chúng ta đối với Thiên Đình lão gia không phải là điêu dân trong vùng khỉ ho cò gáy sao?

Tần Mục thở dài nói:

- Gia gia mù, rèn luyện hàng ngày của ngài đã cao, thơ này cũng thuộc dạng thượng thừa!

Người mù dương dương đắc ý.

Khúc Hà cười ha ha:

- Mưu phản cũng có thể nói ra đa dạng như vậy, thảo nào bệ hạ nói rằng hạ giới luôn luôn có điêu dân muốn hại hắn.

Người mù cười nói:

- Con người ngươi bao giờ cũng tươi cười đối mặt với người, cho người ta một loại cảm giác nham hiểm. Thiên Đình Thần Bộ lão gia, chúng ta muốn đi, ngươi có cho chúng ta đi qua hay không?

Khúc Hà cười híp mắt nói:

- Tự nhiên là cho phép. Các ngươi cứ đi qua là được, nhưng không nên phá hủy hiện trường.

Long Kỳ Lân và Thủy Kỳ Lân thận trọng đi về phía trước, lâu thuyền vẫn lơ lửng ở trên không trung, tay Khúc Hà vẫn để ở sau người, hắn đứng ở đầu thuyền, ánh mắt nhìn chăm chú vào bọn họ, nhìn bọn họ chậm rãi tiến lại gần.

Ngọc Thần Tử đứng ở bên cạnh hắn, đột nhiên có một loại cảm giác rợn cả tóc gáy, chỉ thấy sau lưng của Khúc Hà lặng lẽ không một tiếng động hiện ra một vị nguyên thần nghìn trượng!

Từng cánh tay của vị nguyên thần nghìn trượng này giống như là nhị hoa bắt đầu mở ra, từng con mắt thần ở trong lòng bàn tay từ từ mở ra.

Mà ở dưới thuyền, đám người mù giống như vẫn không có chút cảm giác nào, tiếp tục không nhanh không chậm chạy đi.

Trên trán Ngọc Thần Tử xuất hiện mồ hôi lạnh, bởi vì khẩn trương, trái tim hắn ầm ầm nhảy loạn.

Khúc Hà liếc nhìn hắn một cái, cười như không cười.

Trên đầu của Long Kỳ Lân, người mù giống như lão thần khắp nơi, khẽ hát một điệu hát dân gian, hai mắt hắn đã từ từ nhắm lại.

Thắt lưng của hắn đột nhiên có đai lưng xương rồng màu đen dần dần mở ra, đai lưng này là xương của một con Hắc Long với lợi trảo ẩn nấp ở trong thân thể, hiện nó đang chậm rãi mở ra, lợi trảo chụp vào phía trên không trung.

Long Thác Thần Thương dần dần thức tỉnh, bay xung quanh lưng áo của người mù, khớp xương di chuyển phát ra từng tiếng va chạm rất nhỏ.

Tần Mục lui về phía sau hai bước, cảnh giác nhìn bốn phía, chỉ thấy mấy người thiếu niên phía trên lâu thuyền phi thân ra, từ phía trên thuyền rơi xuống, nhưng bọn họ lại không hạ xuống đất, mà đứng ở trên không trung, trong tay bọn họ cầm các loại như tấm lá chắn, sợi dây xích, yêu đao.

Mà những Khiếu Thiên Thần tộc đầu sói thân đang chạy trong nơi sơn dã giống như ánh sáng đột nhiên bất động, mỗi một người đều quay đầu lại nhìn về phía bên này.

Khóe mắt của Tần Mục khẽ giật, hắn thò tay nắm chặt lấy kiếm hoàn, kiếm hoàn đón gió lại tăng lên, hóa thành một thanh thần kiếm, hai tay của Tần Mục đan xen, thần kiếm phân ra thành hai nửa.

Những thiếu niên kia rung sợi dây xích, từng ánh sáng từ trong sợi dây xích bắn ra, sợi dây xích liên kết đàn vào nhau ở giữa không trung, hình thành từng sợi dây xích hình tròn, không ngừng lưu chuyển ở trên không trung.

Tần Mục híp mắt lại, khẽ nói:

- Thủy Bàn, ngươi bảo vệ lão gia nhà ngươi. Rồng béo, đề phòng một chút.

Cuối cùng, bọn họ đi tới bóng tối ở dưới thuyền.

Trên đầu thuyền, nụ cười trên mặt Khúc Hà càng rõ hơn.

Trong lúc bất chợt, nghìn cánh tay nguyên thần nghìn trượng của hắn chợt mở rộng năm ngón tay ra, từ trên sàn thuyền thò xuống dưới thuyền!

Giờ phút này, đám người Tần Mục chỉ thấy trong bóng tối dưới thuyền lớn xuất hiện một nghìn tròng mắt cực lớn, trong tròng mắt có vô số trận pháp đang lưu chuyển, chỉ một thoáng lại có ánh sáng đan xen vào nhau, hình thành các loại trận pháp kỳ quái từ bốn phương tám hướng kéo tới!

Ở trong nháy mắt, trận pháp lại biến hóa vô số lần, trận pháp bạo phát ra uy năng khủng khiếp, cắn nát không gian dưới thuyền!

Từng cột ánh sáng này khiến người ta không mở mắt ra được, Tần Mục vội vàng nhắm mắt lại, lúc này hắn mới hiểu được vì sao người mù phải nhắm hai mắt lại.

Nhưng vào lúc này chợt có tiếng rồng ngâm vang lên, Tần Mục cảm giác được người mù bên cạnh mình đã biến mất, hắn dựa vào khí cơ cảm ứng, có thể cảm giác được ở bên cạnh mình các loại trận pháp va chạm, dao động khủng khiếp đủ để nghiền nát bọn họ vô số lần!

Nhưng vào thời điểm những trận pháp này đang bạo phát ra uy năng, đột nhiên tử môn biến thành sinh môn, không chỉ có như vậy. Hắn có thể cảm giác được bóng dáng thấp bé của người mù đang xuyên qua bên trong những trận pháp này, từng ngọn trận pháp bị Long Thác Thần Thương kích thích và điều chỉnh, biến thành sát trận đối với phía bên ngoài!

Các loại trận pháp ở trong bóng tối dưới đáy thuyền bạo phát, đột nhiên chỉ nghe tiếng ầm ầm vang lên, chiếc lâu thuyền dài đến trăm trượng này phát ra tiếng kẽo kẹt, sau đó bị hất bay đến trên không trung, ở trên trời nó bị chia năm xẻ bảy.

Vô số tài bảo từ bên trong thuyền bắn ra, không trung chiếu ra từng mảnh bảo quang.

Tầm mắt của Tần Mục lại khôi phục, hắn ngẩng đầu nhìn lại, nhưng thấy trong bảo quang rơi xuống có một vị Ma Thần nghìn cánh tay nghìn mắt đang ầm ầm va chạm với Hắc Long đại thương của người mù, hai người một lớn một nhỏ đang giao phong ở trên không trung.

Cùng lúc đó, những thiếu niên bộ khoái kia đều rung tay, sợi dây xích đan xen vào nhau, vù một tiếng quấn về phía đám người Tần Mục!

Ầm ầm ầm!

Trong tay bọn họ, tấm lá chắn bay lên xoay quanh đám người Tần Mục luyện thành từng bức tường lá chắn, trên trời dưới đất, bốn phương tám hướng, khắp nơi đều là tấm lá chắn lớn, phong tỏa không gian.

Mà ở trong bức tường tấm lá chắn, sợi dây xích xôn xao di chuyển, lần lượt đan xen vào nhau, càng lúc càng chặt chẽ.

Ngọc Thần Tử âm thầm sốt ruột:

- Nguy rồi! Với tình hình này, Tần phách thể sẽ không thể không vận dụng kiếm pháp của hắn, bằng không khó có thể thoát khỏi cục diện bế tắc, hắn chỉ cần lộ ra một chiêu kiếm pháp chân chính sẽ lộ ra là hắn giết sứ giả Thiên Đình...

Nhưng vào lúc này, đột nhiên bên trong không gian lớn bị tấm lá chắn phong tỏa truyền đến tiếng nổ mạnh ầm ầm. Một đường kiếm quang giống như dải cầu vồng mở ra một tấm lá chắn lớn!

Tần Mục với ba đầu sáu tay, lá liễu ở mi tâm đã biến mất, hắn bỗng nhiên rít gào một tiếng, mi tâm có từng ánh mắt giống như được luyện đỏ quét ra bốn phương tám hướng!

Những thiếu niên kia lập tức không địch lại nổi, bọn họ đều bị chém ngang thân, nguyên thần vừa bay ra, lại bị chém thành hai đoạn!

Những Khiếu Thiên Thần tộc đang ngừng lại, thân hình đột nhiên chuyển động, giống như quỷ mị nhảy không ngừng, đồng thời nhào về phía đám người Tần Mục.

Phía sau lưng Tần Mục đột nhiên hiện ra cánh cửa Thừa Thiên, cánh cửa vừa mở ra, thân thể hắn xoay tròn giống như con quay vậy, cánh cửa Thừa Thiên cao tới trăm trượng cũng bốc ra khí đen cuồn cuộn, lấy Tần Mục làm tâm điểm, vù vù xoay tròn, hình thành một mảnh ánh sáng màu đen!

Ầm ầm ầm...

Trong không trung có từng bộ thi thể rơi xuống, những Khiếu Thiên Thần tộc bị cánh cửa Thừa Thiên này đảo qua, nguyên thần lập tức bị đánh vào U Đô, thân thể còn tốt nhưng đã tử vong.

Đột nhiên, thiếu niên còn lại quát to, trong tay áo của bọn họ có từng sợi dây xích bay ra, tiến sâu vào cánh cửa Thừa Thiên, khiến cánh cửa này dừng lại.

Tần Mục phát động cánh cửa Thừa Thiên, cánh cửa này không có cách nào di chuyển, mỗi một Khiếu Thiên Thần tộc đầu sói thân người lại nhào tới trước mặt bọn họ!

Ầm...

Một đạo Thiên Hà di chuyển trên không trung, dài đến trăm nghìn trượng, nguyên thần của Tần Mục đứng sừng sững ở Thiên Hà trên, hắn giơ hai tay lên, phi kiếm trong tay của Tần Mục ầm một tiếng nổ tung, hóa thành vô số kiếm quang, chỉ một thoáng, kiếm quang lại tăng lên tới phạm vi trăm nghìn trượng, hình thành một mảnh biển kiếm quang!

Trong biển kiếm quang rộng lớn, khắp nơi là những thân thể bị cắt lìa, bị nghiền nát, máu tươi nhuộm đỏ cả biển rộng mênh mông!

Thức thứ hai trong kiếm đồ của thôn trưởng, Kiếm Xuất Khai Hoàng.

Nhất Kiếm Khai Hoàng Huyết Uông Dương!

Đột nhiên, biển kiếm quang mênh mông bị nghiền nát, những thân thể bên trong bị vỡ thành mảnh nhỏ, một vị Khiếu Thiên Thần tộc đầu sói thân nhào tới, hắn là người có thực lực mạnh nhất, đã là thần chỉ, một chiêu này của Tần Mục là kiếm pháp quần công trong kiếm đồ, nhưng vẫn không có cách nào chém giết được hắn, ngược lại bởi vì lực lượng kiếm pháp của Tần Mục phân tán, hắn vẫn phá được, cứu được những người khác.

Lợi trảo của hắn thò ra, chụp vào Tần Mục đang ở trên đầu của Long Kỳ Lân.

Tay áo phía sau lưng Tần Mục tung bay, hóa thành vô số trận văn bay ra, cuốn theo Thủy Kỳ Lân và Ngự Thiên Tôn bay lên.

Ánh sáng lóe lên, Thủy Kỳ Lân và Ngự Thiên Tôn bị đưa đến phía xa.

Mà bàn tay của Tần Mục giơ lên, nghênh đón lợi trảo của thần nhân Khiếu Thiên Thần tộc kia.

Có tiếng động ầm ầm vang lên, thiên địa lập tức chấn động, bàn tay của Tần Mục có máu tươi đầm đìa, từng sợi gân lớn trong cánh tay bị cắt đứt, đâm rách da thịt, lộ ra bên ngoài.

Năm ngón tay của hắn vặn vẹo, xương ngón tay gãy, đầu ngón tay lệch về các phía.

Vị thần nhân đầu sói này lập tức giơ một chân đá về phía đầu hắn. Nhưng vào lúc này, một đoàn Thiên Hỏa từ bên trong cơ thể của thần nhân đầu sói bạo phát, trong chớp mắt lại thiêu đốt khiến vị thần chỉ này thành tro bụi.

Tần Mục giơ cánh tay bị gãy của mình lên, chặt đứt, rất nhanh lại có cánh tay mới được mọc ra, hắn phóng người nhảy lên giữa không trung, thân thể vẫn xoay tròn như con quay, trên đường xoay tròn hắn lại dài ra ba đầu sáu tay, sáu tay trái phải âm dương, ấn về phía mặt đất.

Cùng lúc đó, từng vị Bán Thần đầu sói thân người và những thiếu niên khác đang ở giữa không trung chặn đánh đều lao về hướng hắn!

Tần Mục trúng chiêu, đồng thời sáu tay ấn lên trên mặt đất, thân thể hắn bắn lên thật cao, Long Kỳ Lân lập tức lao nghiêng ra, chân đạp mây lửa đỡ được Tần Mục, sau đó phá không rời đi.

Long Kỳ Lân quay đầu mở miệng, một đường ánh lửa phun ra, bắn lên trên mặt đất.

Trên mặt đất có vô số Thiên Hỏa hình lăng trụ chui ra, cao tới mấy trượng, tất cả bị một đường ánh lửa của Long Kỳ Lân công kích, lập tức có một mây nấm cực lớn phóng lên cao, những thiếu niên và Khiếu Thiên Thần tộc đang ở trên không trung, không kịp thoát đi đều bị nổ thành mây khói, dao động khủng khiếp cuốn ra phạm vi trăm dặm, thiêu đốt mặt đất thành tinh thể!

Nham thạch nóng chảy cuồn cuộn tràn ra, đột nhiên xuất hiện khí đen nồng đậm, khí đen theo ánh lửa bay lên.

Khúc Hà đang cùng người mù tranh phong, thấy vậy hắn nhíu mày, đám người hắn dẫn tới gần như đã hoàn toàn bị tiêu diệt, trải qua vụ nổ Thiên Hỏa lần này, chỉ sợ ngay cả vết tích kiếm pháp của Tần Mục cũng không tìm được!

- Điêu dân!

Đột nhiên, đất rung núi chuyển, dưới nền đất có một kẻ thân thể vô cùng cao lớn từ từ bay lên, nó xé rách mặt đất, chỉ nghe một âm thanh giận dữ hét lên:

- Người nào dám cả gan quấy nhiễu ta?

Ngọc Thần Tử thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ:

- Con Địa Long này chính là do phần rễ bị gãy của Địa Mẫu biến thành, mục đích của ta chính là giá họa cho hắn. Địa Long giết Khúc Hà, Thiên Đình lại phái Thần Bộ tới kiểm tra hiện trường, lại có thể chứng thực tội danh của Địa Mẫu. Tất cả vết tích cùng sơ hở lúc trước cũng sẽ không còn! Nghi ngờ của Thanh Vân Thiên ta lại có thể hoàn toàn được rửa sạch!

Ở Trong đợt kiểm tra thứ nhất rửa sạch mối nghi cho Thanh Vân Thiên, cũng không phải là mục đích của hắn. Vết tích quá nhiều, rất khó hoàn toàn rửa sạch, nhưng dẫn tới cao thủ dưới quyền của Địa Mẫu giết chết Thần Bộ, lại có thể hoàn mỹ giá họa cho Địa Mẫu, tình nghi của Thanh Vân Thiên cũng lại biến mất.

Đây mới là kế hoạch giá họa của Ngọc Thần Tử.

Mời độc giả xem và tham gia thảo luận tại: [Thảo Luận] Mục Thần Ký - Trạch Trư