Chương 441: Hỏa Diễm Sa Mạc

Nguồn: iread.vn

Dù sao Tần Mục cũng là đại tế tửu Thiên Thánh học cung, trước khi đi dặn dò một phen. Sĩ tử Thiên Thánh học cung rất nhiều đều đến từ Thiên Ma giáo, rất nhiều quốc tử giám cũng đến từ Thiên Ma giáo. Cho dù hắn không có mặt cũng không xảy ra chuyện gì, bởi vậy hắn rất yên tâm.

Hắn lại truyền thụ Hoạn Long kinh cho Tư Vân Hương, bảo nàng mời người chăm sóc đám Giao Long.

- Những con Giao Long này chỉ ăn linh đan, hơn nữa chủng loại khác biệt, ăn linh đan cũng khác biệt.

Tần Mục dặn dò:

- Ta đã viết xong chủng loại và số lượng linh đan, thánh nữ không nên quên. Nếu bọn chúng không nghe lời ngươi, liền đi kêu Linh Nhi, nàng đánh bại đám Giao Long này.

Tư Vân Hương cười nói:

- Ta có Hoạn Long kinh nơi tay, còn có thể kém tiểu hồ ly sao? Lần này ngươi không mang theo vài con Giao Long hộ thân? Tiểu hồ ly cũng không đi theo ngươi?

- Linh Nhi theo học pháp thuật với Hồ Tiên, lần này sẽ không đi. Hơn nữa lần này đi Tây Thổ thăm dò con đường, cũng không có nguy hiểm gì.

Tần Mục phân phó một phen, lại chào từ biệt đám người Tư bà bà. Đang chuẩn bị mang theo Long Kỳ Lân lên đường lại thấy Long Kỳ Lân đứng bên người tiểu nha đầu năm sáu tuổi.

- Kỳ Nhi muội muội, ngươi không theo Nãi Quỳ đi Tây Thổ?

Tần Mục khó hiểu nói.

Hùng Kỳ Nhi lắc đầu nói:

- Mẫu thân bảo ta đi theo ngươi. Mẫu thân nói nàng không quá tin tưởng Duyên Khang quốc sư. Nàng nói Duyên Khang quốc sư không có bao nhiêu mùi người, vì đạt tới mục đích có thể bỏ qua tất cả. Người như vậy khó làm mẫu thân yên tâm.

Tần Mục nói:

- Tâm tư mẫu thân ngươi thật tinh tế. Ngươi đi theo ta cũng tốt, nàng và quốc sư mục tiêu quá lớn, đi theo ta ngược lại an toàn hơn.

Hắn ôm Hùng Kỳ Nhi, nhảy lên lưng Long Kỳ Lân, quát:

- Long béo, xuất phát!

Long Kỳ Lân lập tức lao nhanh hai bước, điều khiển mây lửa bay lên trời, nói:

- Giáo chủ, những ngày qua ta cảm thấy hương vị Xích Hỏa linh đan không đúng, có phải ngươi đổi linh đan hay không?

Tần Mục lắc đầu nói:

- Long béo, ngươi không cần nghi thần nghi quỷ, nếu như ta đổi linh đan ngươi còn có thể nếm không ra?

Long Kỳ Lân nửa tin nửa ngờ, Hùng Kỳ Nhi kinh ngạc nói:

- Long béo chạy nhanh hơn lúc trước, bụng cũng không lớn nữa.

Long Kỳ Lân lại sinh lòng nghi ngờ. Mỗi lần ăn linh đan nó đều lột ra, nhìn xem Tần Mục có động tay chân hay không, nhưng không có phát hiện dị trạng.

Tần Mục tươi cười, hắn cải tiến Xích Hỏa linh đan và Hỏa Hành Thần Nguyên đan, kết hợp hai loại làm một. Hương vị không khác gì Xích Hỏa linh đan nhưng lại có phần cay miệng, Long Kỳ Lân có thể ăn ra hương vị không đúng nhưng không biết vấn đề nằm ở đâu.

Tốc độ của Long Kỳ Lân nhanh hơn trước rất nhiều, hơn nữa sức chịu đựng kéo dài, qua hai ba ngày đã tới Đại Khư. Tần Mục dựa theo ký ức tìm được thuyền Nguyệt Lượng, tượng đá trưởng thôn nằm cách thuyền Nguyệt Lượng không xa.

Hắn kinh ngạc, nhìn thấy nơi này xuất hiện hai gia đình, hiển nhiên là phòng ốc mới xây. Hai gia đình này chú ý tới nơi đây có một pho tượng đá ngăn cản hắc ám, cho nên đến đây định cư.

Hai gia đình nhìn thấy hắn cưỡi quái vật giống rồng mà không phải rồng, giống như Kỳ Lân không phải Kỳ Lân, bọn họ căng thẳng. Hai thợ săn trẻ tuổi cầm xuyên thép đi tới, sau lưng người trẻ tuổi có phu nhân ló đầu ra.

Tần Mục dừng bước, mang theo Hùng Kỳ Nhi nhảy ra khỏi lưng Long Kỳ Lân. Hắn hành lễ với hai người, hai thợ săn đáp lễ, nói:

- Ngươi là sơn tặc hay cường đạo?

- Ta chỉ là khách qua đường tới gặp bạn cũ, các ngươi yên tâm, ta cũng không ác ý.

Tần Mục đi tới phía trước tượng đá trưởng thôn, thả dê bò tế phẩm xuống, nói:

- Đây là trưởng bối nhà ta, ta chuyên đến tế bái. Nếu như hắn nhìn thấy tàn khu bản thân cũng có thể che chở các ngươi, trong lòng nhất định rất vui vẻ.

Hắn tế bái một phen, thi triển thần thông Khiên Hồn Dẫn, lập tức mây đen bộc phát, hắc ám phun trào. Khiên Hồn Dẫn thúc giục hồi lâu, chỉ thấy ngoài thôn có nhiều khô lâu đi lại, từ đầu tới cuối tượng đá trưởng thôn chưa khôi phục.

Lại qua không lâu, pháp lực Tần Mục hao hết không còn. Đang muốn xua tan thần thông Khiên Hồn Dẫn, đột nhiên tượng đá trưởng thôn giật giật, há mồm phun ra vài mai kim tệ, mở miệng nói:

- Mục nhi, tết Trung nguyên, đêm trăng tròn, ta ở Quỷ Môn quan chờ ngươi!

Dứt lời, lại khôi phục thành tượng đá.

Tần Mục nhặt vài mai kim tệ lên, lại là tám Phong Đô tệ.

Thôn dân bốn phía ngạc nhiên.

Tần Mục chuyển thân cám ơn mấy người kia, lưu lại chút tiền tài, nói:

- Xin các vị bình thường dọn dẹp tượng đá một chút, không nên quá bẩn.

Dứt lời, chuyển thân rời đi.

Những người kia nhìn bóng lưng hắn đi. Một vị phụ nữ trẻ suy nghĩ xuất thần, đột nhiên nói:

- Ngươi nhìn dáng vẻ thiếu niên vừa rồi, có phải là Thiên Thần lái thuyền lớn tới đây hay không?

Khác phụ nhân khác cả kinh kêu lên:

- Quả thực rất giống! Đêm hôm đó, chiếc thuyền lớn kia bay qua bên cạnh thôn ta, ta thấy Thiên Thần trên thuyền giống hắn như đúc.

Một thợ săn vội vàng nói:

- Các ngươi đừng nói mò! Hắn chỉ là thiếu niên, tuổi tác còn nhỏ hơn chúng ta, làm sao có thể là Thiên Thần trên thuyền?

...

Tần Mục mang theo Hùng Kỳ Nhi cưỡi Long Kỳ Lân đi về phía tây, đến ban đêm thì dừng lại nghỉ ngơi.

Hắn lại đi qua thung lũng Tây Thiên cung, quan sát cung di tích Tây Thiên, lúc này mới rời khỏi. Quá khứ phải đi hơn mười ngày, bọn họ rốt cuộc đi tới cực tây Đại Khư. Nơi đó cũng có một sơn mạch liên miên chập trùng, tuyết trắng mênh mang, ngăn cách Đại Khư.

- Nơi này cũng có Thần Đoạn sơn mạch?

Tần Mục ngồi Long Kỳ Lân đi lên đỉnh núi, đột nhiên huyền cơ nỏ bắn ra một mũi tên thô to, gió tuyết tung bay. Long Kỳ Lân nhấc trảo đánh bay mũi tên, nó giật nảy mình, thất thanh nói:

Ngu-ồ-n: iread-.v-n
- Giáo chủ, ta mạnh lên!

Tần Mục nhìn khắp bốn phía, chỉ thấy trên đỉnh từng ngọn núi đều có huyền cơ nỏ tự động vận chuyển, thay đổi phương hướng, vội vàng quát:

- Long béo, chạy mau!

Ông!

Từng huyền cơ nở bắn tới, tuyết lớn không ngớt, điên cuồng bắn hàng loạt về phía bọn họ. Long Kỳ Lân vội vàng nhảy lên như bay, chạy như điên tới đỉnh núi khác.

Từng mũi tên thô to đuổi theo bọn họ, hóa thành từng cây băng trụ, càng nhiều mũi tên phóng tới. Long Kỳ Lân hét lớn một tiếng, hỏa diễm sau lưng bộc phát không ngớt, mây lửa dày đặc. Từng đám mây lửa bốc lên dày đặc, thật nhiều băng tiễn hòa tan.

Tay Tần Mục kết kiếm quyết, đột nhiên chấn động. Lúc này tám ngàn thanh kiếm bay đầy trời, băng tiễn bị chặt đứt liên tục.

Long Kỳ Lân chạy xuống núi như điên, mũi tên phía sau rơi xuống như mưa, chúng không ngừng chọc vào lưng bọn họ. Chờ bọn họ lao xuống dưới núi, trận tiễn tập kích mới dừng lại.

Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên sóng nhiệt đập vào mặt, hắn nhìn về phía trước. Một sa mạc lớn nằm ngay trước mặt, cũng liên kết với bầu trời. Đại mạc bộc phát hỏa diễm sáng rực, bầu trời bị đốt đỏ rực.

Tần Mục quay đầu nhìn núi tuyết phía sau.

- Xuyên qua sa mạc hỏa diễm, chính là Tây Thổ.

Hùng Kỳ Nhi nói:

- Tây Thổ nằm phía sau sa mạc.

Tần Mục không hiểu:

- Tây Thổ ở giữa Đại Khư, tại sao có sa mạc hỏa diễm này? Hỏa diễm trong sa mạc tới từ đâu?

- Mẫu thân ta kể, hỏa diễm là thần hỏa, dùng để ngăn cản khí dân trong Đại Khư, tránh bọn họ ra ngoài.

Đột nhiên Hùng Kỳ Nhi nhảy vào trong sa mạc, Tần Mục giật nảy mình. Hùng Kỳ Nhi nhanh chân chạy loạn, cười nói:

- Lửa nơi này không làm hại chúng ta, chỉ thiêu chết khí dân trong Đại Khư. Đối chúng ta mà nói, hỏa diễm này không nóng nhưng đối với người Đại Khư, lửa này rất nóng. Ta nghe mẫu thân nói, khí dân đi vào sa mạc, mi tâm sẽ mọc ra một đám hoa văn lửa, ký hiệu thân phận bị vứt bỏ. Nếu như thân phận khí dân càng cao, ngọn lửa trên người càng nhiều.

Tần Mục vươn tay chạm đến hỏa diễm, đột nhiên cảm giác tê rần. Vội vàng thu tay lại, ngón tay của hắn đang bốc cháy.

Hắn vội vàng dập tắt hỏa diễm, nhíu mày.

Hỏa diễm trong sa mạc là nơi nguy hiểm với con dân Đại Khư, tiến vào bên trong, khẳng định sẽ bị thiêu chết.

- Kỳ Nhi, đi lên!

Tần Mục dùng nguyên khí cuốn lấy tiểu nha đầu chạy loạn khắp nơi, ném vào trên lưng Long Kỳ Lân, nói:

- Quốc sư và cung chủ xuất phát sớm hơn ta mấy ngày, chúng ta cũng không nên dừng lại, Long béo...

Đột nhiên Hùng Kỳ Nhi nói:

- Đại ca ca, trên mặt ta xảy ra chuyện gì?

Tần Mục không khỏi buồn bực:

- Trên mặt ta thế nào?

- Ngươi trên mặt có thật nhiều hoa văn!

Hùng Kỳ Nhi cả kinh kêu lên:

- Hoa văn đang vặn vẹo, hơn nữa càng ngày càng nhiều! Ngươi ngã bệnh? Đúng rồi, đại ca ca ngươi là khí dân Đại Khư, chẳng qua hoa văn hỏa diễm trên người ngươi rất nhiều.

Tần Mục giật mình, vội vàng tìm kiếm tấm gương của dược sư. Nhìn gương chiếu vào mặt, hắn nhìn thấy trên mặt mình mọc ra nhiều hoa văn màu xanh và màu đỏ. Những hoa văn này vặn vẹo, phân bố trên ngũ quan.

Hắn giật cổ áo ra xem, nhìn thấy trong ngực của mình cũng đầy hoa văn xanh và đỏ.

Hắn xòe bàn tay ra, nhìn thấy hoa văn mọc từ bàn tay hắn, lại lan tràn trong mu bàn tay.

Tần Mục xé quần áo, vài tấm gương trong túi Thao Thiết bay ra ngoài. Hắn nhìn vào trong gương, nhìn thấy trên lưng mình có rất nhiều hoa văn đang sinh trưởng, trên người hắn phủ kín hoa văn xanh và đỏ.

Hùng Kỳ Nhi ngơ ngác nhìn hắn, thiếu niên mình trần đứng trên lưng Long Kỳ Lân, hầu như hoa văn hỏa diễm bò khắp người hắn.

- Mẹ nói khí dân thân phận càng cao, hoa văn ngọn lửa trên người càng nhiều. Khí dân binh thường chỉ có hoa văn hỏa diễm trên mi tâm, trên người đại ca ca lại đầy hoa văn hỏa diễm.

Tiểu nữ hài ngây dại:

- Hắn có thân phận gì?

- Chẳng lẽ là tác dụng của hỏa diễm nơi đây?

Tần Mục suy tư nói:

- Ta vừa rồi chạm vào hỏa diễm, hỏa diễm chui vào thân thể tạo thành hoa văn kỳ quái. Long béo, đi về núi tuyết!

Long Kỳ Lân không hiểu ý nhưng vẫn thận trọng rời khỏi sa mạc, đi tới phía dưới núi tuyết. Tần Mục nhìn vào trong kính, hắn nhìn thấy hoa văn ảm đạm, đợi đi tới dưới chân núi, hoa văn hoàn toàn biến mất.

Hắn thu gương lại, mặc quần áo, thản nhiên nói:

- Long béo, tiếp tục chạy đi, không sao. Những hoa văn này có lẽ là biểu tượng của khí dân.

Long Kỳ Lân vội vàng xông vào sa mạc, hoa văn trên người Tần Mục lại bắt đầu hiện ra, điên cuồng sinh trưởng, thiếu niên không để ý lắm. Phong cảnh hỏa diễm trong sa mạc không giống bình thường, đâu đâu cũng có vòi rồng hỏa diễm quét sạch tất cả. Long Kỳ Lân thiên tính thuộc hỏa, thích nhất điều khiển đại hỏa, hào hứng đi về hướng đại hỏa. Tần Mục suýt chút nữa bị vòi rồng thiêu chết, vội vàng quát bảo ngưng lại.

Long Kỳ Lân thấy hắn bị đốt sắc mặt tối tăm, lúc này giật mình, mới ngoan ngoãn chạy đi. Hỏa diễm không có tác dụng với hắn nhưng lại có uy hiếp trí mạng với Tần Mục.

- Đại ca ca, phía trước có ốc đảo!

Hùng Kỳ Nhi hưng phấn nói:

- Nơi đó có nguồn nước!

Tần Mục kinh ngạc, nói:

- Loại địa phương này còn có nước?

Sau đó, hắn nhìn thấy ốc đảo trên sa mạc, rất nhiều cây ô liu sinh trưởng bên cạnh hồ xinh đẹp, còn có mấy cái lều vải da dê bên cạnh.

Long Kỳ Lân vội vàng chạy tới, đợi đi tới bên hồ, Tần Mục nhảy xuống, nói:

- Khách qua đường xa đến đây, quấy nhiễu các vị.

Vải lều da dê xốc lên, một vị thiếu niên đi ra, cười nói:

- Không quấy rầy. Ta ở đây tu luyện dị pháp, đang cần người tới hiến tế... Là tiểu tử ngươi!

Sắc mặt thiếu niên thay đổi, Tần Mục không nói lời nào liền rút kiếm, tám ngàn cây kiếm đâm tới bao phủ thiếu niên.

Mời độc giả xem và tham gia thảo luận tại: [Thảo Luận] Mục Thần Ký - Trạch Trư