Chương 3: Em có biết hắn ta là người như thế nào không?

Số từ: 14001

Dịch: Lam Nguyệt
Nguồn: NXB Thời Đại

Lâm Tố Hinh nghe mà ngạc nhiên, mở to mắt, vài câu nói của A Thái đã phác họa cả một bức tranh đẫm máu. Giữa Diệp U Đàm và Anh Hạo Đông rốt cuộc đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì? Cô vẫn luôn nghĩ rằng họ rất yêu nhau, chẳng lẽ suy đoán và hiện thực lại khác nhau đến vậy?

1.

Bà Chu đã làm xong thủ tục chuyển trường cho Lam Tố Hinh, đây là tuần đầu tiên cô học ở trường mới.

Lúc ăn sáng, Anh Hạo Đông nhìn chiếc ba lô mà Lam Tố Hinh đeo, đột nhiên nhớ ra. “Mẹ, con cũng phải đi học lại, con còn chưa tốt nghiệp đại học mà.”

Anh phu nhân dịu giọng nói: “Hạo Đông, con quên rồi sao? Vì con không được khỏe nên phải tạm thời nghỉ học. Sang năm khỏe hơn hẵng nói tiếp nhé!”

“Con nghỉ học rồi ư?”

“Đúng vậy, con bị bệnh nên tạm thời không thể đi học được.”

Anh Hạo Đông bối rối, mày nhíu chặt, ngẫm nghĩ hồi lâu, không nói tiếp nữa.

Vài ngày sau khi Lam Tố Hinh học ở trường mới, bà Chu quan tâm hỏi han xem cô có thích ứng được không. Cô gật đầu, nói không có vấn đề gì. Sau khi trải qua những tháng ngày lang thang ngoài đường, giờ không còn phải lo lắng tới chuyện ăn ở, đi lại, cô còn gì không thể thích ứng được đây? Chuyện vốn khó thích ứng nhất thì Anh Hạo Đông cũng không đòi hỏi, cô cảm thấy mình quả thực rất may mắn.

Hôm nay sao khi tan học về, Lam Tố Hinh lại bắt gặp Anh Duy Hạ ở trong phòng của Anh Hạo Đông trên tầng hai. Tuy anh ta không sống ở Vịnh Ngân Sa nhưng vẫn thường xuyên đến đây. Bởi Anh phu nhân là người phê duyệt những quyết sách cao nhất của công ty Anh thị, vì bệnh tình của Hạo Đông nên bà hiếm khi đích thân đến công ty xử lý công việc, nhưng vẫn có một số văn kiện quan trọng cần đến chữ ký của bà, do đó cứ cách vài ba ngày, anh ta lại đến đưa văn kiện cho mẹ mình ký. Mỗi lần đến, anh ta đều lên thăm Anh Hạo Đông, có vẻ anh ta rất quan tâm đến người em trai này.

Vì câu lỡ lời kia của Anh phu nhân mà Lam Tố Hinh luôn cảm thấy tò mò, ngầm so sánh tướng mạo của hai anh em họ. Đường nét khuôn mặt của họ vẫn có điểm giống nhau, ví dụ sống mũi cao thẳng, cặp mắt sâu thẳm, nhưng ngũ quan của Anh Hạo Đông thanh tú hơn một chút, rõ ràng những nét đó là được thừa kế từ Anh phu nhân. Còn khuôn mặt của Anh Duy Hạ lại không có nét nào giống Anh phu nhân, xem chừng họ quả nhiên không phải là anh em cùng một mẹ sinh ra.

Thấy Lam Tố Hinh đã về, Anh Duy Hạ đứng dậy cáo từ, cô khách khí mở cửa, tiễn anh ta. Lúc đi qua, anh ta vô cùng lịch sự nói: “Hạo Đông có vẻ đã khá hơn rất nhiều. Nghe mẹ tôi nói đó đều là nhờ công của cô, cảm ơn cô, Lam tiểu thư.”

Lam Tố Hinh hơi cúi người. “Không cần khách khí, đây là việc tôi nên làm.”

Những ngày này, Anh Hạo Đông thực sự đã khá hơn rất nhiều. Sức khỏe của anh đã phục hồi được phần nào, khuôn mặt vốn xanh xao, gầy gò đã có vẻ đầy đặn hơn, làn da trắng hồng. Anh không còn ngày ngày buồn rầu, ở lì trong phòng nữa mà thường xuyên ra ngoài vận động. Tuy ký ức vẫn rất hỗn loạn, ánh mắt thỉnh thoảng hoang mang, mơ màng, nhưng chỉ cần nhìn thì bất cứ ai không biết chuyện cũng không thể nhận ra anh là một người bệnh, sẽ chỉ nhìn anh là một đứa trẻ lớn xác, thích yên tĩnh và không thích nói chuyện.

Anh Duy Hạ cứ cách mấy ngày lại đến thăm anh một lần nên anh ta luôn cảm thấy anh “khá lên rất nhanh”. Anh phu nhân mỉm cười, nói: “Đúng vậy, gần đây Hạo Đông khá lên từng ngày, nhờ cả vào Lam Tố Hinh đấy!”

“Mẹ, sức khỏe của Hạo Đông khá lên rất nhiều rồi, còn ký ức có chuyển biến gì không?”

“Ký ức của nó vẫn rất hỗn loạn nhưng không sao cả, chỉ cần sức khỏe khá lên là được.”

Sức khỏe của con trai dần khá lên, Anh phu nhân rất vui mừng. Anh có thể nhớ lại chuyện quá khứ hay không bà cũng chẳng để ý. Trái lại, bà còn hy vọng anh sẽ vĩnh viễn quên đi một số chuyện, như vậy sẽ tốt hơn.

Anh Duy Hạ không nhắc đến chuyện này nữa, quay đầu nhìn bà Chu đang ở bên cạnh, cười nói: “Lần này đều nhờ vào công của bà Chu, bà ấy đã tìm thấy Lam Tố Hinh.”

Bà Chu mỉm cười. “Cũng là trùng hợp thôi ạ! Chiếc nhẫn đó của phu nhân vốn đã phải đi lấy từ lâu rồi nhưng vì bận việc nên lùi lại hai ngày. Chính hôm đó, tôi đã gặp được Lam Tố Hinh ở cửa tiệm trang sức. Nếu đúng hẹn thì đã không gặp được cô ấy!”

Anh Duy Hạ suy nghĩ gì đó. “Thật là khéo trùng hợp!”

Bà Chu nhớ ra. “Đúng rồi, Duy Hạ, tối cậu có ở lại đây ăn cơm không? Tôi bảo đầu bếp làm mấy món mà cậu thích.”

“Không cần đâu bà Chu, tôi hẹn San San rồi, lát nữa tôi sẽ đi đón cô ấy.” Đưa tay lên nhìn đồng hồ, Anh Duy Hạ đứng dậy cáo từ. “Mẹ, vậy con đi trước đây!”

“Đi đi, lái xe cẩn thận!”

“Con biết rồi, cảm ơn mẹ!”

Lúc Anh Duy Hạ rời khỏi biệt thự ở vịnh Ngân Sa, điện thoại của anh ta đổ chuông. Nhìn màn hình điện thoại nhấp nháy, lông mày anh ta bất giác nhíu chặt. Anh ta không nghe, để mặc nó reo vang đến lúc tự động ngắt máy. Láy sau, điện thoại lại đổ chuông, anh ta cầm lên xem, lần này thì nhận máy. “San San, anh sắp đến rồi… Em đặt xong chỗ chưa? Được, anh sẽ đến đó ngay… Hôm nay chúng ta sẽ ăn thử ở nhà hàng mới xem sao…”

Dường như vô cùng mệt mỏi, Anh Duy Hạ đưa tay lên day ấn đường, khuôn mặt đầy vẻ chán nản, mệt mỏi, nhưng giọng nói vẫn hết sức nhiệt tình: “Được, em nói đi đâu thì đi đó, anh nghe theo em.”

Kể từ sau hôm bật khóc trước mặt Anh Hạo Đông, mỗi lần gặp anh, Lam Tố Hinh đều cảm thấy có chút mất tự nhiên. Anh cũng luôn chăm chú ngắm nhìn cô, giống như đang nghiên cứu khiến cô càng lúng túng. Ở bên cạnh anh, cô cũng không biết nên nói gì, liền vơ tạm một cuốn tạp chí ảnh, lật xem.

Hai người ngồi đối diện nhau trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng soàn soạt khẽ vang lên mỗi khi cô lật giở cuốn tạp chí. Hồi lâu sau, Anh Hạo Đông khẽ nói: “U Đàm, có phải vì chuyện của Mỹ Kỳ mà em vẫn giận anh không? Anh bảo đảm, sau này anh sẽ không qua lại với cô ấy nữa, em đừng giận anh, được không?”

Lam Tố Hinh đờ đẫn, Mỹ Kỳ là ai? Cô không biết nhưng qua câu nói của anh, cô đoán ra được một số việc, có lẽ trước đây, Diệp U Đàm đã từng vì cô gái có tên Mỹ Kỳ này mà làm loạn, gây khó dễ với Anh Hạo Đông. Cô ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: “Đúng vậy, em vẫn đang tức giận, đợi em hết giận rồi sẽ tha thứ cho anh.”

Đôi mắt lập tức sáng lên khiến khuôn mặt anh rạng rỡ, tươi tắn hẳn lên, trông anh vô cùng hấp dẫn. Sức khỏe càng ngày càng tốt khiến anh cũng càng lúc càng đẹp trai hơn. Không còn nghi ngờ gì nữa, anh đúng là một người đàn ông vô cùng tuấn tú. Nhưng thứ hấp dẫn người khác nhất vẫn là cặp mắt trong sáng, có thần đó. Lúc bệnh nặng, linh hồn của anh hoàn toàn thoát khỏi thế giới trần tục mà ngày đêm sống trong thế giới tưởng tượng của riêng mình nên ánh mắt của anh trong sáng, tinh khiết như thủy tinh, bản chất chân thật, suy nghĩ không vướng tà niệm.

Vừa nhìn thấy ánh mắt đó, trái tim cô bất giác rung động như dây đàn, nhẹ nhàng nhưng âm vang.

Sáng nay, trên giảng đường của ngôi trường mới, một bạn học chạy vào nói với Lam Tố Hinh bên ngoài giảng đường có người đến tìm cô, cô hơi bất ngờ.

Ai đến tìm cô? Quảng Viễn hay bà Diệp? Hình như chỉ có thể là hai người họ. Không ngờ họ lại tìm đến nhanh như vậy, cô vốn vẫn đang suy nghĩ, muốn tranh thủ bớt chút thời gian đến trường Đại học A, tìm Quảng Viễn, nhờ cậu ta đưa cô đến Diệp gia nhận người nhà. Dù gì bà Diệp cũng là dì của cô, tuy tình cảm không sâu đậm nhưng cô không muốn dễ dàng cắt đứt sợi dây máu mủ cuối cùng của mình trên thế giới này. Hơn nữa, cô cũng thực sự muốn biết giữa Anh Hạo Đông và Diệp U Đàm rốt cuộc đã từng xảy ra chuyện gì.

Rời khỏi giảng đường, Lam Tố Hinh thấy ngoài cửa là một cô gái lạ mặt đang đứng đó. Cô ta cao ráo, xinh đẹp, làn da bánh mật, mái tóc xoăn dài ôm lấy khuôn mặt mỹ lệ. Vừa thấy Lam Tố Hinh bước ra, cô ta đã nhìn cô chằm chằm, lát sau mới lẩm bẩm, thốt ra hai từ: “Giống thật!”

Chỉ với hai từ này, Lam Tố Hinh liền đoán ra cô gái này cũng có quan hệ gì đó với Diệp U Đàm. Nếu không, cô ta đâu có nói như vậy? Lẽ nào cô ta cũng là bạn cũ của Diệp U Đàm? Lam Tố Hinh cảm thấy cuộc đời thật trớ trêu, rốt cuộc còn bao nhiêu người sẽ tìm đến cô vì nguyên nhân này nữa đây?

Cô gái đó mở miệng nhưng không hỏi Diệp U Đàm mà hỏi về một người với giọng hết tình cảm: “Gần đây Hạo Đông vẫn tốt chứ?”

Lam Tố Hinh hơi ngẩn ra, không ngờ cô ta đến tìm cô là muốn hỏi về Anh Hạo Đông. Kỳ quái thật, tại sao cô ta lại hỏi như vậy? Rõ ràng cô ta biết cô sống ở Anh gia, còn biết lý do cô ở Anh gia là để chăm sóc cho Anh Hạo Đông, tại sao cô ta lại biết chứ?

Quá kỳ lạ, Lam Tố Hinh ngây ngốc nhìn cô gái xa lạ này, không thốt nên lời.

Cô gái đó nhận ra sự nghi hoặc của cô, tỉ mỉ giải thích: “Tôi phụ trách quản lý hồ sơ sinh viên của trường đại học này, vô tình nhìn thấy hồ sơ của cô. Giấy tờ nhập học của cô đều được Anh phu nhân ký tên, địa chỉ liên lạc của cô cũng là địa chỉ của ngôi biệt thự cao cấp tại vịnh Ngân Sa nên tôi biết nhất định cô đang ở Anh gia, mà ảnh thẻ của cô càng khiến tôi chắn chắn một điều, Anh phu nhân bảo cô đóng giả Diệp U Đàm để ở bên cạnh Anh Hạo Đông. Đúng không?”

Lam Tố Hinh quá kinh ngạc, lát sau mới hoảng hốt hỏi: “Cô là ai? Vì sao cô lại biết nhiều như vậy?”

Cô gái đó do dự một hồi mới trả lời: “Tôi là Thẩm Mỹ Kỳ, từng là bạn gái của Hạo Đông.”

Thẩm Mỹ Kỳ? Lam Tố Hinh đột nhiên nhớ ra Anh Hạo Đông từng nhắc đến cái tên này. “U Đàm, có phải vì chuyện của Mỹ Kỳ mà em vẫn giận anh không?”

Hóa ra, cô gái xinh đẹp này chính là Mỹ Kỳ mà anh nhắc đến. Cô ta tự giới thiệu là bạn gái của anh nhưng bạn gái của anh chẳng phải là Diệp U Đàm sao? Vì sao Thẩm Mỹ Kỳ lại nói cô ta là bạn gái của anh?

Thẩm Mỹ Kỳ nhìn rõ những thay đổi trên nét mặt Lam Tố Hinh, cô ta đột nhiên hỏi: “Cô từng nghe thấy tên của tôi?”

Lam Tố Hinh không phủ nhận, khi chưa hiểu rõ, cô không muốn nói nhiều, bởi nói dai thành nói dại. Thẩm Mỹ Kỳ nhìn ra vẻ cẩn trọng của cô, mỉm cười, nói: “Tôi biết tôi đến thế này là rất mạo muội nhưng tôi thực sự muốn biết Hạo Đông đã tốt lên chút nào chưa. Cô không cần phải nhiều lời, chỉ cần nói tốt hoặc không tốt là được rồi.”

Lam Tố Hinh ngẫm nghĩ, khẽ gật đầu. “Anh ấy tốt hơn nhiều rồi!”

Thẩm Mỹ Kỳ nhìn cô chăm chú. “Là nhờ công của cô sao?”

Lam Tố Hinh không trả lời, Thẩm Mỹ Kỳ cười khổ. “Lúc đầu, khi Hạo Đông xảy ra chuyện, Anh phu nhân cũng từng đến tìm tôi, nhờ tôi thử an ủi anh ấy nhưng không ích gì, anh ấy luôn miệng đòi gặp Diệp U Đàm. Tôi thực sự không hiểu mọi chuyện đã đến mức đó rồi mà tại sao anh ấy vẫn làm loạn, đòi gặp cô ấy?”

Hóa ra Anh gia đã từng tìm Thẩm Mỹ Kỳ đến để an ủi Anh Hạo Đông nhưng không có kết quả, Anh Hạo Đông chỉ đòi gặp Diệp U Đàm. “Mọi chuyện đã đến mức đó rồi” là thế nào? Lam Tố Hinh không hiểu. “Rốt cuộc giữa Hạo Đông và Diệp U Đàm đã xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Mỹ Kỳ ngơ ngác. “Cô không biết à?”

Lam Tố Hinh bối rối lắc đầu, Thẩm Mỹ Kỳ bỗng hiểu ra điều gì đó, nói: “Xem ra Anh gia không muốn cô biết quá nhiều, vậy tôi cũng không tiện nhiều lời. Làm phiền cô rồi, tạm biệt!”

Nhìn theo bóng Thẩm Mỹ Kỳ đi xa dần, mối nghi hoặc trong lòng Lam Tố Hinh càng lúc càng lớn. Anh Hạo Đông, Diệp U Đàm, Thẩm Mỹ Kỳ, giữa họ từng có một mối tình tay ba rắc rối, phức tạp sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tan học, lúc Lam Tố Hinh mở cửa xe của A Thái như thường lệ thì bỗng kinh ngạc, Anh Hạo Đông đang ngồi trên xe, cười nói: “U Đàm, anh đến đón em.”

Nụ cười của anh giống như trẻ con, cặp mắt vô cùng trong sáng. Sau khi hớn hở kéo Lam Tố Hinh vào trong xe, anh liền thúc giục A Thái xuất phát. “U Đàm, anh muốn đưa em đến một nơi.”

Lam Tố Hinh không kìm được, hỏi: “Đi đâu?”

“Đến nơi rồi em sẽ biết!”

Anh Hạo Đông đưa cô đến một cửa hàng chuyên bán các loại hoa đắt tiền, hóa ra anh đã đặt mua cho cô một chậu hoa quỳnh khổng tước, hôm nay hàng về. Trong đám lá màu xanh thẫm của chậu hoa quỳnh lưa thưa vài nụ hoa trắng, chắc mấy hôm nữa sẽ nở. Anh cẩn thận chạm tay vào những nụ hoa, nói: “U Đàm, em luôn muốn xem hoa quỳnh khổng tước nở, mấy hôm nữa là có thể xem được rồi, em có thích không?”

Thấy anh vẫn luôn ghi nhớ những lời Diệp U Đàm từng nói, Lam Tố Hinh đủ biết tình yêu anh dành cho Diệp U Đàm sâu sắc đến thế nào, từ chậu hoa này cũng đủ để cô nhận ra rõ ràng. Có lẽ Thẩm Mỹ Kỳ chỉ là một đoạn nhạc nhỏ chen vào giữa hai người họ mà thôi.

Vừa suy nghĩ cô vừa ngước lên nhìn Anh Hạo Đông. Anh đang nhìn cô, cười rạng rỡ như ngọn lửa sắp thiêu cháy cô. Hoảng loạn, cô cúi xuống nhìn chậu hoa quỳnh khổng tước kia rồi trả lời: “Vui lắm!”

Một tối vài ngày sau đó, Lam Tố Hinh và Anh Hạo Đông cùng nhìn ngắm những bông hoa quỳnh khổng tước nở rộ. Vẻ đẹp trong chốc lát của hoa quỳnh thật rực rỡ.

Khi hoa quỳnh nở rộ, trong buổi đêm yên tĩnh, có thể mơ hồ nghe thấy âm thanh của những cánh hoa xòe ra. Những tiếng “tách tách tách” khẽ khàng như tiếng vỗ cánh của những chú bướm. Từng lớp cánh mỏng, trắng tinh khiết dần xòe ra, rực rỡ đến chói mắt. Những đóa hoa mỹ lệ, xinh đẹp mọc giữa cành lá, như những mỹ nhân đang nhìn ngắm thế gian dưới ánh trăng, đẹp đến mê hồn.

Đáng tiếc, vẻ đẹp này chỉ ngắn ngủi như mây khói. Những đóa quỳnh nở trong đêm chẳng khác nào thời thanh xuân trong cuộc đời mỗi con người, lúc nở rộ nhất cũng chính là lúc bắt đầu của sự lụi tàn. Lúc bông hoa tàn phai, Lam Tố Hinh không thể không liên tưởng đến Diệp U Đàm, cô ấy giống đóa hoa quỳnh dưới ánh trăng này, vào thời khắc đẹp đẽ nhất, hồng nhan đã úa tàn.

Lúc Lam Tố Hinh đang thút thít cảm khái cùng hoa, Anh Hạo Đông do dự kéo tay cô. Cô hơi chấn động, ngước mắt nhìn anh, trong đôi mắt anh ngập tràn vẻ cầu xin mềm yếu. “U Đàm, đừng giận anh, được không?”

Trái tim cô bất giác mềm nhũn, tựa như thanh kẹo cam, mang vị ngọt và cả vị chua.

Dưới ánh trăng mờ ảo, hoa quỳnh nở rồi tàn, cô và anh kề sát bên nhau, vô cùng thân mật. Khung cảnh đó thực sự xứng với bốn chữ “trước hoa dưới trăng”, nhưng Lam Tố Hinh thấu hiểu một cách sâu sắc rằng khung cảnh đẹp đẽ ấy chỉ thuộc về khoảnh khắc cô mang tên “Diệp U Đàm” mà thôi. Nó thực sự không thuộc về Lam Tố Hinh cô.

2.

Anh Hạo Đông thường cùng A Thái đến đón Lam Tố Hinh, sau đó, đưa cô đi khắp nơi, ngắm chỗ này, chơi ở chỗ kia, còn không ngừng hỏi: “Em có thích không? Em có thích không?”

Niềm vui cứ trôi qua như vậy. Đến tuổi này rồi, nhưng ngoài mẹ ra, chưa có ai nâng niu, đối xử với cô như vậy. Anh hoàn toàn coi cô là trung tâm của thế giới, mọi cảm xúc luôn biến đổi theo cảm xúc của cô. Cô khẽ chau mày, anh cũng nhíu mày, cô khẽ cười, anh liền vui mừng. Anh thường dịu dàng nhìn cô chăm chú, cô thường bị anh nhìn đến mức đỏ mặt, trái tim vừa vui sướng vừa căng thẳng. Cô biết sự dịu dàng của anh chỉ vì cô là “Diệp U Đàm”, nhưng cô vẫn nguyện vì anh mà chìm đắm.

Nếu có ngày, anh biết cô thực ra không phải là Diệp U Đàm mà là Lam Tố Hinh, e rằng anh sẽ không nhìn cô thêm một lần nào nữa… Bất luận dung mạo của cô giống Diệp U Đàm thế nào thì cô mãi mãi không thể thay thế được hình ảnh cô ấy trong trái tim anh. Lúc này cô đang đóng giả làm Diệp U Đàm để có được tình yêu thuộc về cô ấy, tựa như những hạt bong bóng xà phòng đặt trong lòng bàn tay, có thế phát ra ánh sáng bảy màu đẹp đẽ nhưng… chỉ cần chớp mắt nó sẽ tan biến.

Nghĩ vậy, Lam Tố Hinh bất giác buồn rầu. Buồn rầu là thế nhưng cô vẫn luôn trân trọng những tháng ngày được Anh Hạo Đông yêu thương. Dù sao đi chăng nữa thì thời khắc này, cô vẫn đang được đón nhận tình yêu sâu sắc của anh.

Sức khỏe của Anh Hạo Đông hồi phục rất nhanh, ngoài việc ký ức vẫn hỗn loạn, đầu óc vẫn mù mờ thì mọi biểu hiện bên ngoài của anh vẫn được coi là bình thường. Anh cũng dần hoạt bát hơn, không ở lì trong phòng nữa mà thích đưa Lam Tố Hinh ra ngoài dạo chơi. Việc này khiến Anh phu nhân vừa mừng vừa lo, bởi dù sao thì bệnh của anh vẫn chưa khỏi hẳn, việc anh thường xuyên đi ra ngoài khiến bà không yên tâm nhưng lại không thể nhốt anh ở nhà mãi được. Bà đành dặn dò A Thái, nhất định phải theo sát anh từng bước.

“Không được đến những chỗ náo nhiệt và đông người, miệng lưỡi người đời rất phức tạp, nhất quyết không được để xảy ra chuyện.”

A Thái hiểu rõ sự lo lắng của Anh phu nhân, liền gật đầu. “Phu nhân yên tâm, tôi sẽ cẩn thận canh chừng nhị thiếu gia.”

May mà canh chừng Anh Hạo Đông cũng không phải việc quá khó, anh rất nghe lời Lam Tố Hinh, cô nói gì anh cũng làm theo. Một số nơi A Thái thấy không nên đi, ông chỉ cần ra hiệu bằng ánh mắt, cô sẽ hiểu ý mà nói với anh rằng cô không muốn đi, anh liền ngoan ngoãn nghe lời, không đi nữa.

Nhưng cũng có lúc anh khiến cô và A Thái lúng túng. Ví như có lần, anh đến đón cô tan học rồi cùng đi xem phim. Xem phim xong, không hiểu vì sao anh lại muốn đưa cô về nhà, bảo A Thái lái xe đến Diệp gia. A Thái miệng thì đồng ý nhưng trán toát mồ hôi. Lam Tố Hinh nhất thời không biết nên làm thế nào, cũng không thể nói cô không muốn về Diệp gia mà muốn về nhà cùng anh được…

Anh Hạo Đông lại không hiểu sự lúng túng của họ, luôn miệng giục A Thái lái xe đưa “Diệp tiểu thư” về nhà trước, A Thái bất đắc dĩ phải khởi động xe, cố ý đi thật chậm. Lam Tố Hinh đột nhiên nghĩ ra một cái cớ. “Hạo Đông, em muốn đến nhà anh xem hoa quỳnh khổng tước. Chẳng phải anh nói tối nay hoa sẽ nở sao?”

Lam Tố Hinh cố ý đánh vào nhược điểm trí nhớ mơ hồ của Anh Hạo Đông, để anh quên chuyện muốn đưa cô về nhà. “Đúng rồi, ông chủ cửa hàng hoa nói chậu hoa quỳnh khổng tước đó mấy ngày tới sẽ nở hoa. A Thái, mau đưa chúng tôi về nhà.”

A Thái thở phào một hơi, Lam Tố Hinh cũng thở phào nhưng lại thấy hơi đáng tiếc, cô cũng muốn biết Diệp gia ở đâu nhưng lần này không được rồi. Sau này đành tìm cơ hội đến Đại học A gặp Quảng Viễn hỏi thăm vậy.

Xế chiều, Anh Hạo Đông đến đón Lam Tố Hinh như mọi ngày. Hôm nay, anh đưa cô lên núi xem mặt trời lặn. Nhìn từ trên cao, vầng mặt trời phía xa xa to tròn, sáng rực như một cái mâm vàng êm dịu. Ánh tà dương chưa tắt hẳn, mảnh trăng lưỡi liềm cong cong đã e ấp nhô lên trên bầu trời xanh xám. Mặt trời và mặt trăng cùng vẽ lên một bức tranh hoàng hôn ngày hạ tuyệt đẹp. Lam Tố Hinh nhìn ngắm đến mức say đắm, khẽ thốt lên một tiếng cảm thán: “Đẹp quá!”

“Em có thích không?” Anh Hạo Đông lại hỏi câu đó. Cô gật đầu, thật lòng đáp: “Thích!”

“Em thích là được rồi, sau này anh sẽ làm tất cả những việc mà em thấy thích.”

Anh Hạo Đông nói xong, cúi người thật thấp, đặt một nụ hôn lên má cô. Nụ hôn cẩn trọng, e dè, nhẹ nhàng mà dịu dàng. Từ lần anh hôn cô khiến cô khóc, sau này mỗi khi muốn gần gũi cô, mỗi cái nắm tay, mỗi cái ôm, mỗi nụ hôn anh đều rất cẩn thận, chỉ sợ làm cô tức giận.

Lam Tố Hinh nhắm mắt, đón nhận nụ hôn của anh, trái tim đập dồn dập, tâm hồn phiêu lãng. Thật kỳ lạ, không hiểu sao cô lại muốn khóc.

Lúc hai người đang kề vai, ngắm ánh tà dương, trên con đường núi yên tĩnh bỗng vọng lại tiếng xe phóng rất nhanh. Lam Tố Hinh bất giác quay lại nhìn, thấy một nhóm thanh niên mặc đồ thể thao đang đua xe. Những chiếc xe phi nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã mất hút ở đoạn rẽ trước mặt. Bỗng một chiếc xe lúc đi lướt qua họ, đột nhiên phanh gấp, người thanh niên lái chiếc xe tháo mũ bảo hiểm, nhảy xuống, chiếc xe đổ kềnh ra đất. Sắc mặt anh ta tái xanh, ánh mắt đỏ rực, sải bước đi đến. “Lam Tố Hinh, tại sao em lại ở cùng Anh Hạo Đông?”

Người thanh niên cao cao, rắn rỏi có làn da màu nâu đồng khỏe khoắn đó… chính là Quảng Viễn.

Nhìn thấy Quảng Viễn, Lam Tố Hinh bất giác đờ đẫn, không ngờ lại có thể gặp anh ta ở nơi này. Anh ta vừa nhìn thấy Anh Hạo Đông thì nghiến răng nghiến lợi như nhìn thấy kẻ thù. Đã thế, anh ta còn lớn tiếng gọi tên cô là Lam Tố Hinh. Việc này… Cô bất giác quay lại nhìn Anh Hạo Đông. Anh đờ đẫn, ánh mắt mơ hồ, hết nhìn Quảng Viễn lại nhìn sang cô. “Anh ta là ai? Anh ta gọi em là gì?”

Nhất thời Lam Tố Hinh không biết nên trả lời thế nào. Quảng Viễn xông đến, kéo cô lại, biểu cảm vô cùng phẫn nộ và kích động. “Hôm đó nhìn thấy em lên xe của Anh gia, bác Diệp gần như đã ngất đi. Tại sao em lại còn sống ở Anh gia nữa?”

“Quảng Viễn, anh bình tĩnh đi! Bây giờ anh đừng nói gì vội, được không?”

Lam Tố Hinh nhìn Anh Hạo Đông sững sờ đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy hoang mang, anh hoàn toàn không lý giải được chuyện gì đang xảy ra. Cô muốn ngăn cản Quảng Viễn nói ra ra chuyện Diệp U Đàm đã chết, nếu không, để Anh Hạo Đông nghe được thì lớn chuyện rồi.

Quảng Viễn lại bất chấp tất cả, chỉ tay vào mặt Anh Hạo Đông, gào lên: “Em ngày ngày sống ở Anh gia cùng hắn ta sao? Em có biết hắn ta là loại người như thế nào không? Hắn ta là hung thủ giết người, U Đàm chết thế nào em biết không? Chính hắn ta đã đẩy cô ấy ngã từ tầng mười tám xuống.”

Lời nói của Quảng Viễn giống như một chiếc búa lớn không ngừng đập xuống khiến đầu cô ong ong, toàn thân chấn động, không dám tin vào tai mình, giọng nói trở nên khô đắng: “Anh… anh nói gì?”

Quảng Viễn chỉ thẳng vào mặt Anh Hạo Đông, nói: “Chính hắn ta đã hại chết U Đàm, vì U Đàm không chịu chia tay với hắn nên hắn đẩy cô ấy rơi từ tầng mười tám xuống.”

Lam Tố Hinh vô cùng kinh hãi nhìn sang Anh Hạo Đông, hàm răng va vào nhau lập cập. Chuyện này là thật sao? Anh… đã đẩy Diệp U Đàm ngã từ trên lầu xuống?

Từng lời nói của Quảng Viễn khiến khuôn mặt Anh Hạo Đông xanh như tàu lá, cả người lảo đảo, không còn chút sinh khí. Đôi mắt đen láy thoáng chốc cũng trở nên mờ đục, tựa hạt minh châu thoắt biến thành ngói vỡ.

Anh nhìn Quảng Viễn, bờ môi run rẩy, mãi mà chẳng nói được một từ, thần sắc vô cùng hỗn loạn và đau đớn. Run rẩy giơ hai tay lên, anh nhắm chặt mắt, ôm lấy đầu, gào thét đau đớn rồi người anh trở nên mềm nhũn, đổ bịch xuống đất. Đại não đã từng bị thương tổn của anh không thể chịu được cảm xúc biến động kịch liệt thế này.

“Hạo Đông!” Lam Tố Hinh đỡ lấy anh nhưng cô không đỡ nổi, bất giác nhìn sang Quảng Viễn, ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như vậy, lời nói ra cũng lạnh như băng: “Mặc kệ hắn, hắn chết cũng đáng đời!”

A Thái ở phía xa nhìn thấy tình hình bất thường, lập tức lái xe đến. Vừa xuống xe, ông gấp gáp hỏi: “Lam tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?”

Lam Tố Hinh chưa kịp trả lời, Quảng Viễn ở bên cạnh đã “hừ” một tiếng. “Nghe nói nhị thiếu gia nhà ông trí nhớ suy giảm, không còn nhớ gì cả nên tôi nhắc lại một chút chuyện hắn đã từng giết người. Hắn vừa nghe đã không chịu đựng được sự chỉ trích của lương tâm nên ngất rồi.”

A Thái trừng mắt nhìn Quảng Viễn, tức tối nói: “Ai nói nhị thiếu gia nhà tôi giết người?”

Quảng Viễn oán hận đáp trả: “Hắn đẩy U Đàm từ trên lầu xuống, không gọi là giết người thì gọi là gì?”

“Bên cảnh sát đã nói đó chỉ là phòng vệ chính đáng. Cậu không thể chỉ nhìn vào chuyện nhị thiếu gia lỡ tay đẩy Diệp tiểu thư mà kết tội cậu ấy được. Diệp tiểu thư đã đâm cậu chủ tôi một dao cơ mà. Nếu không được cấp cứu kịp thời, nhị thiếu gia cũng đã mất mạng rồi!”

Lam Tố Hinh nghe mà ngạc nhiên, mở to mắt, vài câu nói của A Thái đã phác họa cả một bức tranh đẫm máu. Giữa Diệp U Đàm và Anh Hạo Đông rốt cuộc đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì? Cô vẫn luôn nghĩ rằng họ rất yêu nhau, chẳng lẽ suy đoán của cô và hiện thực lại khác nhau đến vậy?

Quảng Viễn không phục. “Mọi việc luôn có nguyên nhân của nó. Tại sao U Đàm phải đâm hắn? Là do hắn có lỗi với cô ấy, cô ấy mang thai đứa con của hắn, vậy mà hắn lại muốn ruồng bỏ cô ấy. Hắn đáng bị một dao đó.”

A Thái không còn tâm trạng để tiếp tục đấu khẩu với anh ta, sau khi đưa Anh Hạo Đông hôn mê bất tỉnh vào trong xe, anh vội vàng giục Lam Tố Hinh: “Lam tiểu thư, mau lên xe!”

Đầu óc Lam Tố Hinh lúc này hỗn loạn vô cùng, đôi chân di chuyển một cách máy móc, Quảng Viễn vội xông đến, tóm lấy cổ tay cô. “Em không thể đi theo bọn họ. Nếu em ở bên Anh Hạo Đông, em sẽ là U Đàm thứ hai. Em có biết con người này tồi tệ thế nào không?”

A Thái tức giận quát: “Cậu kia! Cậu nói năng cẩn thận một chút!”

Trong lòng Lam Tố Hinh rối như tơ vò, những lời nói ban nãy thực sự khiến cô quá kinh hãi. Cố gắng trấn tĩnh, cô ngẩng đầu, nhìn Quảng Viễn, thấp giọng nói: “Anh bỏ tay ra, chúng tôi phải đi rồi!”

Sao cô có thể không về Anh gia được chứ? Cô phải quay về đó, bởi sự ràng buộc của một hợp đồng, hơn thế nữa, cảm xúc trong lòng cô không thể nói rõ ràng… Trước đây Anh Hạo Đông là người như thế nào, cô không biết rõ. Nhưng cô thấu hiểu Anh Hạo Đông của hiện tại, anh luôn đối xử với cô hết mực chân thành, tử tế, cô không thể nhẫn tâm bỏ mặc anh.

Đêm đó, Anh Hạo Đông sốt cao, không ngừng lẩm bẩm. Anh phu nhân lo lắng không yên, túc trực ở bên anh, bà đã rơi nước mắt cả đêm.

Trong phòng Lam Tố Hinh, bà Chu cẩn trọng kể mọi chuyện với cô, có một số việc, họ không thể giấu cô nữa rồi, chỉ có thể nói hết ngọn ngành mà thôi.

Nhưng những điều bà Chu biết vẫn rất ít, bà chỉ biết một số chuyện đại khái, chung chung. Diệp U Đàm và Anh Hạo Đông từng có khoảng thời gian yêu nhau nhưng sau này, Anh Hạo Đông muốn chia tay, Diệp U Đàm rất đau lòng, cuối cùng không hiểu họ đã cãi vã như thế nào mà gây ra chuyện khủng khiếp đó.

“Sau khi Hạo Đông đỗ đại học, cậu ấy nói sống ở nhà quá bó buộc, liền dọn ra căn hộ chung cư đứng tên phu nhân ở thành bắc. Thanh niên luôn thích tự do tự tại, không muốn bị quản thúc, phu nhân hiểu con trai trưởng thành ai cũng như vậy nên đành chiều theo cậu ấy. Ai ngờ Hạo Đông và Diệp U Đàm lại xảy ra chuyện đáng sợ như vậy trong căn hộ chung cư đó, một người chết một người bị trọng thương. Lúc phu nhân nhận được điện thoại của cảnh sát, bà choáng váng, suýt ngất đi.

Một người qua đường nhìn thấy sự việc đã báo cảnh sát, việc Diệp U Đàm rơi từ tầng cao xuống đã làm kinh động những người có mặt ở con phố đó. Cô ấy va vào kính cửa sổ rơi xuống, trên ô cửa kính đó còn mắc một phần váy của cô ấy, điều này khiến người ta nhanh chóng xác định được căn hộ chung cư xảy ra chuyện. Bảo vệ của tòa chung cư chạy lên đầu tiên, vừa vào cửa liền nhìn thấy Hạo Đông toàn thân đẫm máu nằm trên sàn. Phần bụng của cậu ấy còn có một vết dao đâm sâu, tổn thương đến nội tạng, máu tuôn xối xả. Nếu không phát hiện kịp thời, đưa đến bệnh viện cấp cứu thì cậu ấy đã không sống nổi rồi. Mà con dao đâm cậu ấy lại nằm trong tay Diệp U Đàm.

Hạo Đông được đưa vào viện cấp cứu, bác sĩ phát hiện não bộ cậu ấy cũng bị thương tổn, vì có lẽ lúc bị đâm, cậu ấy đã giãy giụa, đập đầu vào bàn trà. Vết thương ở phần bụng được xử lý rất nhanh chóng, không có trở ngại gì lớn nhưng vết thương trên đầu lại khiến cậu ấy hôn mê hơn một tháng mới tỉnh lại. Bên cảnh sát vẫn đợi cậu ấy tỉnh để lấy lời khai, nhưng khi tỉnh lại, cậu ấy không nhớ gì cả. Cứ nhìn thấy cửa sổ bằng kính là cậu ấy không kiểm soát được cảm xúc, luôn miệng gào toáng lên, cuối cùng phu nhân đành đóng kín toàn bộ rèm cửa trong phòng cậu ấy lại. Sau đó, cậu ấy thường xuyên bị đau đầu, ký ức hỗn loạn, không ngừng đòi gặp Diệp U Đàm. Trong ký ức của cậu ấy, cô ấy vẫn còn sống nên cậu ấy luôn làm loạn, đòi tìm cô ấy bằng được.

Khoảng thời gian đó, bố mẹ của Diệp U Đàm thường xuyên đến Anh gia gây rối, gào thét đòi Hạo Đông phải đền mạng cho con gái họ. Nhưng trong xã hội pháp trị này, mọi việc đều phải tuân thủ theo luật pháp. Sau khi cảnh sát xem xét hiện trường, tìm hiểu mối quan hệ giữa Hạo Đông và Diệp U Đàm, đoán cô ấy do không muốn chia tay nên sinh hận, mang dao đến tìm Hạo Đông, trong lúc giằng co đã mất tự chủ đâm cậu ấy một nhát, còn cậu ấy trong quá trình tự vệ đã lỡ tay đẩy cô ấy ngã xuống lầu. Hành động của Hạo Đông chỉ là tự vệ, huống hồ trong việc này, cậu ấy cũng suýt mất mạng. Cuối cùng cảnh sát quyết định cậu ấy không phải chịu bất cứ trách nhiệm hình sự nào.

Diệp gia vì vậy mà hận Hạo Đông đến tận xương tủy. Đứng trên lập trường đó, tôi có thể hiểu được tâm trạng của họ. Nhưng khách quan mà nói thì tôi thấy bi kịch này thực sự bắt nguồn từ Diệp U Đàm. Diệp gia liên tục nói nếu Hạo Đông không chia tay cô ấy thì cô ấy sẽ không kích động mà đâm cậu ấy như vậy. Nhưng hai người họ đều đã trưởng thành, trong chuyện yêu đương, hợp thì ở cùng nhau, không hợp thì chia tay, nếu cứ chia tay lại đâm người ta trọng thương thì quả thật là quá thiếu lý trí rồi. Cô nói có đúng không?”

Lời của bà Chu rất thấu tình đạt lý, Lam Tố Hinh im lặng gật đầu. Anh Hạo Đông muốn chia tay, Diệp U Đàm liền kích động đâm anh một dao, cô ấy làm thế thực sự không thỏa đáng chút nào. Nhưng cô ấy mang thai đứa con của anh, anh lại muốn chia tay, anh cũng hời hợt, vô tình đấy chứ? Chỉ là cô vẫn không hiểu, thời gian qua, khi cô đóng giả Diệp U Đàm để ở bên anh, cô luôn có cảm giác anh rất yêu thương cô ấy, vậy tại sao trước đây, anh lại muốn chia tay chứ?

“Tại sao Hạo Đông lại muốn chia tay Diệp U Đàm?”

3.

Câu hỏi của Lam Tố Hinh khiến bà Chu chỉ biết cười khổ.

“Tôi cũng đứng trên lập trường khách quan mà nói nhé, Hạo Đông cũng có chỗ không đúng. Cậu ấu quá ham chơi, thích kết giao bạn bè, mà lại toàn kết giao với các cô gái. Cậu ấy trẻ tuổi lại đẹp trai, khiến biết bao cô gái say mê nên cậu ấy thay bạn gái như thay áo. Hết người này đến người kia, không có mối tình nào lâu dài, cũng không nghiêm túc với một ai. Lúc tốt đẹp thì ở bên nhau, lúc chán rồi thì chia tay. Nhưng không ngờ cậu ấy lại gặp được Diệp U Đàm, cô ấy không chịu chia tay dễ dàng như vậy, làm ầm lên rồi cuối cùng gây ra kết cục đẫm máu.”

Lam Tố Hinh nghe mà sững sờ, tình yêu của Anh Hạo Đông dành cho Diệp U Đàm cũng chỉ như sương khói thế thôi sao? Đúng là câu chuyện về cô gái si tình gặp phải một playboy thứ thiệt, thế mà cô vẫn luôn coi tình yêu của họ thật cảm động trời đất.

“Bà Chu, bà nói tình cảm trước đây giữa Hạo Đông và Diệp U Đàm chỉ là bình thường thôi sao?”

“Đúng vậy, trước đây, Hạo Đông chưa từng đưa cô ấy về Anh gia. Cậu ấy có hàng tá bạn gái nhưng chưa đưa ai về nhà cả. Có lần phu nhân hỏi cậu ấy, tại sao không thấy đưa bạn gái về ra mắt thì cậu ấy không để tâm, chỉ cười, nói những cô bạn đó chỉ là qua đường, không cần thiết phải đưa về nhà giới thiệu. Cho nên, sau khi cậu ấy xảy ra chuyện, chúng tôi mới biết cậu ấy có quen một người tên là Diệp U Đàm.”

Lam Tố Hinh càng nghe càng thấy kỳ quái. “Vậy sao khi xảy ra chuyện, tại sao anh ấy luôn đòi gặp Diệp U Đàm?”

Bà Chu thở dài. “Chúng tôi cũng không thể hiểu được. Theo như bác sĩ suy đoán, chắc hôm ấy họ đã có chuyện gì đó rất sâu sắc khiến cậu ấy ghi nhớ, lúc lỡ tay đẩy cô ấy xuống lầu, trong lòng Hạo Đông cũng vô cùng chấn động và áy náy. Trong tiềm thức, cậu ấy biết mình đã lỡ tay giết chết cô ấy rồi nhưng không muốn tiếp nhận sự thật này nên vẫn làm ầm lên, đòi gặp cô ấy để chuộc lỗi. Chẳng phải bây giờ cậu ấy đối xử với cô ấy rất tốt sao?”

Lam Tố Hinh khẽ gật đầu, Anh Hạo Đông đối xử với cô… thực ra là với Diệp U Đàm, đúng là không thể chê trách được. Hóa ra tiềm thức luôn thôi thúc anh phải đối xử tốt với Diệp U Đàm để bù đắp việc anh đã lỡ tay giết chết cô ấy. Rõ ràng Diệp U Đàm cũng đâm anh một dao nhưng anh lại không hề hận cô ấy, chỉ nhớ duy nhất chuyện mình đã đẩy cô ấy xuống. Xem ra, tình cảm của anh tuy không sâu sắc nhưng tâm địa vẫn rất lương thiện nên mới bị ảnh hưởng tâm lý trầm trọng đến vậy.

“Sở dĩ trước đây chúng tôi giấu cô những chuyện này là vì sợ cô biết sẽ không chịu ở lại nữa. Ngay từ đầu, nghe thấy tiếng hét của Hạo Đông mà trong lòng cô đã sợ hãi như thế, nếu còn nói cậu ấy cũng từng lỡ tay giết người thì chắc chắn cô càng không chịu ở lại. Vậy nên chúng tôi mới cố ý giấu cô, để cô có thể vô tư ở bên cạnh cậu ấy. Bây giờ, cô cũng ở bên Hạo Đông một thời gian rồi, cô nói xem, cậu ấy có đáng sợ không?”

Lam Tố Hinh thành thật lắc đầu. Dù trước đó anh đã từng làm chuyện động trời gì thì Anh Hạo Đông của bây giờ tuyệt đối không phải là một người đáng sợ.

Bà Chu yên tâm, buông tiếng thở dài. “Hy vọng sau khi Hạo Đông tỉnh lại, cô vẫn còn có thể an ủi cậu ấy. Nếu không, phu nhân sẽ lại đau buồn đến chết mất.”

Anh Hạo Đông hôn mê tròn ba ngày mới tỉnh. Anh đã hạ sốt nhưng người vẫn mềm nhũn, suy nhược đến mức gần như không còn sức để thở. Ánh mắt anh đục ngầu, không còn vẻ rạng rỡ lúc trước.

Lam Tố Hinh phủ phục bên giường, cố dịu giọng gọi tên anh: “Hạo Đông!”

Anh vờ như không nghe thấy, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, ánh mắt thất thần, chẳng biết đang suy nghĩ những gì. Anh phu nhân đứng bên cạnh, nắm chặt hai tay, vẻ mặt hết sức buồn bã, mắt đỏ sọng.

“Hạo Đông!” Lam Tố Hinh khẽ gọi tên anh lần nữa, rốt cuộc anh cũng khẽ động đậy đôi mắt, ánh mắt trống rỗng, vô hồn ấy dừng lại trên khuôn mặt cô. Hồi lâu sau, một giọng nói khản đặc cất lên: “Cô là ai?”

Lam Tố Hinh nhất thời không biết phải trả lời thế nào, ngẫm nghĩ một lát, cô hỏi ngược lại: “Anh không nhận ra em sao?”

Anh Hạo Đông nhìn xoáy vào cô hồi lâu rồi nhìn khắp căn phòng giống như đang tìm kiếm gì đó, sau khi nhìn thấy Anh phu nhân đứng bên cạnh, anh yếu ớt gọi một tiếng: “Mẹ!”

Anh phu nhân hoang mang, cúi người nhìn anh. “Hạo Đông, mẹ đây, có chuyện gì vậy?”

“Mẹ, cô ta là ai?”

“Hạo Đông…” Anh phu nhân ngừng lại một lát, thử thăm dò. “Cô ấy chẳng phải là bạn gái của con, Diệp U Đàm sao?”

“Không, cô ta không phải là U Đàm. Mẹ đừng lừa con nữa, U Đàm đã chết rồi phải không? Con đã đẩy cô ấy rơi từ trên cao xuống phải không? Con giết cô ấy rồi phải không?”

Anh hỏi hết câu này đến câu khác, đến lúc giọng nói trở nên run rẩy, không rõ tiếng. Anh phu nhân cố gắng an ủi: “Không phải như vậy đâu, Hạo Đông, con không nhớ sao? Hôm ấy cô ấy dùng dao đâm con bị thương trước mà! Con chỉ tự vệ thôi, đó không phải lỗi của con.”

Anh Hạo Đông trầm tư suy nghĩ, vẻ mặt đau đớn, tái mét, trán lấm tấm mồ hôi, cố gắng suy nghĩ khiến đại não từng thương tổn của anh không chịu đựng được. Cuối cùng, anh rên rỉ nhắm mắt lại, biểu cảm đau đớn, khổ sở đến cực độ. “Con không nhớ, con hoàn toàn không nhớ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao con chẳng nhớ được gì cả?”

Anh vẫn chưa nhớ được gì nhưng lại tin tưởng sâu sắc những lời Quảng Viễn nói, chính anh đã giết Diệp U Đàm. Anh nhắm chặt mắt, nước mắt không ngừng tuôn rơi, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Cô ấy chết rồi, cô ấy chết rồi, là con hại chết cô ấy…”

Anh khóc đến khàn cả tiếng. Lam Tố Hinh thấy vậy thì bất giác sững sờ. Anh Hạo Đông và Diệp U Đàm, rốt cuộc hai người họ đã yêu nhau như thế nào? Những mảnh vỡ vụn vặt mà cô được nghe không thể giúp cô hiểu rõ được.

Anh Duy Hạ đi Nhật Bản công tác, vừa về liền nhận được tin Anh Hạo Đông xảy ra chuyện, vội vàng lái xe đến Anh gia. Từ chỗ của bà Chu, Anh Duy Hạ mới biết, Quảng Viễn đã nói cho Anh Hạo Đông đã biết chuyện anh giết chết Diệp U Đàm, Hạo Đông không chịu được cú sốc này mà ngã bệnh. Đôi mắt của Anh Duy Hạ bỗng trở nên sắc lẹm. “Tên Quảng Viễn này… Sao lại đen đủi gặp phải cậu ta thế chứ!”

Bà Chu buông tiếng thở dài. “A Thái đã gắng hết sức không để Hạo Đông đi đến những chỗ đông người, tránh gặp phải người biết rõ việc xảy ra trước đây. Nhưng rốt cuộc tránh trăm đường không thoát được ý trời, giấy không thể bọc được lửa.”

Những lời của bà Chu nói khiến Anh Duy Hạ tức giận, anh ta tháo lỏng cà vạt, lúc đi lên phòng Anh Hạo Đông, điện thoại của anh ta reo vang, nhìn xuống màn hình hiển thị, anh ta nhíu chặt lông mày rồi nhấn vào nút từ chối.

Anh Hạo Đông lại quay về trạng thái ủ dột, đóng kín cửa, không chịu ra ngoài. Anh thường ngồi thẫn thờ rất lâu trong phòng, vẻ mặt vô cảm như đang nhập tâm, cố gắng suy nghĩ điều gì đó mà mình đã quên mất nhưng mỗi lần như thế, đầu anh lại đau đến mức muốn nứt ra. Việc này đã làm ảnh hưởng đến sức khỏe của anh, khuôn mặt vừa mới đầy đặn hơn một chút lại trở nên hốc hác, tái mét, anh lại trở về với bộ dạng giống hình nhân giấy xanh xao, mỏng manh, hệt như lần đầu tiên Lam Tố Hinh nhìn thấy.

Bác sĩ Uông đến khám cho anh hai lần, lần nào ông cũng lắc đầu. Ông là người hiểu rõ việc thường xuyên đau đầu ảnh hưởng đến sức khỏe của Anh Hạo Đông lớn đến mức nào, không thể sử dụng thuốc giảm đau mãi được, nếu không sẽ chẳng khác nào việc uống rượu giải khát, nhưng nếu cứ để mặc anh đau đầu mãi thế này cũng không được. Nhất thời chưa tìm được biện pháp, tâm bệnh không có thuốc nào chữa được.

Anh phu nhân đành gửi gắm hy vọng vào Lam Tố Hinh. “Tuy nó biết cô không phải là Diệp U Đàm nhưng dù sao cô cũng rất giống cô ấy. Cô xem có cách nào giúp được Hạo Đông không.”

Anh Hạo Đông biết chuyện Diệp U Đàm thực sự đã chết, Lam Tố Hinh không thể đóng giả cô ấy để lừa anh được nữa. Cô đành làm đúng bổn phận của nữ hộ lý đặc biệt, lặng lẽ ở bên cạnh anh, bưng trà, đưa nước, đến giờ thì cho anh uống thuốc. Sau khi cô từ bỏ thân phận “Diệp U Đàm” quay về là Lam Tố Hinh, Anh Hạo Đông chưa từng nhìn cô lấy một lần, bất luận cô có đi qua đi lại trước mặt anh như thế nào, anh cũng chỉ làm ngơ, hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.

Trước hy vọng của Anh phu nhân, trong lòng Lam Tố Hinh đầy phiền muộn. Cô biết rõ mình không còn là phương thuốc hiệu nghiệm đối với Anh Hạo Đông nữa, nhưng vì Anh phu nhân, cô đành cố gắng hết sức vậy.

Hôm nay, cô lại ở trong phòng Anh Hạo Đông cả buổi tối, từ đầu đến cuối anh vẫn không nhìn cô lấy một lần. Cô thử nói chuyện với anh, anh cũng không trả lời, giống hệt một người mù, câm, điếc, không có chút phản ứng đối với thế giới bên ngoài. Cuối cùng, cô đành bước ra khỏi phòng, khẽ lắc đầu, nói với Anh phu nhân: “Xin lỗi bà, tôi thực sự lực bất tòng tâm rồi!”

Sắc mặt của Anh phu nhân xám xịt, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà trông bà đã già đi rất nhiều. Lam Tố Hinh bất giác nhớ đến người mẹ đã qua đời. Có lần nửa đêm, cô đột nhiên bị viêm phổi cấp tính, mẹ đã đưa cô đến bệnh viện, trông cô cả đêm. Ngày hôm sau, cô qua cơn nguy kịch, vừa mở mắt ra liền thấy ngay khuôn mặt mệt mỏi, mái tóc hoa râm của mẹ đã bạc thêm rất nhiều. Than ôi! Tấm lòng yêu thương con cái của người làm mẹ trong thiên hạ thực sự quá lớn lao!

Lam Tố Hinh nói trong vô thức: “Hay tôi thử thêm một lần nữa nhé!”

Vào phòng Anh Hạo Đông thêm lần nữa, cô đi đến, ngồi trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh đang nghĩ gì vậy? Nhớ Diệp U Đàm phải không?”

Cho dù bốn mắt nhìn nhau nhưng dường như ánh mắt của Anh Hạo Đông không phải đang nhìn cô mà đang nhìn sang một thế giới khác. Trong mắt anh là một màn sương mơ hồ, những lời cô nói, anh căn bản không nghe thấy, cũng không có bất cứ phản ứng nào.

Lam Tố Hinh ngẫm nghĩ một hồi rồi đột nhiên nói: “Nếu anh cứ nhớ cô ấy thế này thì chi bằng đi thăm cô ấy một lần. Ngày mai đi thăm mộ cô ấy nhé, chắc anh chưa từng tới đó?”

Anh Hạo Đông đột nhiên hơi chấn động, ánh mắt lơ đãng dần tập trung, nhìn xoáy vào Lam Tố Hinh. “Cô nói cái gì?”

Cuối cùng anh cũng chịu nói chuyện rồi, trong lòng Lam Tố Hinh thoáng vui mừng. Có phản ứng là tốt, chỉ sợ anh giống người gỗ, dù bị công kích vẫn không phản ứng thôi.

“Tôi nói là đi thăm mộ Diệp U Đàm, chắc anh cũng muốn đi chứ?”

Anh Hạo Đông chậm chạp gật đầu. “Đúng, tôi muốn đi thăm mộ cô ấy, tôi phải đi!”

Sáng sớm, mưa nhỏ giọt như nước mắt rơi. A Thái lái xe, chở Anh phu nhân, Anh Hạo Đông và Lam Tố Hinh đến khu nghĩa trang Tùng Sơn ở ngoại thành.
Phần mộ của Diệp U Đàm nằm ở đầu phía nam của khu nghĩa trang, trên tấm bia đá rộng chừng một trăm mét vuông có một tấm ảnh đen trắng hình khuôn mặt cười của một cô gái xinh đẹp, đáng yêu. Đây là lần đầu tiên Lam Tố Hinh nhìn thấy khuôn mặt của Diệp U Đàm, nếu chỉ nhìn thoáng thì quả thật cô ấy rất giống cô. Nếu hai người đứng cùng nhau, chắc chắn người ta sẽ nhìn nhầm là chị em sinh đôi.

Vừa nhìn thấy tấm bia mộ đó, toàn thân Anh Hạo Đông đã run lẩy bẩy, không gì có thể chứng thực cái chết khủng khiếp hơn điều này. Sắc mặt anh tái xanh như sắp ngất lịm, nhưng anh vẫn kiên trì bước từng bước đến trước ngôi mộ. Có vài bước chân ngắn ngủi nhưng nhìn anh đi có vẻ rất khó khăn, tựa như đang bước trong cơn lũ vậy, phải cố gắng hết sức anh mới nhất được chân. Anh phu nhân căng thẳng đi theo anh, hai tay hơi dang ra, sẵn sàng đỡ lấy anh. A Thái trung thành cũng theo sau hai người như hình với bóng.

Anh Hạo Đông vẫn chưa đến được mộ của Diệp U Đàm, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng quát đầy phẫn nộ: “Anh Hạo Đông, tại sao mày lại đến đây? Mày không xứng để đến nơi này!”

Ngay sau đó là tiếng bước chân chạy vội đến, Quảng Viễn nhanh chóng xuất hiện trước mặt mọi người. Khuôn mặt đầy vẻ căm hận, anh ta đẩy Anh Hạo Đông một cái khiến anh loạng choạng lùi về sau, nếu Anh phu nhân không nhanh tay đỡ thì cơ thể suy nhược của anh đã ngã nhào rồi.

Lam Tố Hinh không ngờ lại gặp Quảng Viễn ở đây, một lần nữa đối mặt với hành động lỗ mãng của anh ta, cho dù biết rõ nguyên do nhưng cô vẫn cảm thấy thật phản cảm. Anh phu nhân tức giận nói: “Đây là mộ của Diệp U Đàm, cậu là gì của cô ấy? Cậu có quyền gì mà không cho người khác đến?”

Quảng Viễn chỉ tay về phía sau họ, nói: “Đúng, tôi chẳng là gì của U Đàm nhưng tôi đi cùng bố mẹ U Đàm tới đây, họ không muốn nhìn thấy các người xuất hiện ở nơi này, mời các người lập tức đi cho!”

Lam Tố Hinh quay lại nhìn, phát hiện bà Diệp ở phía sau, bên cạnh bà còn có một người đàn ông trung niên đeo kính, dáng người thấp bé, cô đoán đây chắc là ông Diệp. Họ không đi nhanh bằng Quảng Viễn, vẫn còn đang bước từng bước lên trên bậc thang đá dài. Vừa nhìn thấy mẹ con Anh gia, vợ chồng Diệp gia hết sức kinh ngạc và phẫn nộ. Ngay sau đó, bà Diệp nhìn thấy Lam Tố Hinh, sự phẫn nộ trong mắt càng mãnh liệt.

4.

Bước về phía trước, bà Diệp kéo cánh tay Lam Tố Hinh, nói: “Tố Hinh, cháu không thể ở lại Anh gia thêm nữa. Anh Hạo Đông đã giết chết U Đàm, ta không thể để nó làm h᩠cháu.”

Sắc mặt của Anh phu nhân trắng bệch. “Bà Diệp, xin bà đừng nói những lời như thế. Cái gì mà Hạo Đông mà đã hại chết U Đàm? Con trai tôi chưa từng muốn hại người, người có ý muốn hại người đầu tiên phải là con gái bà, chính con bé đã đâm Hạo Đông trước.”

“Vì sao con gái tôi đâm nó, vì trong bụng con bé đã mang đứa con của nó nhưng nó lại muốn chia tay, còn yêu đương lăng nhăng với một đứa con gái khác. Là nó phản bội nên mới khiến con bé nhất thời kích động.”

“Bà Diệp, có thể con trai tôi đã sai nhưng con gái bà cũng đã quá kích động. Dùng dao hành hung người khác có thể giải quyết được vấn đề không? Cuối cùng chỉ khiến hai gia đình chính ta đều đau khổ thế này. Nếu con bé bình tĩnh hơn thì bi kịch đã không xảy ra.”

“Bà nói vậy là có ý trách cứ con gái tôi ư? Sao bà không thử nghĩ xem, nếu con trai bà có trách nhiệm hơn thì mọi chuyện đã không xảy ra.”

Lam Tố Hinh thấy họ càng nói càng gay gắt, vội khuyên nhủ: “Bà Diệp, Anh phu nhân, hai người đừng cãi nhau nữa!”

Tranh cãi thế này thực sự chẳng giải quyết được gì.

Anh phu nhân hít một hơi thật sâu. “Đúng, tôi không nói nữa, tranh cãi cũng chỉ uổng công vô ích thôi. Tôi có thể hiểu được tâm trạng mất con của hai người, vì tôi cũng suýt mất đi con trai mình.”

Bà Diệp nước mắt giàn giụa. “Không, bà không thể hiểu được đâu, vì con trai bà chưa chết, còn con gái tôi đã chết rồi. Tôi mang thai chín tháng mười ngày, tay chăm tay bẵm vất vả lắm mới nuôi dưỡng được mọt mụn con, thế mà con trai bà lại đẩy ngã nó từ trên lầu xuống, thịt nát xương tan…”

Bà Diệp vừa nói vừa chỉ tay về phía Anh Hạo Đông, ánh mắt đầy lửa căm hận. Anh Hạo Đông lảo đảo, như bị ai đó dùng sức đập một cái. A Thái vội đỡ lấy cơ thể lắc lư muốn ngã quỵ của anh. Anh không bị ngất, Lam Tố Hinh nhất thời kinh ngạc, thầm cảm khái mũi tiêm thần kỳ của bác sĩ Uông.

Anh phu nhân biết không thể ở lại đây lâu hơn nữa, bèn xoay người, đỡ con trai, nói với Lam Tố Hinh và A Thái: “Chúng ta đi thôi!”

Bà Diệp tóm chặt lấy Lam Tố Hinh. “Tố Hinh, cháu không thể đi cùng bọn họ. Cháu về nhà với dì, dì là dì ruột của cháu kia mà!”

Anh phu nhân nghe thấy vậy thì chấn động, quay lưng nhìn bà Diệp vẻ kinh ngạc: “Bà nói gì? Bà là dì của Lam Tố Hinh?”

“Đúng, người mẹ đã mất của Tố Hinh chính là chị gái song sinh thất lạc bao năm qua của tôi. Nó là cháu gái tôi, tôi không thể để nó qua lại với Anh gia các người nữa.”

Anh phu nhân ngạc nhiên nhìn Lam Tố Hinh, cô đành phải giải thích: “Lần đó, khi bà Diệp đến tìm tôi, tôi mới biết hóa ra trên thế giới này, tôi vẫn còn người thân, bà ấy và người mẹ đã mất của tôi giống nhau như hai giọt nước.”

Anh phu nhân thực sự bất ngờ, không ngờ cô gái trông giống hệt Diệp U Đàm mà bà đã tốn bao công sức tìm kiếm lại có quan hệ huyết thống với cô ấy. Bà sững sờ, không thốt nổi một lời. Anh Hạo Đông vẫn luôn im lặng bỗng nhìn Lam Tố Hinh chằm chằm, run rẩy hỏi: “Cô… cô và U Đàm là chị em họ?”

Lam Tố Hinh còn chưa kịp gật đầu, bà Diệp đã giận dữ quát: “Phải hay không chẳng liên quan gì đến mày!”

Sắc mặt của Anh Hạo Đông càng lúc càng tái đi, anh không nói một lời, đầu cúi gằm. Anh phu nhân cau mày, sự bức bối trong lòng đã lên đến cực điểm. Cố gắng giữ dáng vẻ hòa nhã, bà khách khí nói: “Bà Diệp, cứ coi như bà là gì của Lam Tố Hinh thì cô ấy cũng đã là người trưởng thành, cô ấy không cần bà lấy tư cách là người giám hộ đến quản thúc việc làm của cô ấy. Vì thế, cô ấy muốn quay về Anh gia với chúng tôi cũng chẳng liên quan gì đến bà. Tố Hinh, chúng ta đi thôi!”

Bà Diệp giữ Lam Tố Hinh thật chặt. ܔố Hinh, cháu đừng đi, đừng để ý đến bọn họ!”

Lam Tố Hinh khó xử nhìn bà. “Xin lỗi, bác Diệp, cháu cần phải quay về Anh gia.”

“Vì sao? Dì là dì của cháu, lẽ nào dì không thân thiết bằng bọn họ sao? Vì sao cháu nhất định phải đi cùng bọn họ?”

Quảng Viễn đứng bên cạnh không kiềm chế nổi nữa, nói: “Lam Tố Hinh, lần trước anh đã nói em đừng quay về Anh gia nữa, em không chịu nghe lời anh. Bây giờ bác Diệp đích thân yêu cầu em, em cũng không chịu nghe sao? Lẽ nào Anh gia đã cho em uống bùa mê thuốc lú?”

Ông Diệp cũng lên tiếng: “Tố Hinh, chắc là cháu vẫn còn e ngại chú sẽ không chào đón cháu. Nhưng cháu hãy tin tưởng ở chú, chú cũng giống dì cháu, rất hy vọng cháu có thể đến nhà chú sống.”

Những lời mời đón của họ rất khẩn thiết, Lam Tố Hinh đành nuốt nghẹn, từ chối: “Cảm ơn hai bác, cháu biết hai người thật sự quý mến cháu, nhưng cháu thực sự cần phải quay về Anh gia.”

Bà Diệp vừa thất vọng vừa đau lòng. “Tại sao chứ? Có phải Anh gia bắt ép cháu không?”

Sắc mặt Anh phu nhân hết sức nghiêm túc. “Bà Diệp, xin bà chú ý tới lời lẽ. Anh gia chúng tôi chưa từng ép buộc bất cứ ai làm bất cứ việc gì, là Lam tiểu thư tự nguyện lựa chọn ở lại.”

Lam Tố Hinh không thể phủ nhận điều này, lúc đầu đúng là cô đã tự nguyện lựa chọn việc ký hợp đồng với Anh gia. Lúc túng quẫn cùng đường, Anh phu nhân tốt hơn nhiều so với những người mà cô gặp trước đây. Trong thỏa thuận tuy có một điều khiến cô vô cùng khó xử nhưng Anh Hạo Đông lại chưa từng đòi hỏi, điều này đã khiến cô vô cùng cảm kích anh. Cho nên, sự ràng buộc của bản hợp đồng đó chỉ là cái cớ, chỉ cần Anh gia vẫn cần cô thì cô sẽ không đi đâu cả.

Lam Tố Hinh rụt rè, rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay của bà Diệp. “Xin lỗi, bác Diệp.”

Bà Diệp nhìn cô, khóe mắt đỏ hoe. “Cháu cảm thấy dì rất xa lạ nên không chịu đến ở cùng dì có phải không? Cháu thậm chí không muốn gọi ta một tiếng dì…”

Lam Tố Hinh nhìn thẳng vào khuôn mặt giống mẹ mình kia, trái tim bỗng mềm nhũn, cô luôn cảm thấy không thân thiết nên không thể xưng hô như thế được, nhưng lúc này cô bất giác muốn gọi một tiếng: “Dì!”

Bà Diệp nước mắt giàn giụa, gật đầu. “Tố Hinh, cháu nhận ta là dì thì đi cùng ta nhé? Đừng đến Anh gia nữa!”

“Xin lỗi gì, sau này cháu sẽ đến thăm dì!”

Từ nãy đến giờ, Anh Hạo Đông vẫn đứng bên cạnh lắng nghe cuộc đối thoại giữa Lam Tố Hinh và bà Diệp. Dường như anh đang suy nghĩ gì đó, bờ mối mấp máy muốn nói nhưng bà Diệp lại ngước cặp mắt đầy phẫn nộ lườm anh, những lời muốn nói như gió thoảng, bay đi mất.

Uể oải cúi đầu, anh cắn môi nhìn phiến lá khô dưới chân. Đã là cuối thu, tiết trời se se lạnh. Vệ cỏ ven đường được phủ một lớp sương trắng mỏng. Từng giọt sương như đang thấm vào trái tim anh, trong lòng chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.

Sau khi quay về, Anh Hạo Đông vô cùng mệt mỏi. Phải đi cả một chặng đường dài, cơ thể suy nhược của anh sắp không chống đỡ nổi. Rõ ràng anh rất mệt nhưng không chịu nghỉ ngơi, khăng khăng đòi Lam Tố Hinh vào phòng hỏi chuyện.

“Cô tên là gì?”

“Lam Tố Hinh. Lam trong màu xanh lam, Tố Hinh trong hoa tố hinh.”

“Cô ra đời vào lúc hoa tố hinh nở đúng không?”

Lam Tố Hinh khẽ gật đầu, anh có thể đoán ra được điều này cũng chẳng có gì lạ. Rất nhiều người sau khi nghe thấy tên của cô đều hỏi như vậy. Anh Hạo Đông chau mày, như đang nghĩ ngợi gì đó, lát sau, anh thấp giọng nói: “U Đàm nói, đêm cô ấy sinh ra, cây hoa quỳnh mà bố cô ấy tận tâm chăm bón đã nở hoa. Mẹ cô ấy sau khi ngắm hoa quỳnh nở thì sinh cô ấy nên bố mẹ đặt tên cô ấy là U Đàm.”

Lam Tố Hinh hơi sững sờ, hóa ra nguồn gốc tên của Diệp U Đàm cũng giống tên cô, đều liên quan đến loài hoa nở rộ lúc họ chàu đời. Lam Tố Hinh cũng sinh vào đêm, lúc đó, bố mẹ cô sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, trong sân trồng đầy hoa tố hinh. Hoa nở rộ giữa đêm mùa hạ, dưới ánh trăng bàng bạc, những đóa hoa thơm nồng, trắng như tuyết bao trùm khu vườn. Đêm cô chào đời, hoa tố hinh tỏa hương thơm ngát, bố liền đặt tên cô là Tố Hinh.

Anh Hạo Đông buồn bã, thất thần hồi lâu rồi tiếp tục hỏi: “Tại sao cô lại đến nhà tôi?”

Vấn đề này nói ra rất dài, Lam Tố Hinh do dự một lát rồi trả lời qua loa: “Tôi tìm việc nên đến đây.”

Đáp án này khiến sự nghi hoặc trong ánh mắt Anh Hạo Đông càng rõ. “Cô mới từng này tuổi mà đã phải làm việc?”

Lam Tố Hinh cúi đầu. “Vì tôi cần tiền đóng học.”

“Người nhà cô đâu?”

Lam Tố Hinh hít một hơi thật sâu. “Bố mẹ tôi đều qua đời rồi!”

Anh Hạo Đông sững sờ nhìn cô hồi lâu. “Tôi xin lỗi!”

Giọng nói của anh vô cùng thành khẩn, Lam Tố Hinh miễn cưỡng nở nụ cười. “Không sao!”

Ngẫm nghĩ giây lát, anh lại ngập ngừng hỏi: “Vừa rồi cô… vì sao không đi cùng dì cô?”

Lam Tố Hinh thành thật trả lời: “Tôi đã ký hợp đồng lao động với Anh gia, trong thời hạn bốn năm, tôi phải ở đây, làm hộ lý đặc biệt cho anh.”

Sắc mặt Anh Hạo Đông lập tức biến đổi, lông mày nhíu chặt, vừa nhìn là biết anh đang bất mãn. Nhìn anh có vẻ muốn nổi khùng nhưng thực sự anh đã quá mệt mỏi, không còn sức để nổi cáu nữa. Cuối cùng, anh chỉ đành nói một câu: “Cô ra ngoài trước đi, tôi sẽ nói chuyện này với mẹ tôi sau.”

Giọng nói của anh yếu dần, gần như chỉ là tiếng thì thầm. Lam Tố Hinh nghe không hiểu, mơ hồ rời khỏi phòng.

Vừa ra khỏi cửa, cô đột nhiên nhớ ra đã đến giờ cho Anh Hạo Đông uống thuốc. Anh vẫn đang phải uống một số loại thuốc bổ theo giờ. Cô khẽ gõ cửa, đi vào phòng nhưng thấy anh vẫn nằm nghiêng trên sofa, đã chìm vào giấc ngủ say. Một loạn tóc đen mềm mại rủ xuống trước trán, lông mày anh vẫn nhíu chặt. Trông anh có vẻ rất tiều tụy, rất buồn khổ nhưng cũng làm rung động lòng người.

Lam Tố Hinh đứng trơ ra hồi lâu rồi không kìm được, khẽ đến gần, ngồi xổm trước sofa, quan sát anh. Anh ngủ rất say, hai hàng mi dày khép chặt, dưới ánh đèn phản chiếu, như hai cánh bướm đen đậu trên khuôn mặt trắng xanh, thỉnh thoảng lại khẽ run rẩy. Cô bất giác duỗi tay, nhẹ nhàng gạt lọn tóc mai của anh về phía sau. Bỗng thấy cử chỉ này quá thân mật, cô đỏ mặt, đứng bật dậy, trái tim đập thình thịch.

Sau khi đắp chăn cho Anh Hạo Đông, cô rời khỏi phòng anh giống như chạy trốn. Vừa khéo Anh phu nhân đang đứng trước cửa, nhìn thấy cô, liền hỏi: “Nó nói gì với cô?”

Lam Tố Hinh cố gắng trấn tĩnh, tỉ mỉ thuật lại mẩu đối thoại giữa hai người cho Anh phu nhân nghe, cô nói: “Tôi cảm thấy anh ấy tỉnh táo nhiều rồi, nói năng cũng rất mạch lạc.”

Anh phu nhân thở phào. “Xem ra nó đã chấp nhận cái chết của Diệp U Đàm rồi. Như thế tôi cũng thấy yên tâm hơn nhiều.”

Anh Hạo Đông ngủ cả một buổi chiều, tối mịt mới tỉnh giấc. Lúc ăn tối, anh nhìn Lam Tố Hinh rồi nói với Anh phu nhân: “Mẹ, mẹ trả hợp đồng lao động cho Lam Tố Hinh, để cô ấy đi đi!”

Anh phu nhân hơi sững sờ, Lam Tố Hinh càng sững sờ hơn. Hồi lâu sau, Anh phu nhân nhẹ nhàng hỏi: “Hạo Đông, con nói gì vậy? Để Lam Tố Hinh đi? Con muốn để cô ấy đi đâu?”

Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

“Đến nhà U Đàm, mẹ U Đàm là gì của cô ấy, bà ấy luôn mong muốn cô ấy sống ở nhà họ. Mẹ ràng buộc cô ấy bằng một bản hợp đồng là không thỏa đáng, để cô ấy đi đi!”

Lời nói của anh giống như đang cho rằng bà ép uổng Lam Tố Hinh ở lại. Anh phu nhân khóc dở mếu dở, quay sang nhìn Lam Tố Hinh. “Được, nếu cô muốn đến Diệp gia, lát nữa tôi sẽ hủy bản hợp đồng trước mặt cô, tùy cô muốn đi lúc nào cũng được, tôi sẽ bảo A Thái đưa cô đi.”

Anh Hạo Đông đã tiếp nhận cái chết của Diệp U Đàm, vai diễn của Lam Tố Hinh đã kết thúc, cô ở lại đây cũng không có tác dụng gì. Nếu cô thực sự muốn rời khỏi Anh gia, Anh phu nhân cũng không gây khó dễ.

Lam Tố Hinh sững sờ, không nói được tiếng nào, sự việc quá đột ngột, cô nhất thời không biết phải giải quyết ra sao.

Anh Hạo Đông lại thay cô đưa ra quyết định: “Mẹ tôi đã đồng ý rồi, cô thu dọn đồ đạc đi, vừa khéo mai là Chủ nhật, A Thái sẽ đưa cô đến nhà U Đàm.”

Lam Tố Hinh không trả lời, cô có thể nói gì được nữa đây? Lúc đầu cô đến Anh gia là vì muốn kiếm việc, bây giờ công việc này đã không còn ý nghĩa nữa, chủ nhà cũng không muốn giữ, cô chẳng còn cách nào khác, huống hồ nơi mà họ muốn đưa cô đến lại chính là nhà dì cô.

Lam Tố Hinh mỉm cười lịch sự, nói: “Cảm ơn Anh phu nhân, cảm ơn… Anh thiếu gia.”

Anh Hạo Đông, kể từ giây phút này, đó không còn là cái tên để cô có thể gọi một cách thân mật nữa rồi.

5.

Màn đêm buông xuống, Lam Tố Hinh ở trong phòng, lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Tất cả váy vóc, giày dép Anh gia chuẩn bị cho cô lúc đầu, cô đều bỏ lại, chỉ mang theo chiếc túi hành lý đơn giản lúc mới đến và mặc chiếc áo sơ mi cũ của mình.

Phải rời khỏi nơi này rồi, cho dù cố ý bỏ lại tất cả những thứ có liên quan nhưng trong lòng Lam Tố Hinh vẫn xuất hiện từng sợi tơ nhỏ, dệt hết vòng này đến vòng khác, không ngừng cuốn chặt lấy trái tim cô.

Lúc lựa chọn ở lại, cô không hề cam tâm tình nguyện, nhưng đến khi phải rời đi, cô lại thấy không nỡ. Có những lúc con người giống hệt một cái cây, chỉ cần cắm rễ ở một chỗ, trải qua bao năm tháng thích nghi với chỗ mới, đến một ngày phải nhổ rễ rời đi thì rất khó có thể ra đi một cách nhẹ nhàng, thanh thản.

Lúc đầu cô đến Anh gia là một sự ngẫu nhiên đầy bất ngờ. Nếu hôm đó, cô vào tiệm trang sức chậm hơn hai phút thì bà Chu đã rời đi rồi. Nhưng không sớm cũng chẳng muộn, cô vào tiệm trang sức đó trước lúc bà ấy muốn rời đi. Trong sự ngẫu nhiên có phải luôn hàm chứa sự tất nhiên không? Thế nên, cô đã rời khỏi nhà họ Anh một lần nhưng số phận lại xếp đặt cho cô gặp bà Chu thêm lần nữa, rồi cuối cùng là đồng ý với Anh phu nhân, trở thành hộ lý đặc biệt của Anh Hạo Đông.

Thời gian cô ở Anh gia chỉ vỏn vẹn có hơn ba tháng, nhưng lúc sắp rời đi, Lam Tố Hinh phát hiện ra cô rất lưu luyến nơi này. Dù có lưu luyến cũng muộn rồi, đối với cô, Anh gia chỉ là trạm dừng chân tạm thời, xét cho cùng, cô cũng chỉ là một vị khách qua đường mà thôi.

Bên ngoài cửa sổ là màn đêm đen kịt, tĩnh lặng, bao trùm lên vạn vật, xóa mờ mọi biên giới. Ánh trăng bàng bạc chiếu xuống cây phượng già cạnh cửa sổ, đổ bóng trăng lên mặt sàn trước giường Lam Tố Hinh. Cô nhìn đăm đăm vào chiếc bóng mập mờ đó, cảm thấy trái tim cũng khó nắm bắt như vậy.

Sáng sớm hôm sau, A Thái lái xe đưa Lam Tố Hinh đến Diệp gia. Anh phu nhân lịch sự nói từ biệt cô, bà Chu tiễn cô ra cổng, chân thành nói: “Vốn nên nói vài lời khách sáo như sau này có thời gian, hoan nghênh cô đến thăm, nhưng giờ cô đến Diệp gia, e là họ cũng không mong muốn cô có bất cứ quan hệ gì với chúng tôi nữa đâu. Tố Hinh à, sau này không còn nhiều cơ hội gặp nhau nữa, cô bảo trọng nhé!”

Lam Tố Hinh khẽ mỉm cười, cô cũng biết vậy, sau này, chắc chắn không còn cơ hội qua lại với Anh gia được nữa rồi. Cuộc sống ở Anh gia lặng lẽ chấm dứt, nếu cuộc đời con người cũng có chương hồi như một vở kịch thì hồi này đã đến lúc hạ màn.

Lúc Lam Tố Hinh xách hành lý lên xe, Anh Hạ Đông bất ngờ đi xuống. Đôi mắt anh chất chứa nỗi niềm mà không ai hiểu được.

“Tôi tiễn cô một đoạn.”

Lam Tố Hinh thẹn thùng cúi đầu, khách khí nói: “Cảm ơn Anh thiếu gia, không cần phiền anh đâu!”

Anh Hạo Đông làm như không nghe thấy, bước vào trong xe.

Cùng ngồi ở hàng ghế sau, trong không gian chật hẹp, cô ngửi thấy mùi thuốc tây thoang thoảng trên cơ thể anh. Vì phải uống thuốc trong khoảng thời gian khá dài trên người anh luôn mang mùi thuốc, đó là mùi đặc trưng của anh, Lam Tố Hinh đã quen với nó rồi. Nhưng lần này chắc sẽ lần cuối cùng cô được ở gần anh đến vậy. Vừa nghĩ đến đây, không hiểu sao cô lại thấy âu sầu.

Lam Tố Hinh hạ cửa kính xe, để làn gió mai mát làn thổi vào. Mùi thuốc trong xe bỗng chốc nhạt hơn, mái tóc của cô cũng bị gió thổi, bayòa xòa, cô vuốt thẳng lọn tóc bị gió làm rối, gài ra sau tai. Đột nhiên, tay cô bị Anh Hạo Đông nắm chặt lấy. Ngạc nhiên quay đầu lại, cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt đen láy, sâu thẳm, tĩnh mịch đang nhìn xoáy vào cô.

Rất nhanh sau đó, anh thả tay cô ra. Cụp hàng mi cong dài, che giấu cặp mắt sâu thẳm, tĩnh mịch đó, anh lẩn tránh ánh mắt dò hỏi của cô, thấp giọng nói: “Xin lỗi!”

Lam Tố Hinh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, Anh Hạo Đông không giải thích, cô cũng không tiện hỏi. Cô không biết động tác vô thức của cô vừa rồi rất giống với thói quen trước đây của Diệp U Đàm. Diệp U Đàm thích để tóc dài, đen thẳng, thỉnh thoảng dùng tay vuốt các sợi tóc ra sau tai, một cử chỉ vô cùng duyên dáng và nữ tính.

Im lặng hạ cánh tay xuống, Lam Tố Hinh cảm thấy chỗ cổ tay vừa bị Anh Hạo Đông nắm nóng bừng. Hai má cô bỗng ửng hồng. Trước đây, bị anh ôm hôn, cô cũng từng thẹn thùng như vậy, nhưng lúc đó, cảm giác bất an và căng thẳng nhiều hơn, còn lúc này, cô chỉ cảm thấy thẹn thùng mà thôi.

Chiếc xe đỗ trước khu nhà của họ Diệp, họ sống ở tầng bảy của khu chung cư này. Anh Hạo Đông xuống xe, ngước lên nhìn, chỉ tay vào ô cửa sổ màu trắng của căn phòng cuối dãy hành lang bên phải, đó chính là Diệp gia.

Lam Tố Hinh bất giác hỏi: “Anh nhớ rõ như vậy sao? Lúc trước, anh thường xuyên đến đây à?”

Anh Hạo Đông lắc đầu. “Không, tôi chỉ nhớ có một tối, tôi đưa U Đàm về. Cô ấy nói ô cửa đó chính là nhà cô ấy. Lúc ấy, trên trời có một vầng trăng lưỡi liềm, từ chỗ này nhìn lên, vừa khéo mảnh trăng treo ngay trên cửa sổ nhà cô ấy. Sau khi lên lầu, cô ấy còn đứng trên ô cửa đó, vẫy tay chào tôi. Ánh trăng ánh lên khuôn mặt cô ấy, rất đẹp!”

Trong lời kể của anh mang theo sự nhớ nhung, rầu rĩ và thương cảm sâu sắc, biểu cảm trên khuôn mặt cũng rất nghiêm túc. Lam Tố Hinh đột nhiên hiểu ra tại sao anh lại kiên quyết muốn đi tiễn cô đến vậy, thực ra anh muốn đến thăm nơi Diệp U Đàm từng sống. Chuyện đêm đó anh vẫn nhớ rõ như vậy, cô có chút kinh ngạc, nói trong vô thức: “Vậy anh còn nhớ tối xảy ra chuyện kia chứ?”

Đột nhiên cơ thể Anh Hạo Đông khẽ chấn động, Lam Tố Hinh biết mình lỡ lời, nhất thời hối hận, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình. Anh trầm mặc rất lâu mới chậm rãi nói: “Có rất nhiều việc tôi đều đã nhớ lại nhưng riêng chuyện xảy ra tối hôm đó, tôi không thể nhớ ra.”

“Không nhớ được thì đừng nhớ nữa, dù sao mọi việc cũng đã qua rồi, có nhớ lại cũng chẳng ích gì.”

Ánh mắt Anh Hạo Đông ngập tràn vẻ đau khổ. “Nhưng.. tôi nhất định phải nhớ lại, tôi luôn cảm thấy… tôi đã quên một chi tiết nào đó rất quan trọng.”

Anh vừa nói vừa ra sức day trán, Lam Tố Hinh biết triệu chứng đau đầu của anh lại tái phát, cô vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Anh tiễn đến đây rồi, lên trên cùng tôi nhé?”

Anh Hạo Đông hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn gật đầu, dẫn cô lên nhà họ Diệp. Đây là lần đầu tiên anh đến Diệp gia, trước đây, anh mới chỉ đứng dưới lầu. Anh nói: “Tôi chỉ tiễn cô đến đây thôi, họ không muốn nhìn thấy tôi đâu!”

Tuy nói như vậy nhưng anh vẫn lưu luyến nhìn cánh cửa nhà họ Diệp, cô biết anh rất muốn vào trong nhưng cũng hiểu vợ chồng Diệp thị nhất định sẽ không chào đón anh. Cô gật đầu, nói: “Cảm ơn anh đã tiễn tôi, tạm biệt!”

Anh Hạo Đông quay người rời đi, bước chân chậm chạp mà ngập ngừng. Nhưng cho dù có đi chậm đến mức nào thì chẳng mấy chốc đã tới trước cửa cầu thang máy.
Đúng lúc thang máy dừng lại ở tầng bảy, có người từ bên trong bước ra, nhìn thấy anh, sắc mặt người ấy trắng bệch, đó chính là bà Diệp vừa đi chợ về. Nhìn thấy Anh Hạo Đông, chiếc làn trong tay bà bỗng rơi xuống đất. Sửng sốt một lúc rồi bà giận dữ, nghiến răng nghiến lợi nhào về phía anh, giáng cho anh một cái bạt tai. “Hung thủ giết người, mày lại còn dám xuất hiện trước cửa nhà tao à?”

Bà Diệp tuy là một người phụ nữ trung niên với vóc dáng không cao, thân hình gầy yếu nhưng cái tát đó lại rát vô cùng. Anh Hạo Đông loạng choạng lùi về phía sau, dựa lưng vào tường thì mới đứng được vững. Mặt anh trắng bệch, bên má in hằn năm đầu ngón tay tấy đỏ.

Bà Diệp còn muốn lao đến đánh anh, Lam Tố Hinh kinh hãi, ném túi hành lý xuống, vội chạy đến kéo bà lại. “Dì à, dì đừng như vậy!”

Nhìn thấy Lam Tố Hinh, bà Diệp kinh ngạc. “Tố Hinh, cháu cũng ở đây à?”

“Vâng, Anh thiếu gia đưa cháu đến, dì đừng nổi giận với anh ấy nữa.”

Lam Tố Hinh ngẩng đầu, nhìn Anh Hạo Đông, trong ánh mắt chất chứa sự quan tâm: “Anh không sao chứ?”

Anh Hạo Đông không nói, chỉ khẽ lắc đầu, quay người, loạng choạng bước về phía cầu thang bộ, anh không đợi thang máy nữa. Lam Tố Hinh không yên tâm, định đuổi theo nhưng bị bà Diệp kéo lại. Bà nhìn túi hành lý vứt chỏng chơ, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. “Tố Hinh, cháu định đến nhà dì sống rồi sao?”

“Vâng, dì à, sau này cháu làm phiền dì rồi!”

Lam Tố Hinh trịnh trọng khom người, bắt đầu từ hôm nay Diệp gia chính là nơi cô trú chân. Tuy cũng là sống nhờ nhưng cô biết, họ nhất định sẽ đối xử tốt với cô.

“Đừng nói những lời khách sáo như vậy, dì rất vui khi cháu chịu đến đây. Đi nào, chúng ta về nhà thôi!”

Lúc bị bà Diệp kéo đi, Lam Tố Hinh bất giác quay đầu nhìn về phía cầu thang bộ, không còn thấy bóng dáng Anh Hạo Đông đâu nữa. Anh đi rồi, cô đột nhiên cảm thấy mất mát. Sau này, cô có còn cơ hội gặp lại anh nữa không?

Lam Tố Hinh nhận được sự chào đón vô cùng chân thành của Diệp gia, ông bà Diệp rất vui mừng về việc cô quyết định đến đây sống. Ông Diệp lập tức xách làn đi siêu thị mua đồ ăn, bởi những đồ ăn trước đó bà Diệp mua về quá đơn giản, ông cảm thấy không đủ để chiêu đãi Lam Tố Hinh. Bà Diệp bận rộn thu dọn phòng cho cô, cô ở phòng cua Diệp U Đàm trước đây, đó là một căn phòng nhỏ vuông vắn, bài trí đơn giản, trang nhã.

Bà Diệp thay cho cô một bộ chăn ga, gối đệm mới, còn sắp xếp gọn gàng đống quần áo trong túi hành lý của cô vào trong tủ, luôn miệng nói quần áo của cô ít quá, phải đưa cô đi mua thêm mấy bộ đồ mới.

Lam Tố Hinh liên tục từ chối: “Không cần đâu, quần áo của cháu đủ mặc rồi!”

“Tố Hinh, cháu không phải khách sáo với dì.” Bà Diệp dừng lại một lát rồi nói: “Cháu yên tâm, dì không phải muốn cháu thay thế U Đàm, cháu là cháu, con bé là con bé, dì hiểu rất rõ điều này. Nhưng dì nhất định sẽ chăm sóc cháu như chăm sóc con gái ruột, cháu cũng coi dì chú như bố mẹ đẻ của cháu, được không?”

Lam Tố Hinh nhìn bà Diệp, bà có khuôn mặt giống hệt mẹ cô, mà dung mạo của cô lại giống con gái bà như vậy. Cô mất mẹ, bà Diệp mất con, họ thật giống như hai nửa của hình tròn, từ nay, cả hai sẽ bổ khuyết cho những mất mát của nhau.