Chương 9: Thích một người, vốn đâu cần lý do

Số từ: 10630

Dịch: Lam Nguyệt
Nguồn: NXB Thời Đại

Cảm giác rung động tinh tế này xuất phát từ cảm xúc không thể kìm nén. Giữa cảnh xuân, hai người nhìn nhau chăm chú, ánh mắt phiêu du tựa làn gió. Sự thấu hiểu giữa hai trái tim giống như khuy áo và khuyết áo, chìa khóa và ổ khoá, có hòa hợp thì mới mở được ra.

Ai là chìa khóa của ai? Và ai là ổ khóa của ai ? Tất cả đều phải chờ vào cái duyên huyền diệu. Duyên là thiên ý, là thứ mà có cầu cũng chưa chắc đã được.

1.

Hằng ngày, Lam Tố Hinh đều đến tủ đựng đồ của Anh Hạo Đông, lấy một lọ quýt múi đóng hộp và để lại đó một chiếc kẹo. Những chiếc kẹo hoa quả xinh xắn được bọc trong lớp giấy bóng kính sặc sỡ, có khi là vị chanh, vị đào ngọt, có khi lại là vị dứa, vị dâu tây, mùi vị thanh thanh ngọt ngọt, rất ngon, đây là loại kẹo mà cô thích ăn nhất. Tuy biết phần lớn con trai đều không thích ăn đồ ngọt nhưng cô hy vọng anh sẽ thích chúng. Bởi luôn cảm thấy trong lòng anh toàn một vị đắng chát nên cô muốn để cuộc sống mỗi ngày của anh có chút dư vị ngọt ngào.

Không biết anh có hiểu được ý tứ của cô không nhưng sau mỗi lần đến lấy quýt, cô đều không thấy những chiếc kẹo kia đâu nữa. Có phải chăng anh đã ăn rồi không? Cô mỉm cười, lại đặt vào đó một chiếc kẹo nữa, là vị quýt mà cô thích ăn nhất.

Đã thành thói quen, mỗi ngày, Anh Hạo Đông đều đến tủ đựng đồ để lấy kẹo. Những chiếc kẹo hoa quả tròn xinh, đủ vị, đủ màu sắc như đỏ, xanh, cam, vàng... khi ngậm, vị ngọt ngào lan khắp khoang miệng.

Anh không thích ăn kẹo nhưng ngày nào tan học, anh cũng chạy ngay đến chỗ tủ đựng đồ, chờ mong được nhìn thấy những viên kẹo đủ màu, việc mà từ trước đến nay, anh không nghĩ mình sẽ háo hức đến thế. Bóc lớp giấy bọc kẹo xinh xắn rồi như một đứa trẻ, anh cẩn thận vuốt phẳng tờ giấy, kẹp vào trang sách.

Tuy miệng không chịu thừa nhận nhưng Anh Hạo Đông không thể lừa dối được bản thân mình, chẳng biết anh đã thích Lam Tố Hinh từ khi nào. Tuy anh đã cố ý tránh né cô hết lần này đến lần khác nhưng có vài người và vài việc, có lẽ đã được số mệnh sắp đặt trước, trốn tránh thế nào cũng không được.

Anh cũng không biết lý do vì sao anh thích cô. Tuy cô và Diệp U Đàm có khuôn mặt giống hệt nhau nhưng lại là hai con người hoàn toàn khác biệt. Anh thích cô vì cô chỉ là Lam Tố Hinh mà thôi.

Thích một người, vốn đâu cần lý do. Cảm giác rung động tinh tế này xuất phát từ cảm xúc không thể kìm nén. Giữa cảnh xuân, hai người nhìn nhau chăm chú, ánh mắt phiêu du tựa làn gió. Sự thấu hiểu giữa hai trái tim giống như khuy áo và khuyết áo, chìa khóa và ổ khoá, có hòa hợp thì mới mở được ra.

Ai là chìa khóa của ai ? Và ai là ổ khóa của ai ? Tất cả đều phải chờ vào cái duyên huyền diệu. Duyên là thiên ý, là thứ mà có cầu cũng chưa chắc đã được.

Hôm nay, chiếc kẹo dành cho Anh Hạo Đông có vị quýt, chua chua, ngọt ngọt, rất ngon. Vị ngọt ngập tràn khoang miệng suốt quãng đường ngồi xe về nhà. Vừa bước vào, anh đã thấy Anh Duy Hạ và Mộ Dung San đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt họ rất khó coi, như vừa cãi nhau xong. Anh nhanh chóng đoán ra mọi chuyện nhưng vẫn cố tỏ vẻ thản nhiên, nói: “Anh cả, San San, sao hôm nay hai người lại rảnh rỗi về đây ăn cơm thế này? ”

Mộ Dung San giận dỗi nói: “Cơm nước gì chứ, sắp tức đến no cả bụng rồi đây.”

“Sao vậy?”

Cô ta hất hàm, nói: “Hỏi anh cả cậu đi.”

Anh Hạo Đông nhìn Anh Duy Hạ với ánh mắt dò hỏi, anh ta nhíu chặt mày, nhẫn nại nói: “San San, anh đã nói chỉ là hiểu lầm thôi mà, em còn muốn anh giải thích bao nhiêu lần nữa đây?”

“Hiểu lầm à? Em đã thấy tận mắt cô ta hôn anh, anh còn nói hiểu lầm cái gì nữa?”

“San San, như em nói đó, em thấy cô ta hôn anh chứ đâu phải anh hôn cô ta! Cô gái đó du học bên Anh, sống rất thoáng và bạo dạn, cô ta chủ động làm vậy, nếu anh có lỗi thì chỉ là do nhất thời không tránh kịp mà thôi.”

Anh Hạo Đông đứng bên cạnh, không lên tiếng, khi nghe thấy Anh Hạo Đông nói đến cô gái nào đó du học bên Anh về thì ngơ ngác, sau đó thầm thở phào. Cô gái mặt mộc xuất hiện trong căn nhà ở đường Triều Dương đêm đó khá mảnh mai và dịu dàng, tuyệt đối không thể là cô gái bạo dạn trong câu truyện này. Xem ra Mộ Dung San vẫn chưa phát hiện ra sự tồn tại của cô ta, mà đang ghen với một cô gái Tây hóa nào đó.

"San San, xem ra chị thực sự hiểu nhầm anh cả em rồi. Anh ấy trước nay rất thật thà, chị cũng biết đấy, anh ấy chưa từng chơi bời trăng hoa ở bên ngoài. Chuyện phụ nữ chủ động tấn công, khiêu khích, chị không thể đổ hết trách nhiệm lên đầy anh ấy được."

"Hạo Đông, cậu đương nhiên sẽ phải bênh vực anh cậu rồi. Cậu không biết lúc đó tôi tức đến mức nào đâu, tôi và anh ấy đang ngồi uống cà phê trong quán, lúc tôi đi vệ sinh xong quay ra, đã thất một cô gái ăn mặc bốc lửa đang hôn hết má trái lại má phải của anh ấy."

"Người ta đi du học ở Anh về đương nhiên sẽ quen thói gặp ai cũng hôn, đây là nghi thức chào hỏi của họ. San San, lẽ nào chị không biết?"

"Tôi biết, nhưng thấy cô ta âu yếm ôm chồng chưa cưới của tôi, còn hôn lấy hôn để, tôi bực lắm."

"Được rồi, anh cả sau này cũng phải chú ý, không được để những cô gái bốc lửa đến gần mình trong phạm vi ba bước. San San, chị thấy thế có được không?"

Mộ Dung San bật cười. "Hạo Đông, đúng là gần đây đầu óc cậu khá lên nhiều rồi, vẫn thích nói đùa như trước đây. Chẳng trách hôm nay mẹ lại có tâm trạng cùng đi mua quần áo với bà Chu, đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa về."

Mộ Dung San đã nguôi giận, Anh Duy Hạ rất cảm kích, nói: "Hạo Đông, vừa rồi cảm ơn em."

"Không có gì, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. Anh thân mật với một cô gái ở giữa đám đông thì nói lên được điều gì chứ, dù sao cũng chẳng phải canh ba nửa đêm..." Chưa nói hết câu, Anh Hạo Đông đã chợt nhận ra mình lỡ lời, vội im lặng, không nói nữa.

Vẻ mặt Anh Duy Hạ trở nên vô cùng phức tạp, anh ta vội vàng cáo từ: "Hạo Đông, anh còn có việc, phải đi trước đây"

"Không ở lại ăn tối sao?"

"Thôi, khi nào mẹ về, em chào mẹ giúp anh."

Anh Duy Hạ cùng Mộ Dung San vội vã rời đi. Anh Hạo Đông nhìn theo bóng họ, cảm thấy vô cùng có lỗi với sự lỡ lời của mình.

Đã rất lâu rồi Quảng Viễn chưa đến Diệp gia, bà Diệp liền gọi điện bảo anh ta đến nhà mình ăn cơm. Anh ta biện cớ nói công viện quá bận, không có thời gian, khéo léo từ chối hết lần này đến lần khác. Sau vài ba lần, bà Diệp đột nhiên nhận ra điều gì đó, bóng gió hỏi Lam Tố Hinh: "Tố Hinh, cháu nói xem, vì sao gần đây không thấy Quảng Viễn đến nhà chúng ta nữa?"

"Cháu không biết, có thể công việc của anh ấy rất bận."

"Dù bận đến đâu thì cũng không đến mức thiếu thời gian ăn một bữa cơm chứ! Cháu với thằng bé cãi nhau à?"

"Không ạ, cháu với anh ấy thì có gì để cãi nhau chứ? Chúng cháu chỉ là bạn bè bình thường, giận dỗi gì mà cãi nhau hả dì?" Lam Tố Hinh nói thẳng suy nghĩ của mình.

"Tố Hinh, cháu chỉ coi Quảng Viễn là bạn bè bình thường thôi sao?"

"Đúng vậy ạ!"

"Thật ra Quảng Viễn là một chàng trai tốt, Tố Hinh, nếu cháu muốn tìm bạn trai thì Quảng Viễn là người phù hợp nhất." Bà Diệp không ngầm ám chỉ nữa mà nói thẳng vào vấn đề.

Lam Tố Hinh coi như không hiểu ý của bà, nói: "Dì à, bây giờ cháu chưa muốn tìm bạn trai, việc học hành vẫn quan trọng hơn. Cháu đi ôn bài đây!"

Ở lì trong căn phòng nhỏ, cô mở một trang sách, giả vờ chăm chú học bài. Bà Diệp không tiện nói tiếp, đành đi ra ngoài, đóng cửa phòng để cô học. Lam Tố Hinh ngồi bên bàn học, lúc thì lấy tấm thiệp nhét trong khung ảnh ra ngắm nghĩa, lúc lại cầm chiếc hộp đựng tiền, lắc qua lắc lại. Chỉ là mấy đồ vật nhỏ bé và chẳng có mấy giá trị nhưng khi nhìn ngắm chúng, trong lòng cô lại tràn ngập cảm giác ấm áp lạ thường.

Chủ nhật, bà Diệp gọi cho Quảng Viễn, bảo anh ta đến ăn cơm, bà còn nói đã hầm xương sườn ngó sen mà anh ta thích ăn nhất. Anh ta nói đang phải tăng ca, không đến được, định ngỏ lời xin lỗi thì bà Diệp liền chặn lại: "Không sao, nếu cháu tăng ca không đến được thì bác sẽ bảo Tố Hinh mang đến cho cháu. Bác hầm nhiều canh lắm, nhà bác không thể ăn hết được, cháu tăng ca thì cũng phải bớt chút thời gian ăn cơm chứ?"

Quảng Viễn im lặng hồi lâu rồi nói: "Để Tố Hinh mang đến cho cháu thì không tiện lắm. Cháu đã đặt đồ ăn nhanh rồi, bác gái, thực sự không cần phiền phức vậy đâu."

"Không sao, Chủ nhật Tố Hinh cũng rảnh mà, con bé cũng cần ra ngoài đi dạo một chút, chứ nó cứ nhốt mình trong phòng đọc sách suốt ngày, rất dễ bị gù lưng, cận thị. Được rồi, cứ quyết định vậy đi, lát nữa bác sẽ bảo Tố Hinh mang cơm đến cho cháu."

Bà Diệp không để Quảng Viễn kịp từ chối, dập máy luôn. Lam Tố Hinh ở bên cạnh nghe vậy thì chỉ biết thầm cười khổ. Đối với người dì cố chấp, luôn muốn vun đắp cho cô với Quảng Viễn này, xem ra rất khó có thể ậm ờ đối phó cho qua, nhất định một ngày nào đó, cô phải nói chuyện này rõ ràng với bà mới được.

Hôm nay, cô cứ làm theo lời bà trước đã. Mang cơm cho Quảng Viễn cũng chẳng sao, anh thừa biết trái tim cô đang đặt ở đâu, cũng biết lần này cô đến là phụng mệnh của dì nên sẽ không hiểu lầm.

Từ Diệp gia đến công ty của Quảng Viễn phải đi xe buýt gần ba mươi phút. Vì đường khá xa, trời lại mưa lất phất nên Lam Tố Hinh không đi xe đạp. Xe buýt hôm nay rất đông, người đứng lô nhô, cô đành xách cặp lồng giữ nhiệt chen xuống phía sau, ở đó may ra vẫn còn chỗ đứng. Trên chỗ ngồi dành cho hai người ở phía sau có một cặp nam nữ đang thấp giọng nói chuyện. Giọng anh chàng kia vô cùng tức giận: "Anh đã làm bao nhiêu việc vì em, tại sao vẫn không thể khiến em động lòng?"

Cô gái kia vô cùng khổ sở nói: "Em biết anh đã làm rất nhiều việc vì em, em vẫn luôn cảm kích anh, nhưng em thực sự không thể yêu anh được nữa!"

"Tại sao lại không thể? Quan hệ giữa chúng ta vẫn luôn tốt đẹp, nếu người đàn ông đó không xuất hiện..."

Cô gái liền ngắt lời: "Tiểu Vũ, em phải nói thế nào thì anh mới chịu hiểu đây? Chuyện này không liên quan gì đến người khác, là do em từ trước đến nay đều chưa hề yêu anh. Sở dĩ em ở bên anh bốn năm là vì anh chịu chu cấp tiền cho em đi học. Bây giờ, em đã có thể tự kiếm được tiền rồi, anh hãy nhận lại số tiền em trả anh rồi buông tha cho em đi, đừng đến tìm em nữa."

"Tú Nhuận, em nợ anh đâu chỉ có tiền. Em nợ anh rất nhiều."

Tú Nhuận, cái tên này nghe rất quen, giọng nói của cô gái này cũng càng quen hơn. Lam Tố Hinh bất giác quay đầu lại nhìn. Khuôn mặt người con trai kia rất thô kệch, còn khuôn mặt của cô gái ngồi cạnh lại xinh đẹp như đóa hoa lan. Cô lập tức nhận ra. Ấy, đây chẳng phải chính là cô y tá Tần Tú Nhuận đó sao?

Lam Tố Hinh không lên tiếng chào cô ta, vì lúc này cô chẳng mấy vui vẻ. Khuôn mặt xám xịt, cô ta còn liên tục cắn chặt môi, không để ý đến mọi người xung quanh, nếu giờ cô đột nhiên đến chào thì hình như không được hay cho lắm.

"Tiểu Vũ, xin anh công bằng một chút. Đúng, em biết để cung cấp tiền cho em đi học, anh đã phải bán căn nhà bố mẹ anh để lại, nhưng em cũng đã đánh đổi bốn năm thanh xuân đẹp đẽ nhất để ở bên anh rồi, hơn nữa, em còn nguyện ý bồi thường gấp đôi số tiền đó cho anh. Em xin anh r砬òng thương, buông tha cho em đi!"

"Tú Nhuận, có phải em muốn cùng người đàn ông kia..."

"Tiểu Vũ!" Tần Tú Nhuận lại lần nữa ngắt lời anh ta, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Được rồi, chúng ta xuống xe rồi hẵng nói tiếp."

Sau đó, họ vội vã xuống xe, Lam Tố Hinh nhìn theo bóng họ xa dần, trong lòng dấy lên sự đồng cảm. Xem ra thân thế của Tần Tú Nhuận cũng chẳng tốt hơn cô là bao, nếu không thì sao phải dựa dẫm vào một người đàn ông để có tiền ăn học? Cùng là người lưu lạc tha phương nhưng cô vẫn may mắn hơn cô ấy một chút, vì trong lúc túng quẫn, bất đắc dĩ phải tự bán mình thì thật may vào được Anh gia. Hơn nữa, Anh phu nhân cũng rất tốt, bà để cô rời đi, không một lời trách móc. Không như Tần Tú Nhuận, có tiền "chuộc mình" rồi mà vẫn cứ vướng víu, chưa thoát được.

2.

Lúc Lam Tố Hinh tìm được đến công ty của Quảng Viễn, đã thấy anh đứng đợi ở trước cửa từ bao giờ.

Gần đây, Quảng Viễn như một người tham công tiếc việc, lao đầu vào làm không ngừng nghỉ, anh mượn bận rộn để lấp đầy cuộc sống tẻ nhạt của mình. Anh không thể để mình nhàn rỗi, vì cứ hễ nhàn rỗi là lòng lại rối như tơ vò. Nhìn thấy Lam Tố Hinh, anh ta miễn cưỡng nở nụ cười. "Bác gái thật là... không để anh từ chối đã dập điện thoại rồi. Còn cố tình để kênh máy, anh không thể gọi lại được. Thật ngại quá, để em phải đi thế này."

Lam Tố Hinh mỉm cười, đưa cặp lồng cơm cho anh. "Không sao, anh mau cầm vào trong ăn đi. Để nguội sẽ không ngon nữa."

"Cảm ơn em, lên trên ngồi một lát không?"

Lam Tố Hinh ngẫm nghĩ giây lát. "Được!"

Quảng Viễn hơi bất ngờ, vừa cùng cô lên lầu vừa nói: "Anh cứ tưởng em sẽ không đồng ý."

"Sao lại không đồng ý? Quảng Viễn, em đâu có coi anh là bão lũ hay mãnh thú. Chúng ta là bạn bè! Hơn nữa, thực ra em vẫn luôn muốn có một người anh trai giống như anh."

Quảng Viễn cười khổ. "U Đàm nói cô ấy luôn coi anh là anh trai, giờ đến em cũng nói vậy. Có phải anh chỉ có thể vào vai anh trai thôi không?"

“Không đâu, rồi cũng sẽ có lúc anh gặp được người con gái yêu anh thật lòng, chỉ sợ lúc đó anh lại coi cô ấy là em gái thôi.”

Lam Tố Hinh nói giọng nửa đùa nửa thật khiến Quảng Viễn chỉ biết thở dài. “Chắc thế, ở đời vẫn luôn có những khoảnh khắc bất ngờ như vậy. người anh thích lại không thích anh, người thích anh anh lại không thích.”

“Quảng Viễn, anh yên tâm, thời gian còn dài, nhất định anh sẽ gặp được một người dành cho anh.”

Quảng Viễn nghiêm túc nhìn cô. “Vậy em... rất thích hợp với Anh Hạo Đông, phải không?”

Lam Tố Hinh bỗng đỏ mặt, không muốn nói tiếp chủ đề này nữa. Quan hệ giữa cô và Anh Hạo Đông khá tế nhị, chỉ hai người họ tự hiểu ý của đối phương, chưa thể nói rõ cho người ngoài nghe. Cô liền nói lảng sang một số câu chuyện phiếm khác, hết hỏi Quảng Viễn về công việc ở công ty lại hỏi đến nghiệp vụ chính anh ta. Quảng Viễn cũng biết ý, không nhắc đến chuyện kia nữa.

Sau khiăn cơm xong, Quảng Viễn nói cho Lam Tố Hinh biết tháng sau, anh được điều đến một chi nhánh ở thành phố khác làm việc. Cô hơi ngạc nhiên. "Sao lại đến nơi xa như vậy?"

"Công ty đã yêu cầu mà anh cũng muốn đi. Anh muốn thay đổi môi trường, thử bắt đầu cuộc sống mới."

"Vậy hai bác cũng để cho anh đi sao?"

"Bố mẹ anh đều ủng hộ, đặc biệt là mẹ anh, bà nói nam nhi chí tại bốn phương, ra ngoài xông pha là cần thiết."

Lam Tố Hinh mỉm cười. "Vậy em cũng ủng hộ anh, Quảng Viễn, đến môi trường mới, nhất định phải bắt đầu cuộc sống mới. Những chuyện trước đây, chuyện vui thì có thể nhớ, còn chuyện không vui thì anh hãy quên đi."

Quảng Viễn nhìn Lam Tố Hinh rồi đột nhiên khẽ ôm lấy cô. "Cảm ơn em, Tố Hinh!"

Cái ôm này chỉ là tình cảm giữa anh trai và em gái, Lam Tố Hinh không từ chối, cô ngẩng đầu nhìn anh, nói: "Khi nào anh đi, nhất định phải nói cho em biết, em sẽ đến tiễn anh."

Sắc mặt Quảng Viễn bỗng trở nên ảm đạm. "Ngày Mười bảy tháng Ba là ngày giỗ đầu của U Đàm, qua ngày này anh sẽ đi."

Ngày Mười bảy tháng Ba - ngày giỗ đầu của Diệp U Đàm. Lam Tố Hinh bỗng thấy lòng se lại.

Chẳng mấy chốc đã đến tháng Ba, yên hoa tam nguyệt, là khoảng thời gian vô cùng đẹp đẽ, nơi nơi hoa nở, đua nhau khoe sắc. Nhưng giữa khung cảnh đẹp như tranh vẽ này, Lam Tố Hinh lại nhạy cảm phát hiện ra cảm xúc của Anh Hạo Đông càng lúc càng tụt dốc. Cô biết lý do tại sao.

Những lúc gặp nhau, cô cố ý kể cho anh nghe rất nhiều chuyện vui vẻ, đặc biệt là những chuyện hài hước trong ký ức thời thơ ấu của cô.

Lúc đó, bố cô chưa qua đời, họ cùng nhau sống trong một căn nhà mái ngói ngoài ngoại ô. Phía trước căn nhà là một cái sân nhỏ, trong sân trồng rất nhiều hoa tố hinh. Lúc hoa chưa nở, trên cây đầy những nụ li ti, trắng như hạt trân châu, tỏa hương ngan ngát. Mẹ vẫn thường ngắt nụ hoa tố kinh, lấy kim chỉ xâu thành một chuỗi, làm vòng tay và vòng cổ cho cô đeo. Bố thì thường bế cô trong lòng, hít hà hương hoa thoang thoảng trên người cô, rồi giả vờ như người say, nói: "Con gái bé nhỏ của bố thật là thơm! Đúng là một em bé thơm tho."

Tiếng cười nói của gia đình cô lãng đãng bay trong hương hoa tố hinh dưới ánh trăng, mãi không tan biến. Đó là bức tranh tuổi thơ vui vẻ nhất và cũng hạnh phúc nhất trong ký ức của Lam Tố Hinh.

Thời gian trôi qua, bố mẹ cô lần lượt qua đời, để lại cô một mình sống giữa thế giời này. Lam Tố Hinh vốn định nói chuyện vui đê Anh Hạo Đông không nghĩ ngợi linh tinh nữa, ai ngờ cuối cùng, bản thân cô lại cảm thấy buồn bã. Chuyện quá khứ càng đẹp đẽ thì khi hồi tưởng sẽ càng thấy thê lương, vì lúc muốn chăm sóc cha mẹ thì cha mẹ đã chẳng còn.
Anh Hạo Đông chăm chú nghe câu chuyện cô kể. Đến khi giọng nói của cô càng lúc càng khẽ thì anh chỉ biết nhìn cô, không nói một lời rồi lặng lẽ duỗi cánh tay, nắm chặt bàn tay cô. Lòng bàn tay to lớn, ấm áp, sưởi ấm bàn tay lạnh lẽo của cô, hơn thế còn sưởi ấm trái tim cô.

Trưa nay, Lam Tố Hinh lại không về Diệp gia ăn cơm, Anh Hạo Đông nói muốn đưa cô đến một nơi.

Anh đạp xe, chở cô ra ngoại thành. Hai bên đường lớn tràn ngập một màu xanh. Những cánh đồng xanh tươi ngút ngàn, xa xa là ngọn đồi với những hàng cây cổ thụ xanh thẫm, các loài hoa dại đua nhau khoe sắc, điểm xuyết vào bức tranh toàn màu xanh đó. Từng làn gió khẽ phả vào mặt, trong gió có mùi thanh thanh, trong lành của hoa cỏ và mùi thuốc nhàn nhạt trên người anh. Gió mặc sức đùa giỡn mái tóc đen dài và chiếc váy trắng tinh khôi của cô, cuối cùng tràn vào trái tim cô. Một trái tim vấn vấn vương, quyến luyến trong gió xuân.

Khẽ bám vào eo anh, cô không hỏi anh đi đâu mà vì đi đâu cũng không còn quan trọng nữa, chỉ cần cô và anh được ở bên nhau thì cho dù đến cùng trời cuối đất, cô cũng cam lòng.

Nơi anh muốn đưa cô đến là một hoa viên lớn. Một ông lão có mái tóc bạc trắng tươi cười chạy ra, giọng nói vô cùng thân thiện: "Cô cậu đến mua hoa hay đến tham quan?"

"Ông à, tôi nghe nói nơi này trồng rất nhiều loài hoa, vậy có hoa tố hinh không?"

"Có chứ, mời cô cậu vào trong xem."

Hóa ra anh đưa cô đến tận đây là để mua hoa tố hinh, trong lòng Lam Tố Hinh bỗng tràn ngập hạnh phúc.

Ông lão hiếu khách đưa họ đi tham quan khu vườn một lượt. Khu vườn rất rộng, những loài hoa khác nhau trồng thành từng luống thẳng hàng. Trong từng căn phòng kính, hoa đua nhau nở rộ, hương thơm bay ngập phòng, khiến lòng người say đắm.

Nhưng cho dù trước mắt có hàng trăm, hàng nghìn loài hoa đẹp đẽ, Lam Tố Hinh vẫn giữ một tình cảm đặc biệt với hoa tố hinh. Trong vườn hoa của ông lão có trồng giống hoa tố hinh màu đỏ, màu vàng và màu trắng, cô chọn một chậu hoa tố hinh màu trắng. Hoa tố hinh thường nở vào mùa hè và thu nên lúc này, giữa cành lá mới chỉ nhú lên mấy chiếc nụ nhỏ xíu, li ti như hạt gạo, nằm khuất dưới bóng lá xanh, trông như nàng thiếu nữ thẹn thùng, e lệ ôm chiếc tì bà, che đi nửa khuôn mặt. Cô ngắm nghía chậu hoa hồi lâu, thích đến nỗi không nỡ rời tay.

Ông lão cười hớn hở, dặn dò cô một vài điều cần chú ý khi chăm sóc cây hoa. "Đến khoảng tháng Tư, tháng Năm là hoa nở nhiều như gấm rồi."

Trên đường quay về thành phố, Lam Tố Hinh cười tươi như hoa. Cô hứa với Anh Hạo Đông: "Lúc nào nở hoa, em sẽ mang đến cho anh xem. Không, lúc những chiếc nụ này lớn hơn, em sẽ mang đến cho anh xem, để anh có thể nhìn ngắm từng chiếc nụ như những hạt trân châu vô cùng xinh đẹp này."

"Em cứ xâu một chiếc vòng bằng nụ hoa rồi đeo lên cổ tay cho anh xem là được rồi, không cần mang cả chậu đến trường đâu."

"Cũng được, em sẽ xâu thêm một chiếc vòng nữa, để anh treo ở đầu giường, được không? Lúc còn nhỏ, mẹ em vẫn thường treo nó trong màn cho em, mùi hoa thoang thoảng khiến em ngủ rất ngon."

"Được!"

Lam Tố Hinh mang chậu hoa về Diệp gia, giống như lần trước, Anh Hạo Đông dừng xe cách Diệp gia khoảng vài chục mét rồi để cô tự đạp xe về. Vừa đón lấy chiếc xe từ trong tay anh, cô bỗng nghe thấy một tiếng gọi thất thanh: "Tố Hinh!"

Vừa ngẩng đầu lên, cô liền nhìn thấy ông Diệp với vẻ mặt ngỡ ngàng đang sải bước về phía mình. Trong tay là chiếc cặp tài liệu, có lẽ ông đang chuẩn bị đi làm. Bình thường buổi trưa ông không về nhà ăn cơm, sao hôm nay lại đột nhiên về vậy nhỉ? Lam Tố Hinh nhất thời đờ đẫn, Anh Hạo Đông cũng ngây người.

Ông Diệp nhanh chóng bước đến trước mặt họ, có vẻ như đang cố trấn tĩnh, dù sao cũng là đàn ông, ông không thể quá xúc động như bà Diệp được. Ông nhìn Anh Hạo Đông với ánh mắt lạnh lùng, sắc bén.ái nhìn đó như lưỡi dao vô hình, cứa vào trái tim anh đến rỉ máu. Sau đó, ông quay sang Lam Tố Hinh, gay gắt nói: "Về nhà với chú!"

Lam Tố Hinh vốn định lên nhà cất chậu hoa rồi sẽ xuống ngay, bảo Anh Hạo Đông ở đây đợi cô mấy phút nhưng tình hình này thì rõ ràng là không được nữa rồi. Cô để tay sau lưng, ra hiệu bảo anh rời đi trước.

3.

Lam Tố Hinh dắt xe đi theo ông Diệp, sau khi dựng xe dưới tầng hầm, cô lấy chậu hoa tố hinh trong giỏ xe ra. Ánh mắt ông Diệp lập tức trở nên sắc lạnh, ông dò hỏi: "Cái này ở đâu ra vậy?"

Lam Tố Hinh biết ông đang muốn hỏi có phải Anh Hạo Đông đã mua chậu hoa này cho cô không. Cô cúi đầu, khẽ nói: "Trước đây, nhà cháu trồng rất nhiều hoa tố hinh, cháu chào đời cũng đúng lúc hoa tố hinh nở nên bố đặt tên cháu là Tố Hinh. Cháu rất thích chậu hoa này."

Cô muốn gián tiếp nói cho ông biết, tuy chậu hoa này là do Anh Hạo Đông tặng nhưng nó giống như gia đình trong ký ức của cô.

Ông Diệp hiểu ý của cô nhưng vẫn đau lòng nói: "Cháu có thể nói với chú dì những chuyện này, chú dì cũng có thể mua hoa tố hinh cho cháu. Sao cháu cứ phải gần gũi với Anh Hạo Đông làm gì? Cháu thừa biết chuyện giữa nó và U Đàm rồi mà."

"Chú, cháu xin lỗi..."

"Không cần nói xin lỗi với chú. Tố Hinh, tuy chú và dì cháu đều đối xử với cháu như con gái ruột, nhưng dù gì cháu cũng không phải là con ruột của chúng ta, chú hiểu có một số chuyện chú không thể quản được cháu, nhưng nể tình người thân, cháu có thể xót thương tấm lòng của chúng ta một chút không? Không phải cháu không hiểu chúng ta hận Anh Hạo Đông đến thế nào, thế mà cháu còn cố tình giấu chúng ta lén lút qua lại với nó. Chú có thể miễn cưỡng chấp nhận việc ngày hôm nay, nhưng nếu để dì cháu biết, bà ấy nhất định sẽ chịu không nổi đâu!"

Lam Tố Hinh thì thào: "Chú à, chuyện của chị U Đàm thực sự chỉ là sự cố ngoài ý muốn, Anh Hạo Đông không hề muốn..."

"Bất luận nó có muốn hay không thì U Đàm cũng đã chết vì nó. Tố Hinh, chú nghe nói mẹ cháu chết vì tai nạn giao thông. Người gây tại nạn cũng không cố ý đâm chết bà ấy, hoàn toàn là ngoài ý muốn, nhưng cháu có thể không hận người ấy không?"

Lam Tố Hinh không còn lời nào để đối đáp. Đúng là cô rất hận người đã gây ra tai nạn đâm chết mẹ cô, hận đến tận xương tủy. Bởi sau khi đâm chết người, người đó còn lái xe chạy mất, nếu lúc ấy người đó chịu dừng xe, đưa mẹ cô đi cấp cứu thì có thể mẹ cô vẫn có cơ hội sống tiếp. Buổi tối định mệnh đó, khi chạy ra khỏi công xưởng để kịp đưa đồ cho quản đốc ở một con ngõ gần đó, mẹ cô đã vĩnh viễn ra đi. Cũng từ đó, cô mất đi người thương yêu cô nhất trên thế gian này.

Thấy cô im lặng hồi lâu, ông Diệp buông tiếng thở dài rồi nói tiếp: "Tố Hinh, chú biết sau khi mẹ cháu qua đời, cháu một mình ở bên ngoài phải chịu rất nhiều khổ cực, lúc đó Anh gia đã cưu mang, còn chu cấp cho cháu tiền ăn học, chuyện với bố dượng cháu cũng là do Anh Hạo Đông kịp thời tới cứu nên cháu luôn cảm kích tấm lòng của họ cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng bây giờ chú và dì đang chăm sóc cháu, nếu cháu cũng có chút cảm kích đối với chúng ta thì xin cháu thấu hiểu cho cặp bố mẹ đáng thương này, đừng qua lại với Anh Hạo Đông nữa, được không?"

Lam Tố Hinh cắn chặt môi, siết chặt chậu hoa tố hinh vào lòng. Cô ngước đôi mắt chan chứa vẻ cầu xin khổ sở nhìn ông Diệp. Đôi mắt đó khiến ông hơi sững sờ, ông là người từng trải, sao lại không thấu hiểu tâm sự của thiếu nữ trong mắt cô được kia chứ! Rõ ràng ánh mắt đi đã chứng tỏ một điều: cô thích Anh Hạo Đông.

Hít thở thật sâu, hồi lâu sau ông Diệp mới do dự nói: "Tố Hinh, những lời chú vừa nói, cháu cứ suy nghĩ thật kĩ rồi hãy trả lời chú. Chú hứa sẽ không nói cho dì cháu biết việc này, bà ấy mà biết thì sẽ không chịu nổi đâu, cháu cũng đừng nói gì với bà ấy."

Lam Tố Hinh gật đầu.

Đã đến tháng Ba, tinh thần bà Diệp càng lúc càng ảm đạm. Bà thường ngồi đờ đẫn một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ hồi lâu. Có lần lúc nửa đêm, Lam Tố Hinh còn nghe thấy tiếng khóc thút thít của bà và tiếng thở dài thườn thượt của ông Diệp, chắc hẳn họ rất nhớ thương cô con gái đã khuất của mình. Nếu lúc này, bà Diệp còn phát hiện chuyện cô lén lút qua lại với Anh Hạo Đông thì có lẽ bà sẽ đổ bệnh mất.

Lam Tố Hinh cúi đầu nhìn chậu hoa tố hinh đang ôm trong lòng, trái tim vốn tươi sáng như ánh mặt trời đột nhiên trở nên u ám như bầu trời đêm dông.

Hai ngày sau, Lam Tố Hinh chợt phát hiện Anh Hạo Đông lại bắt đầu lẩn tránh cô. Những chiếc kẹo cô đặt vào tủ chứa đồ, anh cũng không lấy đi. Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc… chúng vẫn còn nguyên như lúc cô đặt vào đó, rõ ràng anh không còn đến mở chiếc tủ này nữa.

Vậy cô có nên tiếp tục dùng chìa khóa của anh để mở tủ, lấy hết lọ quýt múi này đến lọ quýt múi khác nữa không?

Lam Tố Hinh xòe tay đếm, trong tủ vẫn còn mười lọ quýt múi đóng hộp. Nghĩ ngẫm hồi lâu, cô quyết định mỗi ngày vẫn đến lấy một lọ và vẫn để vào đó một chiếc kẹo đến khi hết mới thôi.

Một ngày ức đầu tháng Ba, vụ án Thân Đông Lương cưỡng bức Lam Tố Hinh không thành được cục cảnh sát chính thức trình lên tòa án tối cao để khởi tố và tiến hành chọn ngày xử án. Bà Diệp đưa Lam Tố Hinh đến tòa, ký vào các giấy tờ có liên quan, Anh Hạo Đông là một trong những người có liên quan đến vụ án này, cũng nhận được thông báo tới ký biên bản lời khai.

Lúc họ gặp nhau ở tòa án, sắc mặt bà Diệp lạnh băng. Anh Hạo Đông cúi đầu, bộ dạng xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mắt bà. Lam Tố Hinh chăm chú nhìn anh, sắc mặt anh có vẻ xanh xao, mệt mỏi, quầng mắt thâm đen, có thể thấy mấy ngày vừa qua, trạng thái tinh thần của anh không tốt. Cảm nhận được ánh mắt của cô, anh hơi nhướng mắt nhìn về phía cô. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, anh lại nhanh chóng cúi xuống.

Anh Duy Hạ đến tòa án cùng anh, anh ta vô cùng khách khí, lễ phép chào hỏi bà Diệp, cho dù vẻ mặt bà lạnh tanh, không đáp một lời, anh ta vẫn duy trì nụ cười mỉm trên môi.

Từ tòa án đi ra, Anh Duy Hạ còn chu đáo gọi một chiếc taxi, khéo léo mở cửa xe rồi mời họ lên. Bà Diệp không thèm nhận ý tốt của anh ta, chẳng buồn nhìn lấy một cái, cứ thế đi thẳng sang bên kia đường: "Tố Hinh, chúng ta sang bên kia đi xe buýt về."

Lam Tố Hinh ái ngại nhìn anh em nhà họ Anh, đang định cất bước đi theo bà, đột nhiên nghe thấy tiếng động cơ ô tô gầm rú. Theo phản xa, cô nhìn về hướng phát ra âm thanh, mặt tái mét, thất thanh hét: "Dì ơi, cẩn thận!"

Một chiếc ô tô vốn đang chầm chậm đi sát vệ đường, không hiểu sao lại đột nhiên chồm lên, lao nhanh về phía bà Diệp. Thấy bà Diệp sắp bị xe đâm, ai nấy đều hoảng hốt, bỗng có một bóng người gầy gò nhào qua, đẩy bà Diệp ngã xuống đất, sau đó lăn qua một vòng, sượt qua chiếc xe đang rú ga lao đến.

Giây phút đó, Lam Tố Hinh sợ hãi đến độ thần phách bay lên mây. Cô lê đôi chân mềm nhũn bước qua đó. "Dì, Hạo Đông, hai người không sao chứ?"

Lam Tố Hinh đỡ bà Diệp dậy, cánh tay vừa cử động mạnh một chút, bà đau đớn rên lên. Có lẽ vừa rồi lúc ngã xuống đất, xương cánh tay trái của bà đã gãy. Anh Hạo Đông may mắn hơn, lại là thanh niên, cơ thể vẫn còn dẻo dai nên chỉ bị trầy da ở mu bàn tay. Anh không để tâm tới vết thương không ngừng rỉ máu của mình mà cẩn trọng, e dè đỡ bà Diệp dậy, sau đó, giữ cố định cánh tay của bà, nói: "Nhất định không được cử động bằng cánh tay này, nếu không chỗ xương bị gãy sẽ càng nặng hơn, lúc đó việc trị liệu sẽ càng khó khăn."

Bà Diệp nhìn anh, biểu cảm vô cùng phức tạp, không nói một lời, tự đỡ lấy cánh tay trái của mình rồi quay người, tránh xa anh. Anh Hạo Đông đột nhiên sững sờ rồi nhớ ra mối quan hệ giữa mình và Diệp gia, anh đành cúi xuống, im lặng đứng lên, lùi về phía sau.

Sắc mặt người lái chiếc xe kia trắng bệch, anh ta ngảy khỏi xe, chay qua xem. Đó là một chàng trai trẻ, nhìn bộ quần áo anh ta mặc thì có vẻ anh ta đang làm việc tại tòa án. Anh chàng đó khá lúng túng và hối hận nói: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, bác gái và anh đây không sao chứ?"

Anh Duy Hạ sải bước đến gần, chau mày nhìn xoáy vào anh ta. "Anh lái xe kiểu gì vậy? Là người của tòa án mà lái xe cẩu thả như vậy sao?"

"Thật sự rất xin lỗi, vừa rồi tôi mải nghe điện khi lái xe, định đạp chân phanh, ai ngờ mới chỉ phân tâm một chút, tôi lại đạp nhầm sang chân ga. Là lỗi của tôi, tôi xin bồi thường cho hai người. Bác gái chắc bị gãy xương tay rồi. Tôi sẽ đưa hai người đi bệnh viện ngay bây giờ."

Sau đó, anh chàng ân cần đỡ à Diệp lên xe, không quên an ủi: "Bác à, bác cứ yên tâm, cháu có người quen làm bác sĩ ở khoa chấn thương chỉnh hình của bệnh viên Nhân Tâm, rất nổi tiếng. Cháu đảm bảo người đó sẽ khiến tay bác lành lặn như lúc đầu."

Bệnh viên Nhân Tâm, lúc Lam Tố Hinh bị sốt, cô cũng nằm ở bệnh viện này, đã từng nghe nhắc đến khoa chấn thương chỉnh hình nổi tiếng ở đó. Chủ nhân chiếc xe gây tai nạn xem ra rất tận tâm giải quyết hậu quả. Quay đầu nhìn Anh Hạo Đông đang đứng im lặng bên cạnh, cô không kìm được, nói: "Anh cũng nên đến bệnh viện xem thế nào đi, chỗ tay bị trầy da này cũng cần phải xử lý, nếu không, sẽ rất dễ bị nhiễm trùng."

Anh chàng kia vội nói: "Anh cũng lên xe đi, cứ đến bệnh viện kiểm tra cho an tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm chi trả hết tiền thuốc và tiền khám bệnh cho bác và anh."

Anh Hạo Đông nhìn bà Diệp đã ngồi yên vị trong xe, liền đút tay vào túi quần, lắc đầu, nói: "Không cần đâu, vết thương nhỏ thôi, không sao!"

Bà Diệp vẫn im lặng, lúc này bỗng lạnh lùng lên tiếng: "Cậu nhìn tôi làm gì? Bệnh viện chẳng phải là nhà tôi, cậu muốn đi hay không cũng không cần trưng cầu sự đồng ý của tôi."

Tuy lời nói của bà rất lạnh lùng nhưng Lam Tố Hinh vẫn hiểu được hàm ý trong đó, bà không để tâm đến chuyện Anh Hạo Đông cũng cùng đi bệnh viện với bà. Cô vội nhỏ giọng, nói với anh: "Anh nên đến bệnh viện kiểm tra vết thương. Dì em không để ý đến chuyện anh đi cùng đâu."

Anh Hạo Đông do dự một lát rồi cùng họ đến bệnh viện. Anh không ngồi cùng xe với họ mà Anh Duy Hạ chở anh đến trước cổng bệnh viện. Sau đó, anh ta nói với vẻ bất đắc dĩ: "Hạo Đông, hôm nay phòng anh có cuộc họp rất quan trọng, anh phải quay về công ty trước đây. Lát nữa khám xong thì gọi cho anh, anh đến đón em, được không?"

"Không cần đâu, anh cả, anh cứ làm việc đi. Lát nữa em tự về nhà được, cùng lắm em sẽ gọi A Thái đến đón."

"Vậy cũng được!" Anh Duy Hạ không nói tiếp nữa, khởi động xe rời đi. Anh Hạo Đông cùng Lam Tố Hinh, bà Diệp và Tiểu Chương - chủ nhân chiếc xe gây tai nạn kia - dìu nhau vào bệnh viện.

4.

Lấy số, khám bệnh, chụp phim, nắn xương… đều do Tiểu Chương chạy trước chạy sau lo liệu, Lam Tố Hinh chẳng phải làm gì, chỉ ở bên cạnh bà Diệp. Vết thương của Anh Hạo Đông được sát trùng, bôi thuốc rồi dùng băng cuốn lại là xong. Còn phần xương gãy của bà Diệp thì phiền phức hơn nhiều. Trước tiên phải đi chụp phim, đợi các bác sĩ xem xét tấm phim, nắm rõ tình trạng xương gãy rồi mới đưa ra biện pháp chỉnh nắn chính xác, cuối cùng là giai đoạn bó bột, cuốn băng. Cả công đoạn đó mất gần hai tiếng đồng hồ.

Anh Hạo Đông vốn có thể rời đi trước nhưng anh vẫn ở bên cạnh, im lặng chờ đợi. Bà Diệp coi anh như người vô hình, ngoảnh mặt làm ngơ. Nhưng dù sao cũng tốt hơn trước, ít nhất bà không còn nhìn thấy anh là đánh chửi nữa.

Cánh tay trái của bà Diệp đã được băng bó xong, Lam Tố Hinh đỡ bà Diệp ra khỏi viện, Tiểu Chương đi ngay sau, luôn miệng nói: "Cẩn thận, từ từ thôi!" Anh Hạo Đông lẳng lặng đi sau cùng.

Lúc ra đến cửa, một cô y tá trẻ bưng khay thuốc đi ngang qua trước mặt họ. Vừa nhìn thấy cô ta, bà Diệp liền nhận ra ngay, gọi với theo: "Tần tiểu thư!"

Lam Tố Hinh cũng nhận ra cô y tá Tần Tú Nhuận này, liền mỉm cười, gật đầu chào: "Tần tiểu thư, chào cô!"

Tần Tú Nhuận không nhớ ra họ là ai, dù gì cô ta cũng là y tá, đã từng chăm sóc rất nhiều bệnh nhân, không thể nhớ mặt từng người. Nhưng cô ta vẫn lịch sự nở nụ cười. "Chào mọi người! Ấy, cánh tay của bà bị gãy ư?"

"Đúng vậy, tôi không cẩn thận nên cánh tay này bị…"

Bà Diệp vẫn chưa nói hết câu, Tần Tú Nhuận vô tình liếc mắt về phía Anh Hạo Đông vừa đi tới, khuôn mặt mỉm cười đột nhiên cứng ngắc. Chiếc khay trên tay cô rơi xuống đất, thuốc tiêm, ống tiêm và bông băng trong khay lăn lóc khắp mặt sàn.

Anh Hạo Đông đang cúi đầu, không mấy để tâm đến chuyện hàn huyên của bà Diệp với một cô y tá, nhưng tiếng chiếc khay rơi xuống mặt bàn khiến anh ngẩng đầu nhìn. Thấy Tần Tú Nhuận mặc bộ đồ y tá trắng tinh, anh hơi sững sờ. Khuôn mặt mộc trắng bệch trước mắt này chính là khuôn mặt anh đã từng gặp ở căn nhà trên đường Triều Dương đêm hôm đó. Hóa ra cô ta là y tá ở bệnh viện này. Anh đột nhiên nhớ ra, mùa đông năm ngoái, Anh Duy Hạ từng vào bệnh viện này mổ viêm ruột thừa cấp tính, phải nằm viện một tuần. Có lẽ họ đã quen nhau t렬úc đó.

Tần Tú Nhuận bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Anh Hạo Đông thì vẻ mặt liền cứng đơ, vội ngồi xuống, lẩy bẩy nhặt những thứ rơi vãi.

Anh Hạo Đông nhận ra sự hoảng hốt, bất an của cô ta. Đêm đó, Anh Duy Hạ lặng lẽ đưa cô ta về nhà, lúc bị anh bắt gặp, cô ta cũng hoảng hốt, bất an như thế này. Xem ra ấn tượng của cô ta về anh khá sâu sắc. Có lẽ vì anh phát hiện ra mối quan hệ của cô ta với Anh Duy Hạ nên cô ta lo sợ anh sẽ nói gì đó không hay trước mặt Mộ Dung San.

Anh Hạo Đông bỗng nhớ lại vừa rồi, Anh Duy Hạ nói có chuyện phải rời đi trước, lúc này anh mới hiểu rõ nguyên nhân. Chắc anh ta cố ý kiếm cớ để không vào bệnh viện này cùng anh, bởi anh ta biết quá rõ cô ta làm việc ở đây. Thái độ này chứng tỏ điều gì đây? Có phải anh ta đã dứt khoát chia tay cô ta rồi không? Nhưng nếu đã chia tay rồi thì Anh Duy Hạ cần gì phải để tâm đến thái độ của cô ta như vậy. Anh ta cố ý lẩn tránh cô ta là có mục đích gì?

Tần Tú Nhuận đột nhiên lỡ tay làm đổ chiếc khay, bà Diệp vội nói với Lam Tố Hinh: "Tố Hinh à, cháu mau giúp Tần tiểu thư nhặt đồ đi."

"Vâng!" Lam Tố Hinh cũng ngồi xuống, giúp cô ta một tay, vừa nhặt vừa vô thức liếc nhìn cô ta thêm vài lần.

Sắc mặt Tần Tú Nhuận đột nhiên biến đổi, cử chỉ cũng không được tự nhiên, Lam Tố Hinh ngạc nhiên rồi cảm thấy việc này dường như liên quan đến Anh Hạo Đông. Kỳ lạ thật, cô ta quen anh sao? Lẽ nào cô ta cũng là bạn gái cũ của anh? Cô ngẩng đầu nhìn Anh Hạo Đông, anh như đang suy tư điều gì đó, chân mày hơi chau lại. Dường như cô đã thấy vẻ biểu cảm này của anh ở đâu đó rồi.

Lam Tố Hinh suy nghĩ một lát rồi đột nhiên nhớ ra. Cuối cùng, cô cũng hiểu rõ vì sao lúc đầu khi nhìn thấy Tần Tú Nhuận, cô lại có cảm giác cô ta quen đến vậy, hình như đã gặp ở đâu rồi.

Đúng là cô đã từng gặp, dù đó chỉ là cái nhìn lướt qua ô cửa sổ. Hôm đó, cô cùng Anh Hạo Đông ngồi bên cửa sổ của một nhà hàng Tây và nhìn thấy Tần Tú Nhuận lên xe của Anh Duy Hạ. Cô lập tức liên tưởng đến đoạn đối thoại vô tình nghe thấy trên xe buýt kia. Tần Tú Nhuận muốn chia tay với một anh chàng tên là Tiểu Vũ, anh ta đã dò hỏi có phải nguyên nhân là do "người đàn ông kia" không. Xem ra quan hệ giữa cô ta và Anh Duy Hạ khá phức tạp, anh ta có vợ chưa cưới, mà cô ta cũng đã có bạn trai ở cùng bốn năm rồi. Chuyện tình tay tư, có phải hơi quá đà rồi không?

Sau khi nhặt đồ xong, Tần Tú Nhuận gượng nở một nụ cười, nói với bà Diệp: "Thật ngại quá, tôi còn có việc phải làm. Tạm biệt!"

Nói xong, cô ta vội vã rời đi. Anh Hạo Đông nhìn theo bóng lưng cô ta, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Lúc ông Diệp về đến nhà, vừa nhìn thấy cánh tay bà Diệp được băng bó liền giật thót mình: "Có chuyện gì vậy? Sao tay em lại thế kia?"

Bà Diệp buông tiếng thở dài, kể mọi chuyện đã xảy ra hồi chiều cho chồng nghe, cuối cùng, hít một hơi thật sâu, nói: "Anh Hạo Đông đã nhanh chóng cứu em, nếu không… Anh nói xem, trong lòng em khó xử biết bao!"

Ông Diệp nghe thấy vậy thì im lặng hồi lâu, nhất thời cũng không biết phải phản ứng thế nào. Vẫn là Anh Hạo Đông, tháng Ba năm ngoái hắn lỡ tay đẩy con gái ông rơi từ tầng mười tám xuống chết thảm, tháng Ba năm nay hắn lại không màng đến thân mình, cứu sống vợ ông dưới bánh xe tử thần. Thù cũng có mà ơn cũng có, phải làm thế nào mới thỏa đáng đây?

Ông cảm thấy thực sự khó xử. Nếu được lựa chọn, bà Diệp chỉ hận nỗi chiếc xe đó không đâm bà chết quách đi cho xong, bà không muốn nhận ân huệ của kẻ thù chút nào. Nhưng ông Diệp vừa nghe thấy vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi. "Em nói linh tinh gì vậy? Nếu em bị xe đâm… có mệnh hệ gì, một mình anh sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Sự việc ngày hôm nay… anh vẫn muốn nhận ân tình này của Anh Hạo Đông."

Tay bà Diệp bị gãy, Lam Tố Hinh phải tự thân vào bếp. Cô vừa nấu canh trứng rong biển vừa vểnh tai nghe cuộc nói chuyện của ông bà Diệp ở ngoài phòng khách. Khi nghe thấy ông Diệp nói vậy, trên khóe môi cô khẽ nở nụ cười.

Hôm sau đến trường, Lam Tố Hinh tìm gặp Anh Hạo Đông, nói cho anh biết: "Chú em rất cảm ơn anh vì đã kịp thời cứu dì, em nghĩ sau này họ sẽ không còn ý thù địch gay gắt với anh nữa."

Anh Hạo Đông lại chẳng vui mừng chút nào, anh đáp lời, giọng buồn buồn: "Thật không?"

Lam Tố Hinh nhạy cảm hỏi: "Anh sao thế?"

Anh Hạo Đông dõi mắt về phía chân trời xa xa, hồi lâu sau mới khẽ nói: "Còn mười ngày nữa là tròn một năm ngày xảy ra chuyện giữa anh và U Đàm."

Anh nhớ rõ như vậy, chứng tỏ trong lòng anh vẫn luôn nghĩ đến nó. Lam Tố Hinh dịu giọng khuyên nhủ: "Việc đã qua thì để nó qua đi."

"Nhưng anh không thể quên được, điểm mấu chốt, anh lại không thể nào nhớ ra." Anh Hạo Đông không kìm được, thổ lộ với cô. "Em biết không? Anh luôn cảm thấy có một việc gì đó rất quan trọng mà anh đã quên mất."

Việc rất quan trọng ư? Là chuyện gì? Lam Tố Hinh nghi hoặc nhìn anh chăm chú, đợi anh nói tiếp. Anh nhíu mày, vẻ mặt hết sức đau khổ, cuối cùng ôm lấy trán, nghẹn ngào nói: "Anh không nhớ được, suy nghĩ rất nhiều cũng không thể nghĩ ra được. Chỉ là anh luôn cảm thấy có lỗi với U Đàm, vô cùng có lỗi, hôm đó, anh nhất định đã làm những chuyện khiến cô ấy bị tổn thương, nếu không cô ấy sẽ không đâm anh đau như vậy. Cô ấy vẫn luôn đối xử với anh rất đỗi dịu dàng và trìu mến. Sau khi anh nói muốn chia tay cô ấy, hết lần này đến lần khác lạnh lùng đuổi cô ấy đi, cô ấy chưa từng nói một câu oán thán với anh."

Lam Tố Hinh nghe thấy vậy thì cảm thấy rất ngạc nhiên, Anh Hạo Đông mà cô quen, từ trước đến nay chưa từng lạnh lùng, nghiêm giọng với cô. Cô cũng không nghĩ anh lại có thể trưng bộ mặt lạnh nhạt như thế để đối xử với Diệp U Đàm. Xem ra, anh của trước đây...

Dường như thấu hiểu cô đang suy nghĩ điều gì, Anh Hạo Đông ngước mắt, chăm chú nhìn cô, nói rõ từng từ: "Tố Hinh, trước đây anh là người rất xấu."

Câu nói không chút giấu giếm và che đậy của anh khiến Lam Tố Hinh nhất thời không thể nghĩ được gì. Những việc trước đây thì liên quan gì đến cô? Người cô quen là Anh Hạo Đông của bây giờ. Cô chân thành nói: "Hạo Đông, trước đây là trước đây. Anh, người mà em quen bây giờ, không hề xấu chút nào."

5.

Sau khi Anh Hạo Đông xả thân cứu bà Diệp, ông bà Diệp không thể đối xử với anh như trước đây, hễ nhắc đến là nghiến răng nghiến lợi chửi mắng nữa. Cùng là một người, vừa có thù vừa có ơn, việc này đã khiến họ cảm thấy vô cùng khó xử khi phải đối mặt với anh sau này.

Chắc vì điều khó xử này nên lần trước, ông Diệp yêu cầu Lam Tố Hinh không được qua lại với Anh Hạo Đông, còn bảo cô suy nghĩ kĩ rồi mấy ngày nữa trả lời ông, nhưng đã hơn một tuần trôi qua, vẫn không thể coi anh là kẻ thù được nữa, huống chi là cô.

Sau khi Quảng Viễn biết được việc này, anh im lặng rất lâu rồi thật lòng nói: "Nếu anh ta muốn chuộc tội thì qua sự việc vừa rồi, anh ta đã thành công rồi đấy."

"Thực ra, Anh Hạo Đông vẫn luôn cảm thấy áy náy với cái chết của chị U Đàm, tuy chị U Đàm đã đâm anh ấy trước nhưng anh ấy chưa từng hận chị ấy về điều này, trái lại chỉ luôn trăn trở về việc mình đã lỡ tay đẩy chị ấy ngã xuống lầu. Bản tính của anh ấy thực sự rất lương thiện nhưng mọi người đều không chịu nhận điểm này, luôn coi anh ấy là kẻ xấu xa, gian ác."

Quảng Viễn thở dài, mặc nhận lời nói của Lam Tố Hinh.

Trưa nay, vẫn như thường lệ, Lam Tố Hinh đến lấy quýt múi đóng hộp trong tủ đựng đồ của Anh Hạo Đông, tính đến ngày hôm nay thì chỉ còn bốn lọ. Cô bỗng cảm thấy không nỡ chút nào, lấy hết rồi thì cô sẽ không còn được đến đây nữa. Nhưng sau khi mở cánh cửa tủ, cô sững sờ. Trong tủ chất chồng quýt múi đóng hộp, mười chiếc kẹo hoa quả mấy hôm trước cô để lại cũng không thấy đâu nữa.

Sững sờ hồi lâu, khóe miệng Lam Tố Hinh bất giác nhếch lên, nụ cười như gợn sóng lăn tăn, dần lan ra hai gò má và đôi mắt sáng lấp lánh của cô.

Anh Hạo Đông kể lại một số chuyện giữa anh và Diệp U Đàm trước đây cho Lam Tố Hinh nghe. Chuyện giữa họ không nhiều, trong quãng thời gian hơn ba tháng qua lại ngắn ngủi của anh và cô ấy, ngoài tháng đầu tiên anh có cảm giác mới mẻ ra thì thời gian còn lại, anh đều lẩn tránh, không muốn tiếp xúc nhiều với cô ấy. Tuy rất nhiều lần cô ấy đã chủ động tìm đến anh, nhưng anh luôn tỏ ra thờ ơ với cô ấy.

Khoảng thời gian tươi đẹp của họ rất ngắn ngủi, cũng chẳng có gì ngoài việc anh đưa cô đến chỗ này, chỗ kia chơi, như đi rạp hát, vũ hội, rạp chiếu phim và các điểm vui chơi giải trí khác. Chỉ trong khoảng thời gian ngắ như vậy nhưng cô ấy đã nhanh chóng bắt kịp mọi sở thích của anh. Anh thích uống rượu Ginger Brandy; ăn cơm xong bắt buộc phải uống một cốc cà phê Blue Moutain đặc; thích ăn các loại hoa quả khô sấy giòn như hạt dẻ, hạnh nhân, hồ đào... đặc biệt là hồ đào. Cô ấy thường mua hồ đào, dùng búa đập vỡ vỏ, tách nhân hồ đào cho anh ăn. Anh vui vẻ nhận lấy, ngậm hạt hồ đào giữa hai bờ môi, ra hiệu cho cô cùng ăn. Cô đỏ mặt đáp ứng yêu cầu của anh, kể từ đó, họ thường bón cho nhau ăn nhân hồ đào như thế, đến tận lúc anh không muốn qua lại với cô nữa...

Lam Tố Hinh nghe đến chi tiết nhỏ này thì ngẩn ra, bất giác nhớ lại trước đây, khi cô đóng giả làm Diệp U Đàm, Anh Hạo Đông cũng từng bóc vỏ hồ đào cho cô ăn. Cô cứ nghĩ rằng điều đó thể hiện cho tình yêu sâu sắc của anh đối với Diệp U Đàm nhưng hóa ra, sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Sau khi cô ấy chết, trong tiềm ý thức của anh vẫn còn lưu giữ tất cả những điều tốt đẹp mà cô ấy dành cho anh trước kia. Trong cảm giác tội lỗi, anh đã làm mọi việc tương tự để báo đáp tình yêu cô ấy đã dành cho anh.

Chậu hoa quỳnh khổng tước đó cũng vậy. Lúc đầu, khi Anh Hạo Đông quen Diệp U Đàm, biết được tên cô có nghĩa là đóa hoa quỳnh, anh từng cười, nói với cô chuyện mẹ anh trồng một cây hoa quỳnh rất đẹp. Khi đó, cô tỏ ra rất vui, những lúc gặp nhau còn khéo léo nhắc đến chuyện cô muốn tới nhà anh ngắm hoa quỳnh khổng tước, nhưng anh đương nhiên không có ý định đưa cô về nên lần nào cũng ậm ờ cho qua. Thế mà sau này, vì một Diệp U Đàm giả mạo, anh lại đặt mua hẳn một chậu hoa quỳnh khổng tước mới về để bù đắp cho nguyện vọng xưa của "cô".

Lam Tố Hinh nghe những lời anh kể cũng có thể dễ dàng nhận ra Anh Hạo Đông trước nay chưa từng yêu Diệp U Đàm. Cô ấy mang thai đứa con của anh, nhưng anh lại muốn dứt bỏ sợi dây kết nối ấy, hết lần này đến lần khác lạnh lùng, vô cảm đuổi cô đi. Anh đã thú nhận điều này chứng tỏ anh không hề muốn biện hộ cho bản thân mình. Bởi sự thẳng thắn của anh nên Lam Tố Hinh cũng không muốn buông lời trách cứ, chỉ hỏi anh những vướng mắc trong lòng mình: "Hạo Đông, anh có biết sai lầm lớn nhất của anh trong chuyện này là gì không? Chính là anh đã không yêu chị U Đàm thì không nên... quan hệ quá thân mật với chị ấy. Nếu anh biết điểm dừng thì khi anh nói chia tay, hai người đã không bị tổn thương nặng nề đến thế."

Anh Hạo Đông hơi sững sờ, muốn biện minh cho mình nhưng cuối cùng lại lựa chọn im lặng. Người đã mất, hà tất phải nhắc tới những sai lầm của cô ấy nữa. Cắn chặt môi, cảm giác bi thương, đau đớn và bất lực trong mắt anh sâu thẳm như đại dương. Lam Tố Hinh vừa nhìn thấy vậy, bất giác hoảng hốt. Ngập ngừng hồi lâu, cô khẽ hỏi: "Có phải... có hiểu lầm gì mà anh chưa nói ra không?"

Anh Hạo Đông chấn động, kinh ngạc nhìn Lam Tố Hinh, anh không ngờ cô lại nhạy cảm đến thế!

Biểu cảm của anh khiến Lam Tố Hinh xác định được suy nghĩ mơ hồ của mình là đúng. Xem ra, trong sự việc này có ẩn tình khác.

Đột nhiên cô nhớ lại ban đầu, khi Anh phu nhân bảo cô đóng giả làm Diệp U Đàm để chăm sóc anh, bà từng yêu cầu cô không được cự tuyệt bất cứ hành động thân mật nào của anh. Hóa ra trước đó, Anh phu nhân cũng không hề quen biết Diệp U Đàm, sau khi mọi chuyện xảy ra, bà mới biết Anh Hạo Đông từng qua lại với cô gái này. Bà hoàn toàn không biết gì về mọi chuyện trước đây giữa họ, có thể trong lúc khám nghiệm tử thi, người ta phát hiện ra Diệp U Đàm mang thai con của Anh Hạo Đông nên bà mới nghĩ họ đã từng có quan hệ thân mật. Vậy nên bà không ngần ngại khi đưa ra yêu cầu đó đối với cô. Nhưng thực tế, những lúc phải chăm sóc Anh Hạo Đông, ngoài ôm và hôn, anh không có thêm bất cứ cử chỉ thân mật nào nữa.

Trong mắt Lam Tố Hinh hiện lên sự nghi hoặc sâu sắc, cô nhìn xoáy vào Anh Hạo Đông, đợi anh tiếp tục lên tiếng. Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng lắc đầu, nói: "Không có hiểu lầm gì hết, là do anh không tốt."

Trực giác mách bảo Lam Tố Hinh, Anh Hạo Đông vẫn chưa dám đối mặt với sự thật. Đó có lẽ là một sự thật không mấy tốt đẹp đối với Diệp U Đàm nên anh muốn giữ kín cho cô ấy, còn mình sẵn sàng gánh vác mọi trách nhiệm, cho dù bị người ta trách lầm và đổ tội.

Cuối cùng, cũng đến ngày Mười bảy tháng Ba.

Thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời như dát vàng lên cảnh vật, nhưng vẻ mặt ông bà Diệp lại ủ dột như trời sắp đổ mưa. Lam Tố Hinh xin nghỉ học nửa ngày, Quảng Viễn cũng đến, cùng Diệp gia đi tảo mộ cho Diệp U Đàm. Bà Diệp vẫn đeo cánh tay bó bột trước ngực, họ khuyên bà nên ở nhà tĩnh dưỡng nhưng bà vẫn nằng nặc đòi đi.

Họ đến từ rất sớm nhưng đã thấy trước mộ phủ kín một vòng hoa hồng trắng, rõ ràng Anh Hạo Đông đã đến sớm hơn.

Lần này, ông bà Diệp không vứt hoa của anh đi nữa, sau khi hai người trầm mặc hồi lâu, dựa vào không nhìn thấy vòng hoa đó, họ đặt những nhành hoa cúc trắng xung quanh ngôi mộ. Quảng Viễn cũng lẳng lặng bày nến thơm, hoa quả rồi đốt những đồng tiền giấy.

Dưới ánh lửa lập lòe, tiền giấy dần hóa thành tro đen. Một cơn gió thổi qua, những mảnh tro bay lên như vô số những con bướm đen giật mình vỗ cánh.

Bà Diệp đột nhiên rơi nước mắt. "U Đàm, U Đàm..."

Từ khu mộ quay về, bà Diệp liền nằm xuống giường. Bà vô cùng buồn bã, chẳng buồn ăn cơm trưa, ông Diệp cũng không nuốt trôi, ở lì trong phòng cùng bà.

Chỉ còn Lam Tố Hinh và Quảng Viễn ngồi bên bàn ăn, hai người cũng không thấy ngon miệng, sau khi ăn qua loa một ít đồ, cô đột nhiên nhớ ra. "Đúng rồi, vừa rồi em thấy trong túi anh còn hai tập tiền giấy, sao anh không đốt hết chỗ khu mộ?"

Quảng Viễn ngập ngừng giây lát rồi nói: "Chỗ đó anh để lại tối nay định đến dưới toàn cao ốc Tử Kinh đốt."

Lam Tố Hinh sững sờ. "Còn phải đến đó đốt nữa sao?"

"Đúng vậy, vì cái chết của U Đàm không bình thường chút nào nên trong ngày giỗ, tốt nhất cũng nên đến nơi xảy ra chuyện, thắp hương, đốt chút tiền giấy cho cô ấy."

Lam Tố Hinh không biết nghi thức này, đến ngày giỗ của mẹ, có lẽ cô cũng sẽ đến địa điểm xảy ra tai nạn để cúng lễ cho bà.

"Vậy tối nay em sẽ đi cùng anh. Dì thế này thì không thể đi được rồi, chú cũng phải ở nhà với dì."

Quảng Viễn không từhối: "Được!"

Buổi chiều đến trường, Lam Tố Hinh tìm gặp Anh Hạo Đông, nhưng bạn cùng lớp nói anh xin nghỉ cả ngày, cô đã đoán được rằng hôm nay anh sẽ không đi học nhưng vẫn ôm chút hy vọng đến tìm anh. Không gặp được anh, không hiểu sao cô lại cảm thấy vô cùng căng thẳng và lo lắng. Không hiểu sao cô luôn có cảm giác hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó.