Chương 3: Đại gia, ta là chạy đường (3)

Số từ: 1725

Dịch: Lạc Đinh Đang
Nguồn: bachngocsach.com

Ra khỏi nhà Tiền Thiển mới phát hiện cô còn rất ngây thơ. Thế này sao gọi là vài câu đàm tiếu được. Ánh mắt người trong thôn nhìn Trương Ngũ Nương giống như dịch bệnh, mấy bà thím nàng dâu không hề cố kỵ mà mắng thẳng mặt Tiền Thiển, gì mà sa cơ thất thế, rồi đồ sao chổi mới khó nghe cỡ nào. Trên đường, mấy đứa bé gây rối đều ném đá vào lưng Tiền Thiển, quả thực chính là bộ dáng chuột chạy qua đường.

Đây cũng chưa tính là chuyện nghiêm trọng nhất. Nam nhân ven đường nhìn Trương Ngũ Nương như chó thấy bánh bao thịt, mấy tên vô lại miệng không sạch sẽ buông lời trêu chọc. Tiền Thiển nghĩ, cứ như vậy thì Trương Ngũ Nương không không thắt cổ cũng xảy ra việc lớn. Trương thị và nàng ấy, hai người cô nhi quả mẫu không có bất cứ năng lực tự vệ nào. Trước kia vì Trương Ngũ Nương chưa bị lui hôn, người trong thôn ít nhiều cũng cố kỵ quan hệ thông gia với Tôn gia.

Mà bây giờ, một nhà Trương thị, mẫu thân thì tuổi trẻ góa chồng, cộng thêm tiểu cô nương Trương Ngũ Nương chưa kịp lấy chồng, quả thực là bánh bao thịt. Sớm hay muộn đám lưu manh cũng nhanh chóng tìm tới cửa.

Tiền Thiển lượn nhanh ở ngoài một vòng rồi chạy về nhà. Là một người trưởng thành trong xã hội hiện đại, cô chưa từng gặp qua tình cảnh người người hô đánh này.

"Đó là cô kém hiểu biết!" 7788 không có lòng thông cảm một chút nào.

Sau khi về nhà, vẻ mặt Tiền Thiển nghiêm túc, trầm mặc không nói. Trương thị thấy bộ dạng này của cô, cũng chỉ thở dài một tiếng, im lặng không nói. Hài cốt trượng phu chưa lạnh, con gái vô tội bị từ hôn, Trương thị không nhịn được bắt đầu nghi ngờ có phải bà thực sự có mệnh khắc người thân hay không. Bà muốn đi theo trượng phu nhưng lại lo con gái tuổi nhỏ không người nâng đỡ, nếu không có bà không biết sẽ thế nào.

Trương thị dù sao cũng chỉ là một thôn phụ, mặc dù hàng năm đều lo toan việc nhà, tính tình tôi luyện có vài phần quyết đoán, song kiến thức bà có hạn, trong thời gian ngắn không biết làm sao cho phải.

Đợi khi Tiền Thiển phô bày tâm trạng đủ rồi, Trương thị đã tự trách đến bắt đầu rơi nước mắt.

"Mẹ." Tiền Thiển hít sâu một hơi, bắt đầu diễn kịch. "Mẹ, chúng ta dọn nhà đi, không thể ở lại trong thôn."

"Cái gì?" Trương thị nghe vậy có chút sững sờ.

"Đúng vậy. Con đã nghĩ kĩ rồi, chúng ta dọn nhà đi." Vẻ mặt Tiền Thiển kiên định.

Trương thị cười khổ: "Đứa nhỏ ngốc, có thể chuyển đi đâu được đây. Hai mẹ con mình dựa vào mấy phần ruộng sống qua ngày, không làm ruộng, không có thu hoạch, chẳng lẽ muốn chết đói sao? Nghe lời mẹ, chờ qua khoảng thời gian này, lời đàm tiếu sẽ hết, lúc đó mẹ sẽ cho con một mối hôn sự thật tốt, cho con gả ra ngoài nở mày nở mặt."

Nói đến đây, Trương thị lau nước mắt, ngữ khí kiên định nói với Tiền Thiển: "Yên tâm đi, có mẹ ở đây, mẹ sẽ chăm sóc con, nữ nhi ngoan không phải sợ."

Tiền Thiển: (⊙o⊙) Rất cảm động! Nhất định phải hiếu kính tốt người mẹ được hời này! Nhưng mẹ từ chối chuyển nhà đến kinh thành thì con trở thành tiểu nhị kiểu gì đây.

Sửa lại suy nghĩ một chút, Tiền Thiển bắt đầu cố gắng thuyết phục lần hai: "Mẹ, không phải con khờ khạo. Con nghĩ rồi, sau khi cha đi, nhà ta đã không có nam nhân bên ngoài. Cô nhi quả phụ, ai cũng có thể trèo lên đầu chúng ta. Dù có ruộng đồng nhưng mẹ vất vả một năm, thu vào tay không biết còn mấy phần."

"Nhà chúng ta không có sức lao động, vốn không làm hết việc đồng, thu hoạch không có bao nhiêu, sau khi nộp thuế hàng năm còn không đến vài hạt thóc. Hơn nữa khi cha còn sống, đám lão Lý ở đầu thôn phía đông rõ ràng đã muốn chiếm thu hoạch của nhà ta, giờ cha đã mất, họ sẽ càng làm tệ hơn."

"Lại nói, mẹ à, hôm nay con ra ngoài một chút, tình cảnh bên ngoài đã thấy rõ. Giữa ban ngày mà mấy tên lưu manh còn buông lời thô tục, nếu để thêm thời gian, bọn chúng sẽ tìm tới cửa, một thôn phụ như mẹ không chỉ phải bảo vệ mình mà còn phải bảo vệ con nữa."

Trương thị nghe Tiền Thiển nói, lập tức ngẩn người. Bà biết lời nữ nhi rất đúng, thậm chí có một số việc đã thành hiện thực. Trượng phu bà vừa qua đời, thu hoạch năm nay đã bị thôn trưởng ăn mất một phần. Nhưng đó là nể mặt thông gia của Trương gia người đông thế mạnh nên không làm quá. Giờ nữ nhi bị lui hôn, tầng chắn cuối cùng đã không còn, tình cảnh năm tới càng thêm gian nan.

Mà nữ nhi năm nay mười ba tuổi, sắp thành một đại cô nương. Kỳ thật trong lòng Trương thị vô cùng rõ ràng, hiện giờ muốn có thanh danh trong thôn, muốn cho Ngũ Nương một mối hôn sự tốt là việc si tâm vọng tưởng. Hơn nữa, ngộ nhỡ có lưu manh tìm đến cửa trêu chọc, hoặc là có ác bá trong thôn ép mua Ngũ Nương làm thiếp, nên làm gì bây giờ, bà thật sự có thể bảo vệ được con sao?

Trương thị im lặng, Tiền Thiển cũng để im cho bà suy nghĩ rõ ràng. Tiền Thiển cảm thấy người mẹ được hời Trương thị này rất yêu thương con gái, bà sẽ đưa ra quyết định chính xác! Với việc này Tiền Thiển có lòng tin mười phần!

Cảm thấy đã thuyết phục được mẫu thân, tâm tình bạn học Tiền Xuyến Tử vô cùng tốt. Cô chạy đến sau nhà bẻ một cành liễu, định dùng nó làm sạch răng sau cơm tối. Tuy rằng thứ này ở thời đại này rất bất tiện nhưng cô phải cố gắng giữ vệ sinh. Cô thôn nữ Tiền Thiển cố làm mình vui trong khổ cực.

Quả nhiên, Trương thị ngây ngốc suốt đêm, ngay cả cơm tối cũng không ăn được bao nhiêu. Sáng hôm sau giúp Tiền Thiển rửa mặt xong thì kéo cô ngồi vào bàn, ý muốn nói chuyện lâu dài.

"Ngũ Nương..." Trương thị dường như có chút do dự. "Những điều con nói hôm qua, mẹ đã suy nghĩ một đêm. Mẹ cảm thấy con nói rất có lý."

Tiền Thiển nghe vậy hai mắt sáng lên. Ngao! Cuối cùng mẹ già cũng muốn vào thành, thật kích động!

Trương thị sờ đầu Tiền Thiển, thở dài: "Nhưng nếu dựa vào cậu con sống qua ngày, chỉ sợ về sau con phải chịu khổ, mợ con..."

Cái gì? Bà đây phải vào thành! Vào thành! Ai nói muốn đến nhà cậu ở sâu trong núi lớn? Cậu cũng rất khó nuôi sống mình đó! Vẻ mặt Tiền Thiển đầy vạch đen.

"Mẹ, mẹ nghe con nói, con không tới nhà cậu được." Tiền Thiển cất lời khuyên nhủ: "Nhà cậu vốn đã khó khăn, thêm hai miệng ăn chúng ta thì cả gia đình thật sự phải chờ chết."

"Điều con nói mẹ biết. Thế nhưng hiện giờ chúng ta cũng không có thân thích nào nương nhờ được." Sắc mặt Trương thị có chút khó xử.

"Cha từng nói, nhà ta cách kinh thành không xa lắm, khoảng hơn một trăm dặm, đi ba, bốn ngày đường là đến. Chúng ta tới kinh thành đi." Vẻ mặt Tiền Thiển nghiêm túc.

Trương thị nghe vậy, cười: "Đứa nhỏ ngốc này, chúng ta ở kinh thành không thân không quen, sống thế nào được. Chẳng lẽ muốn mẹ ăn xin nuôi con sao? Không được! Vẫn là nghe mẹ đi, dựa vào cậu con sống qua ngày. Mẹ sẽ cố gắng làm việc, cuộc sống coi như ổn."

"Cha từng nói với con, sớm muộn sẽ mang con dọn vào kinh sống. Cha nói, chỉ cần chịu làm, vào trong thành luôn có thể tìm việc. Chỉ cần chịu làm thì không ai chết đói." Trong nháy mắt Tiền Thiển mở ra hình thức lừa đảo. Dù sao vị phụ thân hời kia đã chết, nói rồi hay chưa Trương thị cũng không biết.

"Con nghĩ rồi, mẹ may vá không tồi, mặc dù thêu hoa không so được với những người giàu có nhưng muốn có một công việc may vá cũng có thể. Mà cha từng nói, trong kinh không giống nơi này, cô nương trong nhà cũng có thể ra ngoài, con cũng có thể tìm một việc để nuôi sống. Thực sự không được, con có thể làm nha hoàn."

"Con... Vậy sao được." Trương thị nghe vậy kinh hãi: "Dù mẹ vất vả cũng không bán con đi hầu hạ người ta."

"Nhưng mẹ à, sao có thể dựa vào nhà cậu được. Nhà cậu đã khó khăn, chẳng lẽ con lại liên lụy cả nhà cậu sao? Lại nói, mợ vẫn luôn mang bệnh, giờ chúng ta có tiếng là khắc thân, chỉ sợ cũng khó mở miệng nhờ vả. Vào kinh, coi như ăn xin thì vẫn có miếng ăn, đâu bị chết đói? Miễn còn sống là có cách." Tiền Thiển giả bộ thở dài.

"Con... Ai! Con nghĩ kỹ chưa?" Trương thị lo lắng nhìn Tiền Thiển: "Thôi, con đã lớn rồi! Hai phía đều là đường cùng, đã như vậy mẹ sẽ nghe lời con, ít nhất hai mẹ con cùng chung một chỗ, chết cũng chết cùng một chỗ."

Tiền Thiển nghe vậy thở phào một hơi lớn! Ai nha, cuối cùng cũng sắp đến gần Trạng Nguyên Lâu.

Mời các bạn tham gia thảo luận tại đây ^.^ [Thảo Luận] Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn