Chương 53: Ôm cho đỡ nhớ đã (2)

Số từ: 1198

Nguồn : fb/lanruanhim
Sưu Tầm: Sơn Lão Ma

Có ai đó đang nằm phía sau tủ đồ, nghe thấy người thương sụt sịt đành phải đi ra ôm lấy người ta từ phía sau. Cảm nhận được hơi ấm của anh, Miên hơi sốc, cô mếu máo hỏi:

- Anh à? Sao… sao anh… ở đây?

- Vì anh mệt.

Giận nhau với hai đứa em khiến Niệm mệt mỏi hết sức. Cậu chủ động tìm một nơi nào mà không ai thấy mình để ngủ một giấc cho quên đi sầu đời. Nơi đó chính là phòng thay đồ của Miên, mùi từ váy áo của em đem lại cho Niệm một cảm giác vô cùng thoải mái, như là đang có em bên mình vậy.

- Anh hết giận em rồi à?

Có người hỏi, có người lạnh lùng bảo:

- Chưa hết!

Sao mà cái người này giận dai thế nhờ? Buồn hết cả người, Miên thắc mắc:

- Vậy sao anh lại ôm em?

Niệm thở dài, bất đắc dĩ đáp:

- Ôm cho đỡ nhớ đã, giận dỗi tính sau.

Thực ra Niệm đã nguôi ngoai từ lúc nghe lỏm được em nói chuyện với chị Ly sẽ câu dẫn Niệm rồi. Giọng em khi ấy dễ thương gì đâu, thì ra em vẫn còn quan tâm tới Niệm rất nhiều, lúc Niệm mới về chắc em bận quán xuyến chuyện bếp núc nên chưa có thời gian ôm Niệm. Bây giờ rảnh rỗi hơn rồi em sán Niệm ghê lắm, em quay người lại để đối mặt với Niệm, ôm Niệm thật chặt rồi thỏ thẻ nịnh nọt:

- Thui mừ! Tha thứ cho người ta đi mừ! Người ta biết lỗi rồi ý, ăn năn hối hận lắm luôn!

Dứt lời, em kiễng chân, tình cảm đặt một nụ hôn nồng thắm lên môi Niệm. Trái tim bị em giày vò sắp nhũn ra rồi, nhưng ngoài mặt Niệm vẫn tỏ ra cứng rắn:

- Đừng hòng giở trò xấu, anh không hết giận đâu.

- Thật á? Anh lạnh lùng vậy cơ á?

Giọng Miên hơi cợt nhả, cô nghịch ngợm cắn lấy môi anh, gian xảo cầm tay anh luồn qua vạt áo, đặt nó tới vị trí mềm mại nhất của mình. Để ý thấy vành tai anh đỏ rực, Miên chưa kịp mừng thầm vì mình vừa giành được ưu thế thì đã bị anh giày vò ngược trở lại. Bị bàn tay xấu xa kia xoa nắn, nơi tròn trịa của cô ửng đỏ, có chút nhức nhối, nhưng xen vào đó là những xúc cảm cực kỳ mãnh liệt. Anh ép cô vào tường, điên cuồng hôn môi cô. Cái kiểu nhấm nhá cuồng bạo như muốn trút giận khiến Miên hơi đau, nhưng cô vẫn mặc kệ để anh giải toả bực bội trong lòng. Nếu có đứa con gái nào cắn trộm má anh thì cô cũng sẽ điên thế thôi, hiểu được sự ức chế của anh nên Miên im lặng chịu phạt. Thay vì trả đũa vào đôi gò má hồng nhuận của cô, anh lựa chọn cắn thật mạnh lên bờ vai thon thả. Miên cố gắng nhẫn nhịn chẳng dám kêu đau, hai tay cô bám víu vào vai anh để không bị khuỵ xuống. Niệm thấy Miên run rẩy liền thổi nhẹ vào vết cắn, sau đó dùng môi mình hôn miết lên phần da thịt xung quanh xương quai xanh của em. Thấy anh dịu dàng trở lại, đoán anh hết ghét mình rồi nên Miên phấn khởi lắm. Cô đang định thơm má anh thì anh Quang ở bên ngoài gọi ầm ĩ:

- Miên! Em có ở trong phòng không thế?

- Có… cơ mà em… đang thay đồ.

Lại được chứng kiến Miên nói xạo, khoé môi Niệm chợt cong lên, em trai cậu dặn dò:

- Thay đồ xong thì xuống bar quẩy với bọn anh nhé! Tụi bạn anh tới hết rồi! Em nhất định phải có mặt đấy!

- Dạ! Anh Quang ơi cửa phòng thay đồ của em bị chốt khoá rồi, anh mở chốt giúp em với!

Quang vội vã tới mở chốt cho Miên, tưởng em đang thay đồ thật nên cậu không đẩy cửa mà xuống dưới luôn. Anh Quang vừa đi xong anh Niệm lại tiếp tục quấn lấy cô, cố tình cởi khuy áo xinh rồi ghé tai cô thủ thỉ:

- Để anh giúp bé thay đồ nhé!

Miên xấu hổ véo má anh Niệm, cái người đểu cáng này đã kịp hôn lên chiếc nụ nhỏ trước khi cô cài lại khuy áo. Miên ngượng ngùng lườm anh rồi nhanh tay chỉnh lại tóc tai để xuống quầy bar dưới tầng hầm. Ly thấy em thì hơi sốc, nhưng cô vẫn giả bộ sốt sắng hỏi:

- Em làm cái quái gì trên đó mà lâu thế?

- Ơ? Chị chốt cửa phòng thay đồ mà!

Bị em vạch mặt, Ly giả bộ sửng sốt:

- Uầy! Thế á? Chắc chị tiện tay chốt xong chị quên xừ nó mất! Thế ai mở cửa cho em vậy?

- Anh Quang mở cửa cho tụi em.

- Tụi em? Sao lại tụi em?

- Em với anh Niệm. Không ngờ anh Niệm lại trốn trong phòng thay đồ của em chị ạ, anh bị em mê hoặc quên cả giận hờn luôn rồi. Em vui dễ sợ, chị đúng là phúc tinh của em, ui trụi ui em cưng chị chớt mất! Tặng cho chị yêu vài cái thơm nha! Chụt! Chụt! Chụt!

Thái độ phởn phơ của Miên hại Ly ức nghẹn, cô khinh bỉ nhìn em một lượt, nửa đùa nửa thật nhận xét:

- Khiếp em mặc cái áo gì mà ngắn cũn cỡn hở cả eo, nom như gái bán hoa ý!

Niệm cũng vừa xuống bar, cậu xuống sau Miên vì còn bận dặn người giúp việc thay lại cửa cho Miên, cửa mới sẽ chỉ chốt được từ bên trong chứ không thể cài chốt từ bên ngoài, phòng trường hợp có người quên mà nhốt em thêm một lần nữa. Trông thấy Niệm, Miên vui vẻ vẫy tay gọi:

- Anh Niệm! Em nè! Chị Ly kêu em giống gái bán hoa!

- Chị trêu chút xíu thôi mà sao em lại mách lẻo với Niệm như thế? Nhỡ Niệm hiểu nhầm chị xét nét em thì sao? Nếu như vậy chị sẽ buồn lắm!

- Ôi dào, chị cứ lo vớ lo vẩn, anh Niệm chả để ý đâu.

Miên sà vào lòng anh, tí tởn trêu chọc:

- Em là gái bán hoa đấy nha! Anh mua hem ạ?

- Anh mua. Bán cho anh mấy bông nào!

Niệm cũng cợt nhả lại, Miên tủm tỉm ghẹo:

- Có mỗi một bông thui anh. Lại còn hơi đắt ý, anh có đủ tiền mua hem?

Niệm xỏ tay vào túi quần mới phát hiện ra mình để quên ví trên phòng, cậu đành bẹo má em, nũng nịu mặc cả:

- Người anh giờ không xu dính túi, chỉ có mỗi tấm thân trinh trắng này để trả em thôi, em bán không?