Chương 20: Xuân lan Thu cúc

Số từ: 2043

Nguồn: bachngocsach.com

Lâm thị không ngờ lão già này đê tiện đến vậy, đứng khép vào góc, Lăng Hùng càng nổi máu nóng dồn dập nói :

- Lâm muội, ta cũng chả muốn dài dòng nữa, nàng bây giờ là người Lăng phủ, nghe ta an bài đi. Nàng cứ yên tâm, ta sẽ đối xử tốt với nàng.

- Lão gia ... thỉnh tự trọng, nếu không ...

- Haha, nếu không thì làm sao? - Lăng Hùng cười to.

Lâm Nghi Anh muốn chọn đường hẹp lách ra ngoài, nhưng còn chưa kịp ra cửa thì đã bị Lăng Hùng chụp tay kéo lại.

- Nói cho nàng biết, tối nay ta đã cho hạ nhân đi hết, nàng có kêu trời cũng vô ...

"Xoảng" Có vật bay từ ngoài vào.

Lăng Hùng nói chưa hết câu thì thì ăn nguyên một cái chậu hoa vào mặt.

Số là Lăng Phong trong lúc vội, loay hoay tìm đại cái chậu hoa nhỏ ở bên ngoài ném luôn vào.

- Phong con.

Lâm Nghi Anh nhìn thấy cứu tinh, nhanh chóng vùng khỏi Lăng Hùng chạy ra ngoài đứng.

- Ngươi ...

Lăng Hùng đang định quay ra chửi thì thấy kẻ phá đám là Lăng Phong. Nếu là đứa khác lão đã chửi rồi, nhưng thằng này lại là con trai của Lâm Nghi Anh, có quyền ý quyền.

Lăng Phong mắt trợn ngược, tay cầm một khúc gậy lượm được. Hắn không thèm nói gì, có gì để nói đâu, hắn chỉ muốn đập cho con dê già này một trận. Già rồi còn hư, dám ý đồ với cả mẹ hắn.

- Ài, Phong à. Ta nói cho ngươi nghe, mẹ con ngươi bây giờ bơ vơ cần người bảo vệ, ngươi thấy ta chả lẽ không được sao, ta sẽ chăm sóc nàng tốt, ngươi cũng sẽ có phần ...

- Câm mồm.

Lăng Phong không nghe nổi. Hắn không muốn dài dòng, ngay lập tức phi ra trước tay côn đập mạnh xuống.

"Vụt"

"A..."

Tiếng la là của Lâm thị. Lăng Hùng đánh hụt.

"Lão già này nhanh phết."

- Hừ, rượu mời không uống thích rượu phạt? Cho ngươi con đường tốt không chịu đi chỉ muốn đi ngõ cụt sao?

Lăng Hùng tránh được sang một bên hậm hực chửi nói. Lão ta tuy đã 50 nhưng cũng không phải đèn cạn dầu. Lăng Phong mắt vẫn liếc nhìn Lăng Hùng đang đứng, nói nhỏ ra sau :

- Nương, mau chạy ra chỗ Mặc lão.

- Còn con ...

- Nhanh.

Lăng Phong như ra lệnh, hắn không có thời gian suy tính gì thêm, trước mắt cứ để Lâm thị thoát đi cái đã.

Lăng Hùng xắn một tay lên, tối nay đang nóng tự nhiên bị dội một gáo nước lạnh, của quý suýt nữa hỏng, bực tức không nói cũng biết.

- Không có phụ thân dạy dỗ, để ta thay cha ngươi trị ngươi.

"Vụt, vụt"

Lăng Phong vụt côn không ngừng, nhưng lại không gây được thương tích gì đáng kể cho lão Hùng. Hắn đến lúc này chỉ hy vọng vào khí lực tuổi trẻ dai hơn lão gìa kia, kiểu gì lão ta cũng mệt trước hắn.

Tuy nhiên. Cái cây gậy của Lăng Phong chỉ là một khúc gỗ mục thôi, vừa vụt thêm một cái đã gãy đôi ra. Lăng Phong liền rơi vào hạ phong, thành ra hắn đang cầm đoản côn. Nếu vào tay cao thủ thì dĩ nhiên không sao, nhưng Lăng Phong hắn một chút võ kỹ đều không có, gậy dài thì còn đánh đại được, nếu ngắn thế này, chẳng thà vứt luôn dùng tay không còn hơn. Lại nói, Lăng Phong không nghĩ ra lão Hùng này thế mà khó chơi vậy.

Lăng Hùng mới lên làm gia chủ, lại bị một thằng người làm cứng đầu cản trở, tức đỏ mặt lên, gằn giọng :

- Hừ, tối nay ta giết luôn ngươi, đỡ phiền phức.

- Thử xem. - Lăng Phong cố nói cứng.

"Soạt"

"Chủy thủ?" Lăng Phong chột dạ, không ngờ Lăng Hùng rút từ hông ra một cây chủy thủ, lão già này xem ra luôn mang thứ này phòng thân.

Lăng Phong bắt đầu có ý muốn rút lui, hắn võ công quá tệ, không thể liều làm anh hùng gì được, người ta có muốn liều cũng phải có bản lĩnh để liều.

"Xoạc"

Lăng Hùng ra tay rất nhanh, áo trước ngực Lăng Phong rách một đường, cũng may hắn còn đủ nhanh nhẹn né được theo phản xạ. Lại tiếp vài đường đao, Lăng Hùng đã ép Lăng Phong ra ngoài sân.

Lăng Phong chật vật tránh né, tiến thoái lưỡng nan, lúc này hắn khá loạn, không nghĩ ra cách giải quyết lưỡng toàn kỳ mỹ nào. Hắn muốn chạy cũng không dễ, chỉ cần Lăng Hùng hô lên thì tám phần hắn cũng sẽ bị hạ nhân vây lại đánh chết. Lăng Hùng là gia chủ, đánh chết người ở như Lăng Phong chỉ sợ không ai truy cứu, xã hội này là vậy, có lẽ lúc này lão ta chưa kêu vì không muốn nhiều người biết chuyện tối nay lão đi ăn vụng.

- Công tử, lui ra sau.

Bỗng nhiên, có một giọng già nua vang lên sau lưng.

"Phù. Mặc lão." Lăng Phong thở phào nhẹ nhõm, lão Mặc tới, vậy thì đã có thể an tâm.

Mặc lão nhìn Lăng Phong, thấy hắn không sao, hỏi :

- Muốn giết hắn?

- Giết, nếu không chúng ta không sống yên ổn. - Lăng Phong hậm hực nói.

Hắn dự định dù chuyện này ra sao cũng sẽ bỏ đi, quay về kinh thành lại làm thuê như trước, cũng không chết được.

- Được.

Mặc lão đáp gọn, sau đó phi người tới trước. Lăng Phong còn chưa kịp nhìn kỹ đã thấy nhoáng một cái. Lăng Hùng không kịp kêu ca gì, cứ thế ngã lăn ra, ánh mắt trợn ra còn không hiểu mình chết thế nào.

- Cần lão xử lý không? - Mặc lão lại hỏi.

- Nếu ... vậy thì tốt.

Lăng Phong vẫn còn chưa lấy lại tinh thần sau màn xử lý quá gọn lẹ của Mặc lão. Hắn lúc tức giận vì dính đòn mà nói, chẳng ngờ lão bá này nhoáy một cái hoàn thành nhiệm vụ như vậy. Mặc lão quay lại chỉ tay ra sau lưng Lăng Phong nói :

- Lão gặp người kia ở ngoài.

"Là phụ nhân lúc trước." Lăng Phong nghĩ thầm.

Bà ta giờ đang ngồi dựa vào tường, Lăng Phong đoán bị Mặc lão đánh xỉu. Hóa ra Mặc lão đã ở đây từ trước, chỉ không muốn ra tay, nhưng lại khống chế không cho ai lọt tin ra ngoài. Quả thật tính chu toàn.

- Lão bá cũng theo dõi hắn?

- Lão bảo vệ tiểu thư.

Lăng Phong chỉ gật đầu, hắn bước ra ngoài muốn đi tìm Lâm thị, ngoài ra đột nhiên nghĩ tới cả Khương tiểu thư, cô gái kia cũng rất đẹp. Ở chỗ này chỉ cần có chút nhan sắc mà thân phận kém, đi ra đi vào gì đều không an toàn. Chỉ là Khương tiểu thư nghe nói ở bên phủ Lăng đại tiểu thư, xem ra đỡ hơn. Vị đại tiểu thư kia thì Lăng Phong chưa tiếp xúc bao giờ, chỉ biết rất giỏi buôn bán, thường xuyên sống ở ngoài phủ.

Lúc bước qua chỗ phụ nhân kia, Lăng Phong thấy có gì đó không đúng, hắn liền cúi xuống kiểm tra. Vừa chạm tay liền rụt lại, hơi run nói :

- Bà ta ... đã chết?.

- Như vậy là kín tiếng nhất. - Mặc lão chỉ gật gật.

Lăng Phong không dám tin, lão nhân này lại thâm trầm đến thế.

- Nhưng bà ta vô tội.

- Nếu thị còn sống, công tử sẽ không thoát án giết người.

"..."

Lăng Phong nhìn Mặc lão, không biết nói gì thêm. Hắn đã từng trải qua một lần nhìn thấy sự tàn nhẫn của cái thế giới này. Lần này là lần thứ hai, thậm chí người này còn là nữ nhân, hơn nữa chưa hề biểu hiện sẽ hại đến hắn. Mặc lão cúi xuống kéo xác Lăng Hùng đi sắp xếp, chậm rãi nói xa dần :

- Lúc công tử nói ra chữ giết kia, thì phải biết kế hoạch tiếp theo là gì?

Lăng Phong khựng lại.

"Đúng vậy, quyết định do mình đưa ra, cho dù quyết định đúng hay sai, thì mình đều phải có dự tính đi kèm."

Xem ra, vẫn còn quá nhiều điều Lăng Phong cần phải học.

...

Sáng hôm sau. Tiếng hạ nhân vang lên vang cả Lăng phủ.

- Lão gia đã chết, trần truồng, nghe đồn vô độ quá mà đột tử.

- Với ai?

- Nghe bảo là Hà phụ nhân.

- Cũng có tí tư sắc đấy.

- Bà ta đâu?

- Hình như sợ quá đã mất tích rồi, đồ đạc cũng không còn.

- Hà phụ nhân à? Chẳng phải cạnh phòng với nữ nhân họ Lâm gì kia sao?

- Người kia nghe nói tối qua ngủ bình thường. Ta nghi ngờ có khi nào lão gia đi nhầm phòng không?

- Cũng chưa chắc. Lão gia không trẻ như chúng ta, khẩu vị khác.

- Đừng nói bừa, lo đi làm đi.

Đồn thổi tuy rất nhiều kiểu, nhưng không ai nghĩ đến án giết người. Vả lại, bộ đầu như cũng đã vào cuộc, người có khả năng là hung thủ nhất đã không thấy đâu. Cao tầng Lăng gia, Mạnh phu nhân, Trâu phu nhân đều không có ý muốn điều tra rõ, tiền cũng không thèm chu cấp cho quan sai làm án, đâm ra quan phủ cũng qua loa xong chuyện rồi rút. Cuối cùng chuyện này cứ thế mà trôi qua kỳ lạ như vậy. Bản thân Lăng Phong lo lắng mấy ngày lại thành vô ích.

Lăng gia lại có tang sự, bình thường không ai chết, đã chết là chết chùm, hơn nữa lại hai lão gia. Có kẻ còn nói Lăng Hùng nhớ thương đại ca quá mà đi theo.

Lần này thừa kế vị trí tộc trưởng là Đại thiếu gia Lăng Minh, tính về vai vế không còn ai hơn hắn nữa. Vị tân tộc trưởng này tuy thế lại không thấy vui vẻ gì cho lắm, thậm chí khuôn mặt còn có chút bạc nhược, kiểu tửu sắc quá độ. Thay vào đó, Mạnh phu nhân mẫu thân của hắn vừa lên vị trí lão phu nhân, vui vẻ dị thường, cười nói liên tục, tiếp đón khách đến viếng như kiểu rước dâu.

Lăng Phong đến lần này mới biết nữ nhân lần trước hắn để ý ở tang lễ Lăng Chiến là ai? Hóa ra chính là vị Đại tiểu thư gì kia, Khương tiểu thư đang đứng bên cạnh nàng ta.

Nàng kia tên Lăng Vân. Một siêu cấp mỹ nữ của Lăng gia.

Lăng Vân, trên danh nghĩa là đại tiểu thư, nhưng nghe nói nàng ta chỉ là nghĩa nữ của Lăng Chiến. Vì thể hiện khả năng buôn bán thiên tài của mình, lại là nữ nhân, không có tư tưởng bè phái đục khoét, chỉ cuồng kinh doanh, khiến Lăng Chiến xem như một trợ thủ. Về sau mỹ nữ này càng ngày càng có tiếng nói trong trưởng lão hội, một mình có thể gánh gần như toàn bộ thương nghiệp của gia tộc. Trong khi đó, hai vị thiếu gia Lăng Minh Lăng Hải thì quá kém, khiến cho lão Chiến rất đau đầu. Nói lại, dù nàng ta có giỏi mấy, thì cuối cùng cơ nghiệp cũng về tay Lăng Minh.

Hiện tại nguyên cả căn phòng, chỉ cần là nam nhân đều như Lăng Phong, thi thoảng liếc nhìn về phía Lăng Vân và Khương tiểu thư, mắt tên nào cũng sáng lên.

"Thật đẹp, xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ." Lăng Phong lẩm bẩm.