Chương 19: Nửa đêm bắt giặc

Số từ: 2089

Nguồn: bachngocsach.com

- Hì, công tử thật biết đùa. Vừa rồi công tử nhận xét hình như chưa hết. Nô gia tò mò muốn được chỉ giáo thêm, muốn mời công tử nói thêm thôi, không biết công tử có thể giúp nô gia chứ?

"Ặc, từ chối thế quái nào được." Lăng Phong nghĩ thầm. Đang định khiêm tốn chút, khen qua loa, chẳng ngờ càng nói càng thành phê bình người ta :

- Ra vậy. Tiếng đàn của cô nương sao? Rất hay. Ví dụ như đoạn gì đầu bài, ài không nhớ rõ, nhưng đại loại là khiến ta như lạc lên tiên giới ...

- Có điều, xin phép cho tại hạ nói thẳng, ở chỗ tại hạ, nhiều thứ còn hay không kém. Còn nhớ hồi ta 5 tuổi, ...

"Người này, mỗi khi kể chuyện vui đều rất đáng yêu." Ngô Oánh Oánh chỉ cười nghĩ thầm.

- Âm sắc cô nương đánh ra tuy trầm bổng đa dạng, nhưng vẫn bị lệch tông? Còn lệch tông là gì thì tại hạ cũng không biết phải nói thế nào nữa? Kiểu như đáng lý nó là thế nhưng nàng đánh không đúng thế, ài, giải thích thế không ổn nhỉ ...

- Tại hạ có chút đắng miệng, Ngô cô nương có thể nào cho ta xin miếng nước, nhuận mồm chút.

Lăng Phong dở khóc dở cười. Hắn rất sợ gọi nước bị mất tiền, nghe nói trong mấy chỗ này giá đồ uống cũng rất cao.

- Nô gia thất lễ quá. Xin mời công tử ngồi. - Ngô Oánh Oánh cũng tự cười mình quên, nàng tự tay rót một cốc trà nhỏ.

Nếu giới hâm mộ mà nhìn thấy cảnh tiên nữ khom ngưuời rót trà cho thằng ngu này uống, chỉ sợ phun máu mà chết.

"E hèm". Ngô Oánh Oánh cúi người khiến lăng Phong cứ phải cố ngẩng lên nhìn cái khe ngực ẩn hiện kia, sau đó vội vàng quay đi. Bình thường sắc lang như hắn sẽ chả làm thế, có điều không biết sao hôm nay không khí "bàn luận âm nhạc" làm hắn phải ra vẻ chính nhân quân tử. Lăng Phong chọn đại đề mục nói :

- Khuê phòng cô nương thật giản gị, không hợp tẹo nào?

- Không hợp? - Ngô Oánh Oánh khó hiểu nhìn hắn.

Quả thật phòng Ngô Oảnh Oánh hơi quá giản dị so với thứ nàng nên có. Ví dụ đáng lý ra vàng bạc đá quý, bảo ngọc dạ minh châu phải để khắp phòng, hoặc vải vóc lụa là, tranh chữ này nọ treo khắp nơi. Kiến trúc cũng nên phá cách một chút, Ai Cập Ấn Độ gì đó. Cái phòng này, Lăng Phong nhìn lên nhìn xuống mãi cũng chả có cái vẹo gì đáng giá, rèm che phòng trong chắc để ngủ, còn lại bàn ghế đơn sơ, giá để cây đàn, nhìn mãi cũng chỉ có chừng đó.

- À, ý tại hạ, chỗ này chỉ có thể dành cho cô nương nhà nghèo nào đó ở thôi.

- Nô gia cũng rất nghèo mà.

"Ôi m*, lời kịch kinh điển của các em gái đây, cái bài ca em rất nghèo anh hãy nuôi em." Lăng Phong vừa nghĩ vừa toát mồ hôi, đúng là chốn phong nguyệt, phải cẩn thận.

- Haha, không không, tại hạ lại nói bừa rồi, cũng chỉ vì bị dung nhan của cô nương làm tinh thần không yên. Cô nương đừng để tâm.

- Công tử rất thích nữ nhân giản dị à?

- Thực ra chỉ cần nữ nhân là ta thích hết, lúc giản dị cần giản dị, lúc khuê các có khuê các, vậy mới thú vị, haha.

- Công tử thật tham lam. - Ngô Oánh Oánh đưa mắt, suýt làm Lăng Phong ngã ra.

Đang lúc có đề tài hay thì ở ngoài nha hoàn cắt đứt mạch tự sướng của Lăng Phong :

- Tiểu thư, là Mạc lãnh binh ở phòng ngoài, đại tỷ nói tiểu thư nên ra gặp một chút.

"..."

Lăng Phong phải lủi thủi ra về bằng cửa sau, cửa trước đã bị đại quân của vị Mạc chó chết nào đó chặn hết rồi.

"Ài, kiếp trước kiếp sau gì thì cũng không thể đấu với đám đại gia được."

Nói thì nói thế, nếu đem Lăng Phong so với những kẻ khác, hắn đã quá may mắn rồi, coi như công lao hai tên đầu trâu mặt ngựa tái tạo. Thử nghĩ một thằng thư đồng như Lăng Phong, cùng lắm thì ba hoa chém gió với mấy thằng thư đồng khác, còn đòi gặp mỹ nữ nói vài ba câu thế nào được? Đã thế còn chả tốn đồng nào. Lăng Hải hôm nay vung cả vạn lượng mà còn thất thểu ra về đấy thôi.

...

Một tháng trở lại đây, Lăng Phong không hề chỉ ăn rồi ra đường đi dạo. Hắn bắt đầu luyện tập thân thể mình một chút. Đầu tiên chỉ đơn giản những bài tập hàng sáng sớm, ví dụ chay bộ, hít đất, bật nhảy này nọ. Lúc đầu thì thở hồng hộc, nhưng gần đây đã cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng dai sức hơn nhiều lắm.

Mặc lão cũng rất để ý đến điều này, lão là quân nhân xuất thân, thấy Lăng Phong biểu hiện kỳ quái như thế khiến lão khá để tâm. Thông thường thời này, nếu không phải muốn luyện võ, chả thằng nào lại đi rèn luyện làm gì.

- Công tử muốn luyện võ?

- Đúng vậy, dù sao có chút sức khỏe vẫn hơn.

- Công tử muốn dùng vũ khí nào?

- Vũ khí? Xem nào. Kiếm thì sao?

Lăng Phong nghĩ rồi đáp, dù sao nghe cái danh "kiếm khách" vẫn là hay nhất.

- Kiếm thì e lão không hiểu lắm. Thương pháp thì lão biết một chút. - Mặc lão trầm ngâm nói.

- Thương pháp?

Lăng Phong không thích dùng thương cho lắm. Hơi dài, không được linh hoạt, không được tiêu sái. Tán gái không tiện.

- Haha, không thích cũng không sao cả. Trước khi luyện thương hay kiếm, rèn luyện gân cốt đều phải làm. Vậy đi, từ giờ lão sẽ giúp công tử một tay.

Mặc lão chỉ cười. Lão vui mừng khi thấy Lăng Phong có lòng tập luyện, chuyện dùng vũ khí gì còn lâu lắm, hạ bàn và quyền pháp chưa có thì chả luyện được vũ khí gì cả. Lâm lão tướng quân đã mất, Mặc lão cũng hi vọng hậu duệ của lão tướng quân đi theo con đường binh võ thế này, dù sao đỡ hơn rất nhiều cái bộ dáng làm thuê chán đời trước kia của Lăng Phong.

Ngoài ra, có một chuyện khác khá thú vị.

Lần trước tình cờ "nhìn thấy" Lăng Hùng nói thầm, Lăng Phong chỉ nghĩ đó là một kiểu ảo giác. Nhưng trong lúc luyện tập gần đây, hắn nhận ra, hình như thứ này không chỉ ngẫu nhiên xuất hiện, mà có thể tự mình phát động. Trong một lần tình cờ, lúc chạy bộ gần như kiệt sức, Lăng Phong nhìn về cái cây phía trước mặt, mong muốn tới gần nó để dựa vào, đột nhiên hắn có cảm giác như thân thể mình như bay lại gần thật, rùng mình tỉnh lại thì hóa ra chỉ là ảo cảnh. Một lần khác, hắn muốn nghe đám nha hoàn bàn tán gì về mình, cố gắng tập trung, thì rõ ràng nghe được tiếng cười nói của bọn họ, to rõ như ngay bên tai.

Hắn không rõ mấy chuyện này là gì, nhưng hắn đoán, nó chỉ xuất hiện khi hắn thực sự tập trung vào mục đích, và có xác suất thành công, mặc dù không cao lắm.

Cho đến hiện tại, sau một tháng thử nghiệm các kiểu kích phát, Lăng Phong bắt đầu nằm được yếu quyết. Thứ "ảo giác" này là một kiểu kỹ năng có thật trên cơ thể hắn. Chỉ cần Lăng Phong tập trung vào một phương vị nhất định, hắn sẽ có thể nghe nhìn về phía đó to rõ hơn, có cảm giác như linh hồn phóng ra khỏi cơ thể để đến chỗ đó vậy.

...

Lăng phủ.

Lăng Hùng đang ngồi trong phòng nhắm mắt thoải mái, một nha hoàn đang cúi rửa chân cho lão. Nhìn đứa nha hoàn mới 15 tuổi đang cúi cúi, Lăng Hùng cười dâm tiện nhìn chằm chằm nói :

- Tiểu Thúy à, ngươi nói thần vật của lão gia có nên tẩy rửa một chút không đây?

- Dạ.

Chỉ thấy nha hoàn còn chưa phát dục đầy đủ kia có vẻ cũng đã quen, bằt đầu ngại ngùng kéo quần lão ta xuống

"V* lão này, con bé kia còn chưa phát dục đủ." Lúc này có một kẻ đang nhìn lén.

Lăng Phong đang ngồi trên nóc nhà, gỡ một miếng gạch ra nhìn xuống, suýt nữa phá luôn nóc bay xuống bày tỏ quan ngại. Nắm trong tay khả năng nghe nhìn kia, Lăng Phong cũng đứng ngồi không yên, ngứa ngáy muốn dùng. Hắn chưa đủ vô lại đi nhìn lén nữ nhân tắm, nên chuyển mục tiêu qua lão Lăng Hùng. Lăng Phong gần đây nhận ra lão già này ánh mắt nhìn Lâm thị mẫu thân hắn rất hèn mọn, đâm ra khó chịu không thôi.

- Lão gia.

- Phong lão, có chuyện gì? - Đang thoải mái sắp đến chỗ quan trọng thì bị phá đám, giọng lăng Hùng gắt gỏng.

- Chuyện nàng kia đã sắp xếp tốt. - Phong lão đứng ở ngoài nói với vào.

- Lui đi.

Nói rồi Lăng Hùng quay qua đứa nha hoàn :

- Chạy về nói phu nhân có thể tối nay ta phải ở lại thư phòng làm việc khuya.

- Dạ.

Tiểu Thủy cúi cúi gật gật lui ra. Lão Hùng còn kịp với tay bóp mông nàng ta một cái mới chịu tha.

Đợi một lúc Tiểu Thúy lui ra, Lăng Hùng bắt đầu chỉnh lại áo quần, sau đó bước ra khỏi thư phòng.

Lăng Phong lặng lẽ đi theo hắn dọc trên mái nhà. May cho hắn là phủ này khá san sát nhau, Lăng Phong không phải nhảy xuống đất mà có thể đi lại ở bên trên, có điều hắn làm gì có thân pháp bá đạo mà di chuyển nhẹ nhàng, cố gắng nhẹ nhàng mà mấy lần suýt ngã.

"M* nói không sai, cũng may ta theo đuôi." Lăng Phong chột dạ, hắn nhìn một lúc thì nhận ra, hướng này chẳng phải là phòng của mẫu thân hắn sao?

- Lão gia, ngài đêm đến có chuyện gì phân phó?

Một phụ nhân có chút tư sắc ưỡn ẹo nói. Chắc lão gia muốn đi chơi đêm, bà ta làm nữ hạ nhân trong phủ, dù có tuổi rồi, nhưng biết đâu lão gia thèm của lạ, ghé qua "thăm hỏi" một đêm, cũng không phải chuyện gì quá xấu.

- Cút, ngươi đêm nay đi đâu thi đi, để chỗ này cho ta.

Phòng Lâm Nghi Anh và phụ nhân vừa rồi ở cạnh nhau. Lăng Phong còn nghĩ có một người ở cạnh sẽ an toàn chút. Hóa ra lão Lăng Hùng nói một câu đã thành không có gì.

- Lâm muội, nàng ngủ chưa?

"..."

- Lâm muội, lâu nay vào phủ, ta muốn sang xem tình hình muội có quen không? - Lăng Hùng đang rất có trách nhiệm với hạ nhân, đứng ngoài nói vào.

"..."

Lăng Hùng gọi mãi không thấy, liền nóng ruột, lão ta biết chắc chắn Lâm Nghi Anh đang ở trong.

- Lâm muội, nếu không ta bước vào nhé?

- Lăng gia chủ, ngài có chuyện gì để mai sớm được không? Ta .. ngủ rồi. - Giọng Lâm Nghi Anh run run đáp lời, bà định im lặng cho qua chuyện, tưởng lão già sẽ bỏ đi. Ai ngờ lão này cứ bám dai như đỉa quấn lấy.

"Két" Lăng Hùng đẩy cửa bước vào không kiêng dè gì cả, cả người nóng ran rồi, hơi đâu mà chờ ngày mai.

Lăng Phong ở mái nhà đối diện mặt cũng nóng lên, tối nay e là có chuyện.

- Lão gia ... ngài ...