chương 2 : Gặp gỡ Xiao tỷ

Số từ: 1086

Nguồn : bachngocsanh.com

Vu từ từ mở mắt ra, trước mắt hắn là một ngôi làng cổ, không to lắm, chỉ có mười một căn nhà.
Các căn nhà ở đây được sắp xếp theo một vòng tròn, bên trong vòng tròn này là một vùng quảng trường với trung tâm là một cái bệ đứng cao tầm một mét với các bậc thang để đi lên, bên trên cái bệ đúng đó là một cái cột dựng thẳng lên trời với độ cao khoảng hai mét và một sợi thòng lọng dài nửa mét.
Vu nhìn cái bệ đứng, hắn biết đây là nơi sẽ treo cổ những người bị nghi là ma sói, hắn bắt đầu hối hận rồi. Bây giờ điều hắn muốn biết nhất là liệu có chết người không? Dù sao thì các cuộc chơi diễn ra ở thế giới chủ mà hắn thấy thì toàn là quy mô nhỏ thôi, với lại còn không có bị treo cổ giống vậy, cùng lắm thì là bị bắt đi trói lại thôi.
Đang lúc hắn suy nghĩ thì có một âm thanh đằng sau lưng hắn vang lên:
- Chào đệ đệ, đệ là người mới gia nhập à?
Vu giật mình, hắn vội quay về sao thì thấy một vị nữ tử đang nhìn hắn.
Vị nữ tử này bận một bộ áo màu đen, thân hình nhỏ nhắn, cao khoảng một mét sáu đi. Nàng đeo một cái mạng màu đen để che đi khuôn mặt nên hắn cũng không đoán được tuổi của nàng nhưng nghe giọng nói thì hắn đoán nàng không nhỏ hơn hắn.
Lúc này, nàng bước đến trước mặt hắn và tự giới thiệu:
- Hắc hắc, chào tiểu đệ, đệ là người mới à? Tỷ là Xiao, ừm… cũng được xem là một người chơi lâu đời đi.
-Chào tỷ…khụ khụ, đệ là Vu, đúng vậy đệ là một người mới…
Vu có hơi ngại, hắn lúc này không biết làm sao, hắn ít khi tiếp xúc với người lạ lắm, chủ yếu là ở khu nhà của hắn đi loanh quanh vậy thôi chứ chưa từng đi xa bao giờ.
Xiao thấy hắn ngại liền bật cười:
- Ha ha ha, đệ đệ, ngươi còn ngại cái gì, vô đây thì đều là thiên tài mà, tự tin lên chứ.
- Khụ khụ, tỷ nói đúng.
Vu có chút xấu hổ trả lời.
- Được rồi, đệ là lần đầu đến đây nhỉ, có gì không hiểu không, tỷ có thể chỉ.
Xiao nhẹ nhàng nói.
- Vậy thì cảm ơn tỷ, đệ lần đầu đến đây nên muốn hỏi đây là đâu?

- Đây là Ma Sói thế giới, một thế giới riêng biệt với thế giới chủ của chúng ta, đệ chắc là được nghe về sự mất tích của linh khí ở thế giới chủ vào khoảng một ngàn năm trước rồi chứ nhỉ, theo như tỷ tìm hiểu được thì có một vị đại năng nào đó đã dùng số linh khí đó để tạo ra thế giới này.
- Hả?
Vu giật mình, hắn không ngờ người đứng sao trò chơi này lại mạnh vậy, phải biết là số lượng linh khí trên thế giới cực kỳ lớn, vậy mà vị đại năng này lại có thể lấy đi tất cả để tạo một tiểu thế giới, nghĩ thôi cũng đủ khiến hắn nổi da gà rồi.
- Vậy…vậy…ở đây có nguy hiểm không tỷ?
Hắn hỏi một cách ngập ngừng. Hắn hiện tại đang rất là sợ, thế giới này là do một vị đại năng tạo ra, hắn chưa biết gì nhiều về thế giới này cả, dù sao nổi sợ nguyên thủy nhất của con người cũng là sự thiếu hiểu biết mà. Giống như việc con người xưa sợ thú dữ là do họ không biết cách đối phó với nó nên họ mới sợ, bây giờ con người đã biết cách để đối phó với chúng nên không còn sợ nữa.
- Hắc hắc, sư đệ đừng sợ, thế giới này không nguy hiểm đâu, hừm… nói sao đây ta, tỷ không hiểu rõ về thế giới này lắm nhưng chắc chắn là không chết được đâu đệ, cùng lắm là được các vị đại năng khác hồi sinh mà thôi.
- Hồi sinh? Tỷ đừng chọc đệ, làm gì có ai hồi sinh được người chết chứ.
- Hắc hắc, bởi vậy tỷ mới nói là không hiểu rõ nha, nhưng đệ đừng lo, không chết được đâu.
- Vâng…
Vu trả lời một cách không chắc chắn, hắn hiện tại đang hết sức là bối rối. Hắn có chút hối hận vì tham gia ‘ trò chơi ’ này. Hắn không có bất cứ thông tin gì về nơi này cả, lỡ hắn chết rồi thì phải làm sao, hắn còn chưa tận hưởng được tuổi thanh xuân nữa mà.
Vu thở dài, lúc này hắn có chút ủ rũ, hắn nhìn Xiao và hỏi :
- Vậy nếu thắng trò này thì có được gì không tỷ ?
- Tùy theo từng trận để thưởng số ngọc tương ứng nha đệ, nhưng tỷ nghĩ trận này thưởng không nhiều, đến giờ mới có mười một người tham gia à.
Vu nghe vậy mới nhìn xung quanh, bây giờ hắn mới phát hiện là có mười một người đang nói chuyện với nhau xung quanh hắn, hắn có chút xấu hổ. Thân là võ giả vậy mà đến giờ mới để ý được là đang có những người xung quanh mình, nếu họ có ác ý thì chắc là giờ hắn không sống được đâu.
Đang lúc hắn suy nghĩ thì bỗng có một âm thanh vang lên, đúng là âm thanh đã mang hắn đến đây.
- Đã đến đông đủ rồi nhỉ, vậy thì chuẩn bị bắt đầu thôi.
Ngay lúc này, có một bóng đen xuất hiện ở bên trên bệ treo cổ, người này bận một bộ áo choàng màu đen trùm kín đầu, hắn có lẽ dùng một số pháp thuật nào đó khiến cho Vu không thể nào thấy rõ mặt hắn. Vu càng nhìn hắn thì càng thấy nhức đầu. Lúc này Xiao tỷ nói nhỏ:
- Đệ đừng nhìn thẳng vô ngài ấy, đệ chưa có đủ sức đâu.
- Vâng.
Vu vội nhìn đi chỗ khác. Đúng lúc này, trước mặt hắn xuất hiện hai viên ngọc hình tròn, trong suốt, một vàng một đỏ.