Chương 8: Hội Đồng Nghị Viên Và Tương Lai Của Ngôn Khánh

Số từ: 8115

C8: Hội Động Nghị Viên Và Tương Lai Của Ngôn Khánh

Ngôn Khánh rất bất ngờ. Tàn hồn tự sinh trưởng có thể nói là một lợi ích cực lớn, nhất là vấn đề bảo mệnh.

Một khi chủ thể linh hồn gặp nguy hiểm hoinf diệt, hắn có thể từ các mảnh tàn hồn lưu lại trước đó mà hồi sinh.

Đây mới gọi là chân chính bất tử.

- Vâng .. vâng La nghị viên. Tôi sẽ mang theo hắn đến gặp các ngài ngay bây giờ.

Mạnh Bà ngữ điệu có chỗ cung kính với người đang nghe điện thoại.

Một lát sau Mạnh Bà tắt máy rồi hướng Ngôn Khánh hối thúc chuẩn bị đem hắn đi gặp lãnh đạo.

Trên bầu trờ Địa Phủ, một đám tuông khói trắng lượn lờ, rẽ đi trong gió. Bên trên đứng một đôi nam nữ, một người cổ phục Đông Phương, một người Âu Trang lịch lãm đang khẽ đàm luận cùng nhau.

- Mạnh Bà tiểu thư, cô nói xem, liệu biến dị của linh hồn tôi có liên quan gì đến căn bệnh 'khó quên' không ?

- Khả năng này rất cao, Ngôn Khánh, bản thân linh hồn của cậu có kết cấu hết sức bình thường, không gì đặc biệt cả, nhưng tại sao nó có thể vượt qua sự ăn mòn của Hỗn Độn khí bên trong thông đạo Luân Hồi, bảo toàn trọn vẹn trí nhớ nhiều đời nhiều kiếp.

- Ơ, nói vậy .. nói vậy chẳng phải ..???

Như nghĩ tới điều gì đó đáng lo lắng, Ngôn Khánh bật thốt lên.

Mạnh Bà ngược lại có vẻ như rất hiểu tâm tư Ngôn Khánh, trầm ngâm thoáng chốc liên bảo.

- Ở trong linh hồn của cậu, có lẽ ẩn chìm một đặc tính chữa trị thiên bẩm, khiên cho từng đoạn tàn hồn có khả năng tự phục hồi.

- Nếu như nó cũng với 'Chứng Khó Quên' có liên quan vậy thì đối với bản thân cậu vừa lợi vừa hại.

Thần sắc Ngôn Khánh bỗng trùng xuống hẳn.

- Tôi có một linh hồn chân chính bất tử, đổi lại là phải giữ hết những kí ức quá khứ sao ..?

- Rất thông minh ! Nhưng vấn đề bất tử thì không hẳn. Ở trên thế gian này dù hiểm có nhưng cũng tồn tại một số môn thần thông có thể tấn công cùng lúc tất cả tàn hồn của cậu, vượt qua cả thời gian và không gian.

- Cô nói đến nguyền rủa phải không ?

- Phải, trong vũ trụ vô tân này không có một cá thể nào có thể chân chính bất tử. thiên phú tàn niệm sinh trưởng vỏn vẻn chỉ đem lại cho cậu khả năng bảo mệnh xuất chúng hơn đại đa số kẻ khác mà thôi.

- Tôi hiểu rồi.

- Tốt lắm, dù sao thì việc phát hiện một linh hồn biến dị theo phương hướng sống dai như cậu cũng đủ để lãnh đạo Địa Phủ bồi dưỡng cùng trọng dụng.

- Vậy nếu chuyện này liên quan đến bệnh tình của tôi, có phải Địa Phủ sẽ không giúp đỡ điều trị nữa sao ?

Nhìn nét mặt Ngôn Khánh đăm chiêu, Mạnh Bà quả thật rất khó xử.

Qua nhiều năm nghiên cứu của mình, nàng hiểu rất rõ sự tàn phá tâm linh do 'Chứng Khó Quên' gây ra.

Đau đớn và dằn xé trong đó khó mà tưởng tượng hết được.

Nhưng một cá thể sở hữu khả năng tự tái sinh của linh hồn lại đặc biệt quan trọng. Từ lúc tiếp nhận công tác nghiên cứu của Địa Phủ đến nay, Ngôn Khánh là trường hợp đầu tiên nàng gặp.

Mạng Bà thậm chí còn không biết được còn có một linh thể như vậy tồn tại trong lịch sử.

Nếu như có thể nghiên cứu tốt phát hiện này, rất có thể tương lai Địa Phủ sẽ có thể một phát minh vượt thời đại, giúp đỡ vô số sinh linh sống sót trong chiến tranh, hay những linh hồn tổn hại trong luân hồi.

Tàn niệm tự sinh trưởng, nếu ngư có thể khám phá rõ ràng, ứng dụng của nó sẽ cực kì đa dạng và đem lại lợi ích lớn.

- Ngôn Khánh, cậu tuy có thể nhớ được rất lâu xa về trước nhưng đa phần thời gian đều ở trong luân hồi, cho nên có rất nhiều chuyện không biết.

- Cậu biết không, trên thực tế, linh hồn chúng ta đều không hề bất tử, tôi nói cả những cá thể không dính líu đến chiến tranh như chúng ta, dù là ngốc ở Địa Phủ bao nhiêu năm chăng nữa, khi kiếp nạn đến, liền có khả năng hồn phi phách tán.

Càng nói, thân sắc Mạnh Bà càng một âu lo hơn, khiến cho Ngôn Khánh bắt đầu cảm thấy có điểm khác lạ.

- Cô đang nói đến Nhân Quả Lực sao ?

- Phải, có lẽ cậu đã biết, chúng ta cách một đoạn thời gian đều phải tiến nhập luân hồi, gột rửa bớt nghiệp chướng cùng trùng tu số mệnh bản thân..

- Ở trong luân hồi, chúng ta dùng nghiệp tệ để thao túng số mệnh, liên tục làm mới nhân quả của mình, giúp cho nội bộ Địa Phủ ta có thể an ổn sinh sống ở đây mà không lo kiếp nạn tấn công.

Ngôn Khánh từ lâu không lạ gì bản chất tồn tại của Địa Phủ.

- Không muốn gặp quả xấu thì tốt nhất không có nhân xấu.

- Không sai ! Gia nhập luân hồi là cách mà chúng ta làm để cải thiện hệ nhân quả của chính mình, tránh khỏi những kiếp nạn khủng bố, có khả năng giết chết cả kinh hồn chúng ta vĩnh viễn.

- Mạnh bà, ta hiểu được.

- Ừ, nhưng có chỗ người chưa biết, đó là bản thân Luân Hồi, tại thời khắc ngươi đu qua cửa chuyển sinh, xuyên qua thông đạo chứa đầy khí lưu hỗn độn, linh hồn ngươi sẽ bị bào mòn.

- Bảo mòn linh hồn..?

- Đúng thế ! Chính vì linh hồn chúng ta đều bị hỗn độn luân hồi tổn thương, nên trạng thái tinh thần khi chuyển sinh sẽ rất tệ, nhẹ thì chỉ mất đi kí ức, không nhớ kiếp trước, nặng thì nửa điên nửa dại, qua thêm vài lần luân hồi nữa sẽ trực tiếp tiêu tan.

- Ủa, Mạnh Bà, cô chẳng phải đều cho mọi người uống Canh Lãng Quên sao, dược phương này rất tốt cho hồi phục thần hồn.

Mạnh Bà lắc lắc đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

- Canh Lãng Quên được nhiên có thể ổn định linh hồn sinh linh bên trong thông đạo hỗn độn, nhưng ngươi nghĩ có thể thắng được hỗn độn chi lực sao ?

- Hỗn Độn là thứ gì chứ, lực lượng đế vương, phải rồi, kể cả bản thân ngươi, thuần âm linh thể nhập vào luân hồi cũng phải rớt một miếng da.

- Thật sự như vậy sao ? Lần trước ta có lén không uống Canh Lãng Quên, những cũng không thấy có gì lạ mà..

Ngôn Khánh vô thức bộc lộ gian lận của mình. Vừa nghe Mạnh Bà liền phát nộ muốn đập vào ót hắn một cái.

Chẳng qua động tác vừa đến liền dừng lại, như nghĩ tới một vấn đề nào đó:

- Ngươi ! Thật ngu xuẩn ! A mà .. có thể là linh hồn ngươi từ sớm đã ẩn tàng đặc tính chữa trị mạnh mẽ, cho nên trong quá trình mài mòn đã luôn tái tạo lại, do đó không gặp vấn đề gì.

- Ngược lại với kẻ khác là cực kì nguy hiểm !

Phải biết, Canh Lãng Quên trên bản chất vừa xoá bỏ trí nhớ kiếp trước, để cho ngươi kiếp sau sống vô tư hơn, tránh bị ảnh hưởng bơi quá khứ mà gây nhân quả xấu; lại vừa củng cố kết cấu linh hồn, chống chọi lực bào món của hỗn độn.

- Mạnh Bà tiểu thư, ta nghe nói có nhiều loại thần thông chữa trị linh hồn mà, chẳng lẽ không thể phục hồi được tổn thương do hỗn độn gây ra sao ?

- Phải ! Tổn thương mà chúng ta phải chịu trong thông đạo hỗn độn khi luân hồi là vĩnh viễn, kết cấu luân hồi mất đi một chút là linh thể mỏng manh thêm một chút, không thể tái tạo.

- Nói vậy đám đại năng lãnh đạo Địa Phủ tu luyện cho linh hồn bọn họ mạnh mẽ lên chẳng qua chỉ là kéo dài sự sống chứ không thể vĩnh viễn tồn tại ?

- Chính xác là như vậy. Thông qua tu luyện, ngươi có thể tăng lên cả chất và lượng của linh hồn, giúp ngươi chịu được nhiều lần luân hồi hơn. Nhưng tu luyện càng lên cao càng khó, rốt cục sẽ có bình cảnh, vây không ngươi voi tận năm tháng, nếu không thể đột quá, thì dù không có kiếp nạn diệt hồn uy hiếp, ngươi cũng sẽ bị luân hồi mài cho đến chết.

- Nếu ta không đi luân hồi thì sao ?

- Người thật ngốc, trốn tránh luân hồi, vậy người liền quay lại bài toán kiếp nạn nhân quả đi.

- ...

Trầm ngâm thật lâu cũng chẳng ra đáp án, tuy nhiên Ngôn Khánh thật sự không muốn ôm cái chứng bệnh khó quên này. Nó đã mang cho hắn quá nhiều chật vật.

- Có.. có cách nào để ta vừa có thể sống sót trong luân hồi vừa không cần phải nhớ chuyện cũ không ?

Mạnh bà lắc nhẹ đầu:

- Việc này còn cần nghiên cứu thêm nữa. Ta cũng không hi vọng khả năng tái sinh của tàn hồn cùng Chứng Khó Quên liên hệ với nhau. Nhưng ngươi nên chuẩn bị tinh thần trước.

- Nếu như cả hai thực sự có liên quan, ta nghĩ các lãnh đạo Địa Phủ khả năng sẽ không muốn giúp ngươi chữa bệnh này nữa. Chí ít cho đến khi nghiên cứu ra phương pháp khiến tàn hồn sinh trưởng.

Ngôn Khánh không cho là đúng. Nếu quả thực hai chuyện này dính đến nhau thì các người còn cần nghiên cứu nữa làm gì.

Muốn tránh khỏi ăn mòn của luân hồi mà sinh tồn xuống, vậy phải chấp nhận tất cả kí ức trong vô số kiếp đời tồn tại trong đầu.

Hơn ai hết, Ngôn Khánh thấu hiểu rõ ràng nhất sự chi phối đáng sợ của kí ức. Không khéo, bọn họ không những không thoát được nguy cơ luân hồi mà còn dẫn phát ra nhân quả còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần.

Chịu đựng dằn xé vô cùng tận của kí ức !

Các người có thể làm được sao ?

Cuối cùng cũng chỉ là công giã tràng, là bài toán vô lời giải mà thôi..

Một hồi đàm luận, bạch vân đã lao thẳng lên chín tầng mây. Theo lời chỉ dẫn của Mạnh Bà, Ngôn Khánh điều khiển Bạch Vân liên tục rẽ trái quẹo phải, dường như đi vào trong một trận pháp không gian nào đó.

Đến một lúc, Ngôn Khánh phát hiện có bòng đen khổng lồ trên đầu, bay đến gần mới thấy là một cung điện khổng lồ lơ lững giữa tầng mây.

- Đây là Ngọc Âm Cung, là nơi hội họp cùng nghị sự của Hội Đồng Nghị Viên, tối cao Địa Phủ.

Đang lúc ngỡ ngàng, bên tai Ngôn Khánh vang lên lơi giới thiệu của Mạnh Bà.

- Ngọc Âm Cung ..

- Phải. Để cho ta dẫn ngươi tiến nhập nơi này, lãnh đạo có vẻ phi thường để ý ngươi.

- Rất ưu ái ta sao. A phải rồi lần trước Bộ Nội Vụ có thưởng tiền cho ta ..

Ngôn Khánh cừa điều khiển Bạch Vân, vừa hỏi thăm về phần thưởng kết xù vạn nghiệp tệ mà hắn nhận được lần trước.

Nghe xong Mạnh Bà cũng có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh phục hồi lại đáp.

- Một vạn nghiệp tệ không phải là số tiền quá lớn gì, nhưng đối với công chức mới gia nhập như ngươi thật sự là khó có được.

- Xem ra sự kiện lần trước không đơn giản chút nào, có lẽ còn nhiều ẩn tình khác.

Ngôn Khánh cũng đoán là vậy, nhưng sự việc Phó đội Bảo An làm phản hắn đã không giúp được gì nhiều, lại không có ai nói cho hắn rốt cục vì sao.

Hai người vừa trò chuyện vừa hạ xuống trước đại môn Ngọc Âm Cung.

Trước mắt là một cánh cổng không lồ rộng đến cả trăm thước, Ngôn Khánh còn không thể ước lượng được chiều cao của nó.

Dưới cổng lớn là một hàng các sinh linh đủ loại hình hài quỷ sai, mỗi người cách nhau hơn chục thước rãi rác đứng gác nơi này.

Bọn họ thân sắc âm trầm nghiêm nghị, nhưng bắt gặp Mạnh Bà thì rất nhanh rút hết đi vẻ âm lãnh vốn có.

Một vị quỷ sai dáng người thấp bé từ đằng sau đại môn phóng ra, trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ, hướng về Mạnh Bà chào hỏi.

- Không biết Mạnh Bà giá lâm, chậm đón tiếp từ xa, kinh mong tha thứ.. kính mong tha thứ.

"Là nữ quỷ sao ..?"

Ngôn Khánh trong lòng đánh giá quỷ sai trước mặt này.

- Xạ Hương, ngươi vẫn là cái bộ dáng thúi hoắc này, bớt dài dòng đi, lần này ta có chuyện gấp muốn vào Nghị Sự Đường.

Nghe giọng điệu chán ghét của Mạnh Bà, quỷ sai Xạ Hương không những không phát giận, ngược lại còn tươi cười rạng rỡ hơn, dùng giọng điệu bán nam bán nữ nói.

- Phải phải, Mạnh Bà đại nhân bận bịu đại sự, chúng ta liền không quấy rầy, ngài cứ tự nhiên vào trong a.. Phải rồi vị công tử này là ?

- Không phải chuyện của ngươi, hắn đi cùng ta, mau mở truyền tống thông đạo.

Trên nguyên tắc, là một quan giữ cửa của Ngọc Âm Cung, Xa Hương có quyền tra hỏi thân phận bất kì kẻ lạ mặt nào tới đây.

Bất quá Ngôn Khánh đi cùng Mạnh Bà, mà Mạnh Bà ở Địa Phủ địa vị phi thường, cho nên Xạ Hương quỷ sai cũng không tiện dò xét.

- Tốt tốt ! Ta liền mở thông đạo đi thẳng nghị sự đường.

Phía sau đại môn Ngọc Âm Cung là một thể cung điện to lớn nguy nga nối tiếp nhau, khung cảnh tráng lệ ngợp người.

Thực tế Mạnh Bà có thể tự mình dẫn Ngôn Khánh đi thẳng phòng nghị sự của Ngọc Âm Cung, nhưng hiện tại thời gian cấp bách, các nghị viên đang chờ bọn họ nên chỉ có thể để Xạ Hương mở ra thông đạo trực tiếp truyền tống đến tận nơi.

..
Chỉ thấy trên tay Xạ Hương mọc ra một cốt nhận như lưỡi liềm phát ra bạch mang óng ánh.

Sau đó hắn dùng bàn tay còn lại nắm vào chuôi đao, kéo thẳng ra ngoài từ trong máu thịt.

Cốt nhận hướng về một chỗ trong không trung bắn ra chùm sáng, khấy động không gian.

Trong chớp mắt nơi đó tầng tầng sóng khí ba động, hình thành một vòng tròn lớn nhỏ ba mét đường kính, bên trong trong đầy lam sắc.

Mạnh Bà không nói hai lời liền kéo Ngôn Khánh bước vào thông đạo lam quang.

Một chớp mắt thời không điên đảo, Ngôn Khánh đã xuất hiện trong sân rộng, xung quanh là tường chắn với những đầu bạch ngọc mặt quỷ được trạm khắc tinh mỹ cực kỳ.

Không chờ Ngôn Khánh thất thần, Mạnh Bà kéo tay hắn hướng về phía trước đi tới, gặp một cách cửa lớn khác.

- Vào đây chính là Nghị Sự Đường tối cao, ngươi phải ổn trọng một chút, các nghị viên Địa Phủ đang hội họp bên trong.

- Gặp nghị viên sao ..?

Chuyện này với Ngôn Khánh thậy sự mới mẻ. Từ trước tới nay hắn chưa từng thấy qua một vị nghị viên Địa Phủ nào, những tồn tại được coi là quyên lực nhất mảnh thời không này.

Ở chỗ này khác biệt là không hề thấy một quỷ sai canh gác nào cả, hết thảy đều chỉ một màu lam sắc âm u bao trùm.

Hai người đứng trước cửa lớn phòng nghị sự chỉnh chu lại trang phục một chút rồi Mạnh Bà bước tới bậc thang trước cửa kẽ khom người muốn lên tiếng bẩm báo.

- Là Mạnh Nguyệt Nương sao, mau vào thôi..

Âm thanh ồm ồm vang vọng khắp không gian, mang theo sức mạng uy nghiêm bất khả kháng khiến cho linh hồn Ngôn Khánh vô thuéc run lên một cái.

"Uy áp thật mạnh..!"

Mạnh Bà cung kính chắp tay đáp lời:

- Đa tạ Tần Quảng Vương đại nhân.

- Một trong thập điện diêm la, Tần Quảng Vương ..?

Nghe Ngôn Khánh lẩm bẩm, Mạnh Nguyệt Nương trợn mắt hắn một cái rồi kéo ống tay áo sơ mi của hắn đi hướng về trước.

Cánh cửa lớn lúc này đã sớm lung linh ánh sáng, vô số đường vân kì ảo được trạm khắc bên trên lúc xanh lúc đỏ liên tiếp lập lờ.

Kí hiệu mặt quỷ khổng lồ chính giữa hai cánh cửa nhất thời trở nên sinh động, nhe nanh sắc bén rít lên vài tiếng rồi tách ra hai bên, mở ra con đường tiến vào đại sảnh.

Bước vào bên trong đại sảnh Nghị Sự Đường, Ngôn Khánh nhanh mắt liếc ưua một loạt hàng ghế sắp xếp hình vòng cung ở trước và hai bên, âm thầm đánh giá các vị lãnh đạo Địa Phủ này.

" 36 sinh linh khổng lồ, 72 vị nhỏ hơn, cả thảy 108 ghế nghị viên..!"

Phía chính diện là một vòng 36 chủ vị, bên trên ngồi một hàng sinh linh có kích cỡ thân thể không lồ khó tưởng, có lẽ cao to đến vạn thước.

Trước mặt bọn họ, Ngôn Khánh cảm giác bản thân mình nhỏ bé như cái ngón chân người ta vậy.

Hai bên xung quay là 72 ghế hạ vị, kích cỡ nhỏ hơn rất nhiều, chia làm hai vòng cung trước sau đều nhau.

Phía trên 72 hạ vị đều là sinh linh đến từ nhiều giới diện, nhìn chung kích cỡ tuy có khác biệt nhưng đều to lớn phi thường, chí ít cũng trăm thước cao.

Ngôn Khánh liếc mắt ngang dọc khắp đại điện, tuy rằng luôn cúi đầu tế nhị, âm thầm đánh giá như cũng không thể thoát khỏi thần thức của các nghị viên.

Một sinh linh nhân loại thân cao vạn thước, đang an toạ trên một trong 36 thượng vị ghế nghị viên chợt nhếch miệng một cái rồi biến trở lại nghiêm nghị.

Ngay lúc ấy, trên thân ông ta phát ra ngọn lửa lam sắc lập loè, uy áp mênh mông cuồn cuộn tuôn trào hướng về Ngôn Khánh trấn áp.

- A...

'Cốp !'

Cả người Ngôn Khánh cảm giác như trĩu nặng, theo áp lực nhanh chóng gia tăng, hắn như bị núi đè mà không kìm được quỳ rạp xuống đất, thât thể co quắp lại.

Một bên Mạnh Nguyệt Nương thấy tình cảnh này chỉ khẽ cau mày lo lắng, con lại vẫn duy trì tư thế chắp tay khóm mình cung kính hướng 36 thượng vị nghị viên hành lễ.

- Ngươi là Ngôn Khánh sao ? Trông bộ dạng không có điềm đạm bao nhiêu so với trong sổ sách báo cáo nhỉ !

Nhị viên nhân loại khổng lồ lên tiếng mang theo như có như không giân dữ.

Bấy giờ Mạnh Nguyệt Nương không nhịn được mở miệng cầu tình.

- Kính xin Tần Quảng Vương đại nhân nhân từ tha thứ, Ngôn Khánh hắn vừa mới đến lần đầu, chưa hiểu quy cũ.

Ngôn Khánh đau đớn chống chịu uy áp khổng lồ của Tần Quảng Vương đè tới, giọng run rẫy cầu xin.

- Xin .. Tần.. Tần Quảng .. Vương .. tha .. mạng... Ta .. ta chỉ nhất thời .. tò ... mò ...

- Gì ! Người tò mò thì có thể soi xét các nghị viên của Địa Phủ như vậy sao ? Ngươi có tin, ta bây giờ có thể ngay lập tức bóp chết người không ? Mặc ngươi có bao nhiêu tàn hồn lẫn trốn, ta liền có thể một hơi giết hết, để cho ngươi vĩnh viễn biến mấy khỏi vũ trụ.

- Tần Quảng Vương tha mạng... !!

Nghe ngữ điệu nổi giận muốn giết người của Tần Quảng Vương, Mạnh Nguyệt Nương hoảng sợ quỳ cả xuống liên tục nói giúp cho Ngôn Khánh.

- Tần Quảng Vương đại nhân, hắn hiện tại là người duy nhất có thể tự sinh trưởng tàn hồn, là mẫu nghiên cứu độc nhất và quan trọng nhật hiện giờ Địa Phủ có, không thế giết hắn, mong đại nhân minh giám..

Ngôn Khánh bây giờ đã nằm rạp dưới nền đất, uy áp như biển liên tục gia tăng khiến hắn đau đớn không chịu nổi, hít thở không thông, miệng mồm muốn nói lại không thể phát ra tiếng được.

Đúng lúc này, một thanh âm trong trẽo vang lên khắp đại sảnh.

- Được rồi, Tần ca, người đùa hơi quá rồi đấy, hắn vốn chưa có tu luyện qua, còn chơi nữa liền chết luôn bây giờ.

Sinh linh mỹ nữ to lớn với đôi sừng soắn ốc trên đầu, kéo theo cặp cánh của thiên sứ sa ngã phất về phía trước, đánh ra luồng ánh sáng đen tuyền, hoá giải uy áp của Thạch Quảng Vương.

- Vậy được, nể mặt Sala Thượng Nghị Viên, tha cho ngươi một mạng.

Lúc này Tần Quảng Vương mới nhếch miệng lên cười cười, thu hồi uy áp của mình.

Trên những chiếc ghế khác, các vị nghị viên đều vẻ mặt dửng dưng, xem như đã sớm dự liệu trước, không hề có ý định lên tiếng.

Đau đớn rút đi trả lại cho Ngôn Khánh khả năng khống chế thân thể mình, hắn chậm chạp đứng dậy, cúi người chắp tay cảm tạ hai vị nghị viên.

- Đa tạ Nghị viên đại nhân lượng thứ ..!

Mạnh Bà Mạnh Nguyệt Nương thở ra một hơi. Nàng không hi vọng mẫu nghiên cứu quý giá mà mình khó khắn lắm mới tìm được lại bị chết vô duyên như vậy.

Nghiên cứu này quá mức quan trọng với nàng.

Bấy giờ một vị Thượng Nghị Viên khác ở vị ttis chính giữa đại điện lên tiếng.

- Nguyệt Nương, ngươi nói cho chúng ta nghe về linh hồn của tiểu tử này một thoáng đi.

Đây là sinh linh dị giới khổng lồ trong hình thù gần giống một giống loài trong truyền thuyết kiếp trước của Ngôn Khánh ở Địa Cầu.

DIABLO !

Chiếc đuôi dài đầy gai nhọ que quấy kết hợp với mặt quỷ đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu ẩn chứa lực lượng mê hoặc trời sinh như muốn nuốt lấy mọi linh hồn dám nhìn thẳng vào nó.

Mạnh Nguyệt Nương cung kính đáp lời:
- Vâng Anilate đại nhân.

- Nói tới, là chiều tối ngày hôm qua, ta đang kiểm tra lại phòng thí nghiệm ..

- Khả năng tự tiêu hoá âm khí để sinh trưởng của tàn hồn là một năng lực cực kì lợi hại, nó không cần có chủ linh thể thôi thúc mà là tự động làm hết thay.

- Ở trong giả thuyết của ta, chuyện này có khả năng dính tới căn bệnh là mà Địa Phủ ta nghiên cứu nhiều năm qua vẫn không có kết quả.

- Theo đó ta suy đoán rằng đây có thể là một thiên phú ẩn tàng trong linh hồn, cũng như nhiều loại thiên phú tiềm ẩn khác, đều cần một số điều kiện thích hợp để kích phát.

- Nếu như có thể nghiên cứu đủ sâu, ta cho rằng có thể phát mình ra phương pháp cứu chữ linh hồn bị tổn hại qua nhiều lần luân hồi.

- Chẳng quả trong trường hợp của Ngôn Khánh, có lẽ một trong số các điều kiện là phải chấp nhận trí nhớ của vô số kiếp trước, hay nói cách khác, chính thiên phú phục hồi linh hồn này đã tạo ra căn bệnh mà chúng ta gọi là Chứng Khó Quên !

- ..

Nghe Mạnh Nguyệt Nương giải thích các giả thuyết của mình, Ngôn Khánh cũng bắt đầu rõ ràng hơn.

Địa Phủ từ lâu đã thực hiên vô số nghiên cứu liên quan đến phục hồi linh hồn sau luân hồi, nhưng đến nay đều không có kết quả.

Lực lượng ăn mòn của hỗn độn luân hồi quá mạnh mẽ, không có một sinh linh nào có thể thoát khỏi, không một thần thông nào có thể chống đỡ.

Những đại năng giả trong lịch sử Địa Phủ đã thử qua vô số phương pháp, dùng vô tận bảo vật, thần thông, trận pháp .. cùng đều không tránh được kết quả hồn lực suy yếu, tu vi sụt giảm, cho đến khi linh thể mỏng manh không chịu đựng nỗi mà tan rã trong thông đạo luân hồi.

Đại năng vũ trụ rốt cục ngã xuống vì nguyên do này.

Một số ít thần hồn câu diệt bới đối chiến cùng kẻ thù, hiểm hoạ chiến tranh ..

Về phần Ngôn Khánh, tuy từ lúc phát hiện dị trạng linh hồn thì chưa trãi qua luân hồi, nhưng tàn hồn không quay về chủ thể lại có thể tự sinh trưởng đã nói rõ rằng dù chủ thể hắn có bị tán phá đến đầu thì tàn hồn vẫn có thể dựng lên một bản sao Ngôn Khánh mới, thông qua bí pháp của Địa Phủ hắn liền một lần nữa di chuyển thần thức sang linh thể mới vừa tổ hợp xong, vứt bỏ chủ thể củ.

Thông qua biện pháp này có thể tránh đi sự ăn mòn của luân hồi tác động lên các tàn hồn tách ra trước đó, khiến chúng chịu chung hạn chế không thể khôi phục như ban đầu.

- Ồ, như vậy nghiên cứu của ngươi chẳng phải tồn tại mầm hoạ nhân quả sao ? Đứng nói với ta rằng ngươi không biết việc bảo trì trí nhớ trong luân hồi sẽ có kết cục gì.

Trầm ngâm đôi chút, Mạnh Nguyệt Nương cấu tứ rõ ràng mà đáp.

- Thưa đại nhân, từ bệnh trạng của Ngôn Khánh gần đây nói rõ, những phối phương Canh Lãng Quên mới mà ta điều chế bắt đầu có tác dụng an định thần hồn, giúp hẵn giữ vững lý trí.

- Tuy chỉ một chút an định tâm thần nhưng nói nó nghiên cứu Canh Lãng Quên phát triển hoàn toàn có thể áp chế Chứng Khó Quên, tương lai sớm muộn sẽ có một Phối phương xuất sắc hơn, đảm bảo có thể xoá trừ hết sạch trí nhớ của kiếp trước cho các sinh linh trong luân hồi mà không mang tác dụng phụ.

- Nói cách khác chúng ta có thể dùng thành tựu Canh Lãng Quên để khắc phục điểm yếu của nghiên cứu hồi phục linh hồn sau luân hồi chuyển thế.

- Địa Phủ ta phát triển đến hiện tại cũng là nhớ khoa học phát triển, đều từ vô số tâm huyết tiền nhân tìm tòi, nghiên cứu, Nguyệt Nương có thể khẳng định với các vị Nghị Viên rằng không có gì là không thể trong vũ trụ rộng lớn này.

Vị Nghị viên tạo hình Diablo gọi Anilate kia nghe xong khẽ gật đầu, sau đó liền đưa một tay lên phía trước nói.

- Các vị, hiện tại ta đề xuất tăng năm thành kinh phí cấp cho phòng nghiên cứu thuộc Bộ Nội Vụ, hỗ trợ Nguyệt Nương nàng hoàn thành nghiên cứu này, đồng thời phong tặng nàng làm Nghị Viên Danh Dự của Địa Phủ ta, mọi người ai có ý kiến gì không.

Cả đại điện thoáng chốc sục sôi lên. 108 thượng hạ nghị viên bắt đầu hướng nhau đàm luận.

Bên trọng đại sãnh, mọi người đều dùng miệng nói chuyện, rất ít ai truyền âm, bới với thần thuéc mạnh mẽ của bọn họ, có thầm thì hay gì cũng chẳng ý nghĩa.

Sau một lúc đàm luận, một vị hạ nghị viên ở hàng trước bên tay phải Ngôn Khánh đứng lên chắp tay hướng chính điện đạo.

- Thượng nghị viên tôn kính, nghiên cứu khôi phục linh hồn sau luân hồi là một đại sự. Nếu thành công có thể cứu chữa vô số sinh linh, là đại thiện duyên, ta cho rằng Địa Phủ ta không nên quả dè xẻn, hẳn phải cấp cho Nguyệt Nương gấp đôi kinh phí trước. Tuy nhiên .. về phần danh vị Nghị Viên Danh Dự, cần được suy xét kỹ hơn.

Sinh linh người vượn trên ghế đối diện cũng lên tiếng.

- Anilate nghị trưởng, ta cũng thấy nên xem xét lại quyết định này. Không biết đây là ý kiến thống nhất của hội đồng thượng viện hay là của cá nhân ngài ?

Đôi mắt Anilate nhất thời loé sáng trước lời chất vấn của hạ nghị viên người vượn.

Chẳng qua ông ta cũng không có nổi giận, rất hiển nhiên tên khỉ kia được người đằng sau ra lệnh đặt câu hỏi cho y.

Người phía sau tên kia là một trong 36 thượng nghị, Anilate không hề xa lạ gì với chiêu trò của bọn họ.

- Bob nghị viên, đây chỉ là đề xuất của ta, chẳng qua ta thấy nó rất hợp tình thuận lý sau những công hiến của Mạnh tiểu thư đối với Địa Phủ ta, các người ai có ý kiến gì thì cứ việc phát biểu.

Lúc này Tần Quảng Vương trên ghế thượng nghị viên hào hứng giơ tay lên nói:

- Ta rất đồng ý với đề xuất của Anilate nghị trưởng, Nguyệt Nương từ ngày gia nhập Địa Phủ ta đã góp công rất lớn, từ phối phương mới của Canh Lãng Quên cho tới những nghiên cứu của nàng về y lý linh hồn, đều đã đem cho Địa Phủ ích lợi không nhỏ, hiện tại còn là một công trình nghiên cứu quan trọng vơi mọi sinh linh trong luân hồi như vậy đã đủ có thể sắc phong Nghị Viên Danh Dự rồi.

Mạnh Nguyệt Nương xuất thân nhất mạch Địa Cầu, là đồng hương, Tần Quảng Vương không có lý do gì để phản đối.

Chưa nói tới tài năng nghiên cứu của nàng, tương lai có thể cứu mạng hắn khỏi uy hiếp của luân hồi.

Về công và tư đều đáng giá ủng hộ.

"Nguyệt Nương, nha đầu cuồng nghiên cứu này, tu vi có hơi tệ.. hại, nhưng năng lực của nàng trên phương diện linh hồn thì không phải bàn"

Sở dĩ có người lên tiếng chất vấn chẳng qua vì biểu hiện của vị Nghị Trưởng tân nhậm kỳ này có phần không nói lý lẽ, hầu hết quyết sách gần đây đều do y trực tiếp đề xuất ra giữa hội nghị mà không theo quy cũ, bàn trước cùng hội đồng 36 thượng vị nghị viên.

Hạ nghị viên đứng ra nói chuyện gần như đều quan hệ gần xa với ít nhất một vị thượng nghị. Bọn họ được ngầm chỉ đạo, nhắc nhở nghị trưởng một chút vấn đề tôn trọng 35 thượng nghị khác.

Thế là một hồi luận điểm luận cứ từ khắp các nghế ngồi, tranh cãi một hồi cuối cùng biểu quyết thông qua.

Mạnh Bà Mạnh Nguyệt Nương chính thức trở thành Nghị Viên Danh Dự Địa Phủ. Hưởng đãi ngộ cấp bậc Nghị Viên. Duy chỉ không có quyền biểu quyết trong hội nghị.

Trong cả quá trình, Ngôn Khánh chỉ biết đứng im một chỗ cúi mặt xuống đất, lại xuống dâm ngước lên nhìn các nghị viên nữa.

- Cảm tạ các vị đại nhân yêu ái, tiểu nữ quyết không để các vị thất vọng.

Thiên sứ sa ngã Sala thượng nghị viên mỉm cười lên tiếng:

- Còn đại nhân cái gì nữa, Nguyệt Nương muội tử, từ bây giờ trở đi, ngươi chính là một nghị viên, cùng với chúng ta ngang hàng tương giao. Mọi người, các ngươi hiện tại phải gọi nàng một tiếng Mạnh Nghị Viên đấy ..

- Phải.. Phải ! Chúc mừng Mạnh Nghị Viên ..

- Chúc mừng Mạnh Nghị Viên ..!

- ..

Ngoài 36 Thượng Nghị ngồi yên một chỗ ra, còn lại 72 Hạ Nghị Viên đều ngươi một lời, ta một câu nhao nhao đứng dậy, lên tiếng chúc mừng Mạnh Bà.

Ngôn Khánh cũng nhờ không khí vui vẻ ở đại điện mà lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười hướng Mạnh Nguyệt Nương chắp tay.

- Chúc mừng cô, Mạnh.. Nghị Viên !

- Ha ha.. cám ơn, cũng nhờ ngươi cả.

Sau một hồi khách sao, âm điệu lạnh lùng của Anilate Nghị Trưởng lại vang lên:

- Tốt rồi. Việc của Mạnh nghị viên đã xong, hiện tai chúng ta nói tiếp về tiểu tử này.

Anilate Nghị Trưởng thân là một trong những chiến lực đỉnh cao của Địa Phủ, xuất thân từ quân đội cả ở giới diện quê nhà lẫn tại Địa Phủ.

Anilate hiển nhiên nhìn trúng thuần âm linh thể của Ngôn Khánh, trong lòng có ý kéo hắn về bên quân doanh.

Phong cách quân nhân không nói lý lẽ, câu đầu tiên liền lộ rõ mục đích của mình.

- Các vị nghị viên, ta được biết tiểu tử Ngôn Khánh này hiện tại được phân bổ vào Toà Án nhỉ. Chuyện này ta xem ra có chỗ nhầm lẫn, hắn vốn là một thuần âm thể, thiên phú tu luyện không cần ta nói nữa. Hiện tại ta muốn đem hắn đến quân đội huấn luyện, bồi dưỡng cho Địa Phủ ta một viên đại tướng, các ngươi có ý kiến gì không ?

Ban đầu, nhóm lãnh đạo Toà Án đã có chút cảm giác không ổn, nghe hết lời liền tỏ tường.

Quân đội muốn cướp người !

Sau một hồi đánh mắt, ra hiệu, Tân Quảng Vương đứng hẳn lên phát biểu, thể hiện quyết tâm giữ người của mình, dù gì hắn cũng là lãnh đạo to nhất ở Toà Án.

- Anilate Nghị Trưởng, xét thấy Ngôn Khánh là do Bộ Nội Vụ đề cử, sau đó là Toà Án chúng ta âm thầm cất nhắc, sớm đã có an bài cho hắn, hơn nữa đường tu luyện nghìn muôn ngã rẽ, vạn đạo thần thông, không nhất thiết phải trở thành võ tướng.

Lúc này phía bên kia hàng ghế cũng có một thượng nghị viên khác đứng lên phản bác, là một đầu rồng khổng lồ hoá hình nhân thể.

- Tân Quảng Vương, sử việc bổ nhiệm hắn vốn là trước khi phát hiện thuần âm thể, hơn nữa hiện tại cộng thêm thiên phú tàn hồn tự sinh trưởng thì hắn rõ ràng là một chiến tướng hợp cách, hộ vệ Địa Phủ ta yên bình vạn thế. Không thể đi làm văn chức được, rõ là mai một nhân tài.

Tần Quảng Vương sao lại không biết đạo lý này, nhưng lão từ lâu đã thèm nhỏ dãi một chi đội có chiến lực, đi đối phó những biến cố liên quan vấn đề đấm đá, không cần phải mỗi lần có chuyện lại đến quân doanh mượn người, không những tốn tiền trà nước mà còn làm lão cực kì đau đầu với các khoản bồi thường khi gặp tổn thất nhân mạng.

Nhất là gần đây, đám gia hoả ở quân doanh toàn giở công phu xư tử ngoạm.

Trong tất cả cơ quan chuyên chức ở Địa Phủ thì ngoài Quân đội và Bộn Nội Vụ ra, lão chưa thấy có nơi nào có thể đào ra một ít cao thủ được việc.

Quân đội cao thủ nhiều như mây không phải bàn, Bộ Nội Vụ chuyên xử lý tình báo các nơi, thường xuyên đụng phải nguy hiểm sống còn nên việc xây dựng một Đội Bảo An có chiến lực tương đối cũng dễ hiểu.

Ngoài ra các cơ quan khác đều bị cấm không cho xây dựng chiến đội.

Tuy nhiên Địa Phủ lại không cấm các tổ chức tự nuôi dưỡng hộ vệ cho mình, chẳng qua nhân số sẽ bị kiểm soát nghiêm ngặt.

Ví như Bộ Công Thương, Ngân Hàng, .. đều có hộ vệ đoàn của riêng mình, chẳng qua chất lượng thì ..

Bản thân Toà Án, ngoài lực lượng quỷ sai cấp thấp làm chân sai vặt ra thì duy nhật một Phòng Thanh Tra còn có một chút tay chân, chừng hai ba mươi tên Đầu Trâu Mặt Ngựa.

Nhưng Đầu Trâu Mặt Ngựa châm chước lắm chỉ có thể so sánh cùng quỷ sai lâu năm của quân đội mà thôi, đối phó với một ít cô hồn các đãng còn được, gặp kẻ lợi hại liền chỉ có chạy.

Tân Quảng Vương hắn muốn là một chi biệt đội có chiến lực trung cao cơ, ít nhất phải một đối một được với Đội Bảo An - Bộ Nội Vụ.

Số lượng không cần nhiều, mười người trở lại là được, quan trọng đều phải là tinh anh.

Ban đầu, Tần Quảng Vương chỉ muốn lợi dụng trí nhớ vượt qua luân hồi của Ngôn Khánh, đưa hắn nhập vào luân hồi, bồi dưởng thành một tên Phán Quan Dương Gian, thay thế nhất mạch Mao Sơn đám đạo sĩ thúi đã thất truyền trên đó, đảm bảo quê nhà ổn định.

Đợi đến khi Mạnh Nguyệt Nương nghiên cứu Bệnh Khó Quên kia tiến triển thì lại lôi Ngôn Khánh về.

Chẳng ai ngờ giữa đường đâm ra một cái thuần âm linh thể, khiến cho đám quân đội dòm ngó.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện này vừa hay lại dấy lên tâm niệm chất chứa bao năm trong lòng Tần Quảng Vương. Cho lão hi vọng có thể âm thầm bồi dưỡng một cao thủ đắc lực cho Toà Án.

"Nếu như không thể gầy dựng một chi chiến đội mạnh mẽ, vậy liền đầu tư cho tên tiểu tử đồng hương này trở thành chiến lực tinh anh trong Toà Án"

Ngôn Khánh cũng xuất thân Địa Cầu nhất mạch, nếu như sự tình làm tốt, tương lại lão lại có thêm một trợ lực mạnh mẽ, làm cơ sở để tranh cử Thẩm Phán Tối Cao chức vị nhiệm kỳ sau, giữ vững quyền hạng Thượng Nghị Viên.

Do đó, Tần Quảng Vương quyết định chủ ý, làm sao cũng sẽ không thả người.

- Hắc Thương Long, chẳng lẽ ngươi lại quên rằng hắn mắc Chứng Khó Quên sao ? Đó là một con dao hai lưỡi, ngươi có can đảm giao cho hắn lĩnh quân ?

- Tần Quảng Vương, ngươi nổi tiếng anh minh thông thấu tình lý, vậy ngươi không thấy biểu hiện của hắn có chút nào bị kí ức khống chế sao ? Điều này nói rõ, hoặc thuốc của Mạnh .. Nghị Viên có tác dụng, hoặc bản thân hắn định lực mạnh mẽ. Đây chẳng phải cũng là lý do ngươi trong vạn năm ngắn ngủi đã bổ nhiệm hắn làm Thư Kí Phán Quan Sao ??

- A .. Công tác của hắn là thư kí phán quan sao ? Trong một vạn năm thôi ..??

Lời vừa nói ra cũng làm cho rất nhiều vị nghị viên cả trên lẫn dưới thoáng ngạc nhiên.

Đây rõ ràng là Tần Quảng Vương đã sớm có ý chiêu mộ Ngôn Khánh mà đi cửa sau.

Ngoài ra không cách nào lý giải một nhân viên mới nhập Địa Phủ lại còn nhờ vào hợp đồng thí nghiệm chứ không phải tuyển dụng hợp cách, có thể thăng cấp nhanh như vậy.

Đến đây Ngôn Khánh cũng ngỡ ngàng. Thì ra là cao tầng Toà Án đã sớm nhìn chằm vào hắn.

Tần Quảng Vương bị người ta hỏi đến khó xử, trên mặt thoáng hiện lên một tia bất đắc dĩ khó có, vừa đang muốn mở miệng giải thích thì một thanh âm khàn khàn bên cạnh phát ra.

- Chư vị, ta có vài lời cần nói rõ để cho mọi người hiểu được tường tận hơn.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chiếc ghế thượng nghị phát ra âm thanh đặc biệt này.

Ông ta thân người đầu chim, hình thể khổng lồ mang theo một dôi cánh kim sắc giống hệt một vị thần trong truyền thuyết cổ đại ở kiếp trước Ngôn Khánh từng biết đến.

"Thần Ra ..?"

Ngôn Khánh từ khi bước vào đại điện cũng chú ý đến vài gương mặt nghị viên, chủ yếu là do hình dáng bọn họ có phần tương tư đến các loại truyền thuyết ở kiếp trước của hắn.

- Anilate nghị trưởng cùng các vị nghị viên, ta muốn nói rằng Ngôn Khánh trước khi nói chuyện thiên phú tu luyện cỡ nào, thì phải nhớ đến một điều, đó là trí nhớ của hắn.

- Căn bệnh khó quên giống như một con dao hai lưỡi, có thể là nổi bất hạnh lớn nhất trong vũ trụ, cũng có thể là ưu đãi vô cùng mà tạo hoá đã ban cho hắn.

- Địa phủ chúng ta từ thuở sơ khai đến nay, được sáng lập nên, tồn tại và phát triển cho đến bây giờ rốt cuộc là vì điều gì.. chư vị lẽ nào đã quên sao ?

Tần Quảng Vương nghe vậy hiểu ý mở miệng:

- Địa Phủ ta tồn tại chỉ bởi một sứ mạng duy nhất, chính là duy trì Âm giới vận hành thông suốt, tiếp dẫn linh hồn sa ngã, luận xử sinh linh tội ác tày trời, đem lại môi trường sống bình đẳng và công bằng cho tất cả chúng sinh ở những giới diện quản hạt.

Thượng nghị viên mình người đầu chim quay sang hướng Tần Quảng Vương gật đầu.

- Không sai, trước khi nói đến chuyện đánh đấm, thì bản thân Địa Phủ ta phải làm tốt vai trò Người Tiếp Dẫn trước.

- Mà trong quá trình này, các vị có biết điểm nào là quan trọng không ? Đó chính là việc phân xử cùng phán quyết.

- Tam Sinh Thạch có thể soi ra tiền căn hậu quả của phần đông sinh linh, nhưng với những tồn tại tu luyện lâu năm sẽ có rất nhiều hạn chế.

- Nhất là ở dương thế. Trong lịch sử Địa Phủ ta, những vụ án oan sai gây ra bởi nhân viên công vụ của Địa Phủ không có ngàn vạn thì cũng trăm vạn.

- Một số trong đó nhân quả lực lượng còn uy hiếp đến an nguy Địa Phủ. Chút sự tình gần đây chắc ta cũng không cần nhắc lại.

- Vì lẽ đó, một cá nhân mang trong mình kí ức của vô số kiếp đời mà có thể giữ vững bản tâm của mình, như vậy ta thiết nghĩ thế giới quan của hắn đã rất gần với bản chất của nhân quả rồi.

- Quan niệm công lý, về đúng sai phải trái của hắn đã tiếp cận quy luật bản nguyên, một sinh linh như vậy thật sự là không thể thích hợp hơn với công tác của Toà Án ở dương gian.

- Chư vị chắc cũng còn nhớ rõ ràng, cách đây gần một vạn rưỡi năm, có một sinh linh gần giống như tiểu tử này, cũng xuất thân từ Địa Cầu kia, có thể nhìn thấu suốt vô số kiếp luân hồi của mình mà vẫn giữ được bản tâm.

Anilate nghị trưởng nét mặt nghiêm nghị cấy giọng nói:

- Ranath nghị viên, ông đang nói đến vị đại năng đã siêu việt luân hồi lần trước sao ?

Ranath nghị viên gật gù chiếc đầu chim của mình.

- Chính là vị ấy. Dù ta không biết y rốt cục làm sao mà tu luyện siêu việt luân hồi, nhưng có một điểm chắc chắn là y thông qua tu luyện, thành tựu một môn thần thông có thể nhớ rõ nhiều kiếp về trước.

- Vấn đề này ta không tiện nói tới ở đây, tuy nhiên, sự thật là những trãi nghiệm ở trong luân hồi mà Ngôn Khánh đang nắm giữ xa xa vượt qua tất cả chúng ta đang ngồi tại đây.

- Nếu bổ nhiệm tiến nhập luân hồi, đến dương thế làm phán quan dương gian là không còn gì tốt hơn, thậm chỉ còn phù hợp hơn cả lão Tần.

Hơn trăm ánh mắt vô thức đảo qua Tần Quảng Vương, rồi lại liếc xuống hình bóng nhỏ bé của Ngôn Khánh giữa đại điện.

- Quả thật như vậy, đến cả ta một kkhi tiếp nhập luân hồi còn không biết có giữ được mình nữa không..

Tần Quảng Vương tấm tắt. Ranath nghị viên lại nói tiếp:

- Còn nữa, dù cho hắn có thuần âm linh thể thì sao, Địa Phủ chúng ta lẽ nào thiếu một ít nhân tài như vậy.

- Lại cả tàn hồn tái sinh, chẳng qua chỉ sống dai một chút mà thôi. Một câu thần chú của ta, hắn chẳng phải chết đến một ngàn lần sao ?

- Cuối cùng, là văn chức có gì không tốt, các ngươi xem Tần Quảng Vương vậy, hắn thậm chí không phải đối thủ của một ít hạ nghị viên, nhưng ai dám xem thường hắn ?

Hầu hết nghị viên nghe Ranath thượng nghị phát biểu đều vô thức gật đầu.

Dù sao Toà Án cũng là một cơ quan chủ chốt của Địa Phủ, bọn họ cũng cần nhân lực.

Ngay cả Anilate nghị trưởng nghe phân tích của Ranath cũng cảm thấy không tốt tranh giành.

Tần Quảng Vương chắp tay hướng Ranath tỏ ý cảm tạ.

Ranath thượng nghị chỉ khẽ gật đầu. Lão chính là lãnh đạo cao nhất của Cơ Quan Nhân Sự Địa Phủ, việc điều chuyển công tác của Ngôn Khánh lão sớm đã biết.

Tần Quảng Vương đi cửa sau là thật nhưng Ngôn Khánh thích hợp ở Toà Án hơn cũng là thật.

Vì thế, tại sao không thuận nước đẩy thuyền, bán cho Tần Quảng Vương một cái nhân tình nho nhỏ, danh lợi cùng thu, không làm mới là kẻ ngốc.

Về phần chủ trì hội nghị, Anilate Nghị Trưởng ban đầu dỏng dạc tỏ ý kéo người lại không tiện quay mặt đồng thuận, thế nên kêu gọi hội đồng biểu quyết.

Cuối cùng với đa số phiếu phản đối, Ngôn Khánh danh chính ngôn thuận trở thành Thư Ký Phán Quan, ba ngày sau tiếp nhập luân hồi, đi theo một vị phán quan dương gian làm phụ tá, chuẩn bị tiếp nhận chức vị Phán Quan Dương Gian kế nhiệm.
..

Vậy là đã rõ công tác cụ thể của Ngôn Khánh, rốt cuộc không phải là ở Địa Phủ, mà là tại dương trần.

Tuế nguyệt thoi đưa, vật đổi sao dời, qua hơn vạn năm không biết dương thế hiện tại ra bộ dáng gì.

Liệu có chuyện thú vị nào xảy ra với Ngôn Khánh không, chúng ta hãy cùng nhau chờ đón nhé...