Chương 9: Lỗ đen trên trời

Converter: Thông Nhầm Bố Vợ
Dịch: Thông Nhầm Bố Vợ
Edit: Thập Dạ
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Điều khiển cơ giới hạng nặng là một công việc vô cùng vất vả, yêu cầu đối với thể trạng, thể năng và ý chí rất cao, không cần phải to cao, đen hôi, nhưng ít nhất phải cơ bắp cường kiện, gân cốt hữu lực, mới có thể khống chế cự thú sắt thép nặng trên trăm tấn.

Cho nên, Sở Ca vẫn luôn duy trì thói quen rèn luyện thể chất.

Ngoài ý nghĩ của Sở Ca chính là, từ khi trở thành người chơi cấp cao trong game «Địa Cầu vô song», Sở Ca phát hiện cái game thần kỳ này cùng thế giới hiện thực, tựa hồ tồn tại một mối liên hệ huyền diệu.

Sau khi hắn ở trong game trải qua một trận chém giết liều mạng, cắm đầu cắm cổ chạy trối chết, lúc trở về thế giới hiện thực, lại có cảm giác cơ bắp có chút to ra, xương cốt ngứa, mỗi một cái tế bào trên toàn thân đều bùng nổ, phải ra sân vận động chạy thật nhanh một hai chục vòng, kế đó hùng hục đi tập tạ, cuối cùng tìm quán buffet ăn một bữa cơm no đủ, mới tạm thỏa mãn.

Khổ sở kiếm được ít tiền từ cày game thuê, hơn phân nửa là đem biếu cho chủ nhà hàng, nhưng chủ quán cũng chẳng mặn mà loại khách ăn thủng nồi trôi rế như Sở Ca, ai cũng như hắn, người ta sập tiệm sớm a.

Non nửa năm trôi qua, hắn đã bị mấy nhà tiệc buffet quanh trường xếp vào sổ đen, là Đại Vị Vương không được hoan nghênh.

Chiều ngược lại, khi hắn rèn luyện chăm chỉ trong hiện thực, cảm giác tinh thần sung mãn, thần thanh khí sảng, khi tiến vào trò chơi, phản ứng thần kinh, tốc độ cùng sức chịu đựng các loại chỉ số đều tăng nhẹ, ở thời khắc mấu chốt, một chút khác biệt này có thể cứu hắn một mạng.

Trò chơi nhân vật cùng hắn trong hiện thực, tựa như là cùng nhau tiến lên, chơi game cũng có thể rèn luyện thân thể.

Trải qua Kỷ Nguyên Tai Ách tàn phá, mặc dù bây giờ là thế kỷ 22, nhưng tuyệt đại bộ phận khoa học kỹ thuật đều chỉ đạt tiêu chuẩn đầu thế kỷ hai mươi mốt, cabin game giả lập là một trong rất ít ứng dụng đỉnh cao vượt qua thời đại, Sở Ca chưa từng tiếp xúc trước đây, hắn cũng không biết dạng này liên hệ của mình có gì bất ổn hay không.

Dịch: Thông Nhầm Bố Vợ

Dù sao ngay cả trường chuyên cấp 3 của Hứa Nặc, chương trình học cũng có cái game này, hẳn là không có vấn đề a?

Sở Ca thư giãn đầu óc, càng chạy càng nhanh, quanh thân cơ bắp co dãn, giống một đầu báo săn mạnh mẽ.

Hắn chạy bộ có điểm đặc biệt, không phải theo chiều thẳng tắp, mà là hình rắn chữ chi, thỉnh thoảng còn đột ngột biến hướng, tại hàng cây xanh bên trong cư xá nhảy vọt đến, nhưng nhìn không giống báo săn lắm, mà giống một con khỉ nhảy nhót hơn.

Vốn là Sở Ca chạy bộ lúc cũng đang nghĩ về «Địa Cầu vô song», tưởng tượng phía trước nếu xuất hiện tu tiên giả, mình làm như thế nào trốn tránh, ẩn nấp cùng đánh trả.

Nghĩ đi nghĩ lại, thi thoảng lại tự cười mình một cái, nếu như bị hàng xóm láng giềng nhìn thấy, chắc chắn cho rằng thằng này nửa đêm lên cơn điên.

Bầu trời đêm nay có điểm lạ kì, từ trong mây loé ra ánh lửa, dung nham chảy ra, đem không trung đốt thủng trăm ngàn lỗ, một mảnh đỏ bừng.

Sở Ca chưa từng thấy quang cảnh cổ quái như vậy, tầng tầng lớp lớp ánh sáng đỏ rực phảng phất giống như cực quang chói lọi chiếu xuống, trong ánh cực quang đỏ còn kèm theo quầng sáng lấm ta lấm tấm, như là đom đóm sáng lập lòe, vừa thật lại vừa ảo, tựa như mộng cảnh đẹp không sao tả xiết.

"Là... Mưa sao băng sao?"

Sở Ca ngắm nhìn quên cả thở, đắm chìm trong cực quang cùng mưa sao băng giao thoa, trầm mê thật lâu không thể tự thoát ra được.

Trong lòng hắn kinh ngạc, không thấy đài khí tượng dự báo đêm nay có mưa sao băng a.

Cực quang như thác nước, sao sa như mưa, mộng cảnh mê ly bao phủ toàn bầu trời thành phố Linh Sơn, ánh sáng lung linh trải lên vô số công trình kiến trúc, nhiệt độ ban đêm vốn hơi lạnh lại hạ thấp thêm một chút.

Sở Ca đang ngây dại, bỗng nhiên cảm thấy một trận nhoi nhói trên cổ tay, bất giác đưa lên nhìn, cảm thấy kinh hãi.

Trên da của hắn, một hạt châu nhỏ màu ám kim được cột lại bằng sợi dây đỏ cũ kỹ, viên châu này giống như cổ lão hổ phách, bên trong khảm nạm một thứ nhìn tương tự như một con cá, hư vô mờ mịt, lúc ẩn lúc hiện.

Giờ phút này, dường như hạt châu nhỏ và mưa sao băng sinh ra cộng minh, bất chợt nóng lên, màu sắc dần dần chuyển từ ảm đạm thành sáng tỏ.

"Chuyện gì xảy ra?" Sở Ca nhíu mày, vung vẩy cổ tay, thái độ chán ghét.

Hắn không thích cái hạt châu nhỏ này.

Bởi vì đây là di vật duy nhất cha lưu lại cho hắn.

Không, cái tên nam nhân vô trách nhiệm này không có tư cách làm cha, hắn căn bản chỉ 'cung cấp' một con tinh trùng vô nghĩa, loại này Sở Ca mỗi ngày đều có thể sản xuất vài ức có được hay không!

Sở Ca không biết phụ thân mình là ai.

Hắn khi còn bé rất hâm mộ những đứa bạn có cha, liền ngay cả Hứa Quân cùng Hứa Nặc hai huynh muội, cũng có, tuy rằng khốn nạn, dù là tội ác tày trời, tốt xấu là người cha có máu có thịt a?

Hắn đã từng nhiều lần truy hỏi mẹ, cha hắn là ai, tại sao vứt bỏ hai người bọn họ, mẹ nhưng thủy chung không nói, thẳng đến lúc hấp hối, mới mơ hồ không rõ nói với Sở Ca, phụ thân của hắn là: "Từ trên trời giáng xuống, mình đầy thương tích, mất đi ký ức, giống như là chó con đươc nàng nhặt về nhà."

Về sau xảy ra chuyện gì, mẹ không nói, tóm lại là qua nửa năm thời gian, chợt một ngày, gia hỏa này liền mặt dày như tường thành, ăn xong quẹt mỏ mà biến đi đâu mất, tựa như khối băng hòa tan vào trong đại dương, vết tích duy nhất chứng minh hắn đã từng tồn tại, chính là cái hạt châu nho nhỏ này.

A, còn có Sở Ca.

"Cái gì mà 'Từ trên trời giáng xuống còn mất đi ký ức', căn bản là thủ đoạn hèn hạ lừa gạt con gái nhà lành, loại hỗn đản này, hại mẹ cả một đời đều thảm!"

Mỗi lần nhớ tới, Sở Ca đều giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhiều lần muốn ném hạt châu đi, nhưng nhớ đến khuôn mặt tràn ngập hào quang của mẹ trước khi ra đi, lại không đành lòng.

Huống chi, đây là đầu mối duy nhất, hắn còn muốn dựa vào hạt châu nhỏ, tìm tới tên nam nhân vô trách nhiệm đây này!

Không sai, đây chính là tâm nguyện lớn nhất của Sở Ca, tìm tới tên kia, hung hăng cho hắn một bạt tai, giúp mẹ đem nhiều năm như vậy chua xót cùng ủy khuất, hết thảy trả lại hắn, lại đem hạt châu nhỏ ném vào mặt tên kia, nói cho hắn biết: "Sở đại gia không thèm đồ vật của ngươi, từ hôm nay trở đi, mọi người đều rõ ràng, không ai nợ ai!"

Biển người mênh mông, hiện tại Địa Cầu có mấy tỷ nhân khẩu, muốn tìm được một tên đàn ông mất tích hai mươi năm trước, nói nghe thì dễ.

Cho nên, Sở Ca mới liều mạng kiếm tiền, khát vọng thành công, chỉ có kiếm rất nhiều rất nhiều tiền, mới có thể nện xuống bó lớn tài nguyên, điều động nhân lực vật lực, tìm cho ra tên hỗn đản kia.

Sở Ca một bên vung tay, vừa nghĩ làm như thế nào tát người thật thống khoái.

Cổ tay lại càng ngày càng nóng, đây tuyệt không phải ảo giác, hạt châu nhỏ nhiệt độ đã cao đến không thể chịu đựng được.

Sở Ca phát hiện hạt châu nhỏ hình như không giống ngày thường, hắn nheo mắt lại nhìn.

Không biết phải chăng là ảo giác, con cá khảm nạm ở bên trong, bỗng nhiên nhúc nhích.

Sở Ca điếng người, nhịp tim lạc mất nửa nhịp.

Cả phiến thiên địa trong sát na lóe sáng, một dải điểm sáng đột ngột xé toạc hư không, xuất hiện giữa trời đêm.

Vị trí dải sáng không quá cao, chỉ cách mặt đất hơn mười mét, vô thanh vô tức, thật lâu không tiêu tan, tựa như giữa thiên không xé mở một cái động nhỏ.

Sở Ca cảm giác được, sợi tóc cùng đầu ngón tay đều tê tê dại dại, như có hàng vạn luồng tĩnh điện chạy khắp toàn thân.

"Đây là cái gì?"

Hắn sợ ngây người, chưa từng thấy qua hiện tượng kỳ quái như thế, nói là hiện tượng sét hòn nhưng không giống lắm, nó có hình dáng tròn, xoáy chầm chậm.

Xuyên thấu qua cái động này, lờ mờ có thể nhìn thấy một cái thế giới khác, chói lọi, lạ lẫm.

Sở Ca rướn cổ lên, đang muốn nhìn cho rõ ràng, từ trong quầng sáng bỗng hiện ra một bóng người, giống như trồi lên từ đáy giếng, ban đầu có chút mơ hồ, dần dần trở nên rõ ràng, ngưng tụ ra thân thể chân thực, từ trên trời rơi xuống một góc trong cư xá.

Liền ngay sau đó, quầng sáng quỷ dị dần dần ảm đạm, tan vào bầu trời đêm, biến mất không thấy.