Chương 19: Đại trượng phu

Converter: Thông Nhầm Bố Vợ
Dịch: Thông Nhầm Bố Vợ
Edit: Thập Dạ
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Được Tào đại gia dẫn đường, Sở Ca lách qua đám đông đang vây xem, lặng lẽ từ đằng sau tiểu khu đi ra.

Tào đại gia cũng rất tinh tế đưa cho Sở Ca một cái mặt nạ phòng dịch, giấu diếm thân phận, miễn cho mấy ông cụ bà lão hàng xóm tưởng rằng hắn trộm hộp biến áp bị bắt giữ, ban ngày ban mặt lại chạy đến cửa tiệm nhà hắn để buôn chuyện.

Mấy vị 'đại ca' mặc áo jacket đen đeo kính râm lớn, khí thế đằng đằng, hiển nhiên có biết chiến tích oanh liệt mới rồi của Sở Ca, gặp hắn đi ra, đồng loạt phát ra sợ hãi thán phục ở trong lòng.

Vô số ánh sáng long lanh vàng choé, từ mười mấy cái "Áo jacket đen" cùng "Kính râm lớn" đua nhau như ong vỡ tổ, bay về phía Sở Ca.

Dung nhập vào đại não của hắn, có lẽ là do sóng điện não quấy nhiễu, còn truyền đến "Đinh đinh đang đang", âm thanh như chuông gió chập chờn, như vàng lá ma sát, vô cùng êm tai.

Trạng thái này huyền diệu mà quỷ dị, thời thời khắc khắc nhắc nhở lấy Sở Ca, siêu năng lực là có tồn tại.

Đứng tại cửa sau cư xá cùng Tào đại gia, trong lòng của hắn vẫn là tràn đầy mê mang, về linh khí khôi phục, về năng lực của mình, cùng... tương lai sắp tới, của người nhà thậm chí toàn bộ Địa Cầu.

Nhìn lão đầu mập bóng lưng hết sức bình thường, so cùng hình ảnh như Cự Linh Thần khôi vĩ, chiến đấu hung bạo, chiêu thức tàn khốc đêm qua, đem cả hai dung hợp một chỗ, khiến Sở Ca tim đập rộn lên, nhiệt huyết sôi trào.

"Tào đại gia..."

Sở Ca thốt ra, chạy theo phía sau gọi lớn: "Ta có thể đi theo ngài học tập, làm sao thức tỉnh cùng sử dụng siêu năng lực sao?"

Tào đại gia dừng lại, quay người cười hỏi: "Vì cái gì?"

"Vì cái gì?"

Sở Ca nao nao, gãi đầu nói: "Trong truyện, trong phim, còn có trò chơi, khi linh khí khôi phục chẳng phải tất cả mọi người đều muốn tu luyện sao?"

"Ha ha, 'Tất cả mọi người muốn tu luyện' cũng không phải là cái lý do tốt, ta có thể dạy ngươi, nhưng ngươi trước hết tìm tới một cái lý do chân chính, tìm cho ra ...Tín niệm cùng tình yêu của ngươi."

Tào đại gia nhìn Sở Ca, nói tiếp: "Tu luyện rất gian nan, không có tín niệm chắc chắn và nhiệt huyết vững bền, không cách gì kiên trì được."

"Ta muốn trở thành người như ngươi."

Sở Ca ngây ngô nói: "Chiêu thức của ngươi tối hôm qua, oa, thực sự quá bá khí, so tu tiên giả khống chế phi kiếm còn soái hơn gấp trăm lần, đây mới là phương thức chiến đấu quen thuộc của Địa Cầu, đây mới là... chân chính anh hùng!"

"Anh hùng a..."

Tào đại gia cười cười: "Ta cũng không phải là cái gì anh hùng, nhưng ta đã từng nhìn thấy qua anh hùng chân chính, bớt suy nghĩ linh tinh, trở về đi!"

Nói xong câu đó, Tào đại gia khoát khoát tay, dần dần đi xa.

Sáng sớm gió nhẹ thổi tới, quần đùi cộc của lão đầu mập theo gió nhảy múa, có cảm giác đặc biệt tiêu sái, giống như là "Mười bước giết một người, ngàn dặm không dấu vết" (Thập bộ sát nhất nhân, thiên lý bất lưu hành), đúng là như thế rồi.

Trong lòng Sở Ca, nổi lên vô số gợn sóng.

"Tào đại gia hắn là cao nhân ẩn mình trong phố thị, dám cùng tu tiên giả giao phong, lại nhún nhường như vậy, thật sự quá đẹp trai!"

Tào đại gia càng khiêm tốn, Sở Ca càng sùng bái, hắn vẫn đắm trong trận đại chiến tối qua, có chút không kiềm chế cảm xúc, hô hấp đều nóng rực lên, "Nếu là ta cũng luyện thành bí pháp Kim cương, sau đó học theo bộ dáng tiêu sái của Tào đại gia, đánh xong tu tiên giả liền chạy, ẩn giấu tên tuổi của mình, nhưng lại "vô tình" để người ta biết.. cái đồ chơi này, có thể kích phát người ta 'Kinh ngạc, chấn kinh, rung động' a? Không sai, ta nhất định phải hướng Tào đại gia học tập, bởi vì cái gọi là, đại trượng phu cũng đến thế mà thôi!"

Dịch: Thông Nhầm Bố Vợ

Đang mải miết suy nghĩ và sùng bái Tào đại gia, chợt thấy lão đầu mập vội vội vàng vàng, một đường cuống quít chạy trở về.

"Giúp ta một chút, tiểu Sở, giúp ta yểm hộ!" Tào đại gia đầu đầy mồ hôi, nhìn Sở Ca nháy mắt ra hiệu.

"A?"

Sở Ca còn đang ngơ ngác, chưa kịp đáp lời, đã thấy một người phụ nữ trung niên mặc áo choàng ngắn, đầu sấy tóc quăn từ sau hàng cây xanh đuổi tới, a, tựa như là lão bà của Tào đại gia, Tào bác gái.

"Chuyện này là như thế nào?"

Tào bác gái chống nạnh, quặm mặt lại: "Ngươi thế nào lại cùng đám người X-men tụ tập cùng một chỗ, đi chơi trò bắt tu tiên giả có phải không?"

"Không, không có a."

Lão đầu mập 5 phút trước còn thao thao bất tuyệt, tận tình lên lớp Sở Ca, hiện tại đầu lưỡi như ngắn mất một đoạn, mặt mũi tựa trẻ nít vô tội, "Là bọn Mã Hùng bắt được tu tiên giả, ta liền phụ giúp cảnh sát Hách đến duy trì một chút trật tự, giải tán đám đông."

"Thật?"

Tào bác gái nheo mắt lại: "Vậy quần áo cũ đâu? Ngươi tối hôm qua mặc không phải bộ quần áo này!"

Áo cùng quần cộc của Tào đại gia , đều bị xé nát khi biến thân.

"Không phải sao?"

Tào đại gia nhìn xem trên người mình, trong mắt hiện lên vẻ mê mang: "Chính là bộ quần áo này a, Nguyệt Nga, ngươi nhớ lầm đi?"

"Phi, ngươi tối hôm qua mặc chính là mặc quần cộc, sáng sớm nay liền thay đổi hoa văn, cái áo này cũng không đúng, vị trí lỗ thủng không giống, cái này là ta vá lại, lỗ thủng kia còn chưa kịp vá lại."

Ánh mắt của Tào bác gái càng lúc càng nguy hiểm: "Tào Tiểu Hoa, ngươi lại biến thân đi?"

"Biến thân? Biến thân gì?"

Tào đại gia quay đầu, nhìn xem Sở Ca, nghiêng khuôn mặt suy nghĩ thật lâu, sau đó vỗ ót một cái: "A, ngươi nói biến thân a, không có, thật lâu không biến thân, lớn tuổi, thể cốt yếu, chỗ nào còn có thể biến thân? Không tin ngươi hỏi Tiểu Sở, ta cùng hắn chân trước chân sau đuổi tới, liền đi nhìn xem náo nhiệt... Ai ai ai ai đau nhức, Nguyệt Nga, ngươi buông tay..."

"Tào Tiểu Hoa, ngươi còn dám gạt người, ngươi mỗi lần gạt người mắt trái đều muốn nháy ba lần, lão nương theo ngươi nhiều năm như vậy, ngươi vừa vểnh cái mông ta liền biết ngươi muốn đánh rắm hay là đi ị, ngươi còn nói mình không biến thân!"

Tào bác gái xuất thủ như điện, một tay nắm chặt tai Tào đại gia: "Chỉ có mình ngươi giỏi a! Chỉ có mình người lợi hại a! Khắp thiên hạ chỉ một mình ngươi biết biến thân a! Chỉ có mình ngươi là siêu anh hùng, không có ngươi Địa Cầu đều không quay đúng không?"

"Không, không phải, Nguyệt Nga, ngươi nghe ta giải thích."

Tào đại gia ôm đầu: "Lúc ấy tình huống vô cùng nguy hiểm, chuyện đột nhiên xảy ra..."

"Cái gì đột nhiên có thể so sánh với ngươi đột nhiên sắc mặt trắng bệch giật giật nằm trên giường bệnh, lại có cái gì nguy hiểm có thể so với bệnh tim của ngươi nguy hiểm? Không có cách là lý lẽ gì? Nhiều như vậy đặc công X-men đều biến đi nơi nào? Nhất định phải ngươi cái lão già họm hẹm này đi liều mạng? Ta còn không biết ngươi sao, ngươi chính là sính làm anh hùng, vừa gặp phải yêu ma quỷ quái cũng không biết mình bao nhiêu cân lượng, liền váng đầu mà xông lên, tốt a!"

Tào bác gái buông Tào đại gia ra, ngồi xổm trên mặt đất gào khóc, một bên khóc một bên vỗ tay vào đùi: "Lúc ngươi còn trẻ gia nhập bộ đội, ta cũng chiều ngươi, vừa có nhiệm vụ liền để ngươi lập tức lên đường, còn ta mỗi ngày ở nhà lo lắng không khác gì góa phụ. Về già, lại cùng ngươi lá rụng về cội, cứ ngỡ là có thể an nhàn một đoạn thời gian, không nghĩ tới ngươi cái lão chết dẫm này tính tình không đổi. Động một chút là đi ra ngoài làm anh hùng đánh đến mức trái tim bị bệnh phải phẫu thuật. Lúc nằm trên giường bệnh, ngươi thề sống thề chết sẽ không đi ra ngoài quậy nữa, ta cũng thật là ngu ngốc, mỡ heo lấp não, tin ngươi một lần rồi lại thêm một lần, cả ngày đổ bô chùi đít cho người, kết quả đây, lúc này mới bao lâu? mới bao lâu?!"

"Dạng này cả ngày lẫn đêm lo lắng hãi hùng, ngươi đã bao giờ trải qua? Ngươi chưa phát bệnh, nhưng ta bệnh tim muốn nhanh phát tác!"

"Tào Tiểu Hoa, ngươi đừng có về nhà nữa, ngươi chuyển tới ở tại cái tổ chức phải gió ấy đi, ngươi đi mà làm đại anh hùng, ngươi đi mà cứu vớt thế giới, hàng yêu phục ma đương nhiên thống khoái hơn nghe ta lải nhải đúng không? Đúng không? Ngươi tại sao không nói? Tại sao không nói? Không nói lời nào có phải là ở trong lòng mắng ta a?"

Tào bác gái hung hăng trừng mắt Tào đại gia, nước mắt tèm lem tràn đầy u oán.

"Không không không, ta sao dám mắng ngươi, ách, không phải... ta nỡ lòng nào mắng ngươi, Nguyệt Nga ngươi đừng khóc, ngươi cũng đừng như thế khóc lóc ầm ĩ, chờ một lúc hàng xóm láng giềng đều tới xem đấy."

Lão đầu mập làm bộ nghiêm mặt ôm lấy lão bà, đem lão bà vác lên vai, "Ở bên ngoài, ta dù sao cũng là cái cố vấn, chừa chút cho ta mặt mũi, về nhà mắng nữa, không để ngươi nhọc sức, về nhà ta tự soi vào gương tự chửi mình có được hay không?"

Tào bác gái vùng vẫy hai lần, không làm sao thoát ra được tay Tào đại gia, nàng tức giận hung hăng cấu một cái trên lưng lão đầu mập, lại thuận thế sờ đến tim, "Không biết xấu hổ, còn đau không, tim có khó chịu hay không, bác sĩ nhìn qua sao?"

"Không có việc gì, Khương đại phu nhìn qua rồi, nói ta so tiểu tử mười tám tuổi còn muốn khỏe hơn, lão hổ cũng bị ta đánh chết."

Tào đại gia nắm lấy bàn tay Tào bác gái tay, hai người ẩn ý đưa tình, "Nguyệt Nga, ngươi nghe ta nói, ngươi nghe ta chậm rãi nói với ngươi..."

"Khụ khụ..."

Bên cạnh hình như có con kỳ đà độc thân nào đó đang ho khan.

"A, tiểu Sở ngươi còn ở đây sao, ngây ngốc làm cái gì, về nhà nghỉ ngơi đi, nhớ kỹ nếu có biến nhất định phải đến xã khu đăng ký a, đi thẳng đến nhà tìm ta cũng được, đương nhiên hôm nay không được, hôm nay ta phải mang lão bà đại nhân yêu quý của ta ra ngoài ăn cơm, xem phim nữa, đi thôi đi thôi, đi đi đi."

Tào đại gia hướng Sở Ca xua loạn, giống như là đuổi đi một con ruồi.

Hai cái người già tay nắm tay, tình cảm thân mật rời đi.

Chỉ còn mình Sở Ca nhìn chằm chằm bóng lưng của bọn hắn, nhìn hồi lâu, vẫn cảm thấy.. tiểu thuyết mạng cùng phim đều là gạt người, trong cuộc sống hiện thực linh khí khôi phục, như thế nào có thể... có thể như vậy chứ?

Được rồi, hắn đoán chừng mình không nên hướng Tào đại gia học tập, thật là không biết xấu hổ không biết thẹn a.