Chương 0: Tiết Tử Bách Thế Ác Nhân

Số từ: 3229

Dịch: Nghệ Sĩ Chuối
Nguồn: tangthuvien.com

"Hắc hắc! Bần đạo pháp hiệu Bồ Đào!"

Đỗ Trần nằm úp dưới đất, nhìn lão đạo sĩ mồm niệm kinh phật trước mặt, chỉ thấy khuôn mặt béo núc của lão cười gian, đạo bào dính đầy dầu mỡ, tay áo trái quấn một miếng bơ, bên hông cài một cặp cánh gà vàng rộm, tay cầm cái chân giò béo ngậy, ăn như quỷ đói đầu thai.

Lão đạo ngồi xổm bên cạnh Đỗ Trần, một tay tiếp tục đưa chân giò vào miệng, tay kia đầy mỡ bẩn vỗ vỗ mặt hắn:
"Tiểu tử, muốn ăn không? Nếu muốn thì nói đi, ngươi không nói, ta làm sao biết ngươi muốn ăn? Nếu như muốn ăn thì nói với ta, ngươi nói thì ta mới biết là ngươi muốn ăn..."

"Đạo trưởng, ngài có quen Đường Tăng không?" - Đầu óc Đỗ Trần bị lão làm cho mụ mị, lúc này hắn đang bị lão đạo dùng dây vải quấn cứng như xác ướp, chỉ thò được đầu ra ngoài, không hiểu dây vải của lão sao lại dài như vậy!

"Ồ ngươi làm sao biết ta quen Chiên Đàn Công Đức phật? Hắc, ta với Như Lai - sư phụ hắn - cũng là chỗ quen biết đấy! Sau này ngươi tới thế giới tây phương cực lạc, nếu bọn hòa thượng đầu trọc bắt nạt ngươi thì cứ nói tên ta - Bồ Đào!"

"Đạo trưởng, ta sai rồi, ta không muốn đến thế giới cực lạc, xin ngài đại nhân đại lượng, thả ta đi. Ta không dám trộm đồ của ngài nữa!"

Người lúc nguy nan, không thể không cúi đầu, Đỗ Trần một mặt ra vẻ sám hối nhưng ánh mắt không ngừng liếc ngang bốn phía, tìm cơ hội tháo chạy.

Đây là một ngôi miếu đạo, dựng trên một quả núi nhỏ vô danh, tồi tàn vô cùng, không khá hơn bỏ hoang là bao.

Còn Đỗ Trần là một tên trộm, một tên trộm kỹ thuật rất cao!

Vừa rồi Đỗ Trần vào miếu trộm đồ, bị lão đạo dùng chân giò đánh ngã lăn ra đất, rồi dùng vải tất quấn trói quanh người, hiện tại đầu hắn vẫn còn đang đau.

Lão đạo rút cánh gà bên hông, vả vả vào trán Đỗ Trần:
"Xem con mắt láo liên của ngươi, chắc đang nghĩ làm sao chạy trốn phải không? Cho ngươi biết, những tên tiểu tặc rơi vào tay bần đạo, đều bị lão nhân gia đưa đến tây phương cực lạc làm hòa thượng cả."

"Đạo trưởng, ta năm nay mới hơn hai mươi tuổi, không thể đến tây phương cực lạc được!" - Đỗ Trần van xin, hắn từ lúc năm tuổi đã đi ăn trộm, vô số lần bị tóm, nghệ thuật "van xin" sớm đã đến mức xuất thần nhập hóa, chỉ thấy nước mắt ròng ròng, ánh mắt chân thành, khóe miệng run run:
"Đừng giết ta, đạo trưởng, nhà ta còn có đứa bé hai tuổi đang chờ ăn. Ngài thả ta, ta sẽ lập bài vị trường sinh cho ngài, đổi họ con ta thành họ ngài, kế thừa hương hỏa."

Lão đạo miệng nhai chân giò, cất giọng nhừa nhựa:
"Tiểu tử, ngươi đúng là hỏng rồi, ngươi có con hả? Hừ!"

Lão nuốt thịt trong miệng, nhìn thẳng vào Đỗ Trần, nói rành mạch từng chữ:
"Ngươi, là, xử, nam!"

Đỗ Trần kinh hoàng, buột miệng nói:
"Lão làm sao biết được?"

"Bởi vì ta là Bồ Đào!" - Lão đạo thần sắc nghiêm túc, sau đó bấm ngón tay tính, cười vẻ bí hiểm - "Ồ! Ngươi đáng thương lắm phải không, từ nhỏ là cô nhi, từ năm tuổi đã phải tự trộm đồ kiếm sống, bảy tuổi, chín tuổi còn suýt đói chết! Chậc chậc, thiện tai, thiện tai! Nhưng bà mẹ ngươi cũng không trộm được ngọc bội của bần đạo ha!"

Đỗ Trần không tin có người tính được số mệnh, hắn thầm nghĩ, chắc lão đạo là kẻ nào đó được kẻ thù trước đây của Đỗ Trần mời tới, trước điều tra tử tế, sau tính kế dạy dỗ hắn.

Nhưng Đỗ Trần vẫn từ từ há hốc mồm, mắt trừng trừng nhìn lão đạo:
"Lão biết toán mệnh? Chuẩn không?" - Ánh mắt hắn chuyển qua miếng ngọc bội trắng sữa bên hông lão đạo, cười nói - "Cũng không trách được ta, chỉ bằng phong độ khí chất của ngài, nhìn một cái là biết ngay cao nhân, đồ của ngài nhất định là bảo bối, ngài xem, ta là trộm, thấy bảo bối làm sao không động tâm đây?"

Lão đạo được vỗ mông ngựa, vỗ đến khoan khoái, gật đầu nói:
"Ừm, ngươi nói có lý, chuyện này không trách ngươi, muốn trách, thì trách bần đạo khí chất, phong độ đều quá bắt mắt thôi..."

"Vậy ngài có thể... hê hê, tha cho ta không?"

"Sinh tử tự có mệnh trời! Tới đây, báo ngày tháng năm sinh, bần đạo xem thiên mệnh cho ngươi, tiểu tử ngươi mà lằng nhằng..." - Lão trừng mắt dọa dẫm - "Bần đạo đưa ngươi đến tây phương cực lạc làm hòa thượng!"

Đỗ Trần nhận định lão đạo trước mặt là kẻ thù phái đến trả thù, hắn cười nói:
"Ta sinh vào mồng một tháng một giờ tí âm lịch! Ngài xem thế nào?"

"Quái!" - Lão đạo nhìn Đỗ Trần từ trên xuống dưới, nói - "Giờ tí, mồng một tháng một, ngũ hành kim vượng, người sinh ra giờ đó theo lẽ phú quí vô cùng, ngươi làm sao lại nghèo đến nỗi suýt nữa chết đói? Hay là kiếp trước ngươi làm điều gì ác, nên kiếp này chết đói?"

Lão đạo ném chân giò đang cầm, hay tay sờ khắp người Đỗ Trần, thần thái đó, tư thế đó, chẳng khác lúc lão sờ chân giò!

"Đạo trưởng, ta chẳng có chỗ nào ra gì, ngài hạ thủ lưu tình, ta còn là xử nam a!"

"Tiểu tử, ngươi nghĩ gì thế? Bần đạo đối với đàn ông không có hứng thủ! Hừ, ngươi không phải tiểu ni cô."

Lão đạo chép môi, không ngừng lắc đầu, bấm đốt ngón tay thở dài:
"Khà, chẳng trách kiếp này ngươi chịu tội. Hóa ra kiếp trước ngươi làm thổ phỉ, giết không ít người!"

Đỗ Trần cười:
"Đạo trưởng, ngài tính được kiếp trước của ta à?"

"Hừ, bần đạo cả mấy kiếp trước của ngươi cũng tính được, tới đây, để ta sờ thêm một tí!" - Lão đạo tay chân vùng vẫy sờ loạn lên, sau đó lão đột ngột đứng thẳng lên, nhặt lại chân giò cắn một miếng.

"A! Kiếp trước nữa thì là một tên hái hoa tặc. Hai kiếp làm việc ác, còn có thể chuyển thế thành người. Ngươi có phải họ Ngưu không?"

Đỗ Trần lắc lắc đầu:
"Ta họ Đỗ!"

"Không được, ngươi ngưu (trâu) như vậy, không họ Ngưu làm sao được?" - Lão đạo tiếp tục sờ Đỗ Trần - "Để bần đạo xem ba kiếp trước của ngươi."

"Vô lượng thiên tôn! Ba kiếp trước ngươi là một tên tham quan. Quái, ngươi làm sao còn làm người? Ba kiếp làm ác liên tục, phải xuống địa ngục! Địa Tạng vương chẳng lẽ bỏ quên ngươi rồi?"

Lão đạo tiếp tục sờ, khuôn mặt núng mỡ kinh ngạc:
"Bốn kiếp trước ngươi là nữ, còn mưu sát thân phu!"

"Năm kiếp trước ngươi phạm thượng làm loạn, là tên phản tặc..."

"Sáu kiếp trước ngươi buôn bán trẻ em..."

...

"Hai mươi kiếp trước, ngươi mở hắc điếm!"

...

"Bốn mươi tám kiếp trước, ngươi bán cả bố ruột!"

...

"Tám mươi mốt kiếp trước, ngươi bán thuốc giả!"

...

"Chín mươi chín kiếp trước, ngươi, ngươi không ngờ đào mộ tổ của người khác, lấy trộm tín vật, đi lừa một quả phụ mù."

Lão đạo ngồi xuống cạnh Đỗ Trần, vỗ ngực ngạc nhiên thốt:
"Ngươi không phải là thân thích với Địa Tạng vương chứ, chín mươi chín kiếp của ngươi, một kiếp cũng đủ xuống địa ngục rồi, thế... thế mà ngươi còn được làm người!"

Đỗ Trần bị làm phiền đến mức sắp ngủ gật, hắn thở dài một hơi, thầm nhủ, hóa ra hôm nay gặp phải một lão già thần kinh.

"Đạo trưởng, ngài có bản lãnh như vậy, tính xem một trăm kiếp trước ta làm gì?" - Đỗ Trần làm trò.

"Chờ ta nghỉ một lúc!"

Lão đạo mệt đến mức trán lấm tấm mồ hôi, mồ hôi theo mỡ chảy xuống mặt, nghỉ mấy phút, lão lại sờ Đỗ Trần,
"Vô lượng thiên tôn! Một trăm kiếp trước ngươi là một tên dân phu."

"Hắc, không tồi, cuối cùng ta cũng có một lần làm người tốt!" - Đỗ Trần cười.

"Người tốt? Hừ!" - Lão đạo trừng mắt tức giận nói - "Ngươi là dân phu tu bổ trường thành, trộm cắp nguyên vật liệu, làm cho trường thành bị sập. Còn nữa, chứng kiến một thiếu phụ là phu nhân Mạnh Khương tế bái chồng chết, mà còn đổ tội cho người ta khóc đổ trường thành."

Đỗ Trần quả muốn đứng dậy đá lão một cước, nhưng hắn còn bị trói,
"Lão thần kinh, ngươi sao không nói phần thư khanh nho1 cũng là ta làm đi?"

Lão đạo đối với việc Đỗ Trần trào phúng không để ý, đi vòng quanh Đỗ Trần mấy vòng, nói:
"Không được, loại người như ngươi, tất phải đưa đến tây phương cực lạc làm hòa thượng!"

Nói xong, lão giơ chân giò lên, chắc định dùng thứ đó đập chết Đỗ Trần.

"Đạo trưởng, thủ hạ lưu tình!" - Đỗ Trần vội vàng, hắn không muốn chết trong tay một lão già thần kinh - "Ngài thần thông quảng đại, có thể tưởng ra biện pháp nào khác dạy dỗ ta không?"

Lão đạo dừng lại, vừa nhai chân giò vừa trả lời:
"Biện pháp khác à... Đúng rồi!" - Mắt lão sáng lên, sáng hơn cả lúc thưởng thức chân giò.

"Ngươi làm ác nhân trăm kiếp! Vô lượng thiên tôn, phối với bộ công pháp này đúng là tuyệt! Tiểu tử, mau đứng lên, bái bần đạo làm sư phụ đi."

Lão cởi trói cho Đỗ Trần.

Đỗ Trần đứng lên, hoạt động cho dãn gân cốt, cười:
"Lão thần kinh, chúng ta bái biệt thôi!"

Hắn quay người co chân định chạy.

Bình!

Lúc Đỗ Trần chạy đến cửa miếu, như va vào một bức tường vô hình, đẩy bật hắn lại phía sau.

Đỗ Trần đột ngột kinh hoàng, ngầng đầu nhìn lão đạo, chỉ thấy tay lão cầm miếng vải ném ra, miếng vải đó như có linh tính, như một con rắn bay đến trước mặt Đỗ Trần, trói chặt hắn lại.

"Ngươi, ngươi là... yêu pháp!" - Đỗ Trần run rẩy gào.

Đó không phải là một lão thần kinh, lão ta rõ ràng biết yêu pháp.

"Phì! Yêu pháp cái gì? Đây là tiên pháp!" - Lão đạo vẫy tay hút Đỗ Trần tới cạnh mình, đẩy hắn lăn ra đất, ngồi lên ngực "dạy dỗ" - "Hây, năm nay làm sao rồi? Trước đây có người vì bái sư, quỳ trước cửa nhà bần đạo mấy ngày mấy đêm, ngươi thì còn chạy trốn. Quái! Chẳng nhẽ chiêu bài của ta không đáng tiền nữa?"

Đỗ Trần thần hồn rúng động, cố dũng cảm hỏi:
"Ngài, thật... thật đúng là thần tiên chứ?"

"Không phải nói với ngươi rồi sao? Bần đạo và Như Lai rất quen."

Đỗ Trần không biết mình đang làm gì nữa, thần tiên a, quả là có thần tiên, cơ hội thế này tuyệt đối không thể bỏ qua.

"Sư phụ, xin lão nhân gia cho con đứng dậy, con nguyện ý bái sư!"

"Không cần, ta thế này dạy ngươi."

Lão đạo đứng lên lật người Đỗ Trần, cởi dây trói và khố của Đỗ Trần, tát mạnh một cái vào mông hắn:
"Để lại cái tiêu ký, hắc hắc, ngươi là người của ta rồi!"

Đỗ Trần gắng quay đầu nhìn, trên mông hắn đã thêm mấy chục hình xăm hoa sen dày đặc, đều còn là nụ hoa, chưa đóa nào nở.

Lão đạo chỉ vào mông hắn giải thích:
"Đồ nhi, nhìn thấy rõ chưa, thứ ta truyền cho ngươi gọi là Liên Hoa Bảo Giám, những bông sen (liên hoa) này là tiến độ, lúc toàn bộ đều nở ra, tức thần công của ngươi đã đại thành, có thể cùng Như Lai phật tổ, Ngọc hoàng đại đế uống rượu rồi!"

Đỗ Trần vui mừng, vội hỏi:
"Sư phụ, con làm sao tu luyện?"

"Tu luyện... đơn giản!"

Lão giơ một ngón tay, huơ huơ trước mặt Đỗ Trần:
"Chỉ có một biện pháp, ngươi làm việc thiện, việc thiện càng nhiều, càng lớn, hoa sen nở càng nhanh. Hắc! Kỳ thật công pháp này là hành thiện tích đức, tích lũy các thứ tiên gia nguyện lực. Thêm vào người trăm kiếp ác nhân như ngươi, quả là tuyệt rồi!"

"Chỉ đơn giản thế thôi à?" - Đỗ Trần không dám tin, - "Thế... có chiêu thức bí pháp gì nữa không?"

"Hắc hắc, không có! Nhưng ngươi xem hình dạng hoa sen..."

Đỗ Trần dưới sự chỉ điểm của lão đạo nhìn lại, chỉ thấy trên mông hắn, hoa sen xếp theo hình bát quái.

"Cái này gọi là Bát Quái Liên Hoa, mỗi lần mở một quái, thì ngươi lại được một chuyện tốt, còn chuyện tốt là cái gì, từ từ tìm hiểu. Ít ra cũng không làm ngươi thất vọng!"

Đỗ Trần cười không ngậm được miệng, hắn không dám tin, cơ duyên tiên gia đã rơi xuống đầu hắn.

"Đúng rồi, đầu tiên nói cho ngươi một tin tốt, ngươi luyện công pháp của bần đạo, sẽ vĩnh sinh bất diệt, không nhập lục đạo luân hồi! Cái đó... cũng có thể gọi là trường sinh bất lão."

Đỗ Trần cười sung sướng.

Hôm nay làm sao thế này? Lẽ nào hắn chịu khổ hai mươi mấy năm, đến hôm nay đã được bồi thường?

"Sư phụ, chỉ cần không ngừng làm việc thiện là được à?" - Hắn muốn xác nhận lại, có phải đơn giản như thế không.

"Không sai! Nó chỉ xem ngươi làm bao nhiêu việc tốt, không quan tâm ngươi làm bao nhiêu việc xấu, chỉ cần lúc ngươi hành thiện không làm việc xấu là được rồi. Chỉ là..."

Lão đạo híp mắt, như đang chọc tức Đỗ Trần:
"Ngươi còn là xử nam hả?"

Đỗ Trần gật gật đầu.

"Nói cho ngươi một tin xấu, 'Liên Hoa Bảo Giám' này là đồng tử công, trước khi luyện thành không được thân cận nữ sắc!"

Đỗ Trần tái mặt.

Lão đạo tiếp tục cười nói:
"Hơn nữa càng về sau càng khó tiến bộ, lúc nhất quái, ngươi đưa người già qua đường cũng tiến bộ rất nhiều, đến bát quái... khà khà, ngươi cứu toàn nhân loại thì cũng gần thành rồi!"

Đỗ Trần vội nói:
"Vậy con phải làm việc tốt bao nhiêu năm mới đủ?"

"Không vội, dù sao ngươi cũng không nhập lục đạo luân hồi, sợ gì? Ngươi từ từ làm việc tốt đi! Chắc khoảng một nghìn tám trăm năm thôi."

Lão đạo liếc nhìn hạ thân Đỗ Trần rồi cười:
"Ta cảnh cáo ngươi, trước khi công pháp đại thành, tuyệt đối không được thân cận nữ sắc, nếu không... 'Liên Hoa Bảo Giám' này sẽ tự giúp ngươi tịnh thân đấy."

"Lão... Vậy nghĩa là ta phải chờ mấy ngàn năm mới được thân cận nữ sắc à?" - Đỗ Trần hét lớn.

"Ta không luyện nữa, ta rút lui! Ngươi đuổi ta khỏi môn trường đi!"

Lão đạo đứng dậy, tháo dây trói trên người Đỗ Trần ra:
"Muộn rồi!"

Đỗ Trần bật dậy, cầu xin:
"Đạo trưởng, ngài xem, ta làm ác trăm kiếp, ngài thu loại đồ đệ này sẽ thua thiệt lắm."

"Ngươi xấu ư? Ta có tên đồ đệ so với ngươi còn xấu hơn, là cái tên quỳ trước cửa nhà ta mấy ngày mấy đêm đó."

"Nhưng ta là ăn trộm mà."

"Ngươi ăn trộm có là gì? Tên đồ đệ kia của ta ăn trộm tiên đan của Lão Quân, bàn đào của Vương Mẫu, so với hắn, ngươi đáng là gì?"

"Nhưng mà... nhưng mà..." - Đỗ Trần khóc thảm thiết, nấc ra một câu - "Lão để ta làm thái giám, còn không bằng trực tiếp đưa ta đến tây phương cực lạc làm hòa thượng thôi."

"Hắc hắc! Ta đã đưa một đứa đồ đệ đi rồi, không muốn đưa đứa thứ hai!"

Dưới chân lão đạo đột nhiên xuất hiện một đóa tường vân, lão từ từ bay lên, vẫy tay nói:
"Đồ nhi, vì không được gần nữ sắc, ngươi cố gắng làm việc tốt đi, vi sư tạm biệt đây!"

Đột nhiên, lão đạo cưỡi mây bay mất.

Đỗ Trần kinh hoàng, vội há miệng chửi lớn:
"Đồ lão già thần kinh, lão tử vẫn còn là xử nam a! Thôi rồi, ta phải làm lão già vạn tuổi xử nam rồi..."

Buồn bã quay đầu, Đỗ Trần nhìn hoa sen trên mông, phẫn nộ không nơi phát tiết, chỉ lên trời hét:
"Mẹ kiếp! Cái loại thần kinh bệnh như lão, ai thèm quỳ trước cửa mấy ngày mấy đêm, chỉ có thằng ngu!"

Bộp!

Đột nhiên có người vỗ vai hắn.

Đỗ Trần vội quay đầu nhìn, hóa ra là một hòa thượng môi mỏng má khỉ.

"Lão già vừa nói chuyện với ngươi chạy hướng nào rồi?"

Đỗ Trần ngây người, tên hòa thượng này tới từ lúc nào, hắn không hề nhìn thấy? Chẳng lẽ hắn cũng là thần tiên?

Nghĩ đến đây, hắn cẩn thận hỏi lại:
"Ngươi là ai?"

"Ta là thằng ngu mà ngươi vừa nói quỳ mấy ngày mấy đêm trước cửa lão thần kinh kia, rồi trộm tiên đan của Lão Quân, bàn đào của Vương Mẫu."

Nét mặt Đỗ Trần cứng lại, cười ruồi:
"Ai da, vậy là sư huynh của ta rồi, sư huynh quý tính?"

"Quý tính Tôn, gọi ta Ngộ Không sư huynh là được rồi!"

Phịch!

Đỗ Trần ngồi bệt xuống đất.

Hòa thượng nhíu mày nói:
"Sư phụ làm sao thu một tên đồ đệ vớ vẩn thế này, còn cho Tà Nguyệt Động Mạt Hắc. Tiểu tử, tuy ngươi là sư đệ của ta nhưng ngươi dám chửi ta. Lão Tôn nguyền rủa ngươi kiếp sau làm đồ ngốc!"

Nói xong thì biến mất!

......

Từ đó, thiên hạ lại thêm một quái nhân ngày làm việc tốt, đêm đi trộm đồ.

Không lâu sau bông sen đầu tiên của Đỗ Trần nở một nửa, sau đó trong một lần gặp chuyện bất bình hắn ra tay và hi sinh một cách tráng liệt...

"Lão già thần kinh! Ngươi dám lừa ta! Vĩnh sinh bất tử à?"

Đó là tiêu đề của bài báo ra ngày hôm sau - Tiếng hét cuối cùng của liệt sĩ trộm vặt!