Chương 6: Chớ đi cùng y!

Số từ: 1773

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa
Biên: Cún Con
Nguồn: bachngocsach.com

Đã từng thấy được vạn vật huyền bí nhờ tiếng mưa rơi, lúc này Kế Duyên cực kỳ tự tin vào thính lực của mình. Mặc dù vừa rồi cũng không được xem là trong lòng không có tạp niệm, nhưng khoảng cách gần như vậy, tuyệt đối sẽ không bỏ sót tiếng bước chân của một ai.

Nhớ lại câu nói của Kim Thuận Phúc vừa rồi, khiến cho Kế Duyên không tránh khỏi cảm giác ớn lạnh.

Ban đêm ở nơi rừng núi hoang vu lạnh lẽo này, đột nhiên xuất hiện một thư sinh không rõ lai lịch, nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường.

Nhưng dáng vẻ động tác của thư sinh này đều rất đúng mực, hơn nữa thân phận trí thức cùng bộ dáng trói gà không chặt, dường như đã bước đầu thành công lấy được lòng tin của đám lái buôn này.

Thật ra miếu Sơn Thần này cũng không phải là tài sản riêng của đám lái buôn này, ai cũng có thể vào đây nghỉ ngơi. Dù sao bọn họ cũng không phải bọn người vô cùng hung dữ và ác độc, không thèm nói đạo lý. Dẫu bọn họ có cảnh giác với tên thư sinh này nhưng cũng không thể đuổi người ta đi.

Tất nhiên đám lái buôn không phải không có đề phòng, mặc dù khách khí chào hỏi thư sinh, nhưng cũng muốn hỏi rõ ràng một chút.

“Xin hỏi tên họ tiên sinh? Nhà ở đâu? Đang học ở nơi nào?”

Dù sao Trương Sĩ Lâm cũng từng đọc sách, lúc hỏi thăm tên thư sinh, câu hỏi cũng khá văn vẻ, khiến cho người trẻ tuổi nhất là Vương Đông cũng phải nhìn gã mấy lần.

Thư sinh nghe xong cũng không dám chậm trễ, chắp tay về phía Trương Sĩ Lâm

“Tiểu sinh họ Lục, tên có một chữ Hưng, nhà ở phường Bài Môn trấn Thủy Tiên, là học trò của thư viện Thanh Tùng, phủ Đức Thắng. Lần này tiểu sinh cùng đồng bạn lên núi về quê…”’

Có lẽ do cách hỏi thăm của Trương Sĩ Lâm nên tên thư sinh cũng tự xưng mình là người đọc sách bèn đổi “Ta” thành “Tiểu sinh”.

Thư sinh vừa nhớ lại vừa sợ hãi, giải thích cặn kẽ câu chuyện lên núi cùng với đồng bạn như thế nào, vì sao lại vô tình đi lạc, nhà mình ở đâu, học viện ở đâu. Thỉnh thoảng y còn nói ra vài câu văn vẻ nho nhã, lời nói rất trật tự rõ ràng, tuyệt đối không giống như đang bịa chuyện.

Biểu hiện của tên thư sinh này không do dự không kiểu cách, lời nói lễ phép đúng mực.

Đặc biệt khi nghe được tên thư sinh này lại là học trò của một thư viện chính thống, càng khiến cho đám người lái buôn này cảm thấy kính nể. So với những kẻ đọc sách phải tự học ở nhà, thì địa vị, gia thế và tài học của y đều tốt hơn nhiều, cũng chính là những kẻ “ngậm thìa vàng” trong truyền thuyết.

Từ xưa đến nay, người có học thức luôn được ngưỡng mộ, huống chi là học trò của thư viện Thanh Tùng.

Trương Sĩ Lâm cũng dần dần giảm bớt đề phòng. Không chỉ có vậy, mọi người còn rất cung kính với Lục thư sinh này.

Vả lại, thư sinh không kiêu ngạo, lúc nhận nước hay đồ ăn đều lên tiếng cảm ơn, chỉ nói là y không đói nên tạm thời không ăn.

Tâm trạng Kế Duyên như rơi xuống đáy. Tên thư sinh này diễn rất khá. Nếu không phải trong lòng Kế Duyên đã sớm kết luận kẻ này không phải là người, chỉ sợ hắn cũng đã tin tưởng y lâu rồi.

Chuyện này quá đáng sợ, thật là đáng sợ!

Nếu bây giờ Kế Duyên được chọn giữa việc được xuyên việt hay lập tức trở về nhà thì hắn sẽ không chút do dự chọn vế sau. Đáng tiếc hiện tại hắn không có quyền lựa chọn.

Lúc này Kế Duyên vẫn còn may mắn một chút. Bởi vì tên thư sinh này cần phải diễn kịch như vậy, chứng tỏ y không thể đại sát tứ phương. Hơn nữa, hình như y không phát hiện ra có một tên ăn mày đang nằm sau tượng Sơn Thần.

Lục thư sinh cười nói vui vẻ với đám lái buôn, hiếm khi thấy được học trò của một thư viện lớn lại không có bất kỳ thành kiến nào với đám tiểu thương, cuộc nói chuyện tự nhiên diễn ra rất vui vẻ.

Dường như nghĩ đến điều gì đó, thư sinh vỗ đầu một cái rồi ra vẻ thần bí nói với đám người Trương Sĩ Lâm.

“Đúng rồi! Tiểu sinh không mang theo nhiều tiền bạc trong người, không cách nào báo đáp ơn giúp đỡ của các vị. Nhưng trên đường tiểu sinh đến miếu Sơn Thần này có gặp một thứ tốt, chắc là có thể mang lại cho các vị một chút lợi ích.

Quả nhiên ngay lập tức khiến cho mọi người hứng thú.

“Không biết thứ tốt đó là gì?”

Tên thư sinh khẽ nói.

“Sâm Sơn Vương mười năm tuổi.”

Nhân sâm là dược liệu quý, mà Sâm Sơn Vương chính là loại nhân sâm cực phẩm.

Nếu như đám lái buôn quanh năm phải trèo đèo lội suối này gặp được dược liệu thích hợp thì họ cũng sẽ cẩn thận đào bới lên. Đây chính là một khoản thu nhập kha khá.

Mọi người nghe tới sâm Sơn Vương đều lộ ra vẻ hưng phấn.

Trương Sĩ Lâm nghe xong liền nhăn mày, nhìn Lục thư sinh, hỏi.

“Lục công tử, một người đọc sách như tiên sinh cũng nhận ra hình dạng của sâm Sơn Vương sao?”

“Ha ha ha, Trương huynh nói rất đúng, mặc dù trong tạp thư “Thảo Mộc Tinh Yếu” có nói về đặc trưng của nhân sâm, nhưng cũng không thể nhìn một cái liền nhận ra sâm Sơn Vương. Ta làm không được nhưng người khác thì có thể!”

Lục thư sinh nói đến đây thì cẩn thận nhìn quanh một lượt, rồi sau đó nhỏ giọng.

“Ta là người của trấn Thủy Tiên, thỉnh thoảng cũng biết có một đám người lên núi săn bắn rồi đến chợ trên trấn bán lâm sản và dược liệu. Ta đã từng nói chuyện cùng bọn họ mấy lần, biết được một ít tin tức.

“Sâm Sơn Vương kia có chín lá, cây cao thẳng đứng, hoa có màu đỏ, mấu chốt nhất là…..”

Nói đến đây, tất cả mọi người kể cả Trương Sĩ Lâm đều không kìm được nghiêng đầu tới gần.

“Quan trọng nhất chính là trên thân của cây nhân sâm kia có buộc ba sợi dây thừng màu đỏ. Đây chính là phương pháp cao minh của tên đầu lĩnh đội săn bắn, dùng để đề phòng sâm Sơn Vương chạy trốn!!”

Đám lái buôn thấy cách này rất mới lạ, khiến bọn họ trở lên cực kỳ hưng phấn

“Đúng, ta từng nghe những cụ già nói qua, nhân sâm có số năm tuổi lớn đều biết chạy trốn xuống lòng đất, chỉ có những người thợ săn lợi hại nhất mới có thể bắt được bọn chúng!”

Kim Thuận Phúc kể lại chuyện đã nghe qua trước đây.

“Chính xác! Kim huynh nói không sai.”

Lục thư sinh vỗ tay, gật gù đồng ý.

“Người thợ săn buộc dây đỏ lên mà không đào đi, chắc là muốn chờ Sâm Sơn Vương đạt đến độ tuổi tốt nhất, nhưng các vị thì không cần phải như vậy. Nếu có Sâm Sơn Vương này, chắc hẳn sẽ có không ít lợi nhuận. Nếu không phải lúc đó ta sợ đào lên sẽ làm hỏng dược liệu, nói không chừng ta cũng đào lên rồi.”

“Đúng đúng!!”

“Sĩ Lâm ca, chúng ta đi đào đi!!”

“Thư sinh, Sâm Sơn Vương kia ở đâu?”

Đám lái buôn nhịn không nổi phấn khích, hận mình không thể đi đào sâm Sơn Vương ngay lập tức.

Tiền tài động nhân tâm.
Bị lợi ích tác động, bọn họ càng tín nhiệm đối với lời nói của Lục thư sinh.

Nội tâm Kế Duyên càng ngày càng lạnh hơn, một ý niệm trong đầu lóe lên - Hỏng bét!

Đối mặt với đám lái buôn đang sốt ruột, sau khi suy nghĩ một chút, thư sinh bèn đáp.

“Khoảng cách đến chỗ tránh mưa lúc trước của tiểu sinh cũng không xa, thời gian đi tới đó cũng không hết hai nén nhang. Nếu các vị muốn thì tốt nhất là đi theo ta đến đó trước khi trời sáng.”

“Tại sao vậy? Bây giờ trời tối đường trơn, chẳng phải sẽ quá nguy hiểm sao?

Trương Sĩ Lâm nghi hoặc hỏi một câu.

“Trương huynh không biết rằng thợ săn đều lên núi trước khi trời sáng. Ta thấy sâm Sơn Vương đã nở hoa, lỡ may đám thợ săn sáng mai đến đào sâm. Chúng ta không đi đêm nay thì chẳng phải đã bỏ lỡ sao?”

“Đúng vậy!”

“Có lý!”

“Sĩ Lâm ca, tay chân của ta nhanh nhẹn, để ta đi!”

“Đúng! Chúng ta nhanh đi đào thôi!”

Đầu năm nay, việc nuôi sống gia đình là quan trọng nhất, mà sâm Sơn Vương lại do trời sinh đất dưỡng, không phải người thợ săn nào buộc dây đỏ lên thì sâm là của bọn họ, chỉ cần không chạm mặt thì không sao.

“Không cần đi hết đâu, chỉ cần mấy người tay chân nhanh nhẹn, những người còn lại thì ở đây giữ đồ.”

Trương Sĩ Lâm cũng không do dự thêm nữa, bắt đầu lấy ra bó đuốc từ trong sọt.

“Lão Kim, Tiểu Đông, Lưu Toàn với Lý Quý, bốn người các ngươi đi với Lục công tử. Đường núi trơn trượt, trên đường đi phải đảm bảo an toàn cho Lục công tử!”

“Túi để ta mang theo!” “Sĩ Lâm ca yên tâm, ta sẽ không để cho Lục công tử té ngã đâu!”

“Làm phiền! làm phiền rồi!”

Lục thư sinh thở dài, nói cám ơn. Vào lúc không có ai chú ý đến một bên ánh lửa, y lộ ra nụ cười trắng xám với đường cong quỷ dị.

Kế Duyên chỉ cảm thấy ý lạnh chạy thẳng lên trên đầu, trong lòng gào lớn.

“Đừng đi! Chớ đi cùng y!!!”

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Lạn Kha Kỳ Duyên | Link đăng ký dịch: [Đk Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên

Mời độc giả đăng ký kênh Youtube Bạch Ngọc Sách để nghe: Audio Lạn Kha Kỳ Duyên