Chương 13: Thiếu niên hành hiệp trượng nghĩa

Số từ: 1927

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa
Biên: Cún Con
Nguồn: bachngocsach.com

Hôm nay mưa tạnh nhanh hơn hôm qua rất nhiều, mưa rơi không bao lâu thì ngừng, nhưng bởi vì trận mưa này mà trời có chút lạnh.

Cảm thấy lạnh lẽo, Kế Duyên mò mẫm mặc bộ y phục mà đám lái buôn bỏ lại, sau đó phủ thêm một lớp áo tơi.

Ngày hôm qua, trong lúc đám lái buôn nói chuyện với nhau, hắn biết được bây giờ hẳn là đầu mùa xuân. Thời tiết hơi lạnh cũng bình thường. Chỉ là hai cơn mưa Kế Duyên gặp cũng không phải kiểu mưa xuân rả rích.

Hôm nay khi hắn tỉnh lại thì cũng đã rất muộn. Lúc này mưa đã tạnh, xem chừng rất nhanh trời sẽ chạng vạng tối. Ở giữa núi, bóng đêm đến rất nhanh, hơn nữa đường đi cũng trơn trượt, dù cho Kế Duyên có gan đi xuống núi thì tình hình cũng không cho phép.

Đêm nay không có đám lái buôn, cũng liền không có lửa để sưởi ấm.

“Ai..”

Kế Duyên có chút than thở, tiền đồ vận mệnh của mình thật bi quan. Trước mắt cũng chỉ có thể hy vọng ngày mai trời quang mây tạnh, để cho mình chút có ưu thế với tầm nhìn đáng buồn này.

Quả thực đúng như dự đoán của Kế Duyên. Trên núi, trời tối rất nhanh, không bao lâu thì đã tối tăm mờ mịt. Trời nhanh tối khiến hắn có chút sợ hãi, không dám ngồi trước bàn tượng thần như ban ngày nữa mà tạm thời quay lại đằng sau tượng thần.

Hồng Hồ vốn tránh mưa trong miếu không biết đã rời đi lúc nào.

Tâm trạng Kế Duyên bây giờ lo lắng không yên hơn hôm qua một chút. Dù sao cũng chỉ có một người, hôm qua mới lừa gạt cọp tinh đi, có lẽ không đến mức mới một ngày mà nó đã kịp nhận ra đâu.

Cũng chỉ mới ngủ gục một lúc, Kế Duyên lại bị một tiếng ồn ào quấy rầy làm cho tỉnh giấc. Trời còn chưa tối. Từ nơi xa, trên đường núi truyền đến âm thanh của một số người.

Sau tượng Sơn Thần, Kế Duyên lập tức lấy lại tinh thần, đá chiếu ngồi dậy, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh.

“Không thể nào trùng hợp như vậy? Cái miếu đổ nát này cũng không phải đầu mối giao thông then chốt gì, vậy mà ngày nào cũng có người tới? Không phải ma cọp đúng không? Không phải không phải, có tiếng bước chân, đừng tự dọa mình!!!”

Ở xa xa trên đường, một nhóm chín người đang đi lại trên núi, phần lớn bước chân vừa nhẹ vừa nhanh.

Trong đó có nữ có nam, phần lớn còn khá trẻ tuổi. Vả lại, nhiều người còn cầm binh khí trong tay, đa số dùng đao kiếm, cũng có người cầm lấy trường côn bọc sắt. Ở chính giữa còn có hai người khiêng một bao tải to, không biết bên trong chứa cái gì.

Những người này nhìn có chút chật vật, có thể liên quan đến việc không mang áo mưa, mặc dù bọn họ kịp thời tìm được chỗ tránh mưa nhưng cũng bị mưa giội ướt.

Người đi tuốt ở đằng trước tên là Yên Phi, là một nam tử trẻ tuổi cầm kiếm Lưu Tô trong tay. Thân hình một mét tám, dáng người cân xứng cao ráo, đơn độc một mình, mắt phượng sáng ngời có thần.

Gã quan sát đằng trước, nói với đồng bạn rồi chỉ về phía xa.

“Phía trước chính là miếu Sơn Thần, chúng ta nhanh tới đó nghỉ ngơi một chút, nhóm lửa nghỉ ngơi dưỡng sức!”

“Được, mọi người đi nhanh lên. Mưa như vậy, lên núi thật sự tốn sức lực!”

Một nữ tử mặc trang phục bó sát người, bên ngoài còn mang một áo khoác ngắn. Lúc này y phục đã ướt sũng, dán sát lên người, vừa đi vài bước vừa oán giận vung vẫy đám bùn bám trên giày.

“Vậy mà không ai trong chúng ta nghĩ tới việc mang theo áo mưa. Thật sự quá buồn cười.”

Nữ tử vừa đi nhanh hơn vừa bực bội tự giễu nói.

Tráng hán mang trường côn bọc sắt cười cười.

“Hắc hắc, Lạc sư muội, thời tiết trong núi thay đổi thất thường, lúc lên núi mặt trời rõ ràng lên cao, ai có thể đoán được chứ.”

“Cười cái gì mà cười, ngươi cũng không bị mưa giội cho ướt sũng!”

“Được rồi, đừng cãi nhau. Chúng ta không đến đây để chơi đùa. Mọi người vào miếu nghỉ ngơi!”

Tuy mặt đất lầy lội, những người này đi lên cũng nhăn nhó một chút. Nhưng Kế Duyên phải thừa nhận, chân của bọn họ đi vẫn rất nhanh, không tới một lúc đã đi đến trước miếu Sơn Thần.

Miếu nhỏ hoang vu cũ nát. Xung quanh, cây rừng xen lẫn cây khô bị bóng cây núi đá che mất ánh sáng. Hơn nữa lúc này đã chạng vạng tối, khiến nơi này nhìn có chút u ám.

"A ~ a ~ "

Hai tiếng quạ kêu, vang lên trên cây khô ở sau miếu Sơn Thần, càng thêm hợp với hoàn cảnh.

Vốn dĩ bước chân của chín người đang thoải mái nhẹ nhàng, theo bản năng tất cả đều đi chậm lại.

Ngay cả tiếng nói chuyện cũng nhỏ hơn không ít.

Mặc dù miếu Sơn Thần bị tàn phá, nhưng trừ việc thiếu cửa chính ra thì cũng coi như có thể che mưa che gió. Yên Phi đi tới bên mái hiên, nhìn vào trong một vòng thì thấy được vết than chồng chất cùng số củi khô chưa đốt hết của đám lái buôn, trong lòng cũng thở phào một cái.

“Người ở trấn Thủy Tiên nói không sai. Nơi đây quả thực là thường xuyên có người nghỉ chân, chẳng qua mọi người cũng nên chú ý một chút.”

Ở trong miếu, đối với phản ứng của đám người này, Kế Duyên cảm thấy có chút không hiểu được. Lúc phàn nàn trên đường thì rất lớn tiếng, hiện tại lại bắt đầu cẩn thận.

Nhưng hắn thật sự cũng không cười nổi. Lúc không có người thì hắn mong đợi có người tới. Lúc có người đến thật thì hắn lại lo lắng đối phương là kẻ cùng hung cực ác. Dù sao hiện tại hắn cũng không có khả năng tự vệ.

Mấy người này dạo qua bên ngoài miếu Sơn Thần một vòng rồi sau đó mới vào bên trong.

Yên Phi đi vào trong miếu đầu tiên, những người khác theo sát phía sau.

Ánh mắt bọn họ nhìn về đống lửa cùng với củi khô, bước chậm rãi đến gần tượng Sơn Thần, liên tục nhìn về trên đỉnh và các góc ở miếu Sơn Thần, mà nơi được chú ý nhất tự nhiên là phía sau tượng Sơn Thần.

Sau cùng, người phát hiện ra Kế Duyên đầu tiên vẫn là Yên Phi. Dù sao cũng là người đầu tiên tiến vào, gã đi đến đến chỗ vốn dĩ là đống lửa, giả bộ nhìn một chút. Sau đó gã ngẩng đầu nhìn về phía sau tượng Sơn Thần thì thấy được Kế Duyên đang dựa vào bên kia.

“Một tên ăn mày?”

Những người khác cũng chạy qua, cơ bản đều nhìn rõ bộ dạng của Kế Duyên.

“Này, ăn mày, ở đây chỉ có một mình ngươi sao?”

Tên nam tử cầm trường côn trong tay kia rống lên một câu về phía Kế Duyên. Giọng nói lớn như vậy khiến hai lỗ tai Kế Duyên đều ngứa, vô thức duỗi ngón tay út ra gãi tai trái.

Hô hấp của đám người này đều có lực và kéo dài hơn đám lái buôn, trực giác nói cho Kế Duyên biết những người này hẳn không phải là người bình thường. Hắn cũng không dám thể hiện gì trước mặt đám người này, vẫn là thành thật một chút, hỏi gì đáp nấy.

“Đúng vậy, trước khi các ngươi tới chỉ có một mình ta.”

Vốn dĩ Kế Duyên muốn pha trò một câu “Chẳng lẽ các ngươi không tính là người?”, nhưng nghĩ đến ở đây không thể làm anh hùng bàn phím, cũng không phải thế giới quen thuộc của mình, miệng nói năng tùy tiện không cẩn thận còn bị đánh.

Người gọi là Lạc sư muội trong đám người nhìn thấy bộ dạng chật vật không chịu nổi, quần áo rách rưới của Kế Duyên thì kinh ngạc lên tiếng.

“Trong núi này có cọp tinh ăn thịt người, vậy mà ngươi còn dám một mình lên núi sao?”

Tuy rằng câu hỏi này chủ yếu do lòng hiếu kỳ nhưng Kế Duyên cũng hi vọng mình có thể theo bọn họ xuống núi, ít nhất cũng phải thử một chút, vì vậy hắn chán nản trả lời nửa thật nửa giả.

“Vậy cũng không có cách nào. Hai mắt ta không dùng được, người dẫn ta tới đã bỏ đi. Cho dù biết trên núi có cọp, không có ai giúp đỡ thì một mình ta cũng không xuống núi được.”

Đồng cảm, nhất định phải chiếm được sự đồng cảm!

Lúc này, thanh niên mắt phượng kia giơ tay làm thế thủ về phía mọi người, chỉ Kế Duyên một cái, sau đó chỉ chỉ hai mắt của mình. Tất cả mọi người vô thức nhìn kỹ hai mắt của tên ăn mày này. Bọn họ phát hiện ra tên ăn mày này hơi mở to mắt, tuy sáng nhưng màu mắt xám trắng.

Có người nói nhỏ: “Là một người mù…”

Tiếng nói tuy nhỏ nhưng tự nhiên không thoát được lỗ tai Kế Duyên. Kế Duyên lạc quan nghĩ, nói nhỏ chính là lo lắng cho cảm giác của mình. Như vậy, có thể xem là ít nhất tâm địa người này không quá xấu.

Vì vậy đối với việc có thể mình sẽ được giúp đỡ, cảm giác chờ mong của Kế Duyên cũng tăng thêm một ít.

Nam tử cường tráng cầm trường côn trong đám người nhìn thoáng qua Lạc sư muội và những người khác, sau đó nói với hắn:

“Gặp được chúng ta cũng xem như vận khí của ngươi tốt. Chờ chúng ta giải quyết xong cọp tinh ăn thịt người kia thì sẽ mang ngươi xuống núi!”

Vốn dĩ vừa thấy mừng rỡ, nghe được câu nói đằng sau, trong lòng Kế Duyên nhảy dựng.

Muốn giết cọp tinh, cọp tinh nào? Không phải là Lục Sơn Quân chứ?

"Ách, các ngươi lên núi làm gì?"

Kế Duyên có chút thấp thỏm hỏi bọn họ một câu.

Câu trả lời đến từ nam tử cầm côn giọng rất lớn kia.

“Ha ha ha ha ha…Chúng ta nghe nói núi này có cọp tinh ăn thịt người đã lâu, quan phủ không thể trừ bỏ. Tuân theo tinh thần hành hiệp trượng nghĩa, chúng ta tiếp nhận cáo thị từ huyện nha, đến trấn Thủy Tiên vì dân trừ hại!”

"Đúng là như thế!"

"Không sai!"

Xung quanh, đám nam nữ cũng gật đầu phụ họa, ở trước mặt Kế Duyên bày ra tinh thần trượng nghĩa, tràn đầy tự tin.

Kế Duyên sửng sốt một chút, trong đầu vô thức hiện ra một ý nghĩ chính là: “Đám người này đi tìm chết!”

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Lạn Kha Kỳ Duyên | Link đăng ký dịch: [Đk Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên

Mời độc giả đăng ký kênh Youtube Bạch Ngọc Sách để nghe: Audio Lạn Kha Kỳ Duyên