Chương 17: Trong thư phòng: Những người thân như chưa từng tồn tại

Số từ: 2344

Nguon: bachngocsach.com

“Vậy sao bây giờ Học viện Magiske vẫn chỉ chấp nhận những con cháu quý tộc vậy cha”
Nằm dài trên chiếc trường kỷ, tựa cằm lên đôi chân căng tràn nhựa sống của Edna, Elysia vừa nhồm nhoàm nhai bánh mứt hạnh vừa hỏi.

Cốp!~~

Gõ một cú thật đau lên trán em gái, Edna nạt: “Eli, ngồi dậy mà ăn đi chứ. Và đừng có nói chuyện trong khi đang nhai đầy mồm như vậy”

“Suỵt. Im lặng nào Ed. Chị đang cắt ngang câu chuyện của cha kể đó” Elysia cáu kỉnh nạt lại.

Một câu chuyện dài và cổ xưa luôn mất rất nhiều thời gian để thuật lại. Maximus đã cho người đem trà và bánh tới. Sự bình dị chưa từng có của ông và câu chuyện hấp dẫn khiến cho Elysia quên hết thảy mọi thứ. Quên cả việc câu chuyện đương kể không hề nhắc tới cha mẹ cô hay người kể chuyện không phải một gã hát rong ngoài chợ!
Elysia vô tư nhấm nháp món điểm tâm và nằm bò trên trường kỷ giống như đang ở riêng với Edna vậy. Hai chân cô cong lên vung vẩy chẳng để ý tới sự hớ hênh của chiếc váy đang mặc. Ồ, vì Elysia trước giờ vẫn luôn mặc quần dài như đám con trai và cô đang quên khuấy đi mất.

“Lịch sự. Ôi, hạ chân xuống Eli. Thật vô ý tứ và bất lịch sự” Edna cằn nhằn “cả đống vụn bánh vương vãi khắp nơi nữa chứ.”

“Xì, Ed, hôm nay chị khó tính quá đó” Elysia chun chun cái mùi cự lại nhưng rồi cô vẫn ngồi dậy. Mặc váy thật sự không tiện chút nào, Elysia ước mình là con trai thì tốt biết bao nhiêu.

“Hãy để em thoải mái đi, Edna yêu quý” Maximus nheo mắt cười thích thú, để mặc cho hai chị em Elysia tranh cãi một hồi.

Đợi cả hai yên lặng, ông bắt đầu trả lời câu hỏi ban nãy.

“Các pháp sư phổ thông, ngoại trừ Sage-Triệu liệu sư, quả thật không còn là trụ cột trong đội quân chống lại loài Trolls. Nhưng con biết đấy. Cyrax Tiên vương không hề muốn trong khi loài Trolls đang chực chờ bên cạnh sườn mình, ông ta còn phải lo lắng với những cuộc nổi loạn của những kẻ cùng nòi giống. Sống trong một thời đại bất an như vậy, việc duy trì ổn định trong đất nước cũng quan trọng không kém...

Dù cho phép thuật của tầng lớp pháp sư phổ thông không có mấy tác dụng với loài Trolls nhưng lại có tác dụng mạnh mẽ đối với con người.
Cyrax cần các Guardian và Demon Hunter trong những cuộc chiến với giống loài xâm lược. Nhưng để cai trị, quản lý và lãnh đạo những người này, ông cần những pháp sư.
Từ đó, các Witch, Knight, Summoner và đôi khi là cả Sage trở thành những người lãnh đạo trong quân đội. Một vị trí trước kia thường là những người không biết hoặc ít hiểu biết về phép thuật.

Tuy vậy khiến cho danh vọng và địa vị của các pháp sư một lần nữa được nâng cao nhưng sự thật là thời đại huy hoàng của họ đã chấm dứt.

Các Wizard và Warlock, thậm chí cả Sorcerer, đều đã hy sinh hoặc hao tổn hết nội lực trong những cuộc chiến hay những lần phá huỷ các cánh cổng hắc ám. Việc mất đi một bộ phận lớn các pháp sư cao tay khiến cho rất nhiều phép thuật trở nên thất truyền. Các Mage, những học giả trong giới pháp sư, đã từng rất hùng mạnh. Năng lực chiến đấu của họ thực chất không hề thua kém Wizard hay Warlock. Giờ đây, các Mage bắt buộc phải dồn nhiều tâm trí vào việc nghiên cứu lại phép thuật thất truyền hơn là thực hành chúng.

Các Witch ít có ưu thế nhất trong các trận chiến, dần dần được đào tạo để trở thành ứng viên cho vị trí của Mage.
Các Summoner, bị cuốn theo nhu cầu của chiến tranh mà phần nhiều ngả hướng trở thành các Warlock. Khi mà sức mạnh hắc ám trở nên vượt trội trong chiến trận hơn việc triệu hồi hay mượn lực từ các sinh vật khác.
Còn Knight, họ trở thành tướng lĩnh trực thuộc hoàng gia hoặc các lãnh chúa và Bá tước. Với nhiệm vụ chỉ huy và lãnh đạo những cánh quân Guardian.

Đối với đàn ông, nhất là giới quý tộc, trở thành một Knight không còn là sự lựa chọn vẻ vang, cao quý đơn thuần. Nó gắn liền với sự nguy hiểm khi thường xuyên có mặt trong những trận chiến không thể lường trước.

Alva, cha của Elysia, bắt đầu học phép thuật từ một Thầy pháp - Necromancer già cả trong làng. Anh trở thành một Demon Hunter từ khi mới 12 tuổi. Bắt đầu bằng việc đặt bẫy và phục kích những con Trolls đi một mình, Alva đem đầu của chúng vào thành phố Elanradis để đổi lấy tiền thưởng. Với tài năng, sự khéo léo, sức mạnh phi thường và lòng can đảm của mình, đã có một lần Alva tiêu diệt một nhóm nhỏ cả vài chục con Trolls. Đem hàng chục chiếc đầu Trolls đến lãnh thưởng, lập tức Alva nhận được sự chú ý của Lãnh chúa Stormwinds, lúc đó là cha của Maximus. Lúc đó, Alva vừa mới bước qua tuổi mười bốn.

Một chàng trai trẻ quê mùa từ một thôn làng nằm ở xó xỉnh nào đó sâu trong rặng núi Eohorn đương nhiên không nhận được sự chào đón của tầng lớp tướng lĩnh. Những Knight, vẫn là con cháu của các gia đình quý tộc, luôn bài xích những người có thân thế hay địa vị thấp kém. Hơn thế nữa, Demon Hunter vốn không am hiểu phép thuật bằng những Knight, trong những trận đấu giao lưu giữa các tướng sĩ đều chẳng mấy khi giành được chiến thắng. Thậm chí, ngay cả các Guardian dưới quyền cũng cảm thấy không phục khi phải nghe lệnh Alva. Còn binh sĩ người thường, không có kiến thức và thiếu hiểu biết về phép thuật, họ luôn luôn sợ hãi những pháp sư. Sợ họ có thể lợi dụng mình cho những công việc ghê tởm hoặc sợ họ có thể nhìn thấu vào tâm trí đầy dục vọng bản năng. Cả những binh sĩ phổ thông cũng xa lánh Alva.
Anh bị chính đồng loại của mình ghẻ lạnh.

Alva tự tách mình ra khỏi những người chiến hữu. Làm việc một mình và chỉ gặp họ khi có yêu cầu. Người bạn duy nhất anh có là một vị bá tước trẻ, không giống với các quý tộc khác, Maximus Stormwinds.

Maximus không mấy ưa giới quý tộc, ông ghét lũ nịnh hót, kiêu căng, tự mãn và đôi khi cả hèn nhát. Bà bị bắt đi ngay trước mắt Maximus khi một đội quân loài Trolls tấn công vào doanh trại của nhà Stormwinds. Tại hậu phương, nơi mà bà đang cố gắng chữa trị cho binh lính bị thương. Đám tướng lĩnh quý tộc hèn nhát đã không dám đuổi theo ngay khi đám Trolls rút chạy vào rừng hoang. Chỉ có duy nhất Maximus và vài chục binh lính, lẫn lộn các Demon Hunter và cả người thường, liều mạng đuổi theo với hy vọng cứu được mẹ mình.

Nhưng thứ duy nhất ông nghe được là âm thanh kêu gào đau đớt của bà khi bị lũ Trolls xẻ thịt ăn sống.

Sau chuyện đó, tầng lớp mà Maximus gần gũi hơn cả chính là các Demon Hunter và binh sĩ người thường. Những người chiến đấu để trả thù và bảo vệ người thân thay vì chiến đấu để bảo vệ đất đai và địa vị.
Alva, một Demon Hunter dũng mãnh và thẳng tính, lập tức trở thành người bạn thân thiết với Maximus.
Họ cùng nhau luyện tập, cùng nhau chiến đấu và cùng nhau chia sẻ cả những câu chuyện của riêng mỗi người. Maximus dạy cho Alva những câu thần chú, những phép thuật tỏ ra hữu ích khi chiến đấu với loài Troll. Alva dạy cho Maximus cách đặt bẫy, kinh nghiệm truy tìm dấu vết và cả những chiêu thức tinh xảo đủ để kết liễu một con Trolls chỉ trong chớp mắt.

“Alva rất khôn ngoan, khi bắt được một tên Trolls còn sống, cậu ta không giết chúng ngay giống như các tướng lĩnh khác thường làm. Cậu ta tước vũ khí của chúng và để các binh sĩ luyện tập đối chiến bằng tay không. Loài Trolls rất nhanh, tốc độ của chúng thậm chí chỉ có những Paladin-Vệ thần của loài Tiên mới so sánh được. Bằng cách này, sức chiến đấu của binh sĩ tăng lên rất nhiều. Alva còn cho đúc những hình nộm bằng gỗ giống y đúc với lũ Trolls. Cho những hình nộm đó mặc lên áo giáp của loài Trolls, Alva dạy cho quân lính biết những điểm yếu, những khe hở trên bộ giáp mà những tướng lĩnh khác không hề hay biết.” Maximus thuật lại với một sự tôn kính từ tận đáy lòng.

“Cha con trong thế nào?” Elysia chớp chớp mắt hỏi.

“Alva có một khuôn mặt rắn rỏi nhưng hiền hậu, cương nghị nhưng khắc khổ. Đôi mày rậm hình bán nguyệt và một đôi mắt màu xanh biếc, giống như mắt của con vậy. Tóc cậu ta đen, dài tới ngang vai và luôn cột gọn lên mỗi khi ra trận.”

Sờ nhẹ lên mái tóc của mình, Elysia tưởng tượng: “Vậy có lẽ tóc của con giống với mẹ”

Với một chút chua xót đầy hoài niệm, Maximus gật đầu đáp: “Đúng vậy, con có đôi mắt của Alva và mái tóc của Helena. Chỉ khác một chút, tóc của mẹ con trắng tinh như những sợi cước vậy. Và mỗi khi thắng trận trở về, mái tóc đó luôn bị nhuộm thành một màu đỏ huyền ảo”

“Mẹ con là người như thế nào hả...cha Maximus” Elysia tò mò.

“Cô ấy có hàm răng trắng như ngọc trai ở vịnh Midthavet. Đôi mắt đen và sáng như vách đá Rojihan. Chiếc mũi cao đầy vẻ hiếu kỳ và đôi môi nhỏ lúc nào cũng như thể đang cười đắc thắng. Ồ, hai người đó lúc nào cũng như nước với lửa”

“Cha..và mẹ ý ạ” Elysia ngạc nhiên thốt

“Đúng vậy, Eli của ta. Con có thể gọi là cha Alva nếu như thấy không tiện” Maximus mỉm cười đáp

“Vâng...thưa cha” Elysia ngoan ngoãn nghe lời và tiếp tục lắng nghe ông kể.

“Alva lúc đầu không hề thích Helena. Bởi vì ngay từ khi còn ở trường Magiske, cậu ta đã phải nếm đủ trò trêu chọc tinh quái của cô ấy. Alva không thích những lễ nghi của giới quý tộc...”

“Ồ, con cũng như vậy” Elysia chun chun mũi đồng tình. Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, cô vội cúi mặt che đi sự ngại ngùng của mình.

Maximus chỉ phá lên cười mà nói: “Những thứ lễ nghi rườm rà vô dụng. Cậu ấy hay nói như vậy đó. Alva sinh ra tại một thôn làng hẻo lánh. Những năm đầu tại Elanrador, cậu ta cũng thường tránh những bữa tiệc dành cho tầng lớp tướng lĩnh. Bởi vậy, thật khó để thích nghi tại một nơi đầy rẫy những quy tắc và lễ nghi như Magiske. Còn Helena sinh ra tại đế đô Lidon. Ngay từ nhỏ, dù không phải một gia đình quý tộc đúng nghĩa, cô ấy đã được tiếp xúc và quen thuộc với những điều đó. Với Helena, lễ nghi và phép tắc của giới quý tộc là một điều đáng tôn trọng và giữ gìn.”

“Gia đình bên ngoại của con là gia đình quý tộc?” Elysia nghi hoặc chen vào.
Từ nhỏ đến lớn, ngoài gia đình bà cô già, em gái họ xa của cha cô, Elysia chưa từng tiếp xúc với người họ hàng nào khác. Hơn nữa, gia đình của bà cô cũng chỉ là một gia đình nông dân tầm thường, không có chút gì liên quan tới giới quý tộc quyền quý cả. Gia đình bên ngoại thì cô còn chẳng hề biết là họ có tồn tại.

Maximus ôn tồn giảng giải: “Cũng gần như vậy. Gia đình ông ngoại của con là một gia đình quý tộc xuống dốc. Đến giờ họ chỉ là những nhà buôn bình thường, so với mọi gia đình bình dân tại Lidon cũng không khác biệt là mấy. Mẹ con, là một Druid-Thấu nhân, một kiểu phù thuỷ bẩm sinh nên mới được nhận vào học viện Magiske.”

“Họ vẫn còn sống chứ ạ? Ý con là họ hàng bên ngoại của con.” Elysia hấp tấp hỏi.

Maximus có chút ngập ngừng không vội trả lời, cân nhắc một chút cuối cùng ông mới nói: “Ông ngoại của con và các cậu đều còn sống. Họ vẫn ở tại Lidon kinh doanh khoáng sản và đá quý như trước đây”.

“Vậy tại sao họ chưa từng đến thăm con. Hay đưa con về sống cùng với họ.” Elysia ấm ức hỏi, mũi nghẹn nghẹn như chực chờ khó.

“Họ không thể Elysia à, con hãy hiểu và thông cảm cho họ” Maximus vội vàng khuyên nhủ.

“Sao lại không thể chứ? Dù sao Eli cũng là cháu gái của họ!” Lần này, Edna trước giờ yên lặng lắng nghe, bực dọc lên tiếng.

Maximus day day cái trán nhăn nheo, ngồi xuống chiếc ghế đối diện và nói:”ta sẽ kể cho con Eli. Dù sao, ngay khi đến Lidon, sớm hay muộn gì cũng có lúc con gặp họ”.

Mời Quý độc giả đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Kỷ Nguyên Loài Rồng - Fantastic Fiction