Chương 8: Lời cầu hôn không mong đợi

Số từ: 2070

Nguồn: bachngocsach.com

Xứ Elanradis trước đây là một trong mười tiểu quốc chưa thống nhất. Sau khi Cyrax Strongar, tổ tiên của Hoàng đế Tibus, thống nhất mười tiểu vương quốc thàn lập nên Đại đế quốc Allianza. Elanradis được phân cho Derek Stormwinds, chiến binh quả cảm đã đi theo Cyrax Strongar trong cuộc nội chiến thống nhất đất nước. Kể từ đó, người kế vị của gia tộc Stormwinds đều được phong làm Công tước hay Lãnh chúa xứ Elanradis.

Dòng họ hoàng gia, con cháu của Quốc vương Elanradis trước đây, sau khi thua trận bị giáng cấp làm Bá tước. Họ vẫn được sống tại Elanradis nhưng phải rời khỏi Elanrador đến một thành trì nhỏ hơn.

Bá tước vùng Widika, Devlin Hiddlestone cũng có mặt ngày hôm nay. Đi cùng với ông ta là Tử tước Hiddlestone, một Summoner trạc tuổi Edna với đôi mắt sâu và một chiếc mũi cao kệch cỡm. Họ ngồi ngay hàng đầu của dãy ghế được xếp trong đại sảnh và cùng đám quý tộc khác buôn chuyện.

Ngay khi Elysia vừa bước vào, lập tức cô nhận thấy ánh mắt khinh thường từ cha con nhà Hiddlestone. Cũng phải thôi, trong những bữa tiệc trước kia, hai bên đều đã gặp mặt. Chỉ khác một điều, đối với họ, Elysia chỉ là một con hầu, còn họ là tầng lớp cao quý trong giới quý tộc của xứ sở này. Không đâu xa, ngay trong lễ hội mùa xuân năm trước, Roderick còn gạ gẫm cô và hứa sẽ cho cô thật nhiều châu báu nếu chịu phục vụ gã trong những đêm diễn ra lễ hội. Elysia, đương nhiên là đã nhổ toẹt vào cái mũi kệch cỡm kia ngay trước mặt một đống con em của các gia đình quý tộc khác.

Chuyện này vốn khiến cho Roderick cảm thấy rất mất mặt và muốn trừng phạt cô. Nhưng, Edmond đã kịp thời có mặt và can thiệp. Trừng trị một con hầu thì thật đơn giản, dù là người hầu của Lãnh chúa Stormwinds. Còn khiêu khích Edmond, con trai trưởng, một hiệp sĩ phục vụ cho hoàng gia lại là một chuyện khác.

Roderick vẫn ôm mối hận này trong lòng. Hắn dự định sẽ tìm cách trả thù vào một dịp khác, khi Edmond hoặc Edna, hai pháp sư không có mặt ở nhà. Chỉ tiếc là sau ngày hôm nay trở đi hắn sẽ chẳng còn cơ hội để thực hiện điều đó.

Hắn vẫn là Tử tước Hiddlestone, nhưng Elysia, đã không còn là một con hầu nhỏ bé. Cô chính thức là một thành viên được gia đình Stormwinds bảo hộ, người mà ngay cả cha hắn, Bá tước Hiddlestone cũng phải cúi chào mỗi khi gặp mặt.

Đón nhận ánh mắt tràn ngập sự khinh thường và thù ghét, Elysia ngẩng đầu kiêu ngạo thầm nói với Edna, đang sóng vai bước cùng cô về phía lễ đường
“Tên mũi khoằm đó hẳn đang tức tối lắm”

“Hmm, là Roderick sao. Chị còn định lần gặp gỡ tới đây sẽ dạy cho hắn một bài học nữa cơ” Edna tủm tỉm cười.

“Ồ, Ed à, hắn cũng là một Summoner ngang hàng với chị đó chứ” Elysia trêu chọc.

“Ở Magiske, đám Summoner chẳng bao giờ dám đụng tới các Witch và Knight cả, còn Sage, chỉ có đứa ngu ngốc mới tin rằng trong tương lai chúng không cần các Sage bảo vệ”

Nghe vậy, Elysia suýt nữa cười phá lên, làm Edna phải cấu một cái vào tay cô nhắc nhở: “ Eli, lễ nghi, mọi người đang nhìn đó”.

“Em biết rồi” Elysia gắng nhịn cười trả lời. Chiếc váy bó sát cùng với việc nín thở ghìm lại khiến cô cảm thấy thật ngột ngạt.
“Ôi, chị Ed, làm sao chị cùng mấy người Dylis và Elain có thể mặc thứ này cả ngày vậy?”

“Suỵt, đến lượt em rồi” Edna trịnh trọng nhắc khẽ.

Vị mục sư, người chủ trì buổi lễ hôm nay, tiến lại gần và dắt cô tới trước mặt ngài Maximus. Lễ sắc phong cho thành viên gia tộc cũng có vài điểm giống với một lễ cưới thông thường. Sau khi vẩy nước thánh như một sự tẩy trần và rũ bỏ quá khứ tưởng tượng. Mục sự trịnh trọng hỏi: “Maximus Stormwinds, Lãnh chúa và Công tước xứ Elanradis ngài có đồng ý coi Elysia Lagvine Stormwinds, con gái của Bella và Benedict Stormwind, giống như con gái của mình. Đối xử một cách bình đẳng và yêu thương như những người con khác?”

“Đó là lẽ đương nhiên” Maximus hiền từ nhìn Elysia trìu mến.

“Elysia Lagvine Stormwinds, ngươi có đồng ý coi ngài Maximus, là cha, hứa sẽ hiếu thuận và nghe theo lời chỉ dạy sáng suốt của người trong suốt cuộc đời này; sẽ không làm gì để ô nhục danh dự của người cũng như gia tộc?” Mục sư quay sang Elysia tiếp tục hỏi.

“Vâng, con sẽ yêu thương và kính trọng người; sẽ làm mọi việc trong khả năng để bảo vệ danh dự cũng như vinh danh người và gia tộc” Elysia chân thành nói.

“Vậy, dưới dự bảo hộ của Cửu Thần và Tam Sứ Giả, ta tuyên bố hai người là cha và con gái. Và, trước mặt đông đảo những người cai trị và thần dân xứ Elanradis, với quyền lực mà Hoàng đế tối cao của Vương quốc Allianza và Lãnh chúa xứ Elanradis ban cho, ta trịnh trọng sắc phong. Elysia Lagvine Stormwinds, vị tiểu thư thứ sáu của gia tộc Stormwinds, làm Công nương xứ Elanradis”

Tiếng vỗ tay khiến cho đại sảnh như muốn nổ tung. Nghi lễ kết thúc. Những quý tộc, dù muốn hay không đều tiến lại chào hỏi và chúc mừng Elysia và Ngài Maximus. Chỉ có duy nhất cha con nhà Hiddlestone, vẫn ngồi đó, tại hàng ghế đầu tiên không hề có ý định lại gần.

Bận rộn đáp trả một cách khách sáo những lời chúc từ giới quý tộc, Elysia và ngài Maximus chẳng hề nhận ra ý định của hai người đó.

Đợi đến khi mọi người yên ắng trở lại, Bá tước Hiddlestone mới bước lại, cúi chào và trịnh thượng nói: “ Chúc mừng ngài, Lãnh chúa. Nhân tiện đây” lão cố tình bỏ qua Elysia “tôi muốn đề nghị với ngài một việc”

Maximus, tỏ ra điềm tĩnh và vờ như không trách cứ sự thiếu sót trong lễ nghĩ kia, nhẹ nhàng hỏi lại: “Hiddlestone, ngươi muốn nói chuyện gì?”

“Thưa ngài, con trai ta, Tử tước Roderick là bạn học của Công nương Edna tại Lidon. Hiện tại, cả hai đều đã đến tuổi thành lập gia đình. Ta muốn thay mặt nó cầu hôn với Công nương Edna” Derek khom người tỏ vẻ thành ý. Nhưng lão cúi sâu bao nhiêu thì giọng nói càng trở nên cao ngạo bấy nhiêu. Tiếng nói lập tức không thoát khỏi những cái tai của các quý tộc trong đại sảnh. Lập tức, như một lẽ thường tình, những lời xì xào bàn tán giống như một đám lửa cháy âm ỉ vang lên trong khắp đại sảnh.

Những ánh mắt khinh thường, sửng sốt, thờ ơ hay tò mò đều hướng về phía ba người đang đứng. Maximus có chút không ngờ tới, ngài ngẩn người ra “À” lên một tiếng.

Trong những năm qua, những gia đình quý tộc trong vùng muốn trèo cao, gửi lời cầu thân tới gia đình Stormwinds vốn không ít. Những tất cả đều rất kín đáo. Họ vừa không muốn nhận lấy sự khó chịu từ Lãnh chúa vừa không muốn mất mặt khi lời cầu hôn bị khước từ. Edna, một pháp sư có chức vị do Hoàng đế phong tặng. Cũng là con gái trưởng của gia tộc Stormwinds quyền quý. Nàng luôn là đích ngắm của các Tử tước cũng như Bá tước trẻ trong vùng. Nhưng để xứng đáng với nàng, may ra chỉ có lời cầu thân từ các Hầu Tước hoặc Hoàng thân quốc thích mới đáp ứng được.

Ngày hôm nay, trước mặt đông người như vậy, Devlin công khai cầu thân cho con trai hắn, sợ rằng không hề đơn giản. Nhưng các quý tộc khác cũng hiểu một điều, ở trước mặt nhiều người như vậy, Maximus cũng không thể đơn giản khước từ mà không cần lý do.

Elysia lo lắng nhìn Edna, cô chỉ thấy chị mình khuôn mặt có chút hồng lên; đương nhiên vì tức giận chứ chẳng phải ngại ngùng hay xấu hổ.

Sau vài giây im lặng, Maximus cười phá lên. Giọng cười của ông tựa như tiếng kèn đồng. Không ai rõ trong tiếng cười đó ẩn chứa điều gì. Devlin khoanh tay đứng cạnh, mỉm cười bí hiểm chờ đợi.

“Tử tước Roderick, ngươi lại đây. Cả Edna, con cũng mau lại đây” Maximus không trả lời, khẽ vẫy tay gọi hai người.

Edna hậm hực rời gót. Phía đằng sau, Roderick ưỡn cao bộ ngực kiêu ngạo tiến tới và cúi chào.
“Lãnh chúa, Công nương Edna, Công nương Elysia” tiếng công nương lúc gọi Elysia có chút gì đó trào phúng không thể kiềm chế.

Maximus nghiêm mặt đánh giá, ông nhìn thẳng vào mắt Roderick, giọng uy nghiêm chậm rãi hỏi: “ Tử tước, cậu cũng học cùng con gái ta?”

“Thưa ngài, đúng vậy”

“Witch, Knight hay Sage?” Maximus cụt lủn hỏi, mặc dù ông đã biết rõ đáp án.

“Summoner, thưa ngài” Roderick cao ngạo đáp.

“Ha, một Summoner thật trẻ tuổi. Edna, con nghĩ sao?” Maximus đưa cao cằm nhìn con gái.

“Tử tước Hiddlestone là một Summoner khi còn trẻ như vậy, rất tốt” Edna giọng trào phúng, cô đưa mắt nhìn tên mũi khoằm một cách thản nhiên rồi nói tiếp: “nhưng thưa cha yêu quý, chẳng phải nhà ta đã có Edmond, người vừa mới 22 tuổi đã trở thành một Knight; thống lĩnh đội Guardian bảo vệ hoàng gia hay sao?”

Các quý tộc khác ồ lên, vài kẻ không nhịn được phá lên cười. Trong số họ, những người từng cầu thân với Maximus, không ít nhà có con cái được phong tước vị cao hơn hoặc có chức vị trong Liên đoàn pháp sư Allianza hơn xa Roderick. Dựa vào điều gì mà Maximus có thể từ chối họ mà lại đồng ý nhận Roderick, một Summoner phục vụ tại địa phương làm nữ tế cho được.

Mặc kệ tiếng cười cùng những lời bàn tán xung quanh, Devlin bình tĩnh mỉm cười, lão nói: “Phải chăng Công nương Edna chê đứa con trai này của ta không xứng với người?”

Edna mỉm cười, cô gật đầu khẽ và nhanh như một con chim ruồi đang hút mật, không trả lời. Các quý tộc khác có thể không nhìn ra, nhưng, Devlin, người đứng ngay trước mặt tất nhiên nhận thấy cái gật đầu đó.

Edna đã nể mặt cha mình mà không làm Devlin cảm thấy bị sỉ nhục, dù cho lão đáng bị như vậy. Devlin hoàn toàn không tức giận, lão cười vang. Quay lại với các quý tộc, một cách từ tốn, lão nói lớn như sợ không ai nghe được tiếng của mình:
“Ha, tại sao một đứa hầu gái hạ đẳng có thể trở thành Công nương xứ Elanradis, một đứa con côi - con của không ai cả, có thể tham gia kỳ Tuyển chọn pháp sư Magiske; mà con trai ta, dòng dõi của một trong những gia tộc lâu đời nhất Allianza, một Tử tước vùng Widika, một Summoner được Hội đồng Pháp sư Allianza chứng nhận, lại không xứng với Công nương xứ Elanradis, Edna Stormwinds, một Witch ngang hàng với nó.”

Toàn thể đại sảnh im bặt. Chỉ còn tiếng nghiến răng ken két giận dữ từ mấy anh em Edmond và tiếng khớp ngón tay nắm chặt nổ lốp bốp của Edna.

Maximus, khuôn mặt thản nhiên nãy giờ có chút cứng lại. Và, Elysia, lúc này, dòng máu nóng trong cơ thể trở nên sôi sục. Devlin không chỉ nhục mạ gia đình Stormwinds mà lão còn đang sỉ nhục cô, sỉ nhục cha mẹ quá cố và dòng họ Lagvine đáng kính.

Mời Quý độc giả đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Kỷ Nguyên Loài Rồng - Fantastic Fiction