Chương 14: Điêu trúc bí ẩn

Số từ: 2432

Dịch: huyphamvan
Nguồn: Metruyen.com

Thanh y trúc kiếm. Thậm chí liền góc áo đều không có nửa điểm ngổn ngang, Giang Sở hơi thất thần, chợt khôi phục bình tĩnh, ánh mắt rơi về phía cách đó không xa ánh mắt oán độc Lâm Bân nhìn mình chằm chằm như độc xà, khóe miệng giương lên, lộ ra vẻ châm biếm.

- "Giang Sở, ngươi chẳng lẽ cho rằng, thiếu gia ta không dám giết ngươi sao?"

Mắt thấy bản mạng tinh sắp ngưng luyện thành công, nhưng tại thời khắc cuối cùng thiệt thòi tan vỡ, dù là lấy định lực Lâm Bân cũng buồn bực muốn phát điên, nhìn chằm chằm Giang Sở, từng chữ từng chữ lạnh giọng uy hiếp nói.

- "Làm càn!"

Không chờ Giang Sở trả lời, thanh âm Hải Lan truyền tới, người chưa đến uy áp nhàn nhạt đã ép tới, ép người ta không thở nổi.

- "Ngươi cho rằng đây là nơi nào? Dám làm càn như vậy?" Ánh mắt lạnh lẽo, Hải Lan nhìn về phía Lâm Bân nói: "Vẫn là ngươi cho rằng, ỷ vào phụ thân ngươi, ngươi liền có thể tại Tinh Điện ta muốn làm gì thì làm?"

- "Lan đại nhân." Ánh mắt bỗng nhiên ngưng lại, Lâm Bân lập tức cười lạnh nói: "Uy nghiêm Tinh Điện, ta tự nhiên không dám khiêu khích, bất quá người này nhưng cũng không phải người bên trong Tinh Điện chứ?"

Nếu là dĩ vãng, Lâm Bân là sẽ không chống đối Hải Lan, thế nhưng bây giờ đã giận điên lên, nhìn thấy Hải Lan có thiên hướng bênh vực Giang Sở lúc này bùng nổ.

- "Nơi này, vẫn là Tinh Điện." Cũng không có ý tứ nổi giận một chút nào, Hải Lan liếc Lâm Bân một chút nhàn nhạt mở miệng nói.

- "... Hắc, tiểu tử, ngươi tốt nhất vẫn trốn ở bên trong Tinh Điện" Trầm mặc chốc lát, Lâm Bân chung quy không dám quá mức làm càn, ánh mắt âm trầm đảo qua trên người Giang Sở, mở miệng uy hiếp.

Dứt tiếng, Lâm Bân cũng không quay đầu lại rời khỏi Tinh Điện, ngưng luyện bản mạng tinh thất bại, cũng đã mất đi tư cách kế tục tiếp thu tinh chi truyền thừa, ở lại chỗ này căn bản không có bất cứ ý nghĩa gì.

- "Đa tạ Lan đại nhân." Khẽ khom người thi lễ một cái, Giang Sở nhẹ giọng nói: "Giang Sở cáo từ."

- "Chờ chút!"

Ngoài Giang Sở dự liệu, hắn còn chưa xoay người rời đi, đã bị Hải Lan ngăn lại.

- "Giang Sở, kiếm thuật của ngươi học từ người nào?" Lẳng lặng nhìn Giang Sở, Hải Lan chậm rãi mở miệng hỏi, trong mắt tràn đầy vẻ chăm chú.

- "Không ai dạy ta" thoáng trầm mặc chốc lát, Giang Sở nhẹ giọng nói: "Ta biết ngươi có thể không tin, bất quá sự thực đúng là như vậy."

- "Nếu như vậy, cầm kiếm tư, ngươi lại tự học được?" Cũng không hề bị lời nói Giang Sở đánh động, Hải Lan thật liên tục hỏi dồn. Đây là nghi vấn lớn nhất trong lòng hắn, tất nhiên muốn hỏi cho rõ ràng, mới có thể yên tâm.

- "Ngươi là nói cái này sao?" Trầm mặc chốc lát, Giang Sở đạp bước cùng lúc đó cầm trúc kiếm trong tay lần thứ hai bày ra cái tư thế cầm kiếm kia.

Ánh mắt bỗng nhiên ngưng lại, Hải Lan nhất thời gật đầu

- "Không sai! Chẳng lẽ, ngươi muốn nói, cầm kiếm tư (tư thế cầm kiếm) này, cũng là ngươi tự nghĩ ra sao?"

Sự tình đến mức độ này, Hải Lan cho rằng đã tìm được chân tướng, định thần nhìn Giang Sở, phảng phất lộ ra chân tướng Tiểu Hồ Ly giảo hoạt.

- "Không tính, nhưng cũng không phải người khác truyền thụ." Chậm rãi lắc đầu, Giang Sở cũng cũng không hề có ý tứ cùng Hải Lan biện luận, tiện tay từ trong lồng ngực móc ra một đoạn gậy trúc, cánh tay trắng nõn, nhẹ nhàng nắm chặt tiểu Đao, cứ như vậy điêu khắc trước mặt Hải Lan.

Giang Sở tay rất ổn, lạc đao cũng cực nhanh, bất quá, ngắn ngủi không đến thời gian mười phút, đã điêu khắc xong một cái hình người khắc trúc trông rất sống động, đã xuất hiện ở trước mặt Hải Lan.

Hoàn thành một đao trong tay cuối cùng, một vệt nhàn nhạt kiếm ý nhất thời từ cái khắc trúc kia bên trên tán phát ra, thình lình chính là cầm kiếm tư, không có nửa phần sai lệch.

- "Ta từng gặp gỡ một pho tượng, vì lẽ đó, điêu trúc mấy năm." Nhẹ nhàng đem tượng trúc đưa cho Hải Lan, Giang Sở bình tĩnh nói, phảng phất cái này đối với bản thân liền là một cái sự tình đơn giản cực điểm.

Nhưng mà, một câu nói này, đối với Hải Lan chấn động quả thực không khác một trận động đất.

- "Điêu trúc?" Hải Lan âm thanh có chút sền sệt, nhất thời hồi tưởng lại trước đó tại trên tinh vân bậc thang, một màn Giang Sở điêu trúc, lúc trước hắn không phản ứng gì, bây giờ hồi tưởng lại, há không phải là căn nguyên Giang Sở có thể lấy kiếm ý toái tinh hải (ý là tinh hải bế tắc trước kia) sao?

Trên lí luận, tinh hải bế tắc, chỉ có cường giả Toái Tinh cảnh trở lên mới có thể đả thông, thế nhưng nếu như tu thành cầm kiếm tư, dựa vào kiếm ý tự toái (đả thông – để toái cho hay) tinh hải, nói còn có thể nghe được.

Nhưng là... Lẽ nào, vẻn vẹn thông qua điêu trúc, liền có thể lĩnh ngộ cầm kiếm tư sao? Cầm kiếm tư nhìn thì giống như chỉ là một cái tư thế đơn giản, ai nhìn thêm hai lần, cũng có thể làm được, thế nhưng khuyết thiếu trong đó thần vận cùng kiếm ý, căn bản không xưng được là cầm kiếm tư .

Đồng dạng khắc trúc, cho dù là đại sư am hiểu điêu khắc nhất, cũng tuyệt đối điêu không ra được kiếm ý như vậy.

Giống như, Hải Lan rõ ràng nhìn thấy cầm kiếm tư, hơn nữa có thể bắt chước được tư thế đó thế nhưng chung quy không phải cầm kiếm tư (vì thiếu thần vận và kiếm ý ẩn trong tư thế đó - DG).

Trong lúc nhất thời, Hải Lan có chút thất thần, hắn đoán không được Giang Sở những lời này đến tột cùng có mấy phần tính chân thực, càng không biết nên trả lời làm sao.

- "Nếu như không có chuyện gì, Giang Sở cáo từ."

Nghe đến lời này, Hải Lan mới rốt cục phản ứng lại :"Chờ một chút! Ngươi bây giờ không thể đi."

- "Ân?" Giang Sở dừng bước, ánh mắt vẫn bình tĩnh như cũ, ngược lại cũng không có hoài nghi Hải Lan muốn làm ra bất lợi đối với mình .

- "Lâm Bân là nhi tử thành chủ Kinh Châu, bất luận việc này nguyên nhân là cái gì, ngươi phá huỷ cơ hội hắn cô đọng bản mạng tinh đó là đại thù! Chỉ cần rời khỏi Tinh Điện, ngươi chỉ sợ sẽ không thể rời khỏi được Kinh Châu ." Hải Lan lắc lắc đầu trầm giọng nói rằng.

Trầm mặc lại, Giang Sở vẫn chưa trả lời. Trên thực tế, đúng là bởi vì như vậy, vì lẽ đó, hắn mới ruột rời khỏi, Lâm Bân muốn bố trí cũng cần phải có thời gian, chỉ có mau chóng rời khỏi Kinh Châu, mới có một tia hi vọng sống.

- "Làm sao, ngươi dự định liều mạng trốn đi sao?" Tựa hồ nhìn thấu tâm tư Giang Sở , Hải Lan khóe miệng lộ ra một vẻ trào phúng: "Kinh Tương chín quận, thành chủ Kinh Châu đều nắm trong lòng bàn tay, ngươi có thể trốn đi được sao?"

- "Ngay cả là may mắn, cho ngươi thoát thân , ngươi tuổi còn trẻ, đã nghĩ quá loại sinh hoạt giống như chuột chạy qua đường này sao?"

Lời này nói sắc bén, thế nhưng là xác thực đâm vào chỗ đau Giang Sở, nếu có lựa chọn, ai đồng ý bỏ mạng thiên nhai, đem thời gian dài đều lãng phí ở trên đường đào vong.

- "Không như vậy, chẳng lẽ muốn ta quỳ gối cầu xin tha thứ sao?" Lông mày hơi đưa lên, trên mặt Giang Sở tự nhiên lộ ra ngạo khí thuộc về thiếu niên, nhàn nhạt hỏi ngược lại.

- "Ngươi lẽ nào không nghĩ tới, nhờ đến sự che chở của Tinh Điện sao?" Nhìn Giang Sở, Hải Lan cười nhạt, nhẹ giọng hỏi.

"! ! !"

Vậy đơn giản một câu nói, đối với Giang Sở mà nói , giống như một cái rung động thật lớn trong lúc nhất thời không phản ứng lại.

- "Ta không phải đã bị đào thải sao?" Hơi ngẩng đầu lên, Giang Sở chậm rãi nói.

Trước đó Hải Lan cũng đã nói, người không thể thông qua tinh không ảo cảnh liền bị đào thải. Lúc trước tới tham gia tinh chi truyền thừa, vốn là có mấy phần trùng hợp, Giang Sở đối với tinh chi truyền thừa cũng cũng không hề có quá nhiều hi vọng, chỉ là nhân duyên tế hội, ra sức một kích thôi.

- "Mọi việc đều sẽ có ngoại lệ." Mang theo vài phần ý cười, Hải Lan khẽ lắc đầu nói: "Huống hồ, ta cũng không phải trực tiếp thu ngươi đầu nhập Tinh Điện, chỉ là lại cho ngươi một cơ hội mà thôi, có thể hay không nắm bắt tất cả phải nhờ chính ngươi."

Nói tới loại trình độ này, Giang Sở làm sao vẫn không rõ, cái này căn bản là Hải Lan hữu tâm trợ giúp chính mình.

- "Xin hỏi Lan đại nhân, ngươi vì sao giúp ta như vậy?" Mặc dù là chuyện tốt, thế nhưng Giang Sở cũng vẫn là không nhịn được mở miệng hỏi.

- "Ngươi tuy không phải truyền nhân của hắn, nhưng có thể hiểu được cầm kiếm tư đó là hữu duyên." Chậm rãi lắc đầu, Hải Lan ánh mắt lộ ra hồi ức, nhẹ giọng thở dài nói: "Ngày xưa, ta từng chịu đại ân người kia, nhưng đến nay không cần báo đáp. Ngươi nếu cùng hắn có duyên, ta giúp ngươi một tay, có cái gì không được?"

Nghe vậy, Giang Sở lần thứ hai trầm mặc lại, một lúc lâu, rốt cục hướng về Hải Lan thi lễ một cái.

- "Đa tạ Lan đại nhân giúp đỡ, Giang Sở suốt đời khó quên."

Tuy rằng kiêu ngạo, thế nhưng Giang Sở cũng không phải là người cổ hủ, dưới tình huống này, vẫn từ chối Hải Lan trợ giúp mới là đứa ngốc .

- "Đừng vội cảm ơn ta." Đưa tay vỗ vỗ vai Giang Sở, Hải Lan lắc đầu nói: "Tinh Điện có quy củ Tinh Điện, muốn trở thành đệ tử Tinh Điện, cũng không đơn giản như vậy, ngươi nếu không đạt tới yêu cầu, ta cũng không giúp được ngươi."

- "Giang Sở hiểu rõ!" Đối với điểm này, Giang Sở không có bất kỳ dị nghị gì, dù sao Hải Lan cũng chỉ là chấp sự Tinh Điện, không thể nào làm trái quy củ Tinh Điện, huống hồ Giang Sở đối với với mình cũng có tự tin cực kỳ mãnh liệt, căn bản không tin, chính mình không đạt tới yêu cầu Tinh Điện .

- "Đi theo ta đi, đợi tinh chi truyền thừa kết thúc, đó là thời điểm ngươi chứng minh chính mình." Gật đầu, Hải Lan cũng không có ngay lập tức sẽ nói cho Giang Sở, xoay người đưa Giang Sở vào trong nội điện.

Một gian tiểu viện đơn giản, trong sân có khoảng chừng bảy, tám gian phòng dáng vẻ, bố trí sạch sẽ ngăn nắp, đương nhiên đó cũng không phải đơn độc sắp xếp chỗ ở cho Giang Sở.

Tuy rằng Hải Lan đối với Giang Sở rất có hảo cảm, thế nhưng, trước đó thí luyện Giang Sở chung quy đã thất bại, không coi là người Tinh Điện, tự nhiên không thể nào hưởng thụ đãi ngộ như đệ tử Tinh Điện.

"Lần này người thông qua thử thách tinh không ảo cảnh, đều sẽ phân phối đến cái tiểu viện này, các ngươi có thể làm quen một chút." Đơn giản dặn dò một câu, Hải Lan tiếp tục nói: "Ngươi tạm cùng ở đây, có thể tự mình thử nghiệm ngưng luyện bản mạng tinh, thực lực càng mạnh, cơ hội thông qua thử thách mới càng lớn."

Hơi ngẩn ra, Giang Sở giờ mới hiểu được, bằng với việc này cũng đã là cho mình thông qua cửa đãi ngộ thứ hai.

Đương nhiên, khi tinh chi truyền thừa, mình là không thể nào tham gia.

Thất bại chính là thất bại, bất luận có lý do gì cũng không có thể che giấu sự thực thất bại. Ngay cả là Hải Lan cũng không thể nào dành cho chính mình đãi ngộ hoàn toàn bình đẳng, bằng không đó là làm hỏng quy củ rồi.

Bất quá, đối với Giang Sở mà nói, những này cũng đã đủ rồi.

- "Đa tạ Lan đại nhân."

- Cũng không có dặn quá nhiều, Hải Lan rất nhanh rời đi tiểu viện. Tinh không ảo cảnh thử thách cũng không hề kết thúc, hắn phải đi trông coi những người khác.

Về phần đối với Giang Sở, điều hắn có thể làm, cũng cũng chỉ có những thứ này, có thể đi tới một bước nào, cũng chỉ có thể xem bản lãnh Giang Sở mà thôi.

Trong lòng âm thầm thở dài một tiếng, Hải Lan đúng là vẫn còn tạm thời đè xuống ý niệm khác.

- "Cũng thật là câu đố như thế tiểu tử a. Bất quá, nếu ngươi quả nhiên là hậu nhân người kia hoặc là truyền nhân... Điểm ấy thử thách, tất không làm khó được ngươi... . Tiểu tử, cũng đừng làm cho ta thất vọng a!"